Oct 21, 2019

Thơ các nước ngoài

487 bài rubaiyat - Quatrains (phần 8 - 9 - 10) (chưa có Nguyên Bản) nhạc The Ancient Ruby - Donald Walters
Omar Khayyám * đăng lúc 06:54:38 PM, Aug 16, 2008 * Số lần xem: 2447
Hình ảnh
saghism
#1
The Ancient Ruby - Donald Walters

*

Phần 08 (Người dịch: Nguyễn Viết Thắng)

351

Có một lần tôi nhìn thấy người thợ gốm
Dùng chân của mình đạp đất từ sáng sớm.
Một giọng nói thì thầm như van vỉ ông ta:
"Thương ta với! Bình sinh ta cũng là thợ gốm".

352

Quẳng hết đi những lo lắng ưu phiền
Uống rượu thôi đừng nài nỉ van xin.
Hãy nhớ rằng người ta sau khi chết
Ông Thợ Gốm kia đem nặn thành bình.

353

Đừng nức nở! Chẳng có đường nào khác
Đành phải chết – dù khóc hay không khóc
Thịt xương ta thành đất sét mà thôi
Cho thợ gốm một mai này giẫm đạp.

354

Tôi đã nghe trong lò gốm hôm qua
Lời của đất mà nức nở, xót xa:
"Đừng giẫm tôi! – đất bảo người thợ gốm –
Tôi là người chỉ vừa mới hôm qua".

355

Người thợ gốm nặn bình tôi đứng gần
Từ đất sét nặn chiếc quai bình tròn.
Tôi nhận ra sọ dừa vị hoàng đế
Và bàn tay gầy guộc của người thân.

356

Giá mà khi ta vừa vượt qua truông
Ta tìm ra điểm cuối của con đường!
Giá mà sau vài ba trăm năm nữa
Dù chỉ mầm cây mọc dậy từ xương!

357

Tôi ghé thăm lò gốm vào một ngày
Nghề làm gốm – trò chơi lạ kỳ thay.
Tôi thấy điều người ta không nhìn thấy:
Sọ dừa cha tôi người nắm trong tay.

358

Bình rượu bảo tôi: "Ta sinh ra từ cát bụi
Nhưng trong lòng ta rượu như máu hồng tươi rói..
Phía trước cuộc đời cái chết đang đợi nhà ngươi
Những gì sống hôm nay ngày mai đều cát bụi".

359

Tôi hình dung chén rượu cũng như tôi
Thuở xa xưa từng sống một kiếp người
Chén đã yêu, đã hôn và đã uống
Còn bây giờ chén chỉ được hôn môi.

360

Trong tay ta một bình rượu đang đầy
Rót đi em, ta hãy uống cho say
Ngày nào đó ta trở thành đất sét
Anh và em sẽ giống chiếc bình này.

361

Trước đời ta đã từng sống vạn đời
Đã về nơi yên nghỉ biết bao người
Xung quanh ta dù đất khô hay ướt
Ta đều giẫm chân lên sọ dừa thôi.

362

Đại dương bao la cũng từ từng giọt nhỏ
Mặt đất mênh mông cũng từ mây từ gió
Người đến rồi đi – chẳng có nghĩa lý gì
Chỉ là con ruồi vút bay qua cửa sổ.

363

Bí mật của mình trời chẳng hé cho ai
Chẳng tiếc thương, giết hết thảy mọi người.
Hãy uống say! Cuộc đời ta ngắn ngủi
Người qua rồi không trở lại ngày mai.

364

Ta vô tội, đến đây thành có tội
Ta vui vẻ đến đây mang buồn tủi.
Trong tim ta đầy nước mắt đắng cay
Rồi một ngày thân ta thành cát bụi.

365

Đời – khoảnh khắc như gió bay qua
Đi qua như mây khói bay xa.
Ta uống say khổ đau, khoái lạc
Chỉ tiếc đời vội vã đi qua.

366

Đừng buồn rằng đời chỉ ngắn thế thôi
Cuộc đời này cho ta để mua vui
Nếu mọi thứ trong đất trời bất biến
Thì nhà ngươi đâu có mặt trên đời.

