Dec 04, 2022

Tiểu luận - Tạp bút

luận bàn văn thơ với sài môn thi đàn
Lu Hà * đăng lúc 12:59:35 AM, Apr 19, 2012 * Số lần xem: 2401
Hình ảnh
#1
Sài Môn Thi Đàn là một sinh hoạt văn thơ tiếng Việt rất độc đáo trên mạng Internet. Các thi hào văn sĩ khắp 5 châu lục có thể quần hội tại đây để phun châu nhả ngọc tự do thăng hoa làm đẹp cho nền văn chương thi phú Việt Nam.

Ở quê nhà thì văn chương thi phú dưới sự kiểm soát cuả đảng và bộ công an chỉ còn thoi thóp què quặt ngoi ngóp trên đaị dương mênh mông cuả tăm tối ngu muội và tàn bạo.Tôi đâu có may mắn được mài đũng quần trong các trường đaị học dạy về nghề làm thơ và viết văn đâu. Mọi thứ chỉ do đọc nhiều, đi nhiều và khổ nhiều mà có tí duyên đến với nàng thơ thôi. Nàng thơ không chê tôi là một ngã nhà quê võ biền cục mịch, không có bằng cấp gì cả để khoe khoang hù doạ thiên hạ. Nàng yêu tôi và thương cái thân khổ hạnh cuả tôi, những lúc tôi buồn tôi khổ thì nàng laị chạy đến ái ân tỉ tê trò chuyện chia sẻ với tôi...

Đời tôi toàn chuyện buồn nên thơ tôi khổ hạnh rên rỉ lắm. Vả laị tôi không được vũ trang bằng chủ nghiã ba xu Mác Lê, Mao trạch Đông đỉnh cao tăm tối cuả trí tuệ loài người, không có cái hùng dũng gân bắp vệ quốc đoàn như những chàng Thạch Sanh của thế kỷ hai mươi, hay thơ lò rèn toé lưả như ông Trường Chinh, thơ chai mồm đầy sẹo hô khẩu hiệu suông như ông Tố Hữu. thơ gà vịt kêu quang quác tự hào non sông cuả ông Xuân Diệu, ông Chế lan Viên v. v...Tôi thương ông Hữu Loan lắm chỉ mấy bài thơ viết theo thể tự do không theo một trật tự âm vận nào cả mà người ta đày đoạ đời ông ấy và vợ con ông ấy hết đường sinh sống.

Nhìn về Việt Nam nghe chuyện đời làm thơ mà thấy rờn rợn, nó ghê quá mức. Người ta coi những nhà thơ như ông Hữu Loan, Trần Dần, Hoàng cầm v. v…như những con quái vật ôn dịch cuả thời đại.

Nghe nói ở Việt Nam vẫn có chuyện cấm đoán, chuẩn bị ra luật làm thơ do quốc hội soạn thảo? Nếu có làm thơ chỉ được phép ca ngợi ông A, ông B , bà kèo bà cột là cán bộ đảng. Thơ ca ngợi chủ nghiã xã hội, ca ngợi ông Hồ Chí Mít tuy đã chết thối ra từ đời tám hoánh nào rồi? Nếu có khổ có uất ức trong lòng cũng phải ngậm miệng laị, câm mồm lại không được cảm hứng, xúc cảm, xuất thần thơ lung tung?

Họ còn lập ra cả một ban tuyên huấn chửi càn, chửi các nhà đấu tranh cho dân chủ, các văn thi sĩ thương dân yêu nước là bọn bọn văn sĩ ôm chân đế quốc tư bản và nhận tiền bồi dưỡng cuả bọn phản động nước ngoài như cô Trần Khải Thanh Thuỷ chẳng hạn. Họ đã bắt giam cô ta hạ nhục cô ta chỉ vì cô ta cất tiếng nói bênh vực dân oan khiếu kiện và viết ra chân tướng thật cuả ông Hồ Chí Mít. Họ dụ dỗ bọn văn nô muốn khá muốn tăng lương thì phải ngoan ngoãn nghe theo cái gậy chỉ huy cuả đảng..

