Oct 19, 2019

Thơ các nước ngoài

487 bài rubaiyat » Phần 5 - 6 - 07
Omar Khayyám * đăng lúc 09:30:58 PM, Aug 16, 2008 * Số lần xem: 2389
Hình ảnh
Rubaiyat
#1
487 bài rubaiyat » Phần 5 - 6 - 07
(Chưa có nguyên bản, xin xem bản dịch)
Phần 05 (Người dịch: Nguyễn Viết Thắng)
*
201

"Lên thiên đàng sẽ được uống rượu nồng
Có tiên hầu, được sung sướng, thong dong".
Nhưng dưới này tôi vẫn em, vẫn rượu
Suy cho cùng là những thứ đời mong.

202

Sống hôm nay đừng lo nghĩ ngày mai
Mà hãy vui, hãy quí phút giây này.
Bởi ngày mai ta đi về cõi chết
Quan trọng gì địa ngục với bồng lai.

203

Thiên đàng của tôi là cỏ là hoa
Là rượu, người yêu, chiều bóng xế tà.
Đời đổi thay khi nhìn vầng trăng khuyết
Lại nhớ về thấy tiếc những ngày qua.

204

Một ngày chưa khép lại túi càn khôn
Nhớ mà lo suy nghĩ đến linh hồn
Kẻo về kia với hai bàn tay trắng
Khi đó ngồi hối hận cũng bằng không.

205

Trước tương lai chẳng cần đem đóng cửa
Tốt hay xấu cũng chẳng cần chọn lựa.
Ông trời kia đã quyết hết cả rồi
Nếu trời cho hãy vội vàng nếm thử.

206

Người đẹp được trời cho khuôn mặt dễ thương
Mái tóc đen huyền và da thịt thơm hương
Đem quyến rũ lại cấm người ta nhìn ngắm
Cứ thử nếm mùi xem có cưỡng được không.

207

Một tay nâng chén, một – Koran
Vừa lẩm nhẩm cầu, vừa say mèm.
Chẳng biết ông trời sao chịu nổi
Kẻ chẳng vô thần, chẳng Islam.

208

Tâm hồn con, Thượng Đế ơi, quen với
Lửa tình yêu, con xin người tha tội!
Đôi chân con đã quen bước nhầm đường
Và đôi tay ôm bình, xin tha tội!

209

Tháng ăn chay ngày đen như bóng tối
Mãi cầu nguyện đôi mắt không nhìn thấy.
Tôi uống say từ sáng bởi nhớ nhầm
Do vô tình nên Thánh không trị tội.

210

Ngươi – Thượng Đế, Ngươi sáng tạo ra tôi
Cho uống rượu, cho khổ với tình yêu.
Nếu ngày đầu sinh tôi làm thi sĩ
Sao còn đem địa ngục để doạ tôi?

211

Nếu rượu nhà ngươi luôn có thừa
Hãy uống hằng ngày, uống hằng giờ
Đừng sợ ông trời kia để ý
Ông còn nhiều việc chẳng cần ta.

212

Nếu trời không cho tôi ngắm trăng
Tôi nghe theo không ngắm chị hằng.
Điều này ác ôn nào có khác
Thấy rượu nồng nhưng cấm hé răng.

213

Ơ người trần nghĩ chi về ngày mai
Nghĩ về hạnh phúc, về rượu tuyệt vời
Lòng hối hận ông trời không ban tặng
Nhưng nếu ban cho cũng chẳng cần rồi.

214

Đừng đưa tôi vào trước cửa ngôi đền
Tôi – kẻ vô thần do Thượng Đế tạo nên
Như gái giang hồ lòng tin là tội lỗi
Muốn lên thiên đàng nhưng không biết đường lên.

215

Người khôn ơi nếu ông trời cho vay
Rượu, người đẹp, suối và nắng cuối ngày
Thì con tim còn ước ao gì nữa
Người thật giàu, có tất cả trong tay.

216

Ngày đầu tiên Thượng Đế tạo ra tôi
Đặt vào tôi mọi xấu tốt của đời.
Tội lỗi tôi, Thượng Đế, Người nghĩ trước
Sao Người đem lửa ngục đốt vào tôi?

217

Có phải con được thừa thì Người bị thiếu đâu?
Con có nghèo đi thì Người cũng chẳng giàu.
Thượng đế ơi, con xin Người độ lượng
Tha thứ nhiều và ít đánh con đau.

