May 25, 2024

Thơ mới hiện đại VN

Thơ Mặc Giang, trích từ 100 bài quyển 01
Mặc Giang * đăng lúc 06:43:05 PM, Apr 12, 2009 * Số lần xem: 2098
Hình ảnh
#1

Liên lạc : macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

Non nước Việt Nam
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Xin chắp đôi bàn tay
Điệp khúc Quê Hương
Bài ca Sỏi Đá
Tình ca muôn thuở của Người Việt Nam
Quê hương nguồn cội
Dệt mộng Mười Đi
Tôi còn em tôi
Tôi nói anh nghe
Ta còn Việt Nam sông núi hồn thiêng
Nối một nhịp cầu
Gãy một nhịp cầu sa bóng nước
Ta đi trên nước non mình
Mẹ Việt Nam muôn đời
-----------------------

Non Nước VIỆT NAM
* về địa lý *
Quê Hương để giữ gìn, để Thương để Nhớ - 09-2003

Tôi xin mở bản dư đồ hình cong chữ “S”
Ngắm từng Tỉnh, từng Vùng
Của nước Việt dấu yêu
Của giang sơn cẩm tú mỹ miều
Cho dòng giống Lạc Hồng gìn giữ nâng niu
Tôi xin mở bản dư đồ hình cong chữ “S”
Bắc Nam Trung một dãi nối liền
Của quê hương gấm vóc Ba Miền
Để thắm tô Sông Núi Hồn Thiêng
Nối tình dài Con-Cháu-Tổ-Tiên
Tôi xin mở bản dư đồ hình cong chữ “S”
Biển rộng sông dài non nước Việt Nam
Đi từ Cà Mau đến Ải Nam Quan
Đi từ rừng cao cho đến đồng sâu
Đi từ bờ đê cho đến ruộng dâu
Đất nước yêu thương con cháu da vàng

