Feb 26, 2024

Thơ mới hiện đại VN

Không Kịp Tải Thương,/Bị Thương/Giọt Máu Nào Trôi Đi,/Tìm Hoang Đảo,
hoa nguyên * đăng lúc 02:35:15 AM, Jul 19, 2020 * Số lần xem: 962
Hình ảnh
#1

 

 

   

        Hai Khía Cạnh Một Cuộc Chơi...

 


            Không Kịp Tải Thương,

            Đêm nay ta ngủ với xác người
            Trận đánh hôm qua những hôm kia
            Lính trận poncho làm da ngựa
            Súng nổ rất gần rát đêm khuya

            Đời lính nhiều khi chết như giỡn
            Mới gặp hôm qua đã mất rồi
            Nên chẳng còn chi mà luyến nữa
            Xem đời bế mạc nát cuộc chơi

            Bi đông rưới xuống cơn rơi rụng
            Nơi nằm chiến địa rải đao binh
            Sương đêm trải ướt trên đầu súng
            Cho dày chiến cuộc nát sanh linh

            Xác gói ngoài kia gởi chiến trường
            Dập dìu chưa kịp chuyến tải thương
            Đêm nay chờ! và đêm mai nữa..
            Thịt xương nhầy thành lớp địa linh

            Nên chi thương tiếc đời vay mượn
            Để trả nợ đây những xác này
            Vẫn tắm nơi dòng nhiều nước đục
            Ngụp vũng phù sa đẫm máu người

            Đêm nay nằm cạnh bao nhiêu xác
            Cái lạnh đêm tử khí quanh đồi
            Khói súng còn nghe mùi khét lẹt
            Mà sao trời từng đóm ma trơi

            Giặc ở trong hang như trêu ghẹo
            Chớp nháng còn vang tiếng hú gào
            Những giọng Bắc Kỳ trên máy gọi
            Đ..m .. Địch.. mẹ nghe lao xao
            Những sáng hỏa châu soi đêm trẽo
            Tiếng súng đua theo khắp núi đồi

            Đêm trừng đôi mắt ngồi cạnh xác
            Mùi những tang thương lạnh núi rừng
            Có thể nghe đây hồn thác nước
            Ngứa ngái rong đùa mỗi thịt da

            Mai này về khi xong cuộc chiến
            Có thể vinh quang dưới bóng cờ
            Hay những vòng hoa người đưa tiễn
            Trong hồn góa phụ những đêm mơ..

           
Bố tôi, người lính Việt Nam Cộng Hòa   


            Bị Thương,

            Làm sao ta về được
            Tổng Y Viện Cộng Hòa
            Đôi tay ngày mất nước
            Theo chuổi buồn tối tăm

            Tự Do hỡi bảy lăm !
            Những ngày tù đếm năm
            Trên tay gầy thương tật
            Mật gai đếm chỗ nằm

            Lao sai tìm miếng nhục
            Như dòng sông vẩn đục
            Ngấm vào lòng chông gai
            Dài cơn đau tai ác

            Tiếc năm tháng với rừng
            Đêm mới vừa thiếu trăng
            Những ngày xanh vất vả
            Không chỉ vết thương hành

            Tìm thanh bình đã xa
            Tay với ngày đã gãy
            Đo vào những tháng qua
            Cho hết thời đưa đẩy

            Trên một dấu tay nầy
            Con thú vẫn nhớ rừng
            Sau những vòng gai nhọn
            Thấm đau thuở vẫy vùng..

           

             Tâm Tình Người Lính Việt Nam Cộng Hòa | Vietnamese American ...


            Giọt Máu Nào Trôi Đi,


            Anh em nào như thể tay chân?
            Cánh tay ta đưa nhiều ngón cụt
            Khi bước đi trên đường đầy gai góc
            Máu ứa bàn chân cơ nhỡ ruột...rà!

