Tranh Thái Tuấn internet

 Xếp Lại Làm Tư


Sáng nay như sáng hôm nào, dậy nghe cái lạnh nói chào bình minh...

Đúng rồi, trời vẫn trời xanh, Los Angeles lạ, như hình không mưa...dẫu cả năm nắng đã thừa, con sông không nước hai bờ cứ xa...

Ở đây không có ruộng cà, bưởi cam nhiều lắm ai mà nhớ ai!  Con chim vừa hót mỉa mai.  Hàng xe đang nối hàng dài freeway.  Mồ hôi mà dựng tượng đài, muôn năm đâu cũng còn hoài áo cơm?

Lòng tôi sáng tưởng hoàng hôn.  Lòng tôi vẫn thấy nỗi buồn hôm qua...chắc tôi đang mỗi ngày già?  Hay Quê Hương chẳng còn là  Quê Hương?  Đời quên hai chữ Sài Gòn, lòng tôi đôi lúc dạ còn buốt tê...

Ba mươi tháng Bốn sắp về (không ai nói vậy, tôi thì nói luôn!).  Bởi tôi như vậy mà buồn? Bởi tôi như vậy, tôi còn là tôi?

*

Sáng, bài thơ đọc không xuôi.  Tai nghe nhức nhức tiếng còi ngả tư.  Bầy chim hạ cánh từ từ, chim đi kiếm miếng ăn bờ bụi chăng?  Những ngày lạnh tháng cuối năm, tôi làm thơ để nhắc thầm có thơ...

Vậy mà vẫn đẹp như mơ...nếu tôi xếp lại bây giờ gửi đi?  Coi như thơ mới dậy thì...coi như ai đó ngày đi lấy chồng!  Sáng, ôi cái mặt trời hồng, núi xa còn đọng chút vòng khói sương...


Trần Vấn Lệ



                   Tranh Thái Tuấn internet


Thiên Nga Thiên Thu


T
ôi ở bờ sông.  Tôi đắm đuối mà tôi không nhảy xuống dòng sông.  Người đi, như vậy, đi lần cuối để lại bờ sông muôn nhớ nhung...

Từ thuở vỡ lòng, tôi học toán, muôn trùng đếm mãi cứ bao la...Là tôi dốt lắm, người ta đã:  "Con cúi chào, con biệt Mạ Ba...".

Em áo hồng tơ lụa Mã Châu, thương em biết mấy...con sông sâu!  Thương em biết mấy...con thuyền đó...chở khẳm hồn tôi đi tới đâu?

Trong nhé, em nhờ, tôi đục, chịu...thì thôi tôi vác tuổi lên rừng.  Với tôi, đâu cũng là Non Nước...Non Nước thời đang khói lửa bùng!

Tôi hai mươi tuổi, em mười bảy, đèo
Ngoạn Mục kìa, mây vẫn bay...

*

Cuộc chiến tranh dài chỉ mười năm...Em đi từ đó, em xa xăm.  Tôi đi từ đó, đời tro bụi.  Sáu năm tù tôi ngó bóng trăng...

Ở lại chín năm, tôi cũng biệt (*), mười lăm năm hỡi biết bao tình!  Nước Non mãi mãi là Non Nước.  Tôi lặng câm và tôi lặng thinh!

*

Tôi ở bờ sông, con sông Huơng...Con sông này chảy đến Đơn Dương. 

*

Cũng có lần tôi ngang qua Đình,  Đình bao nhiêu ngói thương mình thương ghê!  Biết đi là chẳng còn về,  giang sơn cẩm tú, lời thề Nước Non...

Nhớ Tản Đà (**), lạnh điếng hồn.  Nhớ em đâu nữa cội nguồn con sông?  Tôi không nhảy xuống dòng nước thẳm...bởi mắt mình sông nước chứa chan!

Em, Thiên Nga hay ánh trăng vàng?  Tôi, hiên quán gió, mơ màng Thiên Thu!

Trần Vấn Lệ



(*) Tôi đi Cải Tạo 8-6-1975, người bạn đồng nghiệp tôi được chào là Chị Thân Thị Hồng, tôi cầm Giấy Ra Trại ngày 21-4-1981, về nghe Chị Thân Thị Hồng vượt biển và không có tin tức.  Tôi rời Việt Nam đầu năm 1989, đến Mỹ 17-11-1989.

(**) Thơ Tản Đà:  Nước Non nặng một lời thề, nước đi đi mãi không về với non...