Mở đầu Miền Bắc khai nguyên
Thượng du miền ngược, xuôi miền Trung du
LAI CHÂU kê núi gối đầu
LÀO CAI, Bản Giốc sương mù HÀ GIANG
LẠNG SƠN cách khoảng CAO BẰNG
QUẢNG NINH ven biển chờ trăng ánh vàng
Vàng lên tựa cửa BẮC GIANG
THÁI NGUYÊN, BẮC KẠN, TUYÊN QUANG một nhà
Ô kìa YÊN BÁI, SƠN LA
Anh lên Miền Ngược ! em về Miền Xuôi !
Xuôi về HÀ NỘI mới thôi
Thăng Long hoài cổ, đổi dời thành đô
Năm ngàn năm, dựng cơ đồ
Theo dòng lịch sử điểm tô muôn đời
Em đi, đi nữa em ơi !
Băng qua PHÚ THỌ lên đồi BẮC NINH
VĨNH YÊN, VĨNH PHÚC xoay mình
Chở che Hà Nội, HÒA BÌNH, HÀ TÂY
Hà Tây còn có SƠN TÂY
HÀ ĐÔNG bên đó, bên nầy HẢI DƯƠNG
Đi ra tận cửa HẢI PHÒNG
Trùng dương sóng vỗ HẠ LONG tuyệt vời
HƯNG YÊN một chuyến rong chơi
HÀ NAM bén gót, buông lơi THÁI BÌNH
NINH BÌNH, NAM ĐỊNH xinh xinh
Hồng Hà sông nước, Thái Bình nước sông
Em về THANH HÓA hơn không
NGHỆ AN, HÀ TĨNH mênh mông núi đồi
Sông Đà, sông Mã dặm soi
Bắt ngang Đồng Hới, mù khơi QUẢNG BÌNH
Còn kia, QUẢNG TRỊ điêu linh !
Sông Gianh, Bến Hải vặn mình kêu sương !!!
THỪA THIÊN, Phố Huế, sông Hương
Hội An - Đà Nẵng dặm trường QUẢNG NAM
Thương ra QUẢNG NGÃI mới cam
Thương vô BÌNH ĐỊNH bao hàm PHÚ YÊN
Thương lên đến tận Cao Nguyên
KON TUM, ĐẮC LẮC giữa miền GIA LAI
Tình xưa lối cũ dấu hài
Hoàng Triều Cương Thổ thở dài một phen !
Thu Bồn khói quyện quen quen
Đà Rằng lượn khúc, chưa hoen KHÁNH HÒA
Thùy dương cát trắng phôi pha
PHAN RANG, PHAN RÍ xót xa thuở nào !!!
Em đi lòng dạ nao nao
Thời gian đi mãi vẫy chào tháng năm
CAM RANH mây nước xanh lam
ĐÀ LẠT mơ mộng Suối Vàng, Cam Ly
Đường lên BÌNH PHƯỚC anh đi !
Em về PHAN THIẾT có chi ngại ngùng ?
VŨNG TÀU, BÀ RỊA một vùng
Ra khơi nhớ Bưởi mà rung BIÊN HÒA
BÌNH DƯƠNG cây trái lá hoa
TÂY NINH là tỉnh cuối bờ Trường Sơn
SÀI GÒN nói thiệt nào hơn !
Viễn Đông Hòn Ngọc dễ sờn mấy ai ???
Ai về GIA ĐỊNH, ĐỒNG NAI ?
Đừng quên Bến Nghé, mối mai Nhà Bè !
SÀI GÒN chưa vẹn câu thề !!!
Em đi đi nữa xuôi về Miền Nam
Kề vai xỏa tóc LONG AN
MỸ THO mấy khúc, TIỀN GIANG mấy bờ
Em đừng vội đến CẦN THƠ
Mà quên ĐỒNG THÁP dựng cờ phía Tây
Sông Tiền, sông Hậu là đây
BẾN TRE bên đó, bên này TRÀ VINH
VĨNH LONG in bóng theo hình
SÓC TRĂNG cuối ngọn, đầu ghình AN GIANG
Hà Tiên, Rạch Giá, KIÊN GIANG
BẠC LIÊU rẽ bước đôi hàng CÀ MAU
Muốn ra PHÚ QUỐC lên tàu
CÔN SƠN mờ tỏa một màu xanh xanh
Việt Nam muôn thuở thanh bình
Việt Nam sông núi đầu ghềnh, biển Đông
Việt Nam còn đó non sông
Mẹ Âu, Cha Lạc, con Rồng, cháu Tiên
Việt Nam sông núi Ba Miền
Bắc Nam Trung, quyện an nhiên muôn đời
Hình Cong Chữ “S” nơi nơi
Non non nước nước của Người Việt Nam.