218

Tôi chẳng biết làm sao từ dục vọng
Thân thể tôi như người ăn không chán
Nhưng tôi tin vào lòng tốt của Người
Sau khi chết Người ban cho ân sủng.

219

Tôi biết rằng không thể hiểu được trời
Nên có ngoan hay bướng cũng vậy thôi.
Tôi lầm lỗi nhưng sống bằng hy vọng
Vì tôi tin vào độ lượng của Người.

220

Ta uống rượu Thánh A-la trừng phạt
Nhưng nhờ ta quán làm ăn phát đạt.
Có lẽ Người tha thứ. Còn nếu không
Lòng độ lượng để vào đâu cho hết?

221

Người khổ hạnh chờ tháng Ramadan
Kẻ đang yêu mong rượu với người tình.
Chẳng biết ai sẽ vừa lòng Thượng Đế
Chỉ biết rằng ai cũng thiệt cho mình.

222

Một khi em chưa rót rượu cho tôi
Thì với tôi số phận chẳng mỉm cười.
Em bảo rằng: "Đã đến ngày hối hận!"
Hối hận ư? Thượng Đế chẳng cần rồi.

223

Đường ta đi qua thung lũng, núi đồi
Đường ta về phúc và hoạ chia đôi.
Nhưng những kẻ đã về nơi chín suối
Không thấy ai về, không gặp một ai.

224

Ai từng thấy địa ngục, ai thấy thiên đàng?
Những kẻ đi rồi có ai trở về không?
Chẳng cần mừng vui cũng chẳng cần lo sợ
Chờ đợi sướng khổ sau này chỉ hoài công.

225

Sung sướng cho ai không trở thành nô lệ
Vì theo đuổi thiên đàng trong mộng mị
Ai không khổ vì cầu nguyện, ăn chay
Chỉ uống rượu, tự do, không kiêng kỵ.

226

Người ta nhốn nháo trong đền miếu, chùa chiền
Sợ phải về địa ngục, muốn được lên tiên
Chỉ có ai hiểu ra điều bí mật
Kẻ đó trong lòng tĩnh lặng, ngồi yên.

227

Người bạn cũ của tôi là chén rượu nồng
Một ngày thiếu rượu tôi thấy nhớ và mong.
Ai nói rằng uống rượu là không tin Thượng đế
Nhưng tôi uống rượu vào thấy Thượng đế ở trong.

228

Ta cầu trời mỗi người theo mỗi cách
Ai cũng muốn thiên đàng, chẳng ai mong địa ngục
Chỉ người thông minh hiểu được ý của trời
Không vui vì thiên đàng, không sợ gì địa ngục.

229

Bỏ uống rượu thì cũng có nghĩa là
Bỏ cuộc đời! Ai bù được cho ta.
Ta làm sao trở thành người ngoan đạo
Khi mà điều sung sướng lại cấm ta?

230

Những kẻ ra đi không thấy một ai về
Bí ẩn muôn năm Thượng Đế giữ trên kia.
Sự tồn tại không ở trong lời cầu nguyện
Bởi cầu nguyện thiếu lòng tin – thì chỉ lễ nghi.

231

Như chim ưng từ thế giới diệu kỳ
Tôi mang điều bí ẩn giấu trên kia
Nhưng chẳng biết trao vào tay ai cả
Đành quay về nơi tôi đã ra đi.

232

Sao người ta đánh trống làm gì vậy?
Để chim ưng lạc đường quay trở lại.
Thế tại sao người ta bịt mắt chim?
Để không thấy điều không cần phải thấy.

233

Không hiểu sao tôi không thể cúi đầu
Không thể tin điều kỳ diệu, nhiệm mầu.
Chẳng lẽ người đã chết rồi sống lại
Như mầm cây từ cát bụi hay sao?

234

Ngươi đi tìm thượng đế ở khắp nơi
Tìm ở đâu? Người không ở trên đời
Nếu biết Người, sao lại còn đi kiếm
Nhưng không cần Người – còn biết cần ai?

235

Bí mật của cuộc đời phải nhìn bằng đôi mắt sáng
Người đời vẫn cứ tin một cách dại khờ, mù quáng.
Hãy nhìn xem – ở đâu người ta cũng lạy Thánh A-la
Rồi đi gọi tôi là kẻ vô thần, phóng đãng.

236

Vào thánh đường với ý định nguyện cầu
Nhưng nảy ra một ý nghĩ trong đầu:
Tấm thảm nhỏ tôi quì lên lần trước
Như nói rằng ta đã chịu khổ đau.