Thỉnh thoảng nhớ Việt Nam, nhớ ngôn ngữ Việt Nam, tôi có đôi lần lên mạng vào trang web của hội nhà văn Việt Nam, cũng chỉ hy vọng được đọc những vần thơ yêu thương sang trọng đài các cuả quê hương. Nhưng mà tôi buồn quá, hay tôi chưa thấm nhuần, không có óc thẩm mỹ văn chương? Tôi thấy thơ ca gì mà kỳ cục quá, nó cứ viên thành cục hoặc lênh láng chảy loe toé phe. Tôi gọi những bài thơ cực ngắn, tối nghiã viên cục là dòng thơ táo bón. Còn loaị thơ vô tổ chức, 3 chữ, 5 chữ, 10 chữ, 15 chữ lúc chảy sang trái, lúc chảy sang phải lúc dọt chính diện là dòng thơ té de. Cũng lạ bây giờ mới tiết lập xuân đã có nóng nực gì đâu? Mà đã đến nỗi nào do có phải ăn nhiều gỏi cá, thịt chó sống như kiểu ông Xuân Diệu? Nên các nhà thơ cộng sản dễ bị mắc bệnh đường ruột, thơ các vị đó, nó cứ lênh láng ra như vậy chăng? Tôi chỉ là thằng lính bộ đội ngày xưa, không có duyên may cao đạo trên giảng đường, nhưng thực lòng tôi chỉ mê ông Nguyễn Khuyến, ông Tú xương và cả ông Tản Đà loại thơ nửa cũ nửa mới. Còn dòng thơ mới sao mà mê ông Nguyễn Bính , ông Hồ Dzech đến thế, tôi mê cái sông xáo đủ lối đủ phách, thông thái cuả Tản Đà, mê cái bệ vệ cuả Nguyễn Bính, mê caí đằm thắm da diết của Hồ Dzech. Trời ơi! Đọc Nguyễn Bính mới sướng làm sao, ông ấy tả chân và sâu quá, có lúc tài tình đến mức trong thơ Nguyễn Bính còn nghe được cả tiếng khò khè của một cô nào đó mắc bệnh hen. Ông Hồ Dzech còn cao thủ hơn, tôi còn sờ được cả từng cái mụn ghẻ của một cô nào đó trong thơ.
Đọc thơ thế mới sướng, vần điệu, tình ý nhạc thơ đủ cả. Có thể các bạn cho tôi lãng mạn và giàu trí tưởng tượng và nói quá lời ?Còn nưã là Hàn Mạc Tử, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng v. v...cũng rất đáng trân trọng.

Ngược lại tôi lại chê ông Xuân Diệu và cậu ấm con nuôi Phạm Tiến Duật gọi là con Phưọng Hoàng sơ sinh của ông ấy. Tính tôi thẳng thắn, chẳng cần xun xoe nịnh bợ ai vì tôi có phải là đảng viên, là đồng chí cuả họ đâu? Tôi cứ phát biểu theo suy nghĩ và kinh nghiệm và cảm thụ cuả tôi có thể khác các bạn? Còn ai muốn vẽ râu ria và bơm mặt cho hai cha con họ to lên, tôi cũng mặc không theo đuôi. Tôi là tôi tự khảng định chính căn cước nguồn gốc cuả mình.

Nói đến Xuân Diệu các hàng văn sỹ Bắc Hà ai nhìn thấy cũng đã kính cẩn rồi. Dạ thưa cụ! Chúng con xin bẩm cụ ạ, cụ là Hoàng tử thơ tình, là ông tổ cuả thơ tình....Tôi mến ông Bùi Giáng, ông ấy chưỉ thẳng cẳng: Mẹ cái thằng Diệu, chỉ được cái viết láo. Ông Bùi Giáng đáng tuổi cha tôi, nhưng tôi quý ông ấy và ông Hàn Mạc tử lắm. Tuy rằng cả hai người đều có lý do cá nhân... Ông Bùi Giáng thì nhỏ con, hom hem. Ông Hàn Mạc Tử thì bệnh tật lở loét như vậy, bố bảo cô nào dám gần gũi các ông ấy? Nhưng các ông ấy tả về tình yêu rất thật lòng, tuy chỉ là những khát vọng, đầy bất lực trước tình ái.