***
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Trọng Đông 2003

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Trên quê hương máu đỏ da vàng
Dòng giống Rồng Tiên, con cháu Lạc Hồng
Từ thuở bình minh của các Vua Hùng
Gìn giữ, dựng xây đã năm ngàn năm văn hiến
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Trên quê hường đất nước Ba Miền
Bắc Nam Trung một dãi nối liền
Từ cao nguyên cho tới đồng bằng
Khắp vòm trời, núi sông, và biển cả
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Của những nơi đất cày lên sỏi đá
Gạo thóc chua cay đẫm mồ hôi lúa mạ
Những bác nông phu tàn tạ nắng sớm mưa chiều
Phó thác cuộc đời trên thân phận hẩm hiu
Đôi mắt cằn khô trên đôi bờ thăm thẳm
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Trên những cánh đồng trù phú phì nhiêu
Gạo trắng trăng thanh, phong cảnh mỹ miều
Nam nữ gái trai lớn nhỏ dập dìu
Làng trên xóm dưới câu hát tiếng cười
Đời sống ấm no, ít nặng mùi cay đắng
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Tắm gội đồng xanh lúa nắng tre vàng
Trải tấm thân trên những lối dọc đường ngang
Nhìn những khổ đau, rách nát, điêu tàn
Nhìn những đổi thay, thương hải, tang điền
Nhìn những vết thương cay xé chưa liền
Dày xéo, chất chồng trên hình cong chữ “S”
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Đếm những ngu ngơ, khù khờ, ngốc nghếch
Nhặt những lá xanh, lá úa, lá vàng
Ngẫm những sử xanh oanh liệt phi thường
Ngẫm những tấm gương lẫm liệt oai hùng
Ôi đất nước Việt Nam !
Là quê hương tôi đó
Ôi nòi giống Rồng Tiên !
Là con cháu da vàng
Ai gieo rắc lầm than !
Tôi vá đắp mía đường
Ai gieo rắc tham tàn !
Tôi gìn giữ yêu thương
Tiếng kêu gọi quê hương
Chỉ mong đợi tình thương và sức sống
Khắp thôn dã phố phường
Tôi xin nguyện làm người sống với quê hương
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Không tiếp tay xương máu hận thù
Không van xin cặn bã mịt mờ
Không ngửa nghiêng theo gió dật dờ
Miếng đỉnh chung quyền uy danh vọng
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Đất nước tôi không cần ai chọn lựa ?
Trải thảm nhung sẫm màu xám đỏ trắng đen
Dựng rong rêu nào chủ nào quyền ?
Bắt dân tôi :
Phải khúm núm, khoanh tay, gục đầu, cúi mặt
Cây gãy củ hư mà sao quá đắt !
Tinh hoa, cốt cách lại úng hơn bèo !
Gia tài Tổ quốc lại để mốc meo !
Nào dế, nào mèo lên cơn phe phẩy !
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Xin mãi mãi là người Việt Nam từ ấy :
Của quê hương biển rộng sông dài
Của cha ông chan chứa tình người
Chỉ cho nhau tiếng hát câu cười
Cho sức sống và tình thương trổi dậy
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Quê hương tôi hãy để nguyên như vậy !!!
Xấu tốt thiếu thừa cũng của Việt Nam
Dù một năm hay đã cả năm ngàn năm
Cũng là gấm vóc giang sơn
Cũng là của cháu con, non sông nước Việt
Ai hay biết, ai người không hay biết ?
Anh là ai ?
Chị là ai ?
Và, Em là ai ?
Xin hãy trả lời
Tôi chỉ là Một Người Việt Nam
Quê hương biển rộng sông dài
Trăm năm cũng chẳng đổi thay
Ngàn năm cũng chẳng đổi thay một ngày
Một ngày là cả xưa nay
Hỏi rằng ai đó ? Tôi này : Việt Nam .

Xin Chắp Đôi Bàn Tay
Tháng 12-2003

Xin chắp đôi bàn tay
Thành một đóa hoa hồng
Đã qua rồi mùa đông
Xuân về xanh hoa lá

Xin gom từng viên đá
Kết lại một đoạn đường
Bao năm tháng phong sương
Còn loang lở bên thềm

Xin thắp một ngọn đèn
Soi đêm dài tăm tối
Cho những ai lạc lối
Còn biết nẻo quay về

Xin đắp một bờ đê
Cản ngăn dòng nước lũ
Ngập tràn sông bến cũ
Ngâm ủng thối ruộng đồng

Xin đứng trên đồi thông
Vi vu cùng gió gọi
Nghe thì thầm khẽ nói
Dòng máu lệ chưa qua !

Xin đến bãi tha ma
Dâng một cành hoa trắng
Từ hoang vu vắng lặng
Vọng tiếng khóc ngậm ngùi

Xin yên lặng, người ơi !
Kìa, hồn ai lên tiếng
Lan man làn khói quyện
Vẽ thành nét Quy Đầu !!!

Xin bóng tối chìm sâu
Cho vầng đông ló dạng
Cho muôn ngàn ly tán
Reo nhạc khúc ngày về

Xin thổi vạn u mê
Tan lưng đồi thế kỷ
Không ngụy trang hoa mỹ
Chỉ chân thật con người

Xin trao nhau nụ cười
Đã từ lâu gượng gạo
Vì lộng chân thành ảo
Nên khổ lụy ngập đầu !