            Anh em nào như thể tay chân
            Cánh tay gảy hay là chân cụt
            Hãy đi và vẽ những tiếng chuông
            Thiên đường của tay chân tù ngục

            Những ngón tay bàn chân trong trại mộc
            Làm sao cho máu chảy ruột mềm
            Giọt máu nào trôi đi nước lã
            Có mặt trời ngã giá bóng đêm

            Những giọt máu bán mua không mặn
            Nên mặt da nhiều lúc cũng ươn hèn
            Hớp rượu tàn những nghe cay đắng
            Có bóng ngày rời rã bóng đêm..

            Có tiếng cười lời nói thâm uyên...
            Từ trong thân tình xen lẫn dối gian
            Thành thói đời ba hoa ngạo mạn
            Đã chán chường qua ngõ dã tâm

            Tiếng ong ve...nông nổi tình câm..
            Ta về đây quanh quẩn... thú cầm
            Đâu rồi thuở oanh rờn chiến địa
            Có bạn thù xương máu đầm đìa

            Đường đi qua có sinh có tử
            Dây tử thần đến lược phải xưng danh
            Nơi đó một con đường lành dữ
            Vạch luân hồi thả xuống những mong manh...
               
           
Xin hãy cùng nhau cảm ơn người lính Việt Nam Cộng Hòa! | Báo Đất Việt

            Tìm Hoang Đảo,

            Từ lúc ta về ao nước lã
            Tắm bùn gội nắng bảy mùa mưa
            Quên chuyện tình đời tìm hoang đảo
            Hay còn nặng nợ buổi xa xưa

            Mỗi bận đến mùa đi vác mướn
            Aó trận dầy thêm lớp vá tay
            Để kiếm ít đồng trong ruộng mía
            Trưa oi nồng ba bó xuể vai

            Bảy năm trời làm con vượn hú
            Hót tiếng chim hoang thời loạn ly
            Thân quen sống rừng con dã thú
            Vất vả sau ngày cởi chiến y

            Ngang khu chợ nhỏ mua ít đồ
            Bao lần nắng cháy đốt da thô
            Xà bông Cô Ba tìm xa xỉ
            Giữa những phù sa nhuộm áo phèn

            Lâu lắm đâu còn kem PerLon
            Ngậm ngùi muối hột cho chắc răng
            Sợ chưa đủ sắc màu đạm bạc
            Đêm về còn nguyên chuyện sao trăng

            Ngọn đèn mù u... thêm leo lét
            Đốt cho cháy bớt những đêm ma
            Hỡi những oan hồn đừng chọc lét
            Ta từ chinh chiến đã can qua

            Nhiều đêm chẳng còn gì để thắp
            Ta nằm lặng lẽ với bóng đêm
            Gió chướng xào xạc trên chòm lá
            Tầng cây thao thức mấy bóng chim

            Sống nơi hoang vắng thiếu hụt lắm
            Đồng tiền kiếm được cũng lẻ loi
            Con cá bắt được kho với muối
            Qua ngày đoạn tháng lết cuộc chơi

            Cuộc sống dường như không thể chọn
            Nhiều khi ngẫm lại cũng khôi hài
            Chơi trò cút bắt ta đi trốn
            Chạy miết từ nơi.. đến chốn này

            Từng ấy năm rồi từng ấy năm !
            Mùa xuân thầm lặng của y nguyên
            Vẫn trên người nhất y nhất quởn
            Thầm lặng đi về con đường trơn...

            Từng ấy năm rồi từng ấy năm !
            Mùa xuân, mùa xuân qua dửng dưng
            Hân hoan xếp lại từ độ ấy
            Vui vầy hạnh phúc như cỏ cây

            Mười năm mười năm qua sương tuyết
            Đâu ngờ đâu ngờ bàn tay không
            Mười năm mười năm trời ai biết
            Bàn tay bàn tay với qua sông...

            Mười năm cây có già trông thấy
            Về Thành em còn nhận ra ta
            Mười năm còn lắm điều trái khuấy
            Em cười cất giữ nét kiêu sa..


            Hoa Nguyen    

       

         

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.