Còn ông Diệu thì có cái quái gì, chỉ tả láo, sau một bữa nhậu thịt chó và nghĩ ra thơ về tình yêu, nhiều lúc các câu chữ trong thơ mâu thuẫn nhau chữ mẹ chửi cha chữ kia. Có thể người ta nhầm tưởng những lời hoa mỹ đài các vô trùng đó là ẩn dấu những ý tứ xa xăm về tình ái chăng? Theo tôi chẳng có cái quái gì vì ông ta muốn tiếng khen, vì danh vọng hão huyền muốn có tiếng để đời, nên ông chơi trò ú tim lưà người ta vào trận đồ bát quái của ngôn từ? Ông ta chỉ có khả năng viết loại thơ theo khổ 4 câu, lối thơ thơ mới 7 chữ và 8 chữ. Xuân Diệu có một kho từ nhất định và đảo đi đảo laị nhiều. Vần điệu tương đối gọn khó mà tìm ra một sơ xuất nhỏ nhưng là xáo ngữ, trong đó không gưỉ được một tình yêu nào cả. Mà lại toàn là những bài làm trước năm 1945? Khi đó anh chàng còn rất trẻ, trường đời, trường tình và thủ pháp thơ phú có đáng là bao. Thế nhưng đảng vẫn chê là tiểu tư sản và Xuân Diệu đã tự đốt đi để tập làm thơ con cóc với Tố hữu. Tôi còn nghi ông Diệu cả đời chưa được biết mùi mồ hôi đàn bà, chưa được biết cái quần lót của đàn bà dày mỏng ra sao? Như vậy vị Hoàng tử này là đồng tính luyến ái rồi? Những cô gái trong thơ ông Diệu chưa biết chừng là những hình mẫu cao xu mà ông Diệu tưởng tượng ra, và gọi những cái xác không hồn là em thế mới khổ không.

Cậu Duật con trai gá tạm cuả ông ấy laị còn tệ hơn, người ta goị những bài thơ của Phạm Tiến Duật là những mẫu mực văn chương của thế kỷ 20? Theo tôi hệ thống tuyên truyền cuả nền văn chương báo chí cộng sản là hồ đồ. Viết như ông Duật không thể gọi là thơ được, có chăng viết ra để phổ nhạc cho những bài hát hay. Đúng những bài hát này mà ngươì ta gọi là thơ trong thời buổi chống Mỹ gạo châu củi quế, trong ba mũi giáp công chính trị, quân sự, và văn hoá tư tưỏng. Cả ba mặt trận cùng đồng loạt xông lên để đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào mà tự nhiên có người ca ngơị Trường Sơn đẹp, hùng vĩ đáng yêu như thiên đàng, đi đánh Mỹ như ngày hội muà xuân thì hợp gu qua rồi. Cộng sản Nga-Tàu , Hồ Chí Minh và đảng đang cần lính, cần thanh niên xung phong. Cứ cái đà ấy mà người ta bơm cha con ông Diệu - Duật to mặt lên là một sự nhầm lẫn và đau khổ cho nền văn chương Việt Nam.Thật là hổ thẹn cho hương hồn các cụ Nguyễn Khuyến, Trần tế Xương, Tản Đà, Nguyễn Bính, Hồ Dzech và cả Hàn Mạc Tử, Bùi Giáng nưã...

Tôi không phải là nói bưà, tôi đã tốn công nghiền ngẫm rất nhiều và tôi lên án bản chất xanh vỏ đỏ lòng cuả Xuân Diệu. Còn Tố Hữu tự bản thân ông ta là con cóc xù lộ ra trơ trẽn thì ai cũng biết rồi. Nhưng nhân vật Xuân Diệu, Trịnh Công Sơn là những kẻ làm thơ viết nhạc rất tối ý tối nghiã và họ rất sợ phải giải nghiã những câu chữ do chính họ viết ra.

