Jun 18, 2019

Thơ các nước ngoài

487 bài rubaiyat » Phần 03 - 04
Omar Khayyám * đăng lúc 09:38:02 PM, Aug 16, 2008 * Số lần xem: 2366
487 bài rubaiyat » Phần 03 - 04
Phần 03 (Người dịch: Nguyễn Viết Thắng)
*

101

Hãy uống rượu vì tuổi trẻ ở trong
Vì trong rượu cuộc đời sẽ vô cùng
Ngồi với bạn bè trong vườn hoa nở
Uống rượu vào cho vui vẻ, thong dong.

102

Chén rượu tôi ông đập vỡ tan tành
Cổng thiên đường ông khép hở ông xanh?
Bình rượu hồng ông đổ ra dưới đất
Ông có say không đấy, hở ông xanh?

103

Làm gì có ai vô tội ở trên đời
Người không tội là không sống mà thôi.
Tôi mắc tội, Ngài đem bắt trị tội
Sao lại bảo rằng Ngài cao thượng hơn tôi?

104

Mọi vương quốc trên đời đã đi qua
Tốt hơn rượu ngươi không thể tìm ra
Tiếng thở dài của người yêu dễ chịu
Hơn mọi lời cầu nguyện chốn phù hoa.

105

Để cho con tim thoát khỏi nỗi buồn
Uống chén rượu cho lòng nhẹ nhàng hơn
Men rượu xua khỏi hồn ta buồn nản
Rằng cuộc đời ngắn ngủi, chết đang gần.

106

Cuộc đời ta đầy thất vọng, chán chường
Chỉ còn rượu ta quí trọng, yêu thương
Rượu – máu của đời, đời là bể khổ
Nên ta ngồi uống nước mắt quê hương.

107

Hãy nhớ rằng tôi uống với bạn bè
Phải uống rượu từ khi được sinh ra
Trời định thế, nên giờ tôi bỏ rượu
Có khác nào phản lại ông trời kia.

108

Không có rượu hồn không biết hân hoan
Uống rượu vào lý trí chạy vội vàng.
Trong cơn say tôi thấy mình hạnh phúc
Đời đẹp lên và sung sướng lâng lâng!

109

Kể từ khi có trăng sáng trên trời
Ơ đời này chỉ nhất rượu mà thôi
Tôi ngạc nhiên một điều đem bán rượu
Có khác nào đem bán ánh trăng soi.

110

Vẫn biết rằng rượu cấm bởi Koran
Rượu đắng cay nhưng tôi uống với em
Chẳng vô tình như người đời vẫn nói:
"Những thứ gì càng cấm lại càng ham".

111

Giữa các nàng tiên say đắm, yêu thương
Xin cúi mình nói với rượu: cám ơn!
Ngày hôm nay tôi thoát đời nô lệ
Và hạnh phúc như được đến cõi tiên.

112

Tôi xin được cúi chào Mustafa
Một câu hỏi xin Người hãy nghe cho:
"Nước của nho sao Người không cho uống
Còn thứ nước chua lại được tự do?"

113

Gửi đến Khayyam lời chào của tôi
Câu hỏi của ngươi xin được trả lời:
"Nói không phải, người dại khờ ta cấm
Còn khôn ngoan xin cứ mặc nhà ngươi!"

114

Dù bạn hay thù đều khuyên bảo tôi
Rằng từ nay với rượu hãy chia tay.
Tôi trả lời: đêm có người bạn gái
Chỉ còn đây chén rượu để vui ngày.

115

Rượu và hoa hồng đều đượm mùi hương
Bảo cho lý trí hãy vội lên đường.
Tâm hồn tôi chỉ rượu này thức dậy
Xua địa ngục đi, mơ tới thiên đường.

116

Trước ngày về ngươi thử ngồi tính sổ
Ngươi đến tay không, khi về có mộ.
Ngươi bảo "không uống vì chết đang gần"
Uống hay không vẫn chết giờ phút đó.

