Jun 02, 2020

Truyện ngắn

Lẵng Quả Thông (Kim Ân dịch)
Konstantin Paustovsky * đăng lúc 05:30:23 AM, May 12, 2020 * Số lần xem: 1402
Hình ảnh
#1

* đăng lúc 04:09:58 PM, Jun 09, 2008 *



  Lẵng quả thông

Mùa thu, nhà soạn nhạc Edua Grigơ thường về ở trong những khu rừng gần thành phố Bécghen.


Mọi khu rừng đều đẹp với bầu không khí phảng phất mùi nấm, với tiếng lá rì rào. Nhưng những khu rừng trên núi và gần biển mới thực là đẹp. Ở đó ta nghe rõ cả tiếng sóng vỗ bờ. Sương mù từ biển cả thường xuyên tràn vào và vì khí ẩm quá nhiều nên rêu mọc rậm rịt. Rêu từ trên cành cây xõa dài xuống mặt đất như những mớ tóc xanh. Ngoài ra trong những khu rừng trên núi, còn có một thứ tiếng vọng vui tính. Giống như một con khướu nó chỉ chực chộp lấy một tiếng động nào để rồi liệng lại qua vách đá.


Một hôm Grigơ bắt gặp trong rừng một em bé có đôi bím tóc nhỏ xíu, con ông gác rừng. Em đang nhặt quả thông bỏ vào lẵng.


Trời đang thu. Nếu như có thể lấy hết đồng và vàng trên trái đất thành muôn vàn lá cây mỏng dính thì chúng cũng chỉ có thể làm thành một phần rất nhỏ của bộ áo mùa thu trải trên đồi núi kia mà thôi. Vả lại những chiếc lá nhân tạo nọ sẽ rất thô kệch so với lá thật, nhất là với lá liêu hoàn diệp. Mọi người đều biết rằng chỉ cần một tiếng chim hót thôi cũng đã đủ làm chúng run rẩy.


- Cháu tên gì nào? Grigơ hỏi.
- Cháu là Ðanhi Pêđecxen. Em bé lí nhí trả lời.


Em bé trả lời lí nhí không phải vì sợ, mà vì bối rối. Nó sợ sao được khi cặp mắt của Grigơ đang cười.


- Rõ tiếc... Grigơ nói. Bác chả có quà gì cho cháu cả. Chả có búp bê, chả có băng, thỏ nhung cũng không có nốt.
- Cháu có con búp bê cũ của Mẹ cháu. Em bé trả lời. - Trước kia nó cũng biết nhắm mắt cơ bác ạ. Như thế này này...
Nó từ từ nhắm mắt lại. Khi nó mở mắt, Grigơ nhận thấy con ngươi của nó có màu xanh nhạt và lá rừng lấp lánh trong mắt nó như những đốm lửa nhỏ.
- Nhưng bây giờ thì nó ngủ mở mắt, Em bé buồn rầu nói tiếp, người già hay khó ngủ. Ông cháu cũng vậy, cứ kêu rên cả đêm.
- Ðanhi này. Bác nghĩ ra rồi, Grigơ nói, - Bác sẽ tặng cháu một món quà thú vị. Nhưng không phải bây giờ mà độ mười năm nữa.
Ðanhi đập hai tay vào nhau :
- Ôi, thế thì lâu quá!
- Cháu hiểu không, bác còn phải làm ra nó đã chứ.
- Nhưng nó là cái gì kia, bác?
- Sau này cháu sẽ biết.
- Chả lẽ suốt đời bác, bác chỉ làm được có dăm sáu thứ đồ chơi thôi hay sao? Em bé nghiêm nghị hỏi.
Grigơ bối rối:
- Không, không phải thế đâu. Ông bác lại vẻ không quả quyết - Có thể bác sẽ làm xong vật ấy trong vài ngày. Nhưng những thứ đó người ta không cho trẻ con. Bác thường chỉ làm quà cho người lớn.
- Cháu không đánh vỡ đâu mà. Ðanhi năn nỉ và nắm tay áo kéo ông lại. - Cháu cũng chẳng làm hỏng đâu. Ðấy rồi bác xem! Ông cháu có một chiếc thuyền thủy tinh bé tí tẹo. Cháu vẫn lau bụi cho nó đấy nhưng cháu có bao giờ làm sứt nó tí nào đâu.
" Con bé Ðanhi này làm mình rối tung lên rồi. " Grigơ bực bội nghĩ thầm và rồi ông lặp lại những điều mà người lớn thường nói với trẻ con khi lâm vào thế bí:
- Cháu hãy còn bé và có nhiều điều cháu không hiểu. Hãy học tập tính kiên nhẫn. Còn bây giờ cháu đưa cái lẵng đây cho bác. Cháu ì ạch mãi mới mang nổi nó kia kìa. Bác sẽ đưa cháu về nhà và chúng ta sẽ nói về một chuyện gì khác.
Ðanhi thở dài và đưa cái lẵng cho Grigơ. Cái lẵng quả là khá nặng. Quả cây thông tán nhọn có nhiều nhựa, nên nó nặng hơn quả của loại thông khác.