Xin bắc một nhịp cầu
Giữa đôi bờ oan nghiệt
Quay lưng làm sao biết
Đối mặt, dứt đoạn trường !

Xin mở mắt tình thương
Lau sạch vạn nẻo đường
Trao nhau từng thế hệ
Đường dài của quê hương

Xin nối lại tình thương
Đã từ lâu đánh mất
Trao nhau niềm chân thật
Sẵn có tự bao giờ

Xin đứng lại bên bờ
Dòng sông xưa lặng lẽ
Dù ngàn năm vẫn thế
Hai tiếng gọi VIỆT NAM.

Điệp khúc QUÊ HƯƠNG
* 12-2003 *

Tôi hát khúc nhạc Trường Sơn
Cao vút núi non hùng vĩ
Tôi ca âm điệu Thái Bình
Rạt rào biển cả mênh mông
Nối liền tình biển nghĩa sông
Tình non nghĩa nước một dòng hùng ca
Bắc Nam Trung thật đậm đà
Ba miền đất nước một nhà Việt Nam
Hát từ thuở Vua Hùng, lập quốc Văn Lang
Ca nguồn cội Rồng Tiên, mẹ Âu cha Lạc
Truyền nối nhau năm mươi thế kỷ đã thừa
Hát về tình tự xa xưa
Hát vang không dứt để chừa mai sau
Da vàng máu đỏ một màu
Nắm tay xây dựng nhịp cầu quê hương
Hát vang trên khắp nẻo đường
Hát vang thôn xóm, phố phường thân yêu
Tôi hát tiếng kiêu sa, dựng cờ lịch sử !
Tôi hát tiếng oai hùng, bảo vệ non sông !
Năm ngàn năm, mãi khơi dòng
Kết tinh thành mảnh hình cong dư đồ
Giang sơn gấm vóc điểm tô
Non sông cẩm tú nên thơ diệu kỳ
Hát trên những bước đi
Miền Bắc khai nguyên
Cái nôi dân tộc
Thăng Long, Hà Nội
Hát trên những nẻo đường
Lịch sử vươn dài
Từ ải Nam Quan
Đến mũi Cà Mau
Hát thành phố Sài Gòn
Hòn ngọc viễn đông
Ba trăm năm, trang sử lên ngôi
Hát Huế Kinh đô
Tiếng vọng Trường Tiền mấy nhịp
Dạ sầu sông Hương núi Ngự
Hát nữa đi em, bài ca tình tự
Hát nữa đi em, tiếng hát tình quê
Trường Sơn lan tỏa câu thề
Thái Bình loáng bạc, sóng kề nước reo
Hát lên cao vút lưng đèo
Ngân sâu bóng nước, mái chèo đò ngang
Tâm tư hòa điệu cung đàn
Em reo khúc nhạc tình tang trở về
Nhạc vàng trổi khúc tình quê
Năm ngàn năm, vẹn ước thề núi sông
Trường Sơn ca khúc Biển Đông
Em reo ca khúc Lạc Hồng Việt Nam
Núi non ca khúc xanh lam
Em reo ca khúc ngàn năm Tiên Rồng
Non sông ca khúc một dòng
Em reo ca khúc một lòng nhớ thương
Tình quê ca khúc nẻo đường
Em reo ca khúc quê hương muôn đời
Thuyền reo ca khúc xa khơi
Em reo ca khúc muôn đời Việt Nam.

