Dec 04, 2022

Thơ xướng họa

Tám Mươi Câu Lục Bát Mừng Bát Tuần Thượng Thọ HTN
Hà Thượng Nhân & Huệ Thu * đăng lúc 10:33:14 PM, Apr 01, 2015 * Số lần xem: 13988
Hình ảnh
#1
#2

Tám Mươi Câu Lục Bát 

Mừng Bát Tuần Thượng Thọ

Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

 

*

Thời gian, nước chảy xuôi dòng

mới đây mà đã ngày Mừng Tám Mươi

Tháng Giêng - Trời - Ðất và Người

Say mê mấy nẻo một đời Văn Chương !

 

Vui thay hai chữ Vô Thường

đi đâu thoát được con đường ảo hư ?

vượt qua khói lửa, vào tù

rồi thôi... một thuở Xuân Thu, nghĩa gì !

 

Từ Hà Thượng cất chân đi

Sài Gòn, Hà Nội chu kỳ Việt Nam

bao nhiêu mới thấy Xuân tàn ?

bao nhiêu, thì cứ hỏi làn mây bay !

 

Tám Mươi có đợi một ngày ?

có bè, có bạn, có say có tình

có từ trong cõi vô hình !

để hôm nay có muôn nghìn chứa chan...

 

Mừng người ! Mừng buổi Xuân sang

thơ trong rượu có đỏ, vàng ước mơ

đỏ - hoa đào nhớ, bao giờ,

vàng - sen hương nhụy nào ngờ còn thơm !

 

Mai người tuổi Tám Mươi hơn

thấy mà vẫn trẻ như non nước nhà

Văn Chương không có chữ Già

có chăng thì đã hiển hoa tặng đời !

 

Cảm ơn trời ! Cảm ơn người !

cảm ơn tất cả những lời ấm êm

nói đây, trong lúc say mèm

nói đây, để tỉnh rồi quên cả mình !

 

Người ơi ! Trong cặp mắt nhìn

hôm nay, tất cả - một Hình Tuổi Thơ !

tưởng đây Ðà Lạt bao giờ

tưởng đây Huế, với bãi bờ Nha Trang...

 

Tưởng đây là cả Việt Nam

vòng quanh Thế Giới... một bàn rượu, bia !

đừng ai chia, chẳng ai lìa

chỉ san chỉ sớt để về với nhau !

 

Nói mà... khôn nén niềm đau !

Tám Mươi tuổi nhớ biển dâu, ngậm ngùi

ai làm đất chuyển non dời ?

ai làm cho đất với trời đảo điên ?

 

Nước người ta - cảnh trời Tiên

nước mình, ngó lại - muốn quên ! Ngưng về !

biển sông còn nặng câu thề

hỡi ơi chí lớn bốn bề khói sương !

 

Bốn bề... ừ nhỉ, bốn phương

tên bay, đạn lạc vào đường Thơ Văn !

hồi nào bước chẳng chồn chân,

hồi nào Ðàn gẩy Ngang Cung hỡi người !

 

Bây giờ, ở tuổi Tám Mươi

nợ Nam Nhi trả một đời chưa xong !

hỏi chân có mỏi phiêu bồng ?

hỏi thân có mệt , tấm lòng có xuôi ?

 

Hôm nay, Sinh Nhật, người cười

thương sao răng khuyết và môi đã bầm

lẽ nào đã Tám Mươi Năm !

lẽ nào tất cả chỉ bằng Cuộc Say ?

 

Ờ say ! Ờ say ! Ờ say !

Tản Ðà từng đã lăn quay với trời

Vũ Hoàng Chương cũng xong rồi

người ta mấy chục, anh thời phải trăm !

 

Cảm ơn đất nước Việt Nam !

cảm ơn nửa nhé hầm giam tình người !

nếu anh thân xác chôn vùi

chắc chi bạn được rượu mời hôm nay ?

 

Ờ say ! Ờ say ! Ờ say !

bài thơ Mừng Thọ nghe đầy đặn chưa ?

vì tình ta phải làm thơ ?

vì tình mà cả đời mơ hão huyền ?

 

Lô Sơn một chái Thanh Hiên *

có chăng Cổ Trúc vầy duyên bạn bè ?

có chăng rượu cặp, thơ kè ?

có chăng tâm cảm tình quê não nùng ?