Khi nhà người gác rừng hiện ra giữa đám cây, Grigơ bảo cô bé:
- Thôi, ?Đanhi này, bây giờ cháu chạy về một mình nhé. Ở Nauy có nhiều em bé trùng tên trùng họ với cháu. Bố cháu tên là gì nhỉ?
- Hagrup ạ . Ðanhi trả lời và hỏi tiếp, vầng trán nhăn lại - Bác không vào chơi nhà cháu ư? Nhà cháu có chiếc khăn trải bàn thêu này, có con mèo hung này, lại có chiếc thuyền bằng thủy tinh nữa. Ông cháu sẽ cho phép bác cầm xem đấy.
- Cám ơn cháu. Bây giờ bác vội. Chào cháu, Ðanhi ạ.
Grigơ vuốt tóc em bé rồi đi về phía bờ biển. Ðanhi chau mày trông theo. Em xách cái lẵng nghiêng về một bên và những quả thông rơi xuống đất.
" Ta sẽ làm một bản nhạc, Grigơ quyết định và trên trang bìa ta sẽ cho in : "Tặng Ðanhi Pêđecxen, con gái người gác rừng Hagrup Pêđécxen, khi cô mười tám tuổi ".


****

ở Becghen không có gì thay đổi. Tất cả những gì làm cho âm thanh giảm đi như thảm, màn cửa, đồ gỗ lót đệm, Grigơ đã loại ra khỏi nhà từ lâu. Chỉ còn lại chiếc đi văng cũ kỹ đủ chỗ cho người khác ngồi là Grigơ chưa dám bỏ đi. Các bạn của nhà soạn nhạc nói rằng nhà của ông giống nơi ở của một tiều phu. Chỉ có mỗi dương cầm là vật trang sức cho ngôi nhà. Người giàu tưởng tượng có thể nghe thấy giữa bốn bức tường trắng ở đây nhiều điều kỳ diệu, từ tiếng gầm thét của Bắc băng dương - cái đại dương đang dồn sóng ra từ cõi mịt mù sương gió, nơi gió rú rít kể câu chuyện cổ xưa rùng rợn - cho đến bài hát của em gái ru con bút bê vải. Chiếc dương cầm có thể ca về tất cả: về khí phách con người vươn tới cái cao cả, về tình yêu. Những phím đàn đen trắng lướt nhanh dưới những ngón tay chắc nịch của Grigơ, lúc vui cười, lúc lại réo lên giông tố và căm thù rồi bất thần lặng hẳn đi.


Trong phút lặng lẽ ấy chỉ cò một dây đàn nhỏ bé là còn rung mãi như thể nàng Lọ Lem bị các chị mắng mỏ đang khóc.


Grigơ ngả người ra, lắng nghe cho đến khi cái âm thanh cuối cùng ấy tắt hẳn ở trong bếp, nơi chú dế mèn đã đến trú ngụ từ lâu. Ðến lúc ấy mới nghe tiếng vòi nước nhỏ giọt, đếm từng giây hệt như máy đo tiết điệu. Những giọt nước nhấn mạnh rằng thời gian, thời gian không chờ đợi ai và cần phải hối hả làm cho xong những điều dự định.


Grigơ viết bản nhạc tặng Ðanhi Pêđecxen trong hơn một tháng.