Bài ca SỎI ĐÁ
* 12-2003 *

Tôi bước đi bốn biển là nhà
Tôi bước đi là lá là hoa
Chân khua nhẹ bài ca sỏi đá
Tôi bước đi mưa nắng chan hòa
Tôi bước đi ngọc nhểu châu sa
Chân lay động sương pha tuyết giá
Lúa chín trĩu trên đầu lá mạ
Bóng chiều ngưng trên nắng mai vàng
Thuyền muộn màng dừng chuyến đò ngang
Đưa khách cuối bên bờ sông vắng
Đêm về, nhẹ rơi giọt nắng
Ngày lên, nhẹ bóng hoàng hôn
Bước về bên nẻo cô thôn
Ửng hồng nhà tranh bếp lửa
Tôi bước đi trời cao điểm tựa
Tôi bước đi đất rộng tương lân
Trời xanh không vướng đầu trần
Đất màu chẳng vướng bước chân dặm dài
Tôi bước đi nhạc trổi thiên thai
Sờ ảnh tượng thần tiên mở cửa
Tôi bước đi lối cũ chưa cài
Đường vô tận thập thò không đóng
Cành lá nhỏ giọt sương còn đọng
Biển trùng khơi đã cạn lâu rồi
Trùng trùng vạn hữu lên ngôi
Chập chùng lân thể leo đồi phiêu du
Tôi bước đi mây mù vén lối
Nhạc đêm khuya bừng trổi vang vang
Muỗi mòng chào đón hai hàng
Đưa tay vốc bóng trăng vàng lung linh
Tôi đi ngóng gió đầu ghềnh
Tôi đi cát bụi mông mênh
Chận sóng từ xa biển động
Tôi đi trời đất chênh vênh
Tôi đi đánh thức bình minh
Sức sống hồi sinh hoa mộng
Cụ già hằn sâu nghe ngóng
Em thơ đưa vói tầm tay
Mẹ quê cằn khô mơ vọng
Hoa cau thức trắng đêm ngày
Tôi bước đi trời đất ngủ say
Tôi bước đi sóng nước chưa lay
Chim ngủ trên cây
Mây ngủ trên ngàn
Tôi bước đi xuân đến đông tàn
Tôi bước đi hạ cuối thu sang
Bốn mùa tương sinh là hoa là lá
Tôi bước đi bài ca sỏi đá
Khua âm vang khúc nhạc lên đường
Ngân tình dài muôn vạn yêu thương
Nắng sớm mai chiều
Ngọn cỏ vương vương.

Tình Ca Muôn Thuở
Của Người Việt Nam
* Xuân Giáp Thân 2004 *

Tôi đứng bên này biển
Anh đứng bên kia bờ
Cách nhau một đại dương
Nhìn biển khơi trùng điệp !
Từng làn sóng, thấp cao hòa nhịp
Dù gần xa, nối tiếp kéo theo
Vừa đẩy vừa xô, rác rưới, bọt bèo
Tấp vào bờ, cho biển lộng
giữa trời xanh mây trắng
Nhìn quê hương, anh nghe nhiều cay đắng
Nhìn cội nguồn, tôi thấm những niềm đau
Sừng sững Trường Sơn thăm thẳm một màu
Mênh mông Thái Bình rạt rào tiếng gọi
Mẹ nằm đó, mắt lệ nhòa, không nói
Cha trầm ngâm, trắng phếu, bạc mái đầu
Đêm phủ đã dài, bóng tối vẫn chìm sâu
Mặt trời còn ngủ, bình minh chưa ló dạng
Kéo mặt trời lên, cho vừng đông tỏ rạng
Đẩy bóng tối đi, cho ánh sáng hiện về
Những con đường quê hương nối nhịp đề huề
Reo khúc nhạc tình ca, lên ngôi lịch sử
Mẹ còn đó, gối đầu tình tự
Cha còn đây, ôm mảnh dư đồ
Biển rộng sông dài, gìn giữ điểm tô
Nguồn cội ngàn xưa, tình non nghĩa nước
Từng thế hệ trao nhau, lần dấn bước
Con đường dài, vang khúc nhạc quê hương
Hoa lá đơm bông trên vạn nẻo đường
Cho Tổ quốc Việt Nam, ngàn năm tươi sáng
Tôi đứng từ nguồn cạn
Anh đứng tận đầu ghềnh
Và những đàn em hụt hẫng, chênh vênh
Khơi nước chảy, cho sông dài biển rộng
Dòng lịch sử còn rung thời tiết đọng
Thuở dựng cờ, khai tổ quốc giang san
Tình non nghĩa nước mênh mang
Như tia nắng rọi trên hàng thùy dương
Anh đi xây đắp nẻo đường
Tôi đi vá lại quê hương rã rời
Em đi môi thắm hoa cười
Tình ca muôn thuở của người Việt Nam.