237

Đừng vội gọi tôi là kẻ vô thần
Lòng tin của tôi hơn mọi lòng tin
Lạy Thánh tôi! Nếu không người khổ hạnh
Thì còn ai gọi được Islam.

238

Tôi từng bảo với con tim vô thần:
"Hãy nghe theo lý trí, chết đang gần!"
Nhưng con tim trả lời tôi như vậy:
"Chẳng cần đâu! Ta chết tự lúc sinh".

239

Lửa địa ngục cháy xác, không cháy hồn
Không cháy ta mà cháy những lỗi lầm.
Bàn tay ướt tôi đem hơ vào lửa
Chỉ nước khô, bàn tay vẫn còn nguyên.

240

Quên hết đi những đau khổ đoạ đày
Rót rượu ra, đời ngắn ngủi lắm thay.
Cuộc đời ta dần đi vào cõi chết
Thà để đời trôi trong những cơn say.

241

Chẳng bước chân vào đền, miếu, Thánh đường
Bởi lên thiên đàng tôi chẳng hề mong.
Tôi như kẻ vô thần đầy tội lỗi
Thượng Đế sinh tôi từ vạt đất hoang!

242

Đừng chau mày bởi đòn đau số phận
Ai hoang mang kẻ ấy thường chết sớm.
Làm gì có ai làm chủ được đời
Nên tốt nhất biết thủ thường an phận.

243

Ta có rượu, tình yêu, Ngươi – miếu thờ, thần tượng
Ta - địa ngục đã dành, thiên đường Ngươi được hưởng
Nhưng sao tội của ta từ khi mới lọt lòng
Thì trong danh sách của ông Kalam đã xướng?

244

Gan hay sợ, đểu cáng hay hào hoa
Tự lọt lòng đã đặt ở trong ta
Cho đến chết chẳng tốt mà chẳng xấu
Ta là người tạo bởi Thánh A-la.

245

Hết ngày khổ đau, đêm lại muộn phiền
Ông trời thương cho cũng chẳng nhiều hơn.
Việc của ta đã có người định đoạt
Ai hiểu ra người đó mới là khôn.

246

Lành hay dữ, tất cả đều chia đôi
Số phận ta đã chép ở sách trời.
Từng bước ta đã có người theo dõi
Nên chẳng cần chi buồn khổ với đời.

247

Số phận ta đã định bởi ông trời
Khóc làm gì đời như gió cuốn trôi.
Hãy sống vui bằng con tim rộng mở
Và uống rượu đi, đừng để phí đời.

248

Tôi mắc lỗi đâu do bởi ý mình
Đường trần ai đã định bởi ông xanh.
Tôi là ai? ở đâu? Tôi đâu biết
Tất cả mọi điều đều tại ông xanh.

249

Ta biết rằng chân lý là ảo ảnh
Thiếu chén rượu con tim làm sao sống.
Có được gì, biết vậy, chớ tìm thêm
Đừng mua chuộc và đánh lừa số phận.

250

Số phận ta trong sách trời đã chép
Ta có thể làm cho tim tan nát
Có thể ăn xương, uống máu của mình
Nhưng chẳng thêm gì cho lời xuất phát.


Phần 06 (Người dịch: Nguyễn Viết Thắng)

251

Tất cả đổi thay: sông, biển, ao, hồ
Tất cả đổi thay: năm, tháng, ngày, giờ.
Nhưng số phận ta thoát đâu cho khỏi
Nếu thoát rồi thì đã cõi hư vô.

252

Tất cả những gì Thượng Đế cho ta
Không thể co vào, không thể kéo ra
Hãy gắng tiêu những gì mà mình có
Đừng tìm thêm hoặc vay mượn gần xa.

253

Trời cho rồi trời lấy – đời là thế
Tại vì sao, hiểu ra ta không thể.
Uống được bao nhiêu đã có mắt nhìn
Nhưng con mắt cũng không cho nhìn đủ.

254

Cứ vui đi trời đâu hỏi ý ta
Bình rượu này đã nấu tự hôm qua.
Ta uống rượu rồi rơi vào tội lỗi
Tất cả ông trời đã định hôm qua.

255

Trước cái chết chẳng có gì che chắn
Sang hay hèn tất cả đều bình đẳng.
Khoái lạc trời cho thì cứ hưởng đi
Còn lại – hãy tin! Chỉ là vớ vẩn.

