Mar 22, 2023

Thơ mới hiện đại VN

Xuân Hạnh
Thanh Thanh * đăng lúc 11:46:02 AM, Apr 25, 2022 * Số lần xem: 159
Hình ảnh
#1

 


  

 

Xuân Hạnh

 
Xuân-Hạnh  là  con  út  của  tôi:
“Giàu ăn, khó chịu”* cố-nhiên rồi!
Nhưng làm cha+mẹ ai không muốn
Cho các con mình sung-sướng thôi!
 
*Tục-ngữ: “Giàu: con-út ăn; khó: con-út chịu”.
 
Tôi trút tình thương xuống “cục cưng”,
Búp-bê bé-bỏng quý vô-chừng!
Cả nhà ai cũng tranh chiều-chuộng
Cho  bé vui  thì... dạ  mới mừng...
 
Thuở  ấy, tôi  còn  có  Tự-Do,
Có... nhà  lầu,  với... xe  ô-tô,
Thì con tôi  cũng  nhờ  hoàn-cảnh
Mặc đẹp, ăn ngon, sống nhởn-nhơ.
 
Trong quãng thời-gian ở Quảng-Đà,
Mấy  lần  mẹ  nó  dẫn  con  ra,
Tôi đưa đi viếng kinh-thành Huế
Cho biết Thần-Kinh, gốc mẹ+cha.
 
Những chuyến “Bô-Inh”, chuyến trực-thăng,
Sài-Gòn, Đà-Nẵng, Huế, Nha-Trang;
Phi-công: Việt có, Hoa-Kỳ có;
Nó thấy... và nghe... rất rõ-ràng...
 
Trí óc còn non nếp nghĩ suy,
Nhưng trong trí nhớ đã hằn ghi,
Đã từng nếm, ngửi, sờ, nghe, thấy,
Đã cảm điều gì, hiểu chuyện chi...
 
Nên... lúc tôi sa xuống vũng bùn,
Tôi cam nhơ-nhuốc một mình chun;
Tôi không muốn nó đau lòng thấy
Bộ mặt tôi... nay trát trấu, mun...!
 
Viện cớ tôi hay vắng khỏi “nhà”,
Núi cao, rừng rậm, đường đi xa,
Tôi khuyên mẹ nó, tôi van nó,
Chỉ... gửi thư thăm, chớ có ra!
 
Mỗi chuyến đi thăm: mất mấy ngày!
Đường nhồi, xe xóc, sống lưng lay!
Gặp nhau: lấy lưỡi làm loa láo!
Chẳng chút ngô khoai lót dạ-dày!
 
Con! Hãy là con của tuổi hoa!
Và Ba! Hãy “lớn” như ngày qua!
Bao giờ trái đất tan thành bụi
Thì ảnh-hình xưa hãy nhạt-nhoà!
 
                       
THANH-THANH



 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.