Quê Hương Nguồn Cội
(Viết cho đàn em mai sau)
Xuân Giáp Thân 2004

Tôi sinh tại quê hương
Em sinh vùng đất khách
Dù xa xôi cách biệt
Nhưng là người Việt Nam

Em máu đỏ da vàng
Nhìn tôi đâu có khác
Tóc em đen óng mượt
Tóc tôi chẳng lạ gì

Nhìn nhau nữa xem đi
Lại cùng chung tiếng nói
Cho dù ai có hỏi
Tôi cũng nói Việt Nam

Quê hương tôi ba miền
Bắc Nam Trung một dãi
Trải qua bao thời đại
Dòng lịch sử soi chung

Cùng con cháu Vua Hùng
À, thì ra một cội
Nhìn chữ S cong cong
Sao nghe đau vời vợi

Tôi từng nghe tiếng gọi
Dân tộc Việt yêu thương
Dù xa cách dặm trường
Tình quê hương chỉ một

Em thương chùm khế ngọt
Tôi nhớ một buồng cau
Em nhìn bãi nương dâu
Tôi trông bờ thương hải

Nhớ Sài Gòn bỏ lại
Nhớ Hà Nội xa xưa
Lại nhớ Huế kinh đô
Của một thời vang bóng

Trường Sơn mờ khói lạnh
Lại nhớ đến núi rừng
Thái Bình chim mỏi cánh
Lại nhớ biển trùng khơi

Đứng trên đỉnh chơi vơi
Nghe biển gọi núi đồi
Nghe sông reo bến cũ
Nghe muối mặn bờ môi

Em tựa cửa nhìn tôi
Tôi nhìn em giây lát
Nhớ con chim Lộc Tục
Gieo hạt giống Lạc Hồng

Cùng nhau ra bờ sông
Nhìn nhau trên dòng nước
Ta cùng nhau hiểu được
Ta là người Việt Nam

Em biết việc em làm
Tôi biết đường đi tới
Lá rụng trở về cội
Uống nước phải nhớ nguồn

Em vẽ một vòng tròn
Tôi vẽ một hình vuông
Khép hai chữ vuông tròn
Thành quê hương muôn thuở.

Dệt Mộng MƯỜI ĐI
Tháng 02 - 2004.

Ai đi thơ thẩn dưới trăng
Ngẩn ngơ cho ánh trăng vàng lung linh
Ai ngồi ủ dột đầu ghềnh
Trơ vơ cho đá chênh vênh tháng ngày
Ai lùa gió nhẹ heo may
Phất phơ cho lá lung lay bụi trần
Ai lồng cho áng phù vân
Lửng lơ trôi nổi xa gần trời mây
Ai nghiêng nắng đổ về tây
Cho chim Hồng Lạc buồn bay cuối trời
Ai làm mặt nước chơi vơi
Cho thuyền khuất bóng tăm hơi chưa về
Ai làm lở lói bờ đê
Cho sông hỏi nước não nề nước sông
Ai làm trơ trọi ruộng đồng
Cho lúa hỏi mạ trổ bông mấy mùa
Đếm trong vụn vỡ được thua
Cái quay búng sẵn, gió lùa đêm đông
Đầu ghềnh nói chuyện núi sông
Hỏi non non thẳm, hỏi sông sông dài
Ngày nay rồi lại ngày mai
Và ngày mai nữa một hai chưa tròn
Núi bao nhiêu tuổi núi non
Non bao nhiêu tuổi non còn núi cao
Đêm đêm tỉnh mộng thì thào
Non non nước nước nao nao mấy bờ
Một đi bến đợi sông chờ
Hai đi non đợi nước chờ xanh xanh
Ba đi xây nguyện ước thành
Bốn đi sức lực để dành quê hương
Năm đi kêu gọi tình thương
Sáu đi xây đắp nẻo đường Việt Nam
Bảy đi tay chống tay làm
Tám đi kinh Bắc bình Nam không sờn
Chín đi gìn giữ sắt son
Mười đi toàn vẹn cháu con Tiên Rồng
Một đi là núi là sông
Mười đi là giống là giòng Việt Nam.