256

Đừng bận lòng người đời sẽ quên danh
Hãy để cho chén rượu được dỗ dành.
Đến một ngày chưa chồn chân mỏi gối
Hãy vuốt ve an ủi với người tình.

257

Nếu sự khôn ngoan đã trót đa mang
Nghĩa là tình yêu và tĩnh lặng trong hồn...
Hoặc là suốt ngày đêm khấn cầu Thượng Đế
Hoặc là đôi tay phải rót rượu luôn luôn.

258

Nước chia tay biển, nước mắt đầy vơi.
Biển rực lên dưới ánh nắng mỉm cười:
"Cứ bay lên trời rồi rơi xuống đất
Nhưng cuối cùng lại về biển mà thôi".

259

Tôi xin trời cho tôi được tự do
Số phận tôi cũng chẳng may mắn gì
Tôi đã học rất nhiều và cố gắng
Nhưng vẫn nằm trong số những người ngu.

260

Kẻ dại dột gọi tôi nhà thông thái
Trời thấy đấy – tôi đâu người như vậy.
Về cuộc đời tôi chẳng biết nhiều hơn
Kẻ dại dột gọi tôi nhà thông thái.

261

Lý trí lúc nào cũng nhủ, cũng khuyên:
"Hãy quí trọng từng giây phút của mình
Bởi con người không như loài cây cỏ
Chết xuống đất rồi không thể hồi sinh".

262

Ta là nguồn gốc mọi sung sướng, khổ đau
Vừa như mạch nước trong, vừa như nước nhiễm dầu.
Con người ta như bóng hình trong gương vậy
Vừa chẳng đáng gì, vừa vĩ đại biết bao.

263

Ai hằng ngày vẫn có đủ cơm ăn
Ai là người có được chốn nương thân
Ai chẳng thầy, chẳng tớ cho ai cả
Sống ở đời như thế chẳng gì hơn.

264

Con người ta là chân lý cuộc đời
Chỉ người khôn biết, chứ không phải mọi người
Uống rượu vào để cho không nhầm lẫn
Rằng tất cả mọi người – một mẫu mà thôi.

265

Đừng sợ gì dù sóng gió biển khơi
Con người ơi! Loài khỉ khác với người.
Từ điều thiện không sinh ra điều ác
Trời cho cái nhìn để phân biệt đấy thôi.

266

Dù trăm năm tôi phải cháy thành tro
Tôi chẳng sợ gì địa ngục trong mơ
Mà chỉ sợ dàn đồng ca ngớ ngẩn
Của những người dốt nát lại mồm to.

267

Chẳng có gì đàng hoàng và dễ thương hơn
Bằng cây tùng và huệ trắng trong vườn.
Tùng có trăm tay nhưng không dang ra phía trước
Huệ có trăm lưỡi nhưng luôn đứng lặng im.

268

Với người khôn dù phải về địa ngục
Tôi vẫn coi đó là niềm hạnh phúc.
Với người ngu dù được tới thiên đường
Xin lạy trời cho tôi về địa ngục.

269

Nếu ngươi không phải người ngu, hãy nghĩ suy cho kỹ
Tại sao cứ phải hành hạ mình vì những điều kiêng kỵ?
Chẳng lẽ người uống rượu phải chết còn người bất tử thì không uống rượu chăng?
Chẳng hề có sự khác nhau nào giữa thiên thần và quỉ.

270

Nhiều suy nghĩ trong đầu nhưng than ôi:
Nếu nói ra – sợ máu chảy, đầu rơi!
Chỉ trang giấy trắng này tôi tin tưởng
Bạn bè tôi, tôi không dám tin rồi!

271

Người gọi tôi: kẻ say sưa, đổ đốn
Người lại gọi tôi: vô thần, phóng đãng.
Cứ mặc cho đồn đại của người đời
Tôi chẳng buồn cũng chẳng cần tranh luận.

272

Trí tuệ thời nay chẳng giống vàng mười
Chỉ người ngu sống yên lặng mà thôi.
Chút nghĩ suy ta đem dìm trong rượu
Để biết đâu số phận sẽ mỉm cười!

273

Muốn tẩy não của nhà thông thái – chỉ hoài công
Hay vì ghen ghét đem vàng đốt thành đồng?
Kẻ dốt nát – như chó, người thông minh – như biển
Chó biết làm gì trước biển lớn mênh mông!

274

Các người coi tôi là kẻ vô thần, phóng đãng?
Thật nhảm nhí! Vâng, chỉ các người thần thánh.
Tôi – kẻ say sưa, mê rượu, mê tình
Nhưng còn lại – tôi là tín đồ ngoan ngoãn.

