Oct 19, 2020

Thơ mới hiện đại VN

Hương Đồng Cỏ Nội
Quang Hà * đăng lúc 04:24:10 PM, May 18, 2020 * Số lần xem: 103
Hình ảnh
#1


Hương Đồng Cỏ Nội

Tôi yêu đời bình dị.

Một góc trời xưa xa.

Vàng hoa bầu hoa bí,

tím hoa soan hoa cà.

 

Lời ca dao mẹ hát,

đã rót vào trong nôi

một khoảng trời xanh ngắt,

cho con lớn thành người.

Hạt gạo đồng thơm phức,

kết tủa bằng mồ hôi,

đượm hương nồng của đất,

chan mưa gió của trời.

 

Cua nước lợ ngoài phá,

cá nước lõa trên đồng.

Bát canh chua ngon quá,

kèm rau má, rau mưng.

Nhớ khóm gừng, bụi mía,

cay ngọt tình quê hương.

Chua chua là vị khế,

theo tôi đi dặm trường.

Thương mãi  giàn bông lý,

mẹ nấu canh mời cha.

Thương mấy đọt cau già,

nở chùm hoa thơm ngát,

chờ cái dau nó rớt,

đem gói phần cơm trưa...

Những cành tre đong đưa

tổ bầy chim rột rột.

Lúa được mùa trĩu hạt.

Trâu già nằm nghỉ ngơi… 

Ngoài đồng chim cà lơi,

sơn ca hay chiền chiện,

chúng hát hò luôn miệng,

đứng giữa trời thinh không*.

 

Đưa người đi qua sông

là con chim sáo nhỏ.

Tiễn người đi xa xứ

 có con chim chàng làng.

Ngắt một nhánh cải vàng

mến tặng người yêu dấu.

Những hàng mè luống đậu,

chập chờn ong bướm bay.

Mẹ ngồi nhìn mê say

giàn bầu thong thỏng trái,

con chuồn chuồn bay lại

chắc nói lời chia vui…

 

Giờ còn lại ngậm ngùi,

giữa đất trời xa lạ.

Con bây giờ mất Mạ,

giữa cõi người bao la.

Những tên đường đi qua,

không một lần nhớ tới.

Những bàn chân bước vội,

những mặt người lặng thinh.

Đi về ngày hai buổi

giữa nhịp đời mưu sinh.

Có nhiều khi tôi đứng,

nhìn bụi cỏ bên đường,

mà nghe lòng dào dạt

một bóng hình cố hương.

Dẫu muôn trùng tha phương,

Vẫn thương đời bình dị…

 

                       Quang Hà


Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.