Oct 19, 2019

Thơ tân hình thức

Giang sơn dễ đổi bổn tánh khó dời!/ Về phía nam, / lang thang trên cánh đồng ngôn ngữ*
Vương Ngọc Minh * đăng lúc 12:58:35 PM, Jul 17, 2018 * Số lần xem: 273
Hình ảnh
#1

 


   

 



"lang thang trên cánh đồng ngôn ngữ*"


Tôi luôn tự nhận mình
người tiều phu cần mẫn
trong rừng già thơ (ca)
việt sự hiểu biết về

việc chặt cây (bổ cũi!)
phải nói khá xuyên suốt
hễ muốn bổ cũi bổ
liền dễ hơn ăn cơm

và trong lúc bổ cũi
nơi tôi luôn nẩy nòi
thứ tình cảm cực kì
linh thiêng đầm ấm

với chữ từng ý nghĩ
thoáng qua khi nào cũng
lấp loáng sự tinh tươm
"nhìn cây thấy rừng" thước

thước cũi được sắp xếp
đâu đấy bên dưới các
chữ phải nói từ sắp
xếp đến khi tinh tươm

ra dáng bài thơ thước
thước cũi được bổ ngày
lẫn đêm "Nguyệt mới nhuộm
cái maxi vàng chóe"

là cả quá trình dài
để đọc hiểu "Nguyệt có
cảm giác gái đẹp" và
mãn nguyện tôi tất biết

rất rõ chuyện "nhìn cây
thấy rừng" bởi lẽ vẫn
đã đang trực tiếp bổ
cũi trong rừng già thơ

ca việt chẳng những thế
tôi còn có thời gian
dài chuyên chú từ tập
tễnh tới thành thạo việc

bổ cũi cùng lúc luôn
mong những ai yêu thơ
cho phép tôi bàn luận
một cách rốt ráo về

thơ okay mãi tới
nay từ đáy sâu "thẳm"
tâm hồn thú thực tôi
vẫn chưa thể chấp nhận

sự thật rằng quả đất
này hình tròn vì sao?
vì tôi luôn nghĩ là
trời vuông đất tròn bởi

như vậy con người sống
trên thế gian mới có
ý nghĩa vũ trụ là
hữu hạn..
..
vương ngọc minh.

*nhan thơ Lê Vĩnh Tài


Không có văn bản thay thế tự động nào.

Giang sơn dễ đổi bổn tánh khó dời!


cảm giác băn khoăn
với tôi
vẫn biết vô hại
nhưng việc nó cứ thoắt ẩn/ thoắt
hiện
khiến không sao kềm lòng nổi

toàn thân mềm
nhũn ra/ lông
tóc
dựng hết cả lên
cách vạn dặm cũng thấy được

khi biết có con bướm xanh
bay
suốt (đêm trường) trong mồm
dạ đâm bồn chồn
tới độ nóng nảy
ngạc nhiên quá

tôi tự hỏi: chả biết mỗi phút
giây
của đới người dài bằng thiên thu
hay ngắn
chỉ như khoảnh khắc (!)

quyết định thả mồi
bắt bóng
tôi hủy buổi hẹn đi
ăn ngoài với em (dường
có vô số con mắt trắng dã
nhìn lom lom!)
trèo lên giường

vừa đúng lúc ấy
mắc dịnh
âm khí lạnh lẽo len dưới da
hòng giảm bớt cường độ bào mòn tâm tưởng
chỏ mồm xuống đường
tôi
nói chắc nịch "từng chữ bị dìm chết
ngay đây
chúng sẽ hóa thành cái gì?"

vẻ mặt hiện rạng rỡ
và đầy ngờ vực
hai mắt lóe đầy lửa tím
thực
chẳng biết vươn về phía nam vô hại
hay có hại

suốt
không tài nào
khiển cho hai mắt nhắm lại
tôi nằm
chờ nước ngoài biển bắc dâng cao
nhả con bướm
để nó đậu lên mí mắt

mà ca hát!
..
vương ngọc minh.


Art100x150

Về phía nam,

thấy
tôi
vừa từ cơn mộng bước ra
và ý thức tự do hoàn toàn

đi lại giường
trong buồng tắm
tối qua
chỉ có ngọn đèn
nhỏ hơn đèn báo bão mở

cứ chớp
lóe

vùi vào chữ "rộng!"
thì
thấy một con hổ lớn
tự bao giờ nó
nằm trên giường

đưa mắt nhìn nhìn
hỏi "gì?"

chẳng lưỡng lự
tôi bảo "có phải
đây cơn mộng hiền
- à
mày vừa hỏi gì? đéo có gì
tao đương cảm tưởng
nói thế nào nhỉ (!)

bản thân tao
khá mâu thuẫn
lọt lòng mẹ đã mâu thuẫn
bây giờ
còn tiếp tục mâu thuẫn

dù đau khổ
bội phần
tao đã dự cảm

cột cờ trước mả hồ chí minh
đấy
thứ cột đồng (hệt của mã viện!)
được dựng
để đâm xuống lưng
tổ quốc

đất
nước- hiện
chả khác cái xác mục
đang chắn ngang ngực tao

nặng bá thở.."
..
vương ngọc minh.


 

 


 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.