Oct 26, 2020

Thơ đấu tranh

Tam Sa Lãnh Hải
Sài Môn Chủ Nhân * đăng lúc 01:38:54 AM, May 27, 2020 * Số lần xem: 1770
Hình ảnh
#1
#2
#3




Tam Sa Lãnh Hải


1
H
ải đảo ngàn xưa đã mất rồi
Núi sông nào lại phải chia đôi ?

Triệu dân gặp nạn còn xuôi ngược
Bao kẻ lòng đau lúc đứng ngồi
Lãnh hải chúng thu không nói trả
Tam Sa họ lập thế là thôi
Bá quyền chúng vẫn loài lang sói
Tất cả chung qui một lũ tồi

2
Tình đời răng lợi cũng như không
Báo nước mà rồi vẫn có công
Chuyện chúng làm như là độc nhất
Lập trường thành thử lại tương đồng
Hóa ra lũ ấy quân ăn cướp
Thành thử người dân phải chạy rông
Cái bọn bá quyền thì phải đổi
Ỷ vào sức mạnh chúng chơi ngông


3
Ngông nghênh vênh mặt chẳng ra người
Mà có bao giờ biết hổ ngươi ?
Bóp cổ đè đầu quân sói dữ
Lừa thầy phản bạn lũ đười ươi
Lên râu chúng nó càng la lối
Sức yếu dân ta dở khóc cười
Gió mát nếu như hây hẩy thổi
Núi rừng bát ngát một màu tươi


4
Họ nói vì dân bởi tại dân
Dân nay là chủ rất tình thân !
Người giàu vốn dĩ hay chia rẽ
Kẻ khó làm sao có thể phân
Nhà nước bởi vì cần gạo thóc
Trung ương bởi thế lắm công ân
Con người CS văn minh nhất
“Gây cảnh giàu sang giưã cõi trần” *

* Cộng Sản tuyên bố như thế


5
Nay chúng như là những chiếc gai
Làm phiền mình quá cứ dài dài
Vung tay múa mỏ không hề ngượng
Vểnh mặt lên râu chẳng giống ai
Nghĩ chuyện anh em xưa khắng khít
Thì câu tình nghĩa lại khôi hài
Cướp thì tất cả là như một
Nay bỗng là hai bỗng hóa hai



6
Kể chi đến nghĩa kể chi tình
Chúng vẫn từng theo thuyết hiện sinh
Có thế thôi thì lên mặt giỏi
Sẵn tiền chắc đã lấy làm vinh
Không cần trời cũng không cần đất
Chẳng biết ai cho chỉ biết mình
Ðạo lý cha ông từng vẫn dạy
Cái phường bất nghĩa cứ xem khinh



7
Trời của ta đất cũng của ta
Bỗng từ đâu tới chiếm làm nhà !
Mùa hè tránh nắng lùm cây mát
Ðêm vắng canh tàn hạt mốc sa
Cũng chẳng là người phường nghịch tặc
Họ không cần biết chỉ oan gia
Chỉ còn tranh đấu và giai cấp
Ðầu bạc chiều hôm mái tóc pha


8
Mùa Ðông đất Mỹ lạnh căm căm
Nghĩ cuộc tang thương rối ruột tằm
Dở đọc lời bình lòng ngại ngại
Ngoảnh nhìn thế sự mắt đăm đăm
Công nông mơí đó còn lên tiếng
Cách mạng chưa gì đã bặt tăm
Não nuột canh trường khôn kể xiết
Trời sương giọt lệ cứ đằm đằm


9
Từ bước chân đi biệt cố hương
Dặm dài trải đã lắm phong sương
Ngày đêm từng biết hai nơi rõ
Sau trước cùng chung một dặm đường
Trời nắng bâng khuâng cùng gió sớm
Ðầu hè thao thức nhão canh trường
Dù Âu dù Á chân trời khác
Xa nước làm sao chẳng xót thương


10
Chẳng biết từ đâu biết ở đâu
Nỗi lòng xin gửi lại đôi câu
Tự do giống thể như ai cướp
Dân chủ nhìn ra chuyện thỉnh cầu
Hẹn bọn độc tài thêm bất lợi
Cửa quyền thế lực nghĩ càng đau
Bao giờ sáng rực màu dân chủ
Nghĩ lại trăm năm cuộc bể dâu