Mùa đông bắt đầu. Sương mù phủ kín thành phố. Những con tàu han rỉ từ nhiều nước kéo đến gà gật bên bến cảng lát gỗ, khe khẽ phì phò hơi nước. Chẳng bao lâu tuyết bắt đầu rơi. Grigơ nhìn qua cửa sổ thấy những bông tuyết bay chênh chếch, cố bám lấy ngọn cây. Tất nhiên, không thể truyền đặt âm thanh bằng lời, dù cho ngôn ngữ của chúng ta có phong phú đến thế nào chăng nữa. Grigơ viết về cái đẹp vô cùng của thời con gái và của hạnh phúc. Ông viết và thấy cô gái có đôi mắt xanh sáng ngời nghẹn ngào vì sung sướng, đang chạy đến với ông. Cô gái vòng tay ôm lấy cổ ông, áp bên má nóng bừng của cô vào cái má đầy râu bạc lâu ngày không cạo của ông. " Cảm ơn bác" Cô nói trong lúc chính cô cũng chưa biết cô cảm ơn ông vì lẽ gì.


" Cháu như mặt trời, Grigơ nói với cô, như làn gió êm dịu, như buổi sáng tươi mát. Một bông hoa trắng ngần đã bừng nở trong lòng cháu làm cho toàn thân cháu thơm ngát mùa xuân. Ta hiểu đời lắm. Cháu ạ, dù người ta có nói với cháu những gì đi nữa thì cháu hãy cứ tin rằng cuộc đời thật là kỳ diệu và tuyệt đẹp. Ta già rồi, nhưng ta đã hiến cuộc đời ta, sự nghiệp và tài năng của ta cho tuổi trẻ. Hiến tất cả mà không đòi hỏi trả lại. Vì thế có thể, ta còn hạnh phúc hơn cả cháu nữa kia, Ðanhi ạ! Cháu là đêm trắng với ánh sáng huyền ảo. Cháu là hạnh phúc, là ánh bình minh. Cháu cất tiếng là bao con tim rung động. Cầu chúa ban phước lành cho mọi vật xung quanh cháu, chạm tới người cháu và được cháu chạm tới, những gì làm cháu vui sướng và bắt cháu phải trầm ngâm suy nghĩ".


Grigơ nghĩ vậy và gửi vào phím đàn những gì ông suy nghĩ. Ông ngờ rằng có người nghe trộm ông. Ông còn đoán được ai đang nghe trộm nữa. Ðó là đàn sơn tước trên cành, đám thủy thủ ngoài cảng quá chén đang lang thang, chị thợ giặt bên hàng xóm, chú dế mèn, những bông tuyết từ trên bầu trời trĩu nặng kia rơi xuống và nàng Lọ Lem trong bộ quần áo vá chằng vá đụp.
Mỗi người và vật nghe ông theo một cách.


Những con sơn tước xốn xang. Nhưng dù chúng có loay hoay thế nào mặc lòng, sự huyên náo của chúng cũng không át nổi tiếng đàn. Những tay thủy thủ quá chén ngồi xuống bậc thềm nhà ông, vừa nghe nức nở. Chị thợ đứng thẳng lên, lấy lòng bàn tay lau cặp mắt đỏ hoe và lắc đầu. Chú dế mèn chui ra khỏi kẽ nứt của chiếc lò sưởi lát gạch sứ và nhòm Grigơ qua một khe hở. Những bông tuyết rơi, ngập ngừng, lơ lửng giữa từng không, lắng nghe suối đàn từ trog nhà vọng ra. còn Lọ Lem thì mỉm cười nhìn xuống sàn. Một đôi giày xinh xắn bằng pha lê nằm bên chân cô. Ðôi giày run rẩy, va vào nhau, hoà nhịp với tiếng đàn ngân vang trong phòng nhà soạn nhạc. Grigơ qúy những thính giả ấy hơn các vị sang trọng và lịch sự vẫn thường tới nghe hoà nhạc.


****



Năm 18 tuổi Ðanhi học hết trung học.
Nhân dịp này cha nàng cho nàng về Krixtania chơi ít lâu với bà Magda, em gái ông. "Cho con bé (cha nàng vẫn coi nàng là con bé, mặc dầu Ðanhi đã là một cô gái có thân hình cân đối với đôi bím tóc vàng nặng trĩu) biết cái thế giới này nó ra sao, người ta sống thế nào, và cho nó giải trí một chút".