367

Tôi hỏi chén khi ép chặt đôi môi:
"Đi về đâu những ngày tháng của tôi?"
Không rời môi chén trả lời gọn lỏn:
"Hãy uống đi! Đời không trở lại rồi".

368

Đời trôi nhanh, điều này tôi không sợ
Thành cát bụi – cũng chẳng cần đau khổ
Đành chết thôi nhưng mà có một điều:
Không nhận hết của đời là tôi sợ.

369

Nếu cả đời lạc thú vẫn đi tìm
Rượu, nghe hát, âu yếm với người tình
Thì tất cả đến ngày đành tạm biệt
Đời – giấc mơ. Có ai ngủ muôn năm.

370

Có Thượng Đế hay không – chớ vò đầu
Câu trả lời đã có tự rất lâu.
Ngươi – tội lỗi, đừng sánh cùng Thượng Đế
Còn bản chất Người không hiểu được đâu.

371

Từ thần thánh đến vô thần – chỉ gang tay
Từ số không đến vô cùng – chỉ phút giây
Hãy gìn giữ phút giây này quí giá
Đời – không ít, không nhiều – chỉ phút giây.

372

Dưới trời này cuộc đời là bể khổ
Chẳng bao giờ ông trời thương ta cả.
Người chưa đến giá mà biết đau thương
Thì có lẽ chẳng bao giờ đến cả.

373

Ngôi nhà cổ này gọi là cuộc đời
Nơi những ông vua lần lượt đổi ngôi
ánh sáng ngày đổi thành đêm đen tối
Thần tượng cũng về tro bụi mà thôi.

374

Đời – ảo ảnh. Tuy thế hãy sống vui
Trong đam mê, trong say đắm tuyệt vời
Chỉ phút giây rồi ngươi không còn nữa
Nhưng dù phút giây hãy sống cho vui!

375

Đời chẳng vui mà đau khổ ngập tràn
Ngày của ta – tiếng vọng của thời gian
Tất cả việc ở cuộc đời tăm tối
Chỉ là khoảnh khắc, giấc ngủ, dối gian.

376

Ta đi qua cuộc đời chẳng dài lâu
Nước mắt, khổ đau ta tự mang vào
Tại vì đâu trời không cho ta biết
Khi chết rồi cay đắng vẫn còn theo.

377

Cuộc đời này chẳng có đầu, chẳng cuối
Ta đi về – chẳng còn tên, chẳng tuổi
Trước khi có ta, đời đã có rồi
Sau khi ta về, đời còn ở mãi.

378

Cuộc đời ta là chỉ khoảnh khắc thôi
Hãy tìm hạnh phúc và hãy quí đời
Sống thế nào đời sẽ qua thế ấy
Chớ quên: đời – sáng tạo của nhà ngươi.

379

Mọi việc trong đời không được như mong
Công sức ta đã bỏ chỉ bằng không.
Cứ mỗi ngày ta vẫn buồn một lẽ
Vì phải sớm đi, vì đến muộn màng.

380

Ai đến đời này đều hiểu đau buồn
Nên phải quay về lại chốn mông lung
Sung sướng cho ai được từ giã sớm
Ai không đến bao giờ còn vạn lần hơn.

381

Ngươi muốn thế nào thì cứ thế mà sống cho mình
Uống rượu với bạn bè, âu yếm với người tình.
Trước khi rời cõi tạm cứ thử nhìn ngoảnh lại
Thấy rằng có vẻ như chưa sống cuộc đời mình.

382

Ta là những con rối trong tay của ông trời
Trên sân khấu của mình đem ra để mua vui.
Trên tấm thảm đời ông bắt ta nhảy múa
Xong bắt bỏ vào hòm lần lượt mà thôi.

383

Tôi nhìn thấy cuộc đời là bể khổ
Thấy người chết vội vàng đi tìm mộ.
Những ông hoàng, người đẹp tựa sao sa
Đều trở về đi làm mồi cho cỏ.