117

Rót rượu ra cho đầu óc quay cuồng
Rượu mang cho ta quyền lực vô song.
Hãy rót ra vì đời trôi vội vã
Mọi thứ trên đời chỉ những lời suông.

118

Tôi sẽ uống say cho đến cuối đời
Cho rượu đổ tràn lên mộ của tôi
Cho người say đến mộ tôi thăm viếng
Chỉ ngửi mùi là đã say gấp đôi.

119

Núi uống rượu vào núi cũng reo vui
Người không yêu rượu kể cũng thiệt thòi
Rượu là tốt lành sao đi cấm rượu
Rượu sinh ra lòng tốt của con người.

120

Tôi uống rượu chẳng vì vui hay phóng đãng
Chẳng vì để đánh đổ thiên thần đang toả sáng
Mà chỉ muốn phút giây nhận biết sự lãng quên
Nên bởi thế tôi chỉ uống toàn là cay đắng.

121

Bạn bè khuyên: "Hãy uống rượu ít thôi
Suốt ngày say, thử hỏi lỗi của ai?"
Tôi uống rượu – lỗi của người yêu dấu
Không thể không say khi ở bên người.

122

Tôi xưa nay vẫn uống rượu hàng ngày
Nhưng đêm này gần cuối tháng ăn chay
Muốn – môi kề môi, ngực kề sát ngực -
Bình rượu đầy không một phút rời tay.

123

Khi tỉnh rượu thấy đời không dễ thương
Khi say rượu dễ rơi vào hoang đường
Chỉ tình trạng nửa say mà nửa tỉnh
Trên đời này chẳng hạnh phúc nào hơn.

124

"Kẻ uống rượu thiên đàng đừng trông đợi
Ngày phán xử Người đem ra xét tội".
Tôi không lo địa ngục cũng chẳng ước thiên đàng
Bởi lẽ giờ phút say còn hạnh phúc gấp bội.

125

Trời đổ mưa như đời tuôn nước mắt
Không uống rượu tôi không cầm lòng được.
Hôm nay ta nằm trên cỏ nghỉ ngơi
Ngày mai cỏ ở trên còn ta nằm dưới đất.

126

Tháng ăn chay nếu tôi mê khoái lạc
Đừng nghĩ rằng tôi xấu hơn người khác.
Chỉ bởi vì ngày tối tựa đêm đen
Mà đêm phạm lỗi Thánh không trừng phạt.

127

Uống rượu đi kẻo mai ngủ muôn đời
Như hoa kia – đời ngắn ngủi mà thôi
Trong quán rượu, sum vầy quanh bè bạn
Chỉ rượu thôi, cái chết chớ một lời.

128

Ai cũng biết rằng tôi trách tuổi già
Cũng biết rằng tôi yêu rượu thiết tha
Nhưng đâu biết rằng rượu kia mang lại
Mùa xuân cho tim, tuổi trẻ cho già.

129

Chỉ có rượu – chỉ có rượu cho tôi
Chỉ tình yêu – thứ khác không cần rồi.
"Nhưng ông trời cho nhà ngươi miễn tội..."
Không cho thì thôi – không hỏi nữa rồi!

130

Nếu rượu được phép uống trên thiên đàng
Thì dưới này uống rượu lỗi lầm chăng?
Cuộc đời này tình yêu sao tội lỗi*
Nếu yêu nhau được phép ở thiên đàng?

131

Rượu vừa là bạn vừa là nhà thông thái
Với rượu, những chính kiến khác nhau đều đoàn kết lại
Rượu như nhà hoá học có phép thần thông
Biến sắt, chì đều trở thành vàng ròng.

132

Tôi biết làm sao trái được lòng mình
Thà như người chết dưới mộ còn hơn
Đã bao lần tôi khóc và hối hận
Thế mà rồi lại uống rượu nhiều hơn.