Tôi chỉ muốn bàn luận công khai thẳng thắn.Tôi không phải là tội phạm, có cầm dao đâm chém ai đâu? Tôi chỉ muốnbày tỏ suy tư của tôi thôi. Vì tôi đọc thơ ông Diệu tôi biết ông ấy không có tình yêu với một người con gái Việt Nam nào cả. Xin lỗi ông ấy chỉ yêu cái quả dưa chuột của ông ấy thôi, nhưng chưa biết chừng cả qủa dưa chuột ấy cũng bị thối và vô dụng nốt.

Tôi lên án ông Diệu vì danh vọng và đã xuyên tạc về người phụ nữ Việt Nam. Tôi nhân danh vì tất cả tình thương mến cho các con gái Việt Nam, yêu thương đằm thắm thiết tha vô cùng. Chính tôi cũng đang khổ hạnh tương tư về các cô ấy đây. Tôi yêu lắm các cô gái của ông Nguyễn bính, ông Hồ Dzech, có những lúc tôi thầm nghĩ giá như mình một lần mà được ôm hôn như cô T.T Kh gì đó của ông Nguyễn Bính hay Thâm Tâm v. v...

Viết như vậy chắc cha con ông Diệu đang ở dưới âm ty nghe vậy sẽ căm tôi lắm. Họ sẽ chiêu luyện âm binh ngôn ngữ phù thủy để hẹn ngày đầu thai đấu thơ với tôi và các bạn văn sĩ hải ngoại. Tôi biết thân tôi lắm, lại trót ăn nói huyênh hoang như vậy để thách thức cha con ông Diệu. Tôi lo lắm các bạn trẻ ạ, rồi một ngày nào đó cha con ông Diệu sẽ xúm vào đánh hội đồng tôi? Chắc Ông Diệu sẽ nhảy vào đá thẳng vào mặt tôi một thế võ gọi là tứ tuyệt song thần, cậu ấm Duật con sẽ bồi tôi một chưởng gọi là loạn nhịp rối cu. Tôi biết mình thế cô đành phải tung cả hai chân đá song phi goị là đường thi đả hổ, rồi xoay gót một cú trúng mặt goị là song thất chéo giò. Để chắc ăn phaỉ bồi thêm cho hai cha con ông Diệu một đấm gọi là lục bát cổ truyền, để cho cha con ông bớt khoe khoang kể lể về tài làm thơ bịp. Nói thế các bạn đừng cho tôi nói phét như thánh tướng, đừng khen tôi mà tốt nhất cứ chê tôi đi, vị nào thấy tôi viết lách lăng nhăng nghe khó lọt lỗ tai thì cứ viết laị chửi thẳng vào cái mặt thằng tôi. Tính tôi không thích được khen mà thích được nghe chửi, nghe chửi sướng hơn nghe người ta khen. Nhưng chửi đúng, phê bình đúng còn viết láo chẳng có hiểu biết gì như Chí Phèo thị Nở thì tôi sẽ đập lại bằng văn chương lý luận, sẽ vả cho không còn hạt ngô nào nưả để nhai cơm đấy. Lúc đó đừng có trách tôi lỗ mãng , thiếu lịch sự nhé. Đã là thơ kể cả lúc bực bội, khó chịu, về những cái bất công ngu tối vô lý cuả thiên hạ cũng tạo ra cho mình một cảm xúc và làm thơ phê phán, hay thơ đểu cũng được. Khi yêu thì bảo là yêu, khi ghét thì bảo là ghét, khi tục tằn mất lịch sự thì bảo là tục tằn, cục cằn đấy và được thi vị hoá thành thơ có vần điệu hẳn hoi. Chứ đâu cứ nhất thiết chỉ tả vẻ đẹp hoa lá cành... Thơ là cưả sổ cuả tâm hồn mà: hỉ, nộ, ố, ái....