384

Anh đem bàn cờ so sánh với cuộc đời
Nơi anh và em – những con tốt mà thôi.
Đưa xuống, đẩy lên rồi người ta chộp lấy
Đem bỏ vào hòm nằm một chỗ nghỉ ngơi.

385

Mơ ước mộng mơ là cát bụi nơi trần thế
Và ngay cả có thành hiện thực giấc mơ trẻ
Thì có khác gì tuyết rơi giữa trời nắng chang chang
Chỉ ánh lên phút giây rồi tuyết không còn nữa.

386

Khi chưa sinh ra ngươi chẳng cần gì
Sinh ra đời cần đủ thứ nhiêu khê
Chỉ sau khi nợ đời ngươi trả đủ
Lại trở về như Thượng Đế trên kia.

387

Ngươi có biết gà gáy điều gì vậy?
Rằng người chết không hồi sinh trở lại
Rằng lại thêm một đêm nữa trôi qua
Còn người sống, biết gì không, ngủ mãi?

388

Ông xanh trên đầu tàn nhẫn lắm thay
Ta mắc lỗi trừng phạt chẳng tiếc tay.
Khi chưa sinh giá trời cho suy nghĩ
Thì chẳng ai thèm đến cõi đời này.

389

Quẳng gánh lo đi, quên hết ngậm ngùi
Phiền muộn cho ngươi còn đến hết đời.
Ngày hôm qua chẳng còn quay trở lại
Còn ngày mai cũng chẳng có gì vui.

390

Tôi ngỡ rượu là máu của người say
Tự nhủ lòng: "bỏ uống rượu từ nay!"
Nhưng lý trí bảo rằng: "Rồi sẽ tiếc
Cuộc đời ta được sống chẳng bao ngày!"

391

Chẳng có gì cứu vãn được người ta
Đến thời hạn ra nghĩa địa làm ma
Thành cát bụi, giàu nghèo đều vậy cả
Đẹp như tiên thần chết cũng không tha.

392

Rót cho tôi chén rượu để ấm lòng
Cho say sưa với cảm giác lâng lâng
Bởi thế giới này như câu chuyện cổ
Bởi cuộc đời – ngọn gió, ta – lông hồng.

393

Sống cho vui rồi sau khỏi u sầu
Chết ngày nào ta có biết được đâu...
Uống rượu đi và quên đời ngang trái
Lo lắng dành cho kẻ sống dài lâu!

394

Cuộc đời này như cây đèn kéo quân
Mặt trời kia như ngọn lửa đốt lên.
Ta vòng quanh giữa cuộc đời bí ẩn
Chẳng tìm ra ý nghĩa cuộc đời mình.

395

Cứ mỗi ngày nhìn thấy mặt trời lên
Là cuộc đời đang đi xuống đó em.
Ngày của ta bị người ta ăn trộm
Thấy rõ ràng nhưng không thể bắt đền.

396

Đời cứ trôi đi không kể đêm ngày
Trôi qua mau tựa như một cơn say.
Cuộc đời ta – khoảnh khắc trong vũ trụ
Như hạt cát trôi giữa những ngón tay.

397

Ta đều chết, cả người già lẫn trẻ
Người chết đi, người sinh ra thay thế.
Cuộc đời này không riêng của một ai
Đến rồi đi, đến rồi đi, cứ thế.

398

Trời không cho những điều tôi mong
Việc muốn làm không cho làm xong.
Điều trời muốn nếu là thánh thiện
Thì lỗi lầm những thứ tôi mong.

399

Thiện và ác trong đời vẫn tranh giành
Thế ông trời? Ông trời chỉ ngồi trên.
Lời vui vẻ hay những lời nguyền rủa
Đâu có bay về đến tận trời xanh.

400

Sao mà ông tàn nhẫn thế, ông trời
Chẳng bao giờ ông giúp đỡ một ai.
Nếu nhìn thấy con tim nào đau đớn
Ông thêm vào cho cháy trụi thì thôi.


Phần 09 (Người dịch: Nguyễn Viết Thắng)

401

Ơ ông trời, ông hành hạ tôi chi
Ông có cho không tôi được chút gì
Để múc nước tôi phải còng lưng xuống
Phải đổ mồ hôi mới được bánh mỳ.