133

Kinh Koran dạy ta lắm điều khôn
Nhưng rượu dạy ta cũng chẳng kém hơn
Mỗi chén rượu – trang sách đời sống động
Ép môi môi vào nhìn xuống thấy đáy tròn.

134

"Rượu là tội lỗi" – suy nghĩ đi, đừng vội
Ngươi tự làm khổ đời, xem ra không tội.
Bắt xuống địa ngục chỉ vì rượu và tình
Thì thiên đàng, có lẽ, chẳng ma nào tới.

135

Đã bao lần sau khi tỉnh cơn say
Tôi lại thề: bỏ uống rượu từ đây!
Nhưng hôm nay, thực tình, không dám hứa
Biết làm sao khi xuân đẹp thế này.

136

Rót rượu ra, em nhé chớ phân vân
Thời gian đi ta không thể níu chân
Ngày Mai chưa về, Hôm Qua đã chết
Chỉ Hôm Nay ta hãy sống cho mình.

137

Tại vì sao chén rượu người để vơi?
Nước của tình yêu hồng thắm đâu rồi?
Tạm quên đi những điều Koran cấm
Nếu cô đơn hãy uống cho hai người.

138

Chén thứ nhất – xua đi nỗi u sầu
Chén thứ hai, quên hết những cơn đau
Chén thứ ba, lòng tin tôi ly dị
Chén thứ tư, cô gái rượu – nàng dâu.

139

Ngẩng đầu lên nhìn vào giữa trời cao
Rót rượu ra xua hết những u sầu.
Đến một ngày tất cả đều cát bụi
Cái ngày này không bỏ một ai đâu.

140

Uống rượu đi! Đừng lo chuyện tai ương
Rằng Ngày Mai gặp cái chết giữa đường.
Cứ cho rằng Hôm Qua người đã chết
Còn Hôm Nay uống rượu với người thương.

141

Chẳng còn người ta có thể giãi bày
Chỉ còn rượu cho ta những cơn say.
Đừng rời tay khỏi chiếc quai bình rượu
Nếu tuổi già không còn ai để bắt tay.

142

Một ngày thiếu rượu, một ngày buồn
Thiếu cơn say, tôi sống khó hơn.
Gần đến ngày người mang rượu tới
Còn tôi thì không thể nâng lên.

143

Tôi bây giờ như trở lại ngày xanh
Rót chén rượu đầy, hạnh phúc đã dành.
Đừng ngạc nhiên vì sao mà cay đắng
Bởi đắng cay vì những tháng ngày xanh.

144

Ta sống hôm nay đâu biết ngày mai
Chỉ lo âu dâng ngập giữa ngực này
Ai biết được còn bao nhiêu ngày nữa?
Ta phải sống sao cho khỏi phí hoài.

145

Cuộc đời này ta không còn trở lại
Bạn bè ta, ta không còn tìm thấy
Phút giây này đừng để lỡ làng trôi
Bởi đời ta không hồi sinh trong đấy.

146

Từ những người lên đường không điểm cuối
Trong số họ không một ai trở lại.
Trước khi ngươi đi khỏi cuộc đời này
Hãy nhìn xem có quên gì không đấy.

147

Muốn nếm hạnh phúc hãy rót rượu ra
Coi khinh Ngày Mai, đừng tiếc Hôm Qua.
Mọi gông cùm dù chỉ trong phút chốc
Ớ người tù, hãy gỡ khỏi hồn ta.

148

Ngày đã qua – mau chóng quên đi
Ngày sẽ đến – đừng nghĩ suy gì.
Chớ bận lòng ngày qua, ngày đến
Sống hôm nay hãy cứ vui đi.

149

Sách dạy khôn, tốt nhất là hãy tránh
Tốt nhất là với người yêu đêm vắng.
Đến một ngày số phận chưa cho về
Thì tốt nhất rượu nồng luôn uống cạn.