 

Thương người qua những mùa Ðông

thương người chỉ sợ cạn lòng đang Xuân !

chúng ta đây, chúng ta gần

Quê Hương biết cách muôn trùng Ðại Dương !

 

Chưa là ngựa nản chân bon

chưa là sông Mã chảy mòn trái tim

tuổi người xin chúc dài thêm

bạn đây, rượu đấy thơ tìm đâu xa !

 


* HTN còn bút hiệu Hoàng Trinh, Lô Sơn, 
   Cổ Trúc bút hiệu khác của huệthu khi xướng hoạ 

* Rằm Tháng Giêng Năm Kỷ Mão

    là Sinh Nhật Tám Mươi Của Thi Sĩ HTN

 

Huệ Thu
01 15 -1998


***

Hà Thượng Nhân hoạ Tám Mươi Câu Lục Bát của HuệThu
 

Cảm Ơn Huệ Thu và bằng hữu

đã tổ chức Mừng Bát Tuần Thượng Thọ HTN

 

*

 

Trăm sông đổ lại một dòng,

trăm người cất một tiếng mừng tám mươi.

tháng Giêng cảnh vẫn chiều người,

cỏ xanh, hoa thắm, cuộc đời văn chương.

 

Thơ tôi giản dị, bình thường

nẻo nào là thực ? Con đường nào hư ?

người tù, lòng vẫn chẳng tù,

mùa Xuân khác với mùa Thu những gì ?

 

Một lần cất bước ra đi,

là không chỉ có ba kỳ Việt Nam.

chiều sương Nam Mỹ chưa tàn,

đã nghe nắng trắng trên làn mưa bay.

 

Ðã nghe như giữa ban ngày,

Roma tóc cỏ vàng say men tình,

đã nghe như bóng với hình,

hàng thông san sát dặm nghìn chứa chan...

 

Mùa Xuân, mùa lại mới sang,

nồi kê hỏi đã chín vàng cơn mơ ?

mới bao giờ lại bây giờ !

tóc ai gió thổi còn ngờ hương thơm.

 

Rượu mời còn quý gì hơn,

khi không treo mảnh trăng non trước nhà !

khi không thơ tưởng đã già,

mà sao lại thấy nở hoa đầu đời ?

 

Nắm tay, xin tạ ơn người !

lời thơ nào chẳng là lời ấm êm ?

người say ta cũng say mèm,

say quên nhớ bạn say quên nhớ mình !

 

Say đâu từ cặp mắt nhìn,

mà ai ? Mà có phải hình như thơ ?

mà ta từng phút từng giờ,

mùa Xuân lại thấy đôi bờ điểm trang.

 

Nhớ câu chim Việt cành Nam,

sẵn đây bày thử mấy bàn rượu bia.

truyện Kiều ngó ý dẫu lìa,

tơ lòng còn quấn còn về với nhau.

 

Còn chung ta một niềm đau,

chiều tàn ai cuối bờ dâu ngùi ngùi ?

cảnh tuy rằng đã đổi dời,

mặc cho trời đất, đất trời đảo điên.

 

Cần gì cứ phải thần tiên,

lên tiên nhiều lúc lại quên đường về.

ơi trăng còn nhớ câu thề,

đỉnh non còn nhớ bốn bề khói sương ?

 

Nếu không lưu lạc tha phương,

dễ gì lại gặp bước đường thi văn.

tưởng đâu là tạm dừng chân,

hóa ra đàn lỗi dây cung vì người.

 

Trăm năm phỏng thử mấy mươi,

trả sao được món nợ đời cho xong ?

ơi là những ngọn cỏ bồng !

gió bay có thổi tấm lòng ngược xuôi ?

 

Mừng nhau, gõ chén cùng cười,

men chưa thấm giọng sao môi lại bầm ?

tám mươi còn mấy mươi năm ?

làm sao cho đẹp cho bằng cơn say ?

 

Nâng ly cạn chén xin say !

say như đất vẫn lăn quay với trời.

ngàn xưa là chuyện đã rồi,

ngàn sau ai hỏi thế thời mấy trăm ?

 

Ở đây ta vẫn Việt Nam,

gông cùm nào có thể giam lòng người ?

mặc cho sóng dập, cát vùi,

mừng còn uống chén rượu mời hôm nay.

 

Bạn say, ta cũng xin say !

lời người chúc thọ thơ đầy đấy chưa ?