402

Nếu ông trời chỉ yêu những thằng ngu
Hãy yêu tôi, tôi cũng vậy đó mà.
Tôi không thể làm gì theo ý muốn
Hãy buông tha cho tôi được tự do.

403

Khi về già tôi có điều hối hận
Chỉ mong sao Thượng Đế còn độ lượng.
Tôi dại dột không làm theo ý Người
Chỉ đi làm những gì mà Người cấm.

404

Sống đến trăm năm chẳng lỗi lầm
Ông trời độ lượng với tôi chăng
Giá mà được sống trăm năm nữa
Xem ông trời còn chịu nổi không.

405

Nếu lời cầu nguyện của tôi không thấu tận trời xanh
Thì tôi đem lời cầu hướng tới quỷ sa-tăng.
Nếu mong muốn của tôi không vừa lòng Thượng Đế
Thì nghĩa là qủi đã cho tôi những khao khát của mình.

406

Cả đời tôi dâng cho rượu, tình yêu
Đời sống qua vẫn thấy tiếc nhiều điều
Và giá như Thượng Đế, Người độ lượng
Đứng trước Người xấu hổ biết bao nhiêu.

407

Cuộc đời ta, ta đã để phí hoài
Giờ uống rượu mà chỉ thấy đắng cay
Vừa xấu hổ không nghe lời Thượng Đế
Lại tiếc thời trai trẻ đã vụt bay.

408

Trên đời này cạm bẫy giăng khắp nơi
Chẳng ngày nào được sống theo ý tôi
Không hỏi tôi ông trời kia tự quyết
Rồi gọi tôi kẻ không chịu nghe lời.

409

Nếu tôi uống say ngã xuống bằng đầu gối
Là để lạy trời, đâu có gì tội lỗi.
Tôi biết làm sao trái được ý của trời
Nếu trời bắt tôi làm người say như vậy.

410

Tại vì sao như thế hở ông trời
Ông không trao bất tử cho chúng tôi
Nếu hoàn hảo – sao chúng tôi phải chết?
Nếu không ra gì – do lỗi của ai?

411

Tôi bỏ rượu trong lòng ngập nỗi buồn
Người đem thuốc, người đem đến lời khuyên
Nhưng chẳng có gì làm cho tôi khỏi
Chỉ chén rượu nồng cứu nổi Khayyam.

412

Ai đấy bảo Thượng đế là dữ dội
Không, Người độ lượng dù ta tội lỗi.
Nếu hôm nay ta chết bởi cơn say
Lỗi lầm kia năm sau Người tha tội.

413

Đừng trách chi ông trời kia tai ác
Đến một ngày hồn ta lìa khỏi xác.
Chớ vội đi đâu, trên cỏ hãy ngồi
Kẻo một mai đã về nằm dưới đất.

414

Con tim tôi giờ nức nở khôn nguôi
Tôi ganh tỵ với kẻ đã chết rồi.
Tôi không thể tìm ra đường cứu rỗi
Rõ một điều: Thượng Đế bỏ quên tôi.

415

Con tạo xoay vần như chiếc cối xay
Không bao giờ mòn được chiếc cối này.
Dù thời gian đổ vào bao thóc lúa
Ngốn sạch trơn, con tạo chẳng biết đầy.

416

Ông trời ơi sao những thằng đểu cáng
Lại sung sướng với nhà cao cửa rộng.
Người tử tế lại nghèo rớt mồng tơi
Trời như thế hỏi ai thèm tin tưởng.

417

Thượng Đế ơi sao mà cuộc đời con
Đầy những âu lo, cay đắng, muộn phiền.
Ơn Thượng Đế cuộc đời con bất hạnh
Người cho nhiều những thứ chẳng cầu xin.

418

Một chân lý kẻ ngu nào cũng thuộc
Bỏ uống rượu – hàng quán ta đem đốt
Hết lỗi lầm – chơi xỏ Thánh A-la:
Lòng nhân ái làm sao bày tỏ được.