150

Ngươi có biết vì sao lúc gần sáng
Chú gà trống cất tiếng kêu buồn thảm.
Bởi gà kia thấy trong ánh bình minh
Lại một đêm đã về nơi xa vắng.
*
Phần 04 (Người dịch: Nguyễn Viết Thắng)

151

Đời trôi nhanh, đừng sợ gì khổ đau
Mọi việc trên đời tất cả qua mau.
Ta chỉ được phút giây này sung sướng
Đừng buồn vì ngày trước, đừng khóc bởi ngày sau.

152

Ngày được sống trời cho đâu có nhiều
Thật tội lỗi nếu thiếu rượu, tình yêu.
Chẳng cần lo vũ trụ già hay trẻ
Bắt phải đi thì cứ vậy mà theo.

153

Tội gì phải luôn đau khổ ngậm ngùi
Chỉ nên tìm đọc sách có niềm vui.
Hãy uống rượu, làm những điều mong muốn
Ngươi biết rồi, đời là khoảnh khắc thôi.

154

Từng có một thời ta mong muốn, khát khao
Nhưng khả năng ta giới hạn đã ngăn rào.
Nên bởi thế đừng bắt mình khổ sở
Chỉ vì những điều vớ vẩn không đâu.

155

Bình rượu kia xin cứ rót thật đầy
Thà suốt đời vui với những cơn say
Cũng còn hơn những gì trời an ủi
Trước khi phải về muôn thuở ngủ say.

156

Tối đi ngủ - đừng buồn, sáng thức dậy – hãy vui
Trong nhà mình xua đi những đắng cay.
Đến một ngày ngươi chưa thành cát bụi
Với bạn bè rượu hãy rót cho đầy.

157

Hãy vuốt ve mái tóc đen óng mượt
Uống rượu nồng, nói những lời đường mật
Đến một ngày thần chết chưa bắt ta
Những lạc thú trên đời cần nắm bắt.

158

Đừng trồng cây khổ sở với u sầu
Hãy tìm khôn ngoan trong sự bắt đầu
Hãy biết yêu người đẹp và yêu rượu
Bởi cuộc đời ta sống có dài đâu.

159

Tôi chẳng biết về đâu sau khi chết
Lên thiên đàng hay phải về địa ngục
Nhưng một ngày tôi còn sống nhăn răng
Rượu, người tình không thể nào xa được.

160

Nhiều câu hỏi nhưng ai trả lời mình?
Đừng bận lòng, ta đang có ngày xanh.
Dựng thiên đàng trên mặt đất bằng rượu
Còn trên trời chắc gì đã được lên.

161

Tôi mua rượu còn sung sướng sau này
Ai cần mua tôi bán rẻ cho ngay.
Ai đấy muốn cứ tin điều hứa hẹn
Và đi đi còn tôi uống rượu đây.

162

Tôi chẳng mong sung sướng ở "sau này"
Tôi chỉ cần có rượu uống "hôm nay"
Tôi chẳng tin vào chuyện đời vay trả
Có khác gì tiếng trống gõ vào tai.

163

Đời đã ngọt ngào hoặc đã đắng cay
Thì đến lúc cũng đành phải chia tay.
Uống đi em! Đời còn nhiều thay đổi
Rồi sau ta vẫn sáng mãi trăng này.

164

Em đến đây cho quên những Ngày Qua
Cho ngày Hôm Nay đẹp tựa giấc mơ
Kẻo Ngày Mai theo bước người đi trước
Ta đã phải lo chuẩn bị nấm mồ.

165

Tuyệt vời thay ta được sống trên đời
Với người yêu, với hoa cỏ xanh tươi.
Hãy sống vui kẻo mai này hối tiếc
Khi nhớ về quá khứ, khóc "than ôi!"

166

Em yêu ơi ai biết được ngày mai
Ta hãy quên phiền muộn dưới trăng này
Uống đi em, kẻo một ngày nào đó
Trăng lại về còn ta đã xa bay.

167

Suối róc rách và hoa cỏ ngát hương
Có khác chi phong cảnh chốn thiên đường!
Muốn bao nhiêu hãy nằm lăn trên cỏ
Uống rượu nồng, âu yếm với người thương.