ôi thơ của chính người thơ,

đọc lên cứ tưởng cơn mơ hão huyền !

 

Núi Lô ngày ấy bên hiên,

có cây Cổ Trúc kết duyên bạn bè.

chao ôi ! Rượu cặp, thơ kè,

ta nghe mà thấm tình quê não nùng !

 

Mùa Ðông, đâu biết mùa Ðông !

bạn như mây sớm tấm lòng lại Xuân.

đường xa mình lại thêm gần,

Quê Hương dù cách ngàn trùng Ðại Dương.

 

Dễ gì ngựa nản chân bon,

thời gian khó thể soi mòn trái tim.

bạn vui, mình lại vui thêm,

thần trên thử hỏi phải tìm đâu xa ?

 

Hà Thượng Nhân
ngày sinh nhật 80 
 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.
TÁM CHỤC MÙA HOA Thơ Cung Diễm và bài họa của HTNhan & Hthu
Hue Thu Apr 01, 2015
TÁM CHỤC MÙA HOA

Tám chục mùa hoa, tám chục Xuân
Người thơ vẫn đẹp dáng Hà Quân
Tóc pha lỗ chỗ cài hoa tuyết
Một vẫy tay tiên ngọn bút thần
Ai đó ngồi chi bên cửa sổ
Tình thơ cho bận đến thi nhân
“Bảy Mươi, em vẫn em mười bảy” *
Ôi, mối tình thơ quá tuyệt trần !
Khanh tướng đã trong vòng hệ lụy
Đường mây từng rộng bước thanh vân
Lòng thơ vẫn một niềm liêm khiết
Chẳng hổ cùng ai tiếng chính nhân
Danh lợi há hoen lòng tuyết sạch
Thong dong vui với thú an bần
Sân Thu, kim cúc vàng hoe sắc
Vòm biếc, hoàng ly nhí nhảnh xuân
Giải muộn, hồ nghiêng dăm chén rượu
Khi vui, thơ lại rớt đôi vần
Tám mươi xuân vẫn bừng hương sắc
Văn học lừng danh, bút Thượng Nhân

* thơ Hà Thượng Nhân

CUNG DIỄM
01 15 1999

HÀ THƯỢNG NHÂN HỌA

Lòng Xuân đâu lại chẳng là Xuân
Thiên hạ thùy nhân bất thức quân
Già trẻ phải đâu vì tuổi tác
Được thua ta vẫn vững tinh thần
Dù cho muôn khóe ngàn khôn nữa
Tất cả qui vào một chữ nhân
Chẳng thẹn đất trời không thẹn đất
Ta đâu nào có sợ phong trần,
Ngửng nhìn có phải trò thương cẩu
Dằng dặc ngàn năm đóa bạch vân .
Ta gửi gì đây cho hậu thế ?
Người đâu suông một tiếng thi nhân,
Góp cùng kim cổ vài trang sách
Hoặc bởi thanh cao vướng bệnh bần ?
Xin cám ơn người ta chợt thấy,
Tuổi xuân dựng lại những mùa Xuân,
Chợt nghe trong lá xanh rào rạt
Thơ bỗng từ đâu lại mấy vần
Cung Diễm xin vì anh cạn chén
Để mừng còn có những thi nhân

Hà Thượng Nhân


HUỆ THU HỌA

Xuân lại về đây đã lại Xuân
Nhớ ngày thơ viết giữa ba quân
Mái đầu người dẫu pha sương tuyết
Bút chửa cầm khai khai đã có thần
Có phải chỉ vì tình buổi ấy ?
Tạ nhau, còn mấy tiếng tao nhân
Gọi là tuổi của lòng người trước
Má đỏ còn thơm giữa bụi trần ?
Nếu vậy, vẫn người ngày tháng cũ
Có gì để lại cõi phù vân ?
Còn chăng một tấm lòng son sắt
Thì tạ tình người đó cố nhân !
Tuyết sạch giá trong, chi chuyện đó !
Người xưa một mực sống thanh bần
Ta nay lưu lạc thương nhau chứ
Lại Tết, không chờ lại vẫn Xuân
Ta sớt cho nhau vài chén rượu
Và thơ họa lại một đôi vần
Mai mà về lại Quê hương cũ
Người cũ đâu còn gọi cố nhân !

Huệ Thu
01 15 1999