419

Ta từ đâu đến? Ta đi về đâu?
Y nghĩa cuộc đời? Đành chịu vò đầu.
Bao nhiêu hồn dưới vòng xoay con tạo
Cháy thành tro, thành bụi – khói ở đâu?

420

Năm tháng đi qua, thiếu ta, đời vẫn thế
Ta biến mất tăm, cuộc đời vẫn ở
Khi chưa có ta đời đã sinh sôi
Ta về cõi hư vô, đời vẫn thế.
*

421

Thật lạ lùng tự ngày xửa ngày xưa
Biết bao người đã về cõi hư vô
Thế mà không một người nào trở lại
Cho người đời khỏi tranh luận quanh co.

422

Tôi đến đây – đời giàu lên có phải?
Tôi ra đi – đời có gì thiệt hại?
Có ai người giải thích vì sao tôi
Từ cát bụi lại trở về cát bụi?

423

Ngươi đi tìm Thượng Đế ở khắp nơi
Hết ngày lại đêm mơ ước về người
Nhưng Thượng Đế đã nói cho ngươi hiểu:
"Ngươi tìm ai? Ta vẫn ở trong ngươi!"

424

Chân lý muôn đời tuột khỏi tầm tay
Chỉ mất công vì điều khó hiểu này.
Hãy nâng chén và cam lòng chịu dốt
Trật tự của đời đừng gắng đổi thay.

425

Ta ngạc nhiên ông trời ở trên cao
Trong tim ta chất chứa những niềm đau
Ta đi khỏi nhưng không sao biết được
Ý nghĩa cuộc đời, đầu cuối ra sao.

426

Khi còn nhỏ đến thầy tìm chân lý
Rồi lớn lên về gõ đầu con trẻ.
Chân lý ở đâu? Ta từ nước mà ra
Rồi thành gió. Đấy, chuyện đời là thế.

427

Ai lên thiên đàng, ai về địa ngục
Chưa bao giờ có ai quay lại được.
Giàu hay nghèo, quỉ sứ hay thiên thần
Đã ra đi trở về đừng mơ ước.

428

Chẳng cuộc đời, chẳng cái chết của tôi
Thêm giàu nghèo, đời vẫn vậy mà thôi
Tôi chẳng ở lâu ngày trên cõi tạm
Rồi đi về nhưng không thể hiểu đời.

429

Lý trí tôi không sâu sắc hơn người
Để hiểu ra suy nghĩ của ông trời
Hiểu Thánh A-la tôi cũng không cầu nguyện
Bản chất ông trời chỉ ông hiểu được thôi.

430

Bí mật của đời mở ra đừng hy vọng
Hàng ngàn năm nay chưa có ai đạt đến.
Trên mặt đất hãy dựng chốn thiên đường
Còn ở đâu, tốt nhất, đừng trông ngóng.

431

Những gì ta thấy chỉ bằng con mắt khác
Dưới trăng này chẳng có gì chân thật.
Tốt nhất là quên những ý nghĩ vẩn vơ
Tôi đã phải trả cho điều này một giá đắt.

432

Người nổi tiếng là nhà thông thái của cuộc đời
Người đi tìm chân lý cãi nhau với ông trời
Nào có khác gì người trong đêm lạc lối
An ủi ta một chút thôi rồi ngủ suốt đời.

433

Ai biết được ngày mai điều gì đợi tôi chăng?
Để cho niềm vui sẽ rạo rực trong lòng
Và tôi sẽ đi tìm thiên đàng trên mặt đất
Bởi đời chỉ phút giây dưới muôn thuở chị hằng.

434

Hãy nhớ rằng hồn từ giã rất mau
Tấm lưới đen lơ lửng ở trên đầu.
Hãy uống đi – chẳng biết từ đâu đến
Và hãy vui – chẳng biết được về đâu.

435

Trẻ nhỏ nằm trong nôi, người chết rồi – quan tài
Đấy là điều ta rõ như ban ngày.
Hãy cạn chén và nhớ đừng hỏi mãi
Bí mật ông trời chẳng hé cho ai.