Ai biết được tươg lai sẽ dàh cho Ðanhi những gì? Có thể, một người chồng chân thật và yêu nàng nhưng lại đáng ngán và keo kiệt chăng? Hay việc làm ở quầy tạp hóa trong làng? Hoặc phục dịch tại một trong vô vàn hãng tàu biển ở Bécghen?


Bà Magda làm thợ may trong một nhà hát. Chồng bà, ông Ninxơ cũng làm thợ cắt tóc trong nhà hát ấy. Họ ở trong một phòng nhỏ ngay dưới mái nhà hát. Từ đấy trông thấy những lá cờ hiệu hàng hải và tượng đài Ipxen! Những con tàu suốt ngày cứ chõ vào các cửa sổ bỏ ngỏ mà la hét. Ông Ninxơ, đã nghiên cứu tiếng kêu la của chúng kỹ đến nỗi, theo ông nói, ông biết chắc chiếc tàu nào đang kéo còi: " Nôđecnay" từ Côpenhaghen, " Người ca sĩ xứ Ecốt" từ Glazgô hay " Gian đa" từ Boócđô đến. Trong phòng bà Magda có rất nhiều vật dụng của nhà hát: gấm, lụa, tuyn, băng, đồ ren, mũ dạ thời xưa gắn lông đà điểu đen, khăn san của người digan, tóc giả bạc trắng, ủng cổ loa gắn cựa bằng đồng, các loại gươm, quạt và những đôi giày dát bạc đã sờn ở những nếp gấp. Tất cả những thứ đó phải được vá víu sửa chữa, lau chùi và là phẳng. Trên tường treo những tranh nhỏ cắt ra từ sách báo: kỵ sĩ thời vua Lui XIV, mỹ nhân bận váy bông, hiệp sĩ, phụ nữ Nga trong bộ xaraphan, thủy thủ và bọn vikinh trên đầu mang những vòng lá sồi. Muốn lên phòng phải leo một cái thang dưng đứng. Ở đấy thường phảng phất mùi sơn và mùi vécni bốc lên từ lớp vàng mạ.


****



Ðanhi hay đi xem hát. Ðó là một việc thú vị. Nhưng sau những buổi xem kịch ấy, Ðanhi thường thao thức mãi không ngủ được và đôi khi lại cứ nằm trên giường mà khóc. Bà Magda lấy thế làm lo lắng và thường an ủi Ðanhi. Bá nói rằng ko nên mù quáng tin những gì diễn ra trên sân khấu. Nhưng ông Nixơ vì thế lại gọi bà là "mụ nái xề" và nói rằng, ngược lại, nên tin mọi điều ở nhà hát. Nếu không thì người ta chẳng cần đến nhà hát nào nữa. Thế là Ðanhi tin. Tuy vậy bà Magda vẫn cứ nhất định đòi đi nghe hoà nhạc để đổi món. Ông Ninxơ không phản đối ý kiến ấy. "Âm nhạc, ông nói, đó là gương mặt của thiên tài."


Ông Ninxơ thích dùng những danh từ cao siêu và mơ hồ. Ông bảo Ðanhi giống như hợp âm đầu tiên của một tự khúc. Còn bà Magđa thì, theo lời ông, lại có một quyền lực siêu phàm đối với mọi người. Quyền lực đó là ở chỗ bà may trang phục sân khấu. Mà ai chẳng biết rằng con người cứ mỗi lần mặc bộ đồ mới là biến đổi hẳn. Thành thử vẫn là anh diễn viên hôm qua là tên giết người bỉ ổi, hôm nay đã trở thành chàng nhân tình say đắm, ngày mai là anh hề của nhà vua, còn ngày kia lại thành vị anh hùng dân tộc.


Trong những trường hợp đó bà Magđa thường kêu lên:
- Ðanhi! Cháu hãy bịt tai lại, đừng nghe những lời ba hoa gớm ghiếc ấy làm gì! Ông ấy chả biết ông ấy nói gì đâu, lão triết gia kiết xác ấy.