275

Tôi yêu rượu để cho người ta đem bàn luận
Tôi chẳng thèm tranh cãi với những thằng ngớ ngẩn.
Chỉ có nước của tình yêu là tốt cho đấng nam nhi
Còn những kẻ đạo đức giả rượu là kẻ thù không khoan nhượng.

276

Đi mong chờ tốt đẹp ở trí khôn
Lại nhận về điều khó chịu nhiều hơn.
Có lẽ ta đi làm thằng ngớ ngẩn
Thời buổi nay trí tuệ rẻ như bùn.

277

Tình là ngọc ngà từ thuở xa xưa
Người không yêu là không có bạn bè.
Nước của tình yêu người không biết uống
Người – con lừa, dù chẳng khoác tai lừa.
*

278

Chỉ trong kinh ta đi tìm cứu rỗi
Chỉ Thượng đế – còn lại quên cho vội
Bởi ai người được nói, không được nhìn
Còn ai người được nhìn, không được nói.

279

Mặc cho người ngớ ngẩn dạy người khôn
Gọi buổi bình minh là buổi hoàng hôn.
Đừng cãi nhau với những thằng ngớ ngẩn
Kẻo lại rước về xích xiểm, thù hằn.

280

Hạnh phúc cho ai không dở, không gàn
Sách dạy làm người không đọc một trang.
Ai như chim An-ka trong huyền thoại
Ai không gàn, không dở tựa Khayyam.

281

Khi Thánh A-la nặn tôi từ đất sét
Người không hỏi tôi về điều tôi ao ước
Để bây giờ tôi mê rượu với tình yêu
Công bằng không nếu bắt tôi về địa ngục.

282

Câu hỏi muôn đời không để tôi yên
Tôi lắng nghe tiếng nức nở con tim:
"Ta sinh ra trên đời làm chi vậy
Không có ta đời vẫn bước đường mình?"

283

Đừng buồn vì đời chẳng được như mong
Đến một ngày riêng đều trở thành chung.
Rót rượu đi! Biết đâu từng hơi thở
Đều có thể là hơi thở cuối cùng.

284

Người đi xa nhưng giờ lại trở về
Khi tên người thiên hạ đã quên đi.
Móng chân xưa giờ đã thành móng guốc
Và cái đuôi – chòm râu bạc ngày xưa.

285

Tôi khát nước nhưng mà không được uống
Không ai cho, dù đã kêu khản giọng.
Con tim tôi đau cho đến hết đời
Tôi chẳng đạt đến điều tôi mong muốn.

286

Nhiều cái ác xưa ngỡ là cái thiện
Cái cảm tình lại hoá ra ác cảm!
Con không sao biết được con muốn gì
Xin Thượng Đế cho hồn con thanh thản!

287

Tất cả đều qua như một giấc mơ
Những gì ta gom suốt cuộc đời ta
Nếu không biết kịp thời chia cho bạn
Thì đến lúc đành phải xẻ cho thù.

288

Sống ở đời biết nhiều thứ rất cần
Có hai điều trước tiên, nhớ để phòng thân:
Thà chịu đói còn hơn gặp gì ăn nấy
Thà cô đơn còn hơn gặp ai cũng làm quen.

289

Ta đâu biết liệu đời còn đến ánh bình minh
Nên hãy nhớ lo làm những việc tốt lành
Và tình yêu với mọi người hãy lo gìn giữ
Mỗi phút giây ở đời quí hơn cả bạc tiền.

290

Hãy nói lời xứng với bậc hiền nhân
Lời của người quân tử buộc vào thân.
Trời sinh ra hai tai và một lưỡi
Để hai lần nghe nhưng nói – một lần!

291

Nếu có thể với người say đừng dữ dội
Những khôn ngoan láu lỉnh của mình nên quên vội.
Nếu ngươi muốn say mê nhưng tĩnh lặng trong hồn
Thì hãy thường xuyên nhìn lên ngực người con gái.

292

Tìm niềm vui cho bè bạn cho mình
Sống tự do, số phận mặc trời xanh
Chẳng cần những gì ngày mai đành bỏ lại
Hãy sống vui, đừng khổ với bon chen.

293

Nếu ngươi là nô lệ của dục vọng thấp hèn
Khi về già trống trải như mái nhà hoang
Hãy nhìn lại mình và nghĩ suy cho kỹ:
Ngươi là ai, ở đâu và những thứ đa mang.