168

"Đừng uống nữa Khayyam.." – biết làm sao giải thích
Rằng đời tối tăm tôi không sống được.
Rượu sóng sánh và ánh mắt cửa người tình
Là hai thứ để cho tôi luôn khao khát.

169

Khi chim hoạ mi đang hót trên cành
Uống rượu đi và rót cho người tình.
Nhìn xem kìa hoa hồng đang nở rộ
Hãy dìm đi nỗi khao khát của mình!

170

Tôi muốn hít vào tất cả mọi mùi hương
Phụ nữ trên đời, tất cả đều dễ thương.
Đời là gì? Suối reo trong ánh nắng
Rồi một nơi im ắng – biến mất tăm.

171

Tôi từ lâu chịu hành hạ của ông trời
Có thể vì điều này ông thưởng cho tôi
Cho người đẹp tính nhẹ nhàng như ngọn gió
Và bình rượu đầy bê không nổi thì thôi.

172

Trong những lời khuyên tôi nhớ câu này:
Sống tự do, đời ngắn ngủi lắm thay!
Người khôn ngoan đem tỉa cành, cắt cỏ
Nhưng tự cắt mình dại dột lắm thay!

173

Được trời cho thì cứ hưởng đi thôi
Uống rượu vào như hoàng đế lên ngôi
Trước Thượng Đế dại khôn đều vậy cả
Nhận hết đi những lạc thú của đời.

174

Trên cỏ xanh, bên dòng suối rầm rì
Ta đọc thơ, uống rượu tận đêm khuya.
Em có nghe dòng nước đang thủ thỉ:
"Ta đã ra đi là sẽ không về".

175

Mong ước của tôi là có rượu và em
Về quá khứ, tương lai tôi chẳng bận lòng.
Tôi không say sưa cũng chẳng cần tỉnh táo
Khoảnh khắc trong đời cố gắng được như mong.

176

Ô bánh mì tròn như cái nong
Chân cừu nướng, một bình rượu nồng
Người bạn gái như mùa xuân sớm
Niềm vui này vua chúa đừng mong.

177

Em ở đâu sao chẳng đến Hôm Nay
Để trong mắt anh giọt lệ vắn dài
Em bảo rằng Ngày Kia em sẽ tới
Nhưng chắc gì anh sống đến Ngày Mai.

178

Còn sống ngày nào còn uống rượu và vui
Tháng ăn chay lại sắp sửa đến rồi.
Bình rượu này trong vòng tay âu yếm
Đến sáng ngày muốn rót mãi không thôi.

179

Uống rượu đi, hoa kia còn nở lại
Sao trên trời cũng vẫn còn sáng mãi.
Hưởng hết đi những sung sướng ở đời
Gương mặt kia mai này tìm đâu thấy!

180

Ta làm sao trái được ý ông trời
Mặt đất này như kẻ uống máu người.
Ngày còn sống nhớ mà lo hưởng thụ*
Kẻo mai này mồi cho cỏ mà thôi.

181

Chớ để nỗi buồn dâng ngập lòng ta
Những đòn đau số phận quẳng ra xa
Bên bờ suối rót rượu ra cùng uống
Đến một ngày đất chưa uống xác ta.

182

Người dõi theo tinh tú giữa trời xanh
Còn tôi say sưa với rượu, người tình
Tôi chẳng quan tâm những gì vớ vẩn
Rượu, tình yêu tôi dâng cuộc đời mình.

183

Hồn của tôi người khách của xác tôi
Mới sáng ra tôi đã thết rượu rồi
Để cho hồn sống vui nơi cõi tạm
Bởi ngày mai sẽ ly biệt muôn đời.

184

Chẳng có thiên đàng, địa ngục con tim ơi!
Từ địa ngục không ai trở lại rồi.
Con tim ơi chẳng cần chi hi vọng
Cũng chẳng cần sợ hãi, con tim ơi*!