Tháng sáu, trời ấm. Ðang hồi những đêm trắng. Những buổi hoà nhạc tổ chức ngoài trời, tại công viên thành phố. Ðanhi nghe hòa nhạc cùng cô Magđa và chú Ninxơ. Nàng muốn mặc chiếc áo dài trắng độc nhất của mình, nhưng chú Ninxơ bảo rằng người con gái đẹp phải biết ăn mặc sao cho nổi bật lên giữa môi trường xung quanh. Nói chung, bài diễn văn dài dòng của ông về chuyện đó có thể tóm tắt lại là trong những đêm trắng nhất thiết phải mặc đồ đen và ngược lại lúc trời tối nên diện bộ áo trắng. Không thể nào cãi lại ông Ninxơ, nên Ðanhi mặc chiếc áo dài nhung lụa đen, tuyết rất mịn. Bà Magđa đã mượn trong kho phục trang cho nàng chiếc áo đó.

Khi Ðanhi đã mặc xong, bà Magđa phải chịu là ông Ninxơ có lý: không gì có thể tôn nước da mai mái nghiêm nghị trên gương mặt và đôi bím tóc dài lấp lánh vàng mười của nàng bằng thứ nhung huyền bí ấy.


- Này Magđa, mình trông mà xem, chú Ninxơ nói khẽ, con Ðanhi đẹp như thể nó đi gặp người yêu trong buổi đầu tiên ấy.
- Ðúng vậy, bà Magđa trả lời - Thế mà lần hẹn đầu tiên ông đến gặp tôi, tôi lại chả được thấy ông là một chàng điển trai si tình. Ông chỉ là một chàng ba hoa.
Và bà Magđa đặt một cái hôn lên tóc của chồng.


Buổi hoà nhạc bắt đầu sau khi khẩu đại bác ở ngoài cảng nổ phát súng chiều thường lệ. Phát súng báo hiệu mặt trời lặn. Mặc dầu là buổi tối, cả nhạc trưởng lẫn nhạc công đều không bật những ngọn đèn nhỏ trên giá nhạc. Tối hôm đó trời rất sáng nên những cây đèn *****g lấp lánh trong tán cây đoạn hẳn cũng chỉ để tạo cho buổi hoà nhạc vẻ hào nhoáng mà thôi. Lần đầu tiên Ðanhi được nghe nhạc giao hưởng. Bản nhạc gây cho cô một ấn tượng lạ lùng. Những đoạn luyến láy và rền vang của dàn nhạc gợi lên trong tâm trí cô muôn vàn cảnh lạ giống như giấc mơ. Bỗng Ðanhi giật mình, ngước mắt lên. Nàng có cảm giác như người đàn ông gầy gò mặc áo đuôi tôm đang giới thiệu chương trình biểu diễn vừa gọi đến tên nàng.


- Chú gọi cháu đấy ư, chú? Ðanhi nhìn ông Ninxơ hỏi rồi lập tức cau mày lại.
Người chú nhìn nàng không ra là kinh hãi không ra là thán phục. Và bà Magđa áp chiếc khăn vào miệng cũng nhìn Ðanhi hệt như vậy.
- Có chuyện gì xảy ra vậy? Ðanhi hỏi.
Bà Magđa nắm lấy tay nàng rồi nói khẽ:
- Nghe kìa!
Và Ðanhi nghe thấy người mặc áo đuôi tôm nói:
- Các vị thính giả mấy hàng ghế cuối nhờ tôi nhắc lại. Vậy là dàn nhạc chúng tôi sẽ trình bày hiến quý vị một bản nhạc nổi tiếng của Eđua Grigơ đề tặng Ðanhi Pêđecxen, con gái ông gác rừng Harup Pêđecxen, nhân dịp cô tròn mười tám tuổi.


Ðanhi hít một hơi dài đến nỗi nàng thấy tức ngực. Nàng muốn lấy hơi thở đó để giữ dòng nước mắt sắp trào ra, nhưng vô hiệu, Ðanhi cúi xuống và giấu mặt trong đôi bàn tay. Thoạt đầu nàng không nghe thấy gì hết. Một cơn giông đang cuồn cuộn trong lòng nàng. Cuối cùng nàng nghe thấy tiếng tù và mục đồng rúc lên trong buổi sớm tinh sương và dàn nhạc đàn dây khẽ giật mình, đáp lại bằng hàng trăm tiếng hát. Ðiệu nhạc tăng dần, cất bổng lên rồi gào thét lướt trên ngọn cây, như một luồng gió rứt lá, thổi rạp cỏ xuống đất, quất vào mặt những tia nước mát rượi. Ðanhi cảm thấy có một luồng không khí do âm nhạc dấy lên phả đến và nàng gắng bình tĩnh lại.