436

Bí mật của vĩnh hằng – ta không hiểu một điều
Thế ta có gì? Ta có rượu với tình yêu.
Vũ trụ có vĩnh hằng ta chẳng cần để ý
Nếu như đường ta đi chỉ có một chiều.

437

Ta đến rồi đi khép lại một vòng
Chẳng biết đầu tiên, chẳng biết cuối cùng
Và cũng chẳng ai nói cho ta biết:
Ta từ đâu? Điều gì đợi ta không?

438

Hạnh phúc là gì? Vớ vẩn, chẳng đáng gì
Thế cuộc đời đã sống? Cũng chẳng đáng chi.
Tôi đã từng nếm đủ mùi khoái lạc
Cứ ngỡ rằng tất cả, hoá ra chẳng có chi.

439

Đã rất nhiều năm tôi suy ngẫm sự đời
Tất cả đều rõ ràng dưới ánh trăng soi.
Tôi hiểu rằng tôi không biết điều gì hết
Sự thật cuối cùng tôi mở được cho tôi.

440

Ngươi đi tìm bí ẩn của cuộc đời
Suốt đêm ngày dằn vặt mãi không thôi.
Khi Thượng Đế sáng tạo ra vũ trụ
Đâu có cần lời khuyên của nhà ngươi.

441

Trong vòng kín cuộc đời này dù quấn dù không
Ta chẳng tìm ra điểm đầu tiên hay điểm cuối cùng.
Nhiệm vụ của ta trong đời là đi và đến
Có ai nói cho ta mục đích và ý nghĩa của con đường?

442

Những gì ta thấy – chỉ là một phía
Chỉ hình thức – nội dung ta không thể.
Tốt nhất đừng mong hiểu hết cuộc đời
Hãy uống rượu với bạn bè vui vẻ.

443

Y nghĩ của trời ta không hiểu nổi
Bởi trời kia chẳng có đầu, chẳng cuối
Như cóc ngồi đáy giếng, hãy bằng lòng
Dù chỉ ngắm khoảng trời xanh ít ỏi.

444

Ta đến rồi đi – mục đích của đời ta
Bao nhà thông thái vò đầu chẳng tìm ra.
Một vòng đời, đâu điểm đầu, điểm cuối
Ta về đâu và ta ở đâu ra?

445

Ngươi chắc gì đã hơn những người đi trước
Bí ẩn của đời chắc gì ngươi tìm được.
Cuộc đời này với ngươi nếu chưa phải thiên đàng
Khi chết rồi chắc gì đã có thiên đường khác.

446

Cả những đầu óc tài giỏi nhất đời
Chẳng thể nào xua bóng tối quanh tôi.
Nhà thông thái haỹ kể vài câu chuyện
Rồi nhớ về đi ngủ như chúng tôi.

447

Muôn đời nay biết bao nhà thông thái
Vẫn tranh cãi về chuyện hai thế giới
Rồi những lời của họ gió cuốn đi
Và tất cả họ đã thành cát bụi.

448

Với những người chỉ sống ngày hôm nay
Và những người nóng lòng đợi ngày mai
Ông Tháp canh đều bảo như nhau cả:
"Đừng ngóng trông chi nơi nọ, nơi này!"

449

Ta mãi là nô lệ của ước mong
Ta kiếm tìm, khổ sở chỉ hoài công
Rồi đi về như những người đi trước
Nhưng chẳng ai thực hiện được ý mình.

450

"Lên" và "xuống" hay là "có" và "không"
Đã từ lâu tôi xác định rõ ràng
Nhưng trong tất cả mọi ngành khoa học
Chỉ uống rượu là tôi hiểu sâu hơn.


Phần 10 (Người dịch: Nguyễn Viết Thắng)

451

Cứ cho rằng ngươi đạt đến điều mà ngươi khao khát
Cứ cho rằng khi chết đi ngươi trở thành đất cát
Ngươi nói rằng ngươi đạt được mong muốn của mình
Cứ cho vậy đi nhưng chắc gì đã trong tay nắm chặt.

452

Chất có bốn*. Giác quan người có năm
Đếm làm gì. Điều bí ẩn cả trăm.
Hãy ôm đàn hát lên cho vui vẻ
Rót rượu ra và hãy uống rượu nồng.