11
Cũng là thế cả, cũng là thời
Nghĩ đến càng thêm giọt lệ rơi
Phận mỏng nước nghèo như phải vậy
Lòng hèn dân yếu thế thì thôi !
Giàu nghèo mấy thuở vui tình nghĩa
Thua được ngàn năm xót cuộc đời
Câu chuyện quốc gia thêm đứt ruột
Hận này chẳng thể tát cho vơi


12
Có nước làm sao chẳng xót thương
Cho nên từng trải vạn con đường
Học theo gương cũ trang hiền giả
Ghét lũ vong nô bọn bất lương
Tóc đã pha thêm phân nửa tuyết
Lòng còn đau mãi một màu sương
Ta đi ta vẫn luôn luôn nhớ
Nước cũ ngày đêm vẫn vấn vương


13
Ai đã đưa ta đến chốn này
Ðường đi khắp cả nẻo Đông Tây
Tự do có thể là muôn lối
Cộng Sản thì đâu cũng một bầy
Hữu ý vui thêm cùng cuốn sách
Vô tri thẹn cả với lùm cây
Hữu sinh hữu diệt cơ duyên ấy
Chỉ thấy đêm đêm bóng nguyệt gầy


14
Ta ỷ vào ta cậy sức ta
Nếu không cứu nước khó lo nhà
Nghĩ câu tình nghĩa dòng thơ chảy
Nhớ cảnh non sông đẹp gấm hoa
Chưa nghe gió thổi lòng sao lạnh
Chẳng thấy trời mưa lệ cũng nhòa
Ra đi lúc ấy còn xuân sắc
Thương quá ngày về dưới gối cha


15
Con tằm đến thác vẫn tơ vương
Còn vẫn đăm đăm giữ mối giường
Ðã biết tôn thờ câu ngũ phúc
Lẽ đâu rẻ rúng giữ tam cương
Việc nhà nhớ mãi người cai quản
Chuyện nước nhờ ai kẻ đảm đương
Dù biết khó khăn nhưng đã quyết
Chúng ta học mãi chữ yêu thương


16
Ai người nỡ bán nước non mình
Có phải chăng là Hồ Chí Minh ?
Trước cổng vầng trăng nhìn vẫn đẹp
Bên đình cây trúc thấy càng xinh
Quê nhà ngoảnh lại thêm rơi lệ
Ðất tổ quay sang bát ngát tình
Dân chủ lại về trên nước Việt
Bấy giờ thật sự mới quang vinh


17
Nào có xa gì đó với đây
Vẫn con đường cũ mấy hàng cây
Nhìn lên cao vút đôi làn gió
Ngó lại xanh lơ mấy cụm mây
Ðất Bắc nghĩ thương cho đất Mỹ
Trời Đông thêm nhớ mãi trời Tây
Ai về xin gửi nhau tâm sự
Sao cứ chôn chân ở chốn này


18
Người Việt giờ như ngọn cỏ bồng
Ngẩng lên chẳng thẹn với non sông
Ngày xưa đâu có khinh người Thác (đát)
Lúc trước riêng không ngại giặc Mông
Chữ đỏ tự do đầy mặt đất
Cờ vàng độc lập khắp Tây Ðông
Tạm dung cần phải lo đoàn kết
Hải ngoại xin thương giống lạc hồng


19
Có về nước Việt nhớ quê hương

Trời dẫu mười phương chỉ một phương
Cộng đã lăm le xây lý thuyết
Ðảng càng chăm chú viết đề cương
Bởi là việc nước chung săn sóc
Vì tại tình nhà giúp đảm lương
Triệu triệu người dân như một cả
Cùng nhau đi trọn chỉ con đường


20
Cộng đồng thêm đẹp mặt cha ông
Liều chết tìm đường vượt biển sông
Chẳng ở bởi ghê màu máu đỏ
Trốn đi vì sợ lá cờ hồng
Ðẹp chưa tình nước lung linh sáng
Xanh biếc trời hè lặng lẽ trông
Ta trở về quê xây dựng lại
Toàn dân nô nức góp chung lòng


Sài Môn Chủ Nhân

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.