Tôi mừng lắm có vị nào chưỉ tôi thì tôi lại qúy vị đó hơn là vị nào khen tôi. Không biết nói vậy có kỳ cục không? Tính nết ưa nghe chửi cuả tôi là trái với người cộng sản ưa được người khác bốc thơm, khen láo, nịnh láo. Nực cười cho anh chàng Trần Dân Tiên gì đó viết thuê viết mướn biạ ra những câu chuyện thương cảm về đạo đức nhân cách cuả ông Hồ. Hiện nay chưa ai biết lai lịch Trần dân Tiên chui ra từ cái lỗ nẻ nào đây? Không biết là con cái nhà ai mang họ Trần hay là trần quấy, dân là dân bịp, Tiên là tự phong mình là Tiên Phật chỉ biết thủ dâm, chơi gái theo kiểu đánh du kích chớp nhoáng rồi thủ tiêu đi để phi tang, mình vẫn là cụ Tiên trong trắng chưa biết mùi mồ hôi đàn bà, có thế dân mới yêu.

Họ bịp nhau đến thế là cùng, giống như anh chàng Hitler sinh ra chỉ có một hột .Theo tiết lộ cuả bác sĩ riêng chăm sóc cho sức khoẻ quốc trưởng. Chàng Hitler cũng cả đời yêu nước thương dân nên không cưới vợ. Nhưng sau hậu trường chàng hoang dâm vô cùng, chàng không có khả năng giao phối bình thường vì chàng chỉ có một hột nên chàng có kiểu chơi gái man rợ thú tính làm cô cháu gái và bà Braun sợ hết hồn. Cả hai người đàn bà này đều muốn tự tử. Cậu Hitler vì căm thù ngườì Do thái vì mẹ cậu là người Do thái, căm thù một cô gái Do thái nào đó không yêu chàng trai một hột , căm thù các bác sĩ Do thái, căm thù nhà thờ Do thái ( Sinagoge) ép cậu phải học kinh Thora. Cậu xin nhập quốc tịch Đức và trở thành quốc trưởng. Vì mối thù xưa cậu muốn tiêu diệt cả nòi giống Do Thái trên trái đất.

Còn ông Hồ cũng căm thù người Pháp không trọng dụng và cho ông ta một xuất học bổng để đời ông ta phải lăn lóc trên đường phố Pari, rửa bát, bồi bàn … Và ông nuôi chí phục thù theo Nga và Tàu đánh lại Pháp, để đưa đất nước thành nô lệ ý thức hệ và nô lệ cho Tàu.

Thưa các bạn! Dạo này báo chí Quốc nội thi nhau phỉ báng Đức Cha Tổng giám mục Ngô quang Kiệt theo sự giật dây cuả đảng về cái gọi là : „ Niềm tự hào dân tộc“. Vì lý do trên nên tôi đã làm hai bai thơ về vinh quang và tự hào. Thật đáng xấu hổ và vô liêm sỉ khi hai cụm từ tự hào và vinh quang dân tộc bi lạm dụng một cách thô bỉ thiếu nhân tính cho chủ thuyết cộng sản, hàng triệu người phải bỏ mạng một cách vô lý, xua đuổi hai miền Nam Bắc vào cảnh huynh đệ tương tàn, vì tự hào và vinh quang mà dân tộc Việt nam phải chịu đựng một cuộc sống không bằng thú vật. Cái tự hào vinh quang cửa miệng đó nên chấm dứt ngay, hãy nhìn thẳng vào thực tế nhà nước chiếm dụng đất cuả dân, cướp đoạt tài sản cuả giáo hội để xây dựng công viên, biệt thự, sân chơi là một điều tự hào hay nhục nhã?