294

Thời buổi này kết bạn chỉ ít thôi
Đừng hám lời khen, đừng dễ nghe lời
Suy xét kỹ đi rồi ngươi sẽ thấy:
Kẻ ngươi tin là kẻ phản bội ngươi.

295

Chớ tìm bạn nơi chân trời góc bể
Bạn như thế khổ đau không chia sẻ
Thà cô đơn đi tìm thuốc cho mình
Tự khổ đau tìm ra người an ủi.

296

Phải rạch ròi với thù và bạn
Ngọc nếu sáng, trong đêm vẫn sáng.
Xúc phạm bạn – bạn biến thành thù
Bắt tay thù – biến thù thành bạn.

297

Người xưa nói: làm người phải biết nghề
Tốt nhất là theo việc của ông cha.
Nhưng thời nay người ta thường nghĩ khác:
Chỉ cần vàng, còn lại chỉ vẩn vơ!

298

Hãy bằng lòng với những gì mình có
Sống theo mình, quí tự do, danh dự
Chớ ghen chi kẻ giàu có hơn mình
Người nghèo hơn trên đời còn vô số.

299

Người chăm lo sắc đẹp, đâu phải đàn ông
Người lo trang điểm cho mình cũng bằng không.
Hãy biết chăm lo cho tâm hồn mình thêm đẹp
Bởi phụ nữ mới là gương mặt đẹp của chồng.

300

Người lạ tốt với mình – như người anh em
Anh em xấu – hơn thù cả trăm lần
Thuốc đôi khi nguy hiểm hơn là bả
Nọc rắn đôi khi bệnh ác mấy cũng lành.


Phần 07 (Người dịch: Nguyễn Viết Thắng)

301

Đừng đòi hỏi – giàu sang không đủ cho tất cả
Đừng nhìn ông trời bằng cái nhìn cau có.
Đừng nhìn sang người khác. Đã có ông trời
Hãy nhìn áo của mình, có phải còn nhiều lỗ!

302

Biết người khác hơn mình – chứng tỏ đàn ông
Biết làm chủ hành động – chứng tỏ đàng hoàng.
Người dưới quyền không bao giờ sỉ nhục
Biết thông cảm với người – chứng tỏ đàn ông!

303

Cần gì phải khổ đau vì hạnh phúc chung
Tốt hơn là hạnh phúc cho kẻ ở bên mình.
Thà làm điều gì đấy cho người bạn tốt
Còn hơn mong cho cả loài người thoát khỏi xiềng gông.

304

Sự đàng hoàng sinh ra bằng đau khổ
Thành châu ngọc – chẳng phải ai cũng thế
Nếu mất sạch trơn, hãy giữ lấy hồn
Chén lại đầy, nếu rượu còn đang có.

305

Đừng để cho lòng tham sai khiến được nhà ngươi
Hãy gắng sống sao cho hợp với ý trời.
Đừng bao giờ chia tay với người yêu và rượu
Bởi cuộc đời cứ lặng lẽ, vội vàng trôi.

306

Sự khiêm tốn, im lặng là vàng vậy*
Tính tò mò nhiều khi rất tai hại.
Lưỡi, tai, mắt nhà ngươi có đủ đầy
Cứ giả điếc, mù và miệng đem khoá lại.

307

Đừng ghen chi ai mạnh, ai giàu
Mặt trời lên rồi lặn rất mau.
Cuộc đời này ngắn như hơi thở
Hãy bằng lòng với của trời trao.

308

Nếu có lúc ngươi đã bán linh hồn cho quỉ
Ngươi đã đi trên con đường phiêu lưu lầm lỡ
Hãy nhớ rằng ngươi sinh ra là để làm người
Và đến cuối đời phải sống làm người như thế.

309

Cứ vui đi, có ai bắt được suối
Nhưng vẫn được vuốt ve dòng nước chảy
Không bền lâu trong phụ nữ, trong đời
Nhưng dù sao vẫn đến lượt cho ngươi.

310

Tứ đại, ngũ hành đều ở trong ngươi
Là một trong những bí ẩn của đời
Người và thú, thiên thần và quỉ
Những gì ngươi nhận ra đều ở trong ngươi.

311

Cậu bé ơi hãy nghe lời già đây
Nếu khôn ngoan con hãy nhớ điều này:
Đừng kết bạn với những người dốt nát
Đừng làm việc gì không có lợi cho ai.