Phải, đó là cánh rừng của nàng, quê hương nàng! Núi đồi của nàng, tiếng tù và, tiếng sóng biển quê nàng. Những con tàu bằng thủy tinh làm nước sủi bọt. Gió reo cả trên những dây buồm. Từ lúc nào không biết, tiếng reo đó đã chuyển thành tiếng những quả chuông nhỏ trong rừng đổ hồi, tiếng đàn chim ríu rít nhào lộn trên không, tiếng trẻ con hú nhau, tiếng hát về người con gái: lúc bình minh người yêu ném một vốc cát vào cửa sổ phòng nàng. Ðanhi đã nghe bài hát đó trên đồi núi ở quê nhà.

Vậy ra đó chính là bác ấy. Ông già tóc bạc đã giúp cô mang lẵng quả thông về nhà. Ðó là Edua Grigơ, người có phép thần và nhạc sĩ vĩ đại! Thế mà nàng đã trách bác ấy không biết cách làm mau chóng. Thì ra đó chính là món quà mà ông đã hứa cho nàng mười năm sau.


Ðanhi khóc, không giấu giếm những giọt lệ biết ơn. Ðến lúc ấy âm nhạc đã tràn ngập khoảng không giữa mặt đất và mây trời giăng mắc trên thành phố. Sóng nhạc du dương làm cho mây gợn lên lăn tăn và những vì sao lung linh lấp lánh. Bản nhạc không phải là hát nữa. Nó kêu gọi. Kêu gọi đi theo nó đến một xứ sở, nơi không đau khổ nào có thể làm nhạt tình yêu, nơi mặt trời sáng chói như vòg triều thiên trên đầu nàng tiên trong cổ tích. Trong dòng âm thanh cuồn cuộn ấy bỗng nổi lên giọng nói quen thuộc "Cháu là hạnh phúc, cháu là ánh bình minh". Bản nhạc ngừng bặt. Những tràng vỗ tay lúc đầu còn chầm chậm, sau mỗi lúc t mạnh thêm, vang lên như sấm dậy.


Ðanhi đứng lên và đi nhanh về phía cổng công viên. Mọi người cùng quay đầu lại nhìn nàng. Có thể, có một số người trong đám thính giả đã thoáng nghĩ rằng nàng chính là Ðanhi Pêđecxen mà Grigơ đã dành tặng tác phẩm bất tử của ông. "Bác ấy mất rồi ư? Ðanhi nghĩ - Vì sao?" Giá mà lại được gặp ông! Giá mà ông có mặt ở đây? Hẳn nàng sẽ chạy ào lại với ông, tim đập rộn ràng, nàng sẽ bá lấy cổ ông, áp bên má ướt đẫm nước mắt vào má ông và chỉ nói một câu : "Cảm ơn bác". " Vì lẽ gì cơ chứ?" Hẳn ông sẽ hỏi như thế. "Cháu cũng chả biết nữa... Hẳn nàng sẽ trả lời, - Vì bác đã không quên cháu. Vì lòng hào hiệp của bác. Vì bác đã cho cháu thấy cái tuyệt mỹ mà con người phải sống bằng cái tuyệt mỹ ấy".


Ðanhi đi trên đường phố vắng tanh. Nàng không biết rằng bà Magđa đã phái ông Ninxơ đi theo nàng mà không để nàng trông thấy. Ông đi lảo đảo như người say rượu, miệng lẩm bẩm gì đó về sự thần kỳ xảy ra trong cuộc sống eo hẹp của họ. Bóng đêm vẫn còn trải trên thành phố. Nhưng trong cửa sổ đã thấy lấp lánh ánh vàng yếu ớt của bình minh phương Bắc. Ðanhi đi ra bờ biển. Biển vẫn còn ngủ say, không một tiếng sóng vỗ.


