Oct 19, 2019

Thơ dịch

Giã biệt cầu Khang
Ngô Ðình Chương * đăng lúc 10:56:08 AM, Jul 17, 2018 * Số lần xem: 221

Giã biệt cầu Khang

Đành lặng lẽ ra đi
Như khi vừa mới đến
Xa nhau biết nói gì
Cánh chim về cuối biển

Nhìn liễu vàng ven sông
Bóng hình ai hiển hiện
Trên sóng nước bềnh bồng
Con tim ôm chiều tím

Tình còn lớp rêu xanh
Vẫy tay chào miên viễn
Khang hồ ơi,sao đành
Cỏ cây đầy bịn rịn

Giấc mơ sắc cầu vòng
Vỡ tan không bờ bến
Bèo dạt tây sang đông
Mây khói hồi tan biến

Chở buồn lên thuyền con
Tìm trăng sao trò chuyện
Em có nghe tiếng lòng
Lời ru ta câm nín

Sào đẩy nhẹ thuyền trôi
Giữa không gian yên tỉnh
Giun dế cũng im hơi
Cầu Khang đầy kỷ niệm

Đành lặng lẽ ra đi
Như khi vừa mới đến
Thôi tất cả những gì
Đã một lần âu yếm

Ngô-Đình Chương phỏng dich bài Khang Kiều của Từ Chí Ma

Tạm biệt Khang kiều

Tôi lặng lẽ ra đi
Như tôi từng lặng lẽ đến
Tôi vẫy tay nhè nhẹ
Tạm biệt áng mây phía tây

Cành liễu vàng ven sông
Như nàng dâu trong hoàng hôn
Thân hình nàng in trên mặt nước
Bồng bềnh trong trái tim tôi

Lớp rêu xanh trên mặt bùn
Mịn màng vẫy vẫy dưới đáy sông
Trong làn sóng mềm mại hồ Khang
Tôi cam lòng làm ngọn cỏ nước

Dòng sông ẩn dưới vòm cây du
Không phải dòng sông, là dải cầu vồng
Vụn tan trong lớp bèo trôi dạt
Giấc mơ như cầu vồng lắng đọng

Tìm mơ? Hãy chống một cây sào
Chèo đến lớp cỏ kia xanh hơn
Thuyền chở đầy sao sáng
Cất tiếng hát lấp lánh ánh sao

Nhưng giọng tôi không cất lên được
Âm thầm là cây sáo tạm biệt
Giun dế cũng im hẳn tiếng kêu
Trầm mặc là cầu Khang đêm nay

Tôi lặng lẽ ra đi
Cũng như tôi từng lặng lẽ đến
Tôi vẫy vẫy cánh tay áo
Không mang theo một áng mây trời

Ngày 6 tháng 11 năm 1928

Nguồn: Ánh nắng và màu trăng (Tản văn và thơ Trung Quốc),
Ngọc Ánh biên dịch, NXB Văn học, 2014

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.