453

Thời tuổi trẻ tưởng mọi chuyện trên đời
Hiểu hết rồi. Thật tai hại cho tôi!
Giờ lý trí bảo rằng: "Sai lầm hết
Cuộc đời ta hoài phí, lỡ làng trôi".

454

Ở đâu là nơi bắt đầu, kết thúc của cuộc đời
Đấy là điều bí ẩn ta không thể hiểu trời.
Các nhà thông thái giải thích mỗi người mỗi kiểu
Nhưng chẳng có ai giải thích cặn kẽ, đến nơi.

455

Trí khôn ngươi không thay đổi được trời
Cuộc đời trôi không theo ý nhà ngươi.
Hãy nhớ rằng rót rượu hay không rót
Đời vẫn đi vào cõi chết mà thôi.

456

Khôn ngoan ở đời tôi chẳng lạ gì
Nhưng tìm bí ẩn chỉ thấy u mê.
Đến bây giờ đã người xưa nay hiếm
Chỉ nhận ra: tôi chẳng biết được gì!

457

Giá mà hiểu ra ý nghĩa cuộc đời
Ta hiểu ra cái chết của con người!
Điều không thể hiểu ra khi còn sống
Khi chết rồi có lẽ cũng vậy thôi.

458

Người đi tìm chân lý ở khắp nơi
Rồi cứ băn khoăn cho đến cuối đời
Nhưng chẳng thể tìm đâu ra chân lý
Chỉ áo quan để khâm liệm người thôi.

459

Sách tuổi trẻ tôi đang lần trang cuối
Mùa xuân ra đi không quay trở lại.
Người mang cho ta đôi cánh bay về
Ôi tuổi trẻ! Người – cánh chim không mỏi.

460

Một nửa loài người lo sống kiếp này
Một nửa khác chỉ hy vọng kiếp sau.
Cái chết giống như bức tường ngăn cách
Chân lý cuối cùng giấu ở đằng sau.

461

Khi thần chết dang cánh tay của mình
Bắt tôi đi, đất sét tôi trở thành
Người thợ gốm đem làm bình đựng rượu
Ngửi thấy mùi biết đâu lại hồi sinh.

462

Cá hỏi vịt: "Liệu nước có trở về?
Và nếu trở về thì đến bao giờ?"
Vịt trả lời: "Khi người đem ta rán
Chảo sẽ trả lời những câu hỏi kia!"

463

Khi ngày cuối cùng về đến bên tôi
Tôi ngủ yên trong giấc ngủ muôn đời
Hãy kê lên đầu cho tôi viên gạch
Rồi rót rượu vào đất sét cho tôi.

464

Khi tôi chết người xây mộ cho tôi
Bằng viên gạch – xương thịt kẻ chết rồi
Và sau đấy tôi trở thành đất sét
Xin lại đóng tôi thành gạch cho người.

465

Đời ánh lên như một chiếc bình vàng
Quyến rũ ta bằng sắc đẹp mơn man
Nhưng ngựa hồng yên cương đời đã thắng
Để xua ta về tận chốn xa xăm.

466

Chẳng bao giờ ta hiểu được trời xanh
Cuộc đời ta đầy gian khó, nhọc nhằn.
Nhìn lại đời: tuổi già đang trước ngõ
Phía trước cuộc đời còn lại bóng đêm.

467

Ta đến sạch sẽ – ta về với vết hằn trên trán
Ta đến hân hoan – ta về nước mắt cay đắng.
Nước rửa mắt và máu rửa cuộc đời
Thả vào gió ta đi về quên lãng.

468

Tôi đến đây là do trời bắt buộc
Ngày lại ngày có khối điều thắc mắc
Và bây giờ đến lúc phải ra đi
Y nghĩa của đời vẫn không hiểu được.

469

Cái chết đã thấy rồi, cuộc đời – không còn lạ
Từ dưới lên trên đã học qua tất cả.
Nhưng đỉnh cao sự quan sát của tôi là:
Trên đời này chỉ cơn say là cao hơn cả!

