Aug 18, 2019

Thơ tân hình thức

Chữ, nỗi nhớ về.
Vương Ngọc Minh * đăng lúc 12:13:40 AM, Aug 17, 2018 * Số lần xem: 248

 

 


       

Chữ, nỗi nhớ về.

"ai lướt đi ngoài sương gió" đấy
lời một ca khúc của văn cao

theo lí nói- tôi chưa từng đi dưới sương gió
gần suốt đời
không hề hồ đồ
tâm trạng
nom lúc nào chả khác cái bọc
bị chọc thủng

phải túm lại
chứ không
vỡ ra
tuyền sương
gió tan tác

tôi đi đâu/ lên rừng
xuống biển
thảy đều đi
một cách hoàn toàn không buồn
không vui

quay lại điểm xuất phát
ngôn ngữ nói luôn là
từng mảnh vụn tâm trạng (đã cắt xén
sắp
đặt

sao phù hợp những ảnh
hình/ hiện thực
đời thường!) mỗi âm tiết
vang
nghe mơ hồ chẳng khác thứ kỉ niệm
đã quên tiệt

cuộc đời
cầm trên tay
quả tình tôi chẳng biết xử lí như nào
ngày cứ sáng lên/ rồi
xụp tối
phải giả lả liên tục

mẫu vụn từ miếng ăn
rớt xuống
thấy- một thực thể con người
bươn chảy
sống động (ai cho same old
same old
tôi nguyền rũa thậm tệ!)

ranh giới giữa tồi tệ
tốt đẹp
bên tôi/ gần đến nổi
cách khoảnh khắc

nghĩ về kỉ niệm
mồm phát há to
hô "nhào tới
lùi lại
giữ thăng bằng!" chao ôi
như thể thần chú/ tôi ao ước
có thêm tiếng đàn

đệm theo "từng
từng từng
từng
..
từng từng từng
từng.." vậy rồi

ngẩng mặt
nhìn phía chân trời (tương lai!)
trăm bận
tôi đều cố ổn định đường đi/ cả
nước bước
làm sao thực bảo đảm
trên thân/ không còn bất kì mảnh vụn sương gió
nào

chờ trăng nhạt
mới xoay lưng
bước.
..
vương ngọc minh.

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.