Họ chỉ được cái vớ vẩn, bài phát biểu cuả Đức Cha Ngô quang Kiệt không hề đả động gì đến cái gọi là vinh quang tự hào dân tộc cả. Chỉ là nỗi niềm chân thành cuả một người Cha đạo, người trong nhà bảo nhau. Đúng ra đây là một câu nói nổi tiếng, chính quyền và những cái loa tuyên truyền nên biết ơn va nghe theo lời khuyên lời dạy bảo cuả Ngài. Khốn nỗi họ coi Đức Cha như một kẻ thù trong vụ tranh chấp đất đai này nên mượn lời mấy thằng dở ngô dở ngọng viết bài phỉ báng Ngài. Theo tôi người Cộng sản thưà biết hơn ai hết cái đau, cái nhục khi chủ thuyết suốt đời họ theo đuối chỉ là một tà giáo, họ thưà biết hơn ai hết cái nguy hại cuả chủ thuyết cộng sản, trong lòng họ cũng thầm nguyền ruả khinh bỉ Chủ thuyết cũng như chính bản thân họ và đồng chí cuả họ. Nhưng taị sao họ không từ bỏ, vẫn ca ngợi Mác Lê Nin, thậm chí cả Mao Trạch Đông và Stalin? Bởi vì họ là những kẻ vô liêm sỉ và lưu manh chính trị. Bọn lưu manh không bao giờ từ bỏ con đường kiếm tiền bất chính cuả mình. Họ bộ chính trị Trung ương đảng và bộ công an chắn hẳn đã xây dựng một học thuyết ngụy biện. Những tổ môn khoa học sẽ hình thành, chuyên nghiên cứu những đề tài tung tin giả, phỉ báng, gây công luận, cắt xén, chia rẽ quần chúng, chia rẽ các tôn giáo trong và ngoài nước… Họ buộc lòng phải bảo vệ tư tưởng Hồ Chí Minh, định hướng Xã hội chủ nghiã vì hy vọng sẽ kiếm được nhiều tiền hơn là đi theo con đường chính đạo. Chỉ còn biết hy vọng vào trình độ dân trí và sự đoàn kết toàn dân.Thực ra tôi là một công dân Đức, không chiụ sự giám sát của nhà nước Việt nam. Nhưng vẫn mang dòng máu của người Việt nam làm thơ để ca ngợi cái đẹp, phê phán cái xấu chỉ là lương tâm phản ứng cuả một người học làm thơ và có đôi chút tâm hồn thi sĩ mà thôi
Đôi dòng tâm tư muôn dãi bày với các bạn về văn chương thời thế. Chúng ta phải nhìn thẳng vào hiện trạng, phải xét lại những con người mà chúng ta đã nhầm lẫn tôn kính như Hồ Chí Minh, Tố Hữu, Xuân Diệu, Hoài Thanh v.v.. mà các bạn trẻ cuả chúng ta đã nhầm lẫn sùng bái họ.


Thương Hồn Văn Thi Sĩ
trong vụ án nhân văn giai phẩm

Nghĩ lại cho đời thật đắng cay
Oan hồn thi sĩ xót thương thay
Ra đi tức tưởi rơi dòng lệ
Cái án nhân văn nhục thế này

Có phải vì ai viết tứ thơ
Vương buồn cố quốc xuốt canh thâu
Tình thương không khéo gây ra nợ
Để lại ngàn thu hận mối sầu

Thế kỷ lầm than một vết nhơ
Nhân văn giai phẩm án thù xưa
Trần Dần đi hẳn còn lưu lại
Một chút tình thơ lúc xế chiều

Tôi hiểu các anh những trí nhân
Tình yêu ngang trái thuở vô thần
Một lòng một dạ đi theo đảng
Mà vẫn không xong sẹo oán hờn

Thi sĩ người ơi mắt chưá chan
Hồn bay non nước đỉnh xa gần
Quyết không bẻ uốn cong ngòi bút
Theo lũ vô loài để tiến thân

Quốc sĩ nên không biết cúi đầu
Bán thân cho quỷ sứ yêu ma
Ăn gian nói dối theo thời thế
Xuân Diệu Hoài Thanh có thế ư?

Thôi nhắc làm chi tủi hận buồn
Căm loài quỷ dữ bán lương tâm
Văn chương thơ phú đầy ân oán
Tố Hữu Lan Viên bóng ác thần

Hậu thế ngày nay đã biết nhiều
Cái thời bưng bít đã đi qua
Nhân văn giai phẩm là yêu nước
Tạo dựng giả thành án việt gian

Phan Khôi Trương Tửu nhớ Hoàng cầm
Nguyễn Bính Hoàng Chương với Hữu Loan
Còn nữa bao nhiêu sao kể xiết
Oan hồn sông nuí Nguyễn Tường Tam.

16 .07.2008 Lu Hà

Viết ngày 23.3.2012 Lu Hà

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.
Xin giải quyết gấp
ChinhNguyen/H.N.T. Apr 19, 2012
[Trước đây mấy phút tôi đã gởi bài này qua email