470

Ta biết rằng chẳng có phép thần thông
Bảy hay tám tầng trời giữa không trung.
Con người ta đã chết rồi là hết
Quan trọng gì mồi cho quạ hay giun.
.
471

Đi về thôi, ta về cõi vĩnh hằng
Chẳng có gì bền vững được dưới trăng.
Mặc ai cười kẻ đã về chín suối
Cuộc đời này có ai sống nghìn năm.

472

Tôi biết rằng chết là không tránh khỏi
Chốn thiên đàng tôi không hề mong đợi.
Linh hồn tôi trời cho mượn không lâu
Giờ đến hạn tôi vui lòng trả lại.

473

Người chết chẳng cần: dù phút hay giờ
Rượu hay nước, Shiraz hay Bát-đa
Chẳng cần chi trăng tròn hay trăng khuyết
Còn ngàn vạn người lại chết sau ta.

474

Tôi – người học trò của cuộc đời này
Thầy giáo của tôi nghiệt ngã lắm thay!
Tôi đã học đến bây giờ tóc bạc
Nhưng vẫn chưa thể gọi được là thầy.

475

Một ngày tôi còn sống cuộc đời này
Chỉ rượu thôi, quên cầu nguyện, ăn chay.
Chén cuộc đời đã bảy mươi lần rót
Đến bao giờ, nếu không uống giờ đây?

476

Trước khi chết cho tôi uống rượu no
Cứ để rượu xua đi những buồn lo
Khi chết rồi hãy tắm tôi bằng rượu
Trên mộ tôi sau đấy hãy trồng nho.

477

Tôi hằng đêm không lo lắng như người
Không thổn thức hay nức nở "trời ơi!"
Lúc nào đó trong một đêm thanh vắng
Cái chết về xin cứ việc bắt tôi.

478

Khổ thân ta đến phút cuối cuộc cuộc đời
Mới nhận ra là không thể hiểu trời.
Nhiều công việc của ta đầy khát vọng
Đang dở dang đành nhắm mắt buông xuôi.

479

Nếu thương tôi xin chớ có lắm lời
Khi tôi chết chén rượu đừng để vơi.
Thành đất cát hãy đem tôi làm gạch
Rồi đục tường quán rượu gắn giùm tôi.

480

Tôi chẳng sợ mà đón chờ cái chết
Bên kia sướng hơn đây? Ai mà biết
Chỉ biết rằng đời được sống không lâu
Tôi đã sống hết mình nên chẳng tiếc.

481

Nghĩ lại đời mình mà thấy nôn nao
Cái chết đang gần tim bỗng nhói đau.
Những người đi không thấy ai về cả
Để hỏi xem bên kia sống thế nào?

482

Tôi đã đi gần hết chặng đường trần
Cái chết bắt về tất cả người thân
Thế mà sao không một người quay lại
Để hỏi thăm họ còn khoẻ mạnh không.

483

Nếu một ngày cái chết đến sau lưng
Thì hãy quay mặt lại đối diện cùng.
Một lần thôi chẳng có gì phải sợ
Đấy là lời dặn lại lúc lâm chung.

484

Sau cánh cửa kia còn giấu điều gì?
Ta đoán mò, ta lạc giữa u mê.
Chỉ sau khi cánh cửa đời đã khép
Mới biết rằng ta đã lộn đường đi.

485

Tình yêu ơi! Đến lúc phải giã từ
Tiếc cuộc đời trần thế chẳng như mơ
Giá Trời cho băm ra từng mảnh nhỏ
Rồi nhập vào xếp lại đẹp hơn xưa.

486

Đã bao phen ngắm trăng khuyết trăng tròn
Đến bây giờ vẫn thấy mảnh trăng non.
Mai rồi trăng đừng kiếm tìm vô vọng
Ta đã về nằm ở dưới bóng dương.

487

Khi ngồi quanh bàn đầy đủ, sum vầy
Bạn bè ơi nếu còn nhớ đến tôi
Xin hãy lấy chén người xưa úp lại
Giữa bạn bè như ngày ấy còn tôi.



*

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.