312

Người được trời cho hạnh phúc ngọt ngào
Kẻ lại bị trời hành hạ khổ đau.
Đừng buồn khổ, nếu thua người vui vẻ
Hãy bằng lòng rằng ít bị khổ đau.

313

Rượu, người yêu – chẳng có gì xấu hổ
Quên cầu nguyện – cũng chẳng gì tai hoạ.
Với mọi người hãy sống cho công bằng
Những tội kia trời tha cho không khó.

314

Tôi hiểu rằng thà cứ sống đơn côi
Cho không nhìn ra xấu tốt của người
Để nghiêm khắc suy xét mình trước đã
Rồi mới đem ra suy xét người đời.

315

Người đàn ông quí danh dự của mình
Chịu thiệt thòi để giữ vẹn thanh danh.
Trong hành động xứng với người quân tử
Biết nhu, cương và thấu lý, đạt tình.

316

Điều bí mật của mình nên che đậy
Đời chẳng biết ai khôn hơn, ai dại.
Với thiên hạ ngươi đối xử thế nào
Thì sẽ nhận về cho mình thế ấy.

317

Đừng nghĩ người ta tài mạo tót vời
Mà hãy xem hành động có như lời.
Nếu lời nói đem ném vào cho gió
Thì người ta chỉ vớ vẩn mà thôi.

318

Đừng bao giờ đánh mất sự khôn ngoan
Biết điều tốt và điều xấu cũng cần.
Ta – người lãng du đi qua nghìn con suối
Nhưng con đường quay trở lại đừng quên.

319

Ngươi đang đi tìm châu báu cho mình
Đang sống bằng hy vọng gặp người tình.
Thử đào sâu những lời khôn ngoan ấy
Tất cả ngươi đều tìm thấy trong mình!

320

Nếu có thể – đừng xỉ vả người ta
Nén trong lòng, tức giận chớ tuôn ra.
Nếu ngươi muốn cho tâm hồn tĩnh lặng
Tự trách mình, hãy tha thứ người ta.

321

Số giàu nghèo trời đã định rõ ràng
Thì chẳng bớt đi mà cũng chẳng thêm.
Nếu nghèo – cam lòng, nếu giàu – hãy nhớ
Đừng trở thành nô lệ của giàu sang.

322

Làm việc tốt cho người – người sẽ mang ơn
Thành bạn tốt, thành người được yêu thương.
Thà tiếp đãi trong nhà mình con kiến
Cũng còn hơn tiếp vua Solomon.

323

Điều không đến chớ trách tại trời xanh
Cái mất đi cũng đừng tự trách mình.
Cứ nhận hết những gì có thể
Đến một ngày còn sống, nhớ giữ mình.

324

Nếu khôn ngoan đừng ích kỉ bao giờ
Đừng cúi đầu trước cuộc sống xa hoa.
Làm lửa cháy bừng hay nước trôi trầm lặng
Nhưng đừng làm bụi để gió cuốn bay xa.

325

Ngươi đi tìm chân lý? Hãy bỏ vợ con
Bỏ tất cả bạn bè với người thân
Hãy trút bỏ những gì làm vướng víu
Để tự do phải tháo bỏ gông cùm.

326

Đừng buồn vì đời chẳng đẹp như mơ
Trên đời này bạn tốt chẳng tìm ra.
Người tri kỷ ta vẫn coi là bạn
Tính lại, suy đi lại hoá ra thù.

327

Tất cả những người đã sống ngày xưa
Cuộc đời này không trở lại bao giờ.
Rót rượu ra nghe lời Khayyam bảo:
Mọi lời khuyên đều như gió bay xa..

328

Đời – cái chợ. Đừng đi tìm bè bạn
Đời – bể khổ. Chớ đi tìm thuốc đắng.
Đừng đổi thay, hãy cười với mọi người
Nhưng nụ cười người ta – đừng trông ngóng.

329

Với người khôn đừng bao giờ xấu hổ
Hãy tránh thật xa những người man rợ
Người khôn cho cay đắng – hãy uống đi
Người man rợ cho bả – đừng nhận bả.

330

Cả đời lo gom góp để làm gì
Chẳng có ai sống mãi trong chúng ta.
Cuộc đời này trời chỉ cho ta mượn
Có nghĩa là không sở hữu riêng ta.

331

Ngươi nhọc nhằn lo lắng suốt ngày đêm
Cuộc đời trôi trong hai chữ kim tiền
Hãy nhớ rằng nhà ngươi không vàng bạc
Khi chôn rồi thiên hạ chẳng đào lên.