185

Xác của tôi như quán trọ bên đường
Hồn của tôi – người khách tạm dừng chân
Một ngày kia khi người ta ra lệnh
Hồn chia tay với xác, lại lên đường.

186

Hồn thanh cao ở cùng thịt da bụi bặm
Sau khi chết về với trời xanh thắm.
Chỉ trên kia hồn mới ở lâu dài
Nên xấu hổ từng sống nơi cõi tạm.

187

Lửa và nước, gió và bụi – ta từ đó ra đi
Ngày phán xử cuối cùng lại lối cũ ta về.
Xương thịt ta cho người đời sau giẫm đạp
Còn hồn lên thiên đàng, nhưng tất cả - chắc gì.

188

Con tim ơi tránh xa những dỗ dành
Những khổ đau, sung sướng với người tình.
Hãy lên đường với những người du lãm
Để trở thành thần giữa những thần tiên*.

189

Lên thiên đàng hay phải về địa ngục
Tôi không biết mà cũng không cần biết
Nhưng bây giờ tôi có rượu và em
Còn với ngươi – chỉ sau khi đã chết.

190

Từ nhỏ tâm hồn tôi hướng tới bầu trời
Tôi tin vào địa ngục và xứ sở tuyệt vời
Nhưng có người thầy đã dạy cho tôi hiểu:
"Địa ngục, thiên đàng ở trong trái tim ngươi!"

191

Trong tay tôi một cốc rượu, một dây chuyền
Cõi thiên đường – chỉ là chuyện huyên thuyên
Xin đừng tin vào thiên đường, địa ngục
Ai thiên đường về? Ai địa ngục lên?

192

Một mai này rồi thịt nát xương tan
Uống rượu đi, đừng tin chuyện dối gian:
Rằng muôn thuở cực hình nơi địa ngục
Rằng muôn năm sung sướng chốn thiên đàng.

193

Tại sao ta sống trên mặt đất phải lo tới thiên đường
Thiên đường của tôi là uống rượu và âu yếm với người thương.
Nếu thiên đường có rượu và tiên thì ở đây cũng thế
Thì cứ để cho rượu và tiên cả mặt đất lẫn thiên đường.

194

Nghe nói rằng sẽ có rượu và tiên
Và bao nhiêu sung sướng ở thiên đàng
Nhưng đời này ngươi không tình, không rượu
Chỉ đợi chờ, chẳng lẽ thế là khôn?

195

Thà uống rượu, âu yếm với người tình
Còn hơn đi tìm cứu rỗi trong kinh.
Nếu địa ngục dành cho người say rượu
Thì thiên đàng có lẽ để vắng tanh.

196

Rượu, người đẹp, ngồi trong vườn hoa tươi
Thiên đàng đâu cũng chẳng cần nữa rồi.
Không ai thấy thiên đàng trên trời cả
Đành tạm bằng lòng dưới mặt đất thôi.

197

Khi nghe: "Địa ngục, thiên đàng đều ở trên trời..."
Tôi nhìn lại mình, rút ra được cho tôi:
Địa ngục, thiên đàng – đâu phải vòng giới hạn
Địa ngục, thiên đàng – chỉ hai nửa hồn thôi.

198

Tôi thả hồn đi vào cõi hư vô
Về bên kia thế giới để thăm dò.
Câu trả lời khi hồn quay trở lại:
"Địa ngục, thiên đàng đều ở trong ta".

199

Việc ta làm, nặng nhọc hay nhẹ nhàng
Đời ta sống, hạnh phúc hoặc tai ương.
Nếu thân ta một mai đều cát bụi
Thì lo chi địa ngục với thiên đường.

200

Kẻ ngày đêm cầu nguyện chốn thiên đàng hạnh phúc
Lại đang sống trên đời với khổ đau địa ngục.
Khi nghe: chẳng hề có khổ đau ở chốn thiên đàng
Thì tôi hiểu rằng chỉ những kẻ vô hồn đến được.

***

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.