Mar 02, 2024

Thơ xướng họa

Về Giữa Bạn Bè & Cuộc Sống Ðồng Quê
Nguyễn Gia Linh * đăng lúc 06:07:26 PM, May 14, 2009 * Số lần xem: 2038
Hình ảnh
#1


Đêm nằm mơ ta về thăm phố thị
Bè bạn anh em tứ tán quay về
Nghe rất thèm một tách nhỏ cà phê
Bên gốc phố dưới tàng cây trứng cá

Chợ sớm hừng đông, mẹ già vội vã
Kèo kẹt gánh hàng, thơm cải thơm rau
Chuyến đò đầy buổi sáng xôn xao
Rẽ sóng nước, xô lục bình trôi giạt

Lúa chín đầy đồng, hương thơm ngào ngạt
Dừa đứng từng hàng, tàu lá vẫy tay
Bạn bè ta trong quán nhỏ lai rai
Dĩa sò huyết, bên đế nồng hương mới

Ngôi trường ấy bao vật dời sao đổi
Vẫn còn nguyên bên hồ nước xanh rì
Biết cánh chuồn nhân ngải dể bay đi
Tên CHUNG THỦY trách thầm ai bạc bẻo

Quên lối xưa về, vui chân khắp nẻo
Hàng dương xanh êm lặng khúc tình ca
Chuyến lam nào đưa tình nghĩa đi xa
Đã nối lại những vùng ta thương nhớ

Quê biển cụ Đồ, trung trinh muôn thuở
Đất đạo ngọt ngào, hương vị lôm chôm
Tiếng giáo đường êm ả buổi hoàng hôn
Nhắc ai đó bước đời luôn ngắn ngủi

Dù biết cuộc đời luôn luôn đi tới
Mà tim mình vẫn ngước lại sau lưng
Đập mãi hoài điệp khúc của mùa xuân
Và cứ để giấc mơ làm trăn trở

Khi bừng dậy nghe lòng buồn bở ngở
Đất lạ quê người, cuộc sống bủa vây
Trong đêm dài, lòng dạ ngất ngây
Rồi cứ đếm, cứ thương từng khuôn mặt

Huỳnh Ngọc Diêu
tháng 6/97

Cuộc Sống Ðồng Quê

Họa bài ''Về giữa bạn bè'' và thân tặng bạn HND
'Dừa đứng từng hàng, tàu lá vẫy tay'
Như chào đón người anh tài trở lại

Đã bao năm bon chen nơi thành thị
Trong tâm tư vẫn nghĩ đến đường về
Cùng bạn bè nhấm nháp tách cà phê
Rồi kể lại chuyện tát đìa bắt cá

Ở đồng quê ngày dài không vội vã
Cá tôm nhiều hay một dỉa cơm rau
Cũng thấy lòng rộn rả tiếng xôn xao
Cùng ấm lạnh, mặc dòng đời trôi giạt

Bông dạ lý với hương thơm ngào ngạt
Đóa hồng đào như phát nhẹ đôi tay
Trái cốc non vừa đủ nhắm lai rai
Hòa tiếng nhạc, lòng say hương đế mới

Có sống qua những ngày dài trao đổi
Mới thấy lòng yêu lúa mới xanh rì
Dòng sông mơ như bảo hãy ngừng đi
Cành trúc thẳng có lo gì bạc bẻo

Đường quanh co nhưng hướng về một nẻo
Những tiếng lòng trêu ghẹo khúc tình ca
Đưa hồn mình đến biển lặng trời xa
Rồi góp lại những gì ta thương nhớ

Cây đa cũ, bến đò xưa muôn thuở
Hàng dừa xanh, khế ngọt với lôm chôm
Tiếng chuông chùa vẳng lại mỗi hoàng hôn
Cảnh còn đó, đời ngườ sao ngắn ngủi !

Bạn lòng ơi, mặc thời gian đi tới
Hảy quên đi buồn vời vợi sau lưng
Trở về đây sống lại những mùa xuân
Tròn giấc ngủ, sau bao lần trăn trở

Cá về sông không bao giờ bở ngở
Con nước nhiều vẫn gở được đường vây
Cứ vẫy vùng trong tình nghĩa ngất ngây
Ghi nhớ lại những ngày còn gặp mặt

Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 13-6-97

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.
Cơn Mê Hoà Bình
Hue Thu May 14, 2009
Kính hoạ bài “Vế Giữa Bạn Bè” và
“Cuộc Sống Ðồng Quê” của
Huỳnh Ngọc Diêu và Nguyễn Gia Linh”
Sông Cửu

Biển Ðông in bóng sông núi vẫy tay
Quả đất xoay vòng gọi ngày trở lại
Sài Gòn âm u bụi mù phố thi
Anh đi tìm em lạc mất đường về
Qua cầu Thị Nghè khát ngụm cà phê
Ghé quán ăn cơm thiếu tiền mua cá . . .

Sài Gòn tháng Tư người người vội vã
Phá bỏ vườn hồng khỏa đất trồng rau
Lao động đổi đời… lời hát xôn xao
Bão táp giao mùa đùa mây trôi giạt

Nắng Hạ khói nhòa qua cầu ngột ngạt
Chiếc áo em hồng đã cắt ngắn tay
Cha ngồi thở dài giọt đắng lai rai
Ðốt ngày tháng vơi, đầy trang sử mới (!)

Sài Gòn phương Nam từ nay thay đổi
Mưa buồn nắng gội lời gió rầm rì
Suối lệ tràn mi già trẻ phải đi
Kéo cày thay trâu ví dầu… bạc bẻo!

Thống nhất, hoà-bình dân mình khắp nẻo
Hát bài “Bác đi”… bi đát tình ca
Mẹ gìa khóc con “cải tạo” đường xa
Vợ đợi tin chồng lệ nhòa thương nhớ!

Sài Gòn “hòn ngọc Viễn Ðông” một thuở
Bây giờ ra ngõ gặp nạn “chỉa chôm”
Tiếng chuông nhà thờ nức nỡ hoàng hôn
Lời cầu kinh, trong tủi hờn ngắn ngủi!

Hơn ba mươi năm Hòa Bình về tới
Sài Gòn vẫn còn bịt mặt thắt lưng
Mặc ai hô hào : “đại thắng mùa xuân”?
Ðất nước bâng khuâng lòng dân trăn trở!

Cơn mê hòa bình giựt mình bỡ ngỡ
Sài Gòn chờ ngày phá bỏ vòng vây?
Anh tìm gặp em … hạnh phúc ngất ngây
Vẫy chào Sài Gòn vui ngày hợp mặt. . .

Tháng Tư 2009
Sông Cửu