332

Nếu có thể, xin chớ bận lòng
Của trong đời khi có khi không
Cứ tiêu hết những gì đang có
Về suối vàng không lại hoàn không.

333

Tất cả mọi quốc gia cả xa cả gần
Bị chinh phục, bắt quì xuống dưới chân
Người cũng không trở thành ông hoàng bất tử
Bởi số mệnh người ngắn ngủi chỉ vài phân.

334

Dù ngươi là hoàng đế Trung Hoa quyền lực ngất trời
Mọi xứ sở gần xa đều đặt dưới chân ngươi
Nhưng số phận ngươi và tôi đều như nhau cả
Khi chết chỉ cần ba thước đất mà thôi.

335

Cứ tiêu đi, người giàu, đừng có điên
Thân xác người – chẳng kho của triền miên.
Đừng ảo tưởng, coi chừng quân trộm cướp
Sẽ lôi người về từ dưới mộ lên.

336

Có thể trong đời người bay cao bất tận
Có thể nhận hết về mình những gì người muốn.
Kho châu báu của đời này người vét sạch trơn
Nhưng đều bỏ lại khi ngày cùng tháng tận.

337

Người nghĩ rằng người tài giỏi nhường kia
Người khôn ngoan, may mắn, chẳng thiếu gì.
Hãy nhớ rằng trước người vô khối kẻ
Đều phải ra đi, dù chẳng muốn đi.

338

Có một lần tôi nhìn thấy trong mơ
Con quạ đen trên cây gạo ven hồ
Vừa rỉa xương một ông vua vừa hỏi:
"Đâu rồi vinh quang, quyền lực ngày xưa?"

339

Hãy vui lên! Đời ngắn ngủi bạn ơi
Hồn và xác sẽ ly biệt muôn đời
Những chén tròn trong tay ta đang nắm
Đều từ xương người ra cả đấy thôi.

340

Em yêu ơi hãy mang chén mang bình
Ta ngồi bên bờ suối, bãi cỏ xanh
Em có biết đã bao nhiêu người đẹp
Bị Thời gian biến thành chén thành bình?

341

Đừng buồn chi đời là vậy đó mà
Hết sáng ngày lại bóng tối buông ra.
Nghìn năm sau xương ta thành đất cát
Cho người ta đem đóng gạch xây nhà.

342

Người thợ gốm ngoài chợ tàn nhẫn thay
Từng cục đất vùi dập chẳng tiếc tay
Người không nghe lời đất đang thủ thỉ:
"Cứ vùi đi, nhưng sẽ đến một ngày..."

343

Nhà thông thái có thấy cậu bé này
Đang dùng cát xây lên một lâu đài.
Hãy khuyên cậu: "Con ơi nhớ cẩn thận
Với những mái đầu, những trái tim ai!"

344

Khi xương ta chưa thành đất làm gốm
Chưa bị đem làm thành cốc thành chén
Hãy uống đi! Quên địa ngục, thiên đàng
Chẳng còn thời gian nghĩ điều vớ vẩn.

345

Có một lần tôi mua chiếc bình nói được:
"Xưa ta là ông hoàng – bình nức nở khóc –
Trở thành đất, người thợ gốm nặn ta
Thành thứ đồ mua vui cho kẻ khác".

346

Ngày hôm qua tôi ghé vào lò gốm
Tôi nghe thấy người ta đang tranh luận:
"Thợ gốm là ai – một câu hỏi cho tôi –
Trong chúng ta ai người mua, kẻ bán?"

347

Thấy sọ dừa, đừng giẫm đạp sọ dừa
Hãy coi chừng sọ của những người xưa.
Làm thành chén rồi người đem đập vỡ
Hãy nhớ rằng sẽ đến một ngày mưa!.."

348

Ta cần sống sáu mươi năm yên ổn
Không vì giàu mà chỉ vì tình bạn
Đến một ngày ta chưa trở thành bình
Cần kết bạn với cả bình và chén.

349

Tôi làm vỡ chiếc bình có vẽ bông hoa
Khi uống say trong đêm tối nhạt nhoà.
Một giọng nói khổ đau nghe rất rõ:
"Ta đã như người, người ít nữa cũng như ta".

350

Ngươi biết không từng chiếc lá, bông hoa
Từng một thời là tóc của người xưa
Ai qua đường hãy thương từng chiếc lá
Bởi hoa lá từ người đẹp sinh ra.



*

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.