Ðanhi nắm chặt hai tay lại và rên lên vì một cảm giác mơ hồ đối với nàng, nhưng đã chiếm lĩnh toàn cơ thể nàng - cảm giác về cái đẹp của cuộc đời.
- Ðời ơi, hãy nghe đây! Ðanhi nói khẽ - Ta yêu Người.
Và nàng cười, mở to mắt nhìn những ngọn đèn trên tàu biển đang chậm rãi lắc lư nơi nước xám trong vắt.


Ông Ninxơ đứng ở đàng xa nghe thấy tiếng cười đó và quay về nhà. Giờ ông đã yên tâm về Ðanhi. Giờ đây ông hiểu rằng cuộc đời cháu gái ông sẽ không qua đi vô ích.


Pauxtopxki
Kim Ân dịch

Lấy từ
www.hssv.vnn.vn

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.
Theo uduba.com Translator - DonTL
Hue Thu May 12, 2020
Lẵng quả thông
6 tháng 4, 2016 ·

CÂU CHUYỆN TRIẾT LÝ VỀ SỰ GIẬN HỜN
Giận Hờn như – một con thú bé nhỏ và rất là đáng yêu. Trông bề ngoài nó hoàn toàn vô hại. Và nếu như đối xử với nó một cách đúng đắn, thì nó chẳng đem lại cho bạn tổn thương nào. Giận Hờn, nếu như mà không cố gắng mang nó về nhà mình, thì nó sống tốt trong sự tự do và không bao giờ đụng chạm đến bất kỳ ai. Nhưng mọi ý định sở hữu Giận Hờn, biến nó thành của riêng, thì luôn kết thúc một cách đáng thương.
Con thú này rất nhỏ bé và lanh lợi, nó có thể rơi ngẫu nhiên vào cơ thể của bất kì người nào. Người đó lập tức cảm nhận được, và trở nên bực mình. Còn con thú gào thét con người: Tôi vô tình rơi vào! Hãy thả tôi ra! Ở đây tối tăm và sợ hãi lắm! Tôi muốn về với mẹ! Thế nhưng con người từ lâu đã mất thói quen hiểu ngôn ngữ của những sinh vật Trái đất, đặc biệt là những con thú nhỏ bé này. Có những người ngay lập tức thả cho Giận Hờn ra đi. Nhưng cũng có người không muốn xa rời nó. Họ gọi Giận Hờn là của riêng và mang theo bên mình, giống như mang món đồ chơi yêu thích nhất. Họ thường xuyên nghĩ về nó, kể cả buổi tối họ thức giấc bởi những nghĩ suy vĩ đại về nó. Còn bản thân Giận Hờn không hề muốn sống chung với con người. Nó gào thét, tìm lối thoát, nhưng bản thân không thể tìm được đường ra. Con người siết chặt người lại bởi vì đã không thả Giận Hờn của bản thân. Họ tiếc khi cho đi. Còn con thú thì đói và rất muốn ăn. Và thì nó từ từ thưởng thức con người từ bên trong. Chính con người cũng cảm nhận được điều này: bị đau ở chỗ này, chỗ kia. Đau đến nổi nước mắt trào ra. Nhưng con người lại không hiểu nó từ đâu, và cũng không liên hệ cái khó chịu trong người với sự giận hờn. Tiếp theo con người quen với điều này và Giận Hờn cũng quen với người chủ của mình: tiếp tục ăn, lớn lên và phát phì. Cơn Giận hoàn toàn ngừng chuyển động. Nó tìm thấy bên trong con người cái gì đó thật ngon lành, nó ăn bám con người vừa hút máu vừa gặm nhấm. Những người như vậy bị Giận Hờn giày vò. Và cuối cùng, Giận Hờn lớn lên theo con người, trở thành một phần trong con người. Con người mỗi ngày một yếu hơn, còn Giận Hờn thì càng ngày càng béo. Con người không ngờ là cần phải bắt và thả Giận Hờn. Để nó sống cho thỏa mãn bản thân, lúc nào cung bé nhỏ, lanh lợi và gầy gò. Con người sống thiếu nó thì nhẹ nhàng hơn, bởi vì do Giân Hờn mà họ thường khóc và mệt mỏi. Giận Hờn là con thú nhỏ bé như thế.

Theo uduba.com

Translator - DonTL
Photo from Internet