Tôi Còn Em Tôi
(Viết cho đàn em mai sau)
Tháng 2 - 2004

Này người em bé nhỏ
Hôm nay em còn thơ
Trông hiền như nai tơ
Lớn lên em sẽ biết
Đời như mộng như mơ

Này người em bé nhỏ
Hay vòi vĩnh kẹo quà
Hay nhỏng nhẻo khóc la
Rồi một mai khôn lớn
Ngửa mặt với người ta

Này người em bé nhỏ
Nay bập bẹ ê a
Đọc xuôi vần mẹ cha
Đọc ngược vần nguồn cội
Mai giữ nước non nhà

Này người em bé nhỏ
Đang cắp sách đến trường
Hồn trong trắng thanh lương
Nhồi kinh luân, luyện sử
Mai tô thắm quê hương

Này người em bé nhỏ
Đang chạy nhảy vui chơi
Cười giỡn khắp nơi nơi
Mang bình sinh phỉ chí
Mai lấp biển vá trời

Này người em bé nhỏ
Đang vui sống thảnh thơi
Hay ăn nói khơi khơi
Luyện tôi, nhồi sinh lực
Mai xây đắp cho đời

Này người em bé nhỏ
Mong chiều chuộng yêu thương
Mong ngon ngọt mía đường
Kết nên nhiều phẩm hạnh
Thành những bậc phi thường

Này người em bé nhỏ
Hiền hậu, tánh vui tươi
Chưa nói đã phát cười
Học nữ nhi oanh liệt
Mai thành bậc anh thư

Này người em bé nhỏ
Cùng bọn trẻ chơi chung
Roi vun vút kiếm cung
Vẽ sơ đồ thế trận
Mai thành đấng anh hùng

Này người em bé nhỏ
Hay chạy nhảy lông bông
Chữ tang lấp chữ bồng
Chữ sông lấp chữ núi
Mai thành một cụ ông

Này người em bé nhỏ
Hay quần áo thướt tha
Hay son phấn lụa là
Mai da mồi tóc bạc
Thành ra một cụ bà

Này người em bé nhỏ
Tôi nói trước em nghe
Mai kia em đâu dè
Thành ông kia bà nọ

Này người em bé nhỏ
Rồi mai kia mốt nọ
Em đâu còn thằng nhỏ
Em đâu còn con kia

Em cố sống nên người
Xây thân thiện vui tươi
Xây tin yêu hy vọng
Đem cống hiến cho đời

Em nghe lời tôi nói
Tôi cảm thấy vui rồi
Cõi trần gian qua khỏi
Tôi vẫn còn em tôi !!!

Tôi Nói Anh Nghe !
Tháng 2 - 2004

Tôi nói anh nghe
Ngày anh ra đi
Em thơ chẳng nói năng gì
Mẹ buồn nhìn bóng anh đi
Đường dài vẽ bóng từ ly

Tôi nói anh nghe
Ngày anh ra đi
Mắt mẹ buồn, ít nói
Em thơ buồn, trông đợi
Năm tháng dần xa
Chẳng thấy anh về

Tôi nói anh nghe
Đã bao lần anh hứa
Vậy mà nay
Đã mười năm
Hai mươi năm
Ba mươi năm
Anh vẫn chưa về

Anh có biết không
Bụi tre nghiêng bóng sau hè
Bờ sông mòn lối con đê
Dấu mờ rải nhẹ lê thê
Nhà tranh còn mái tình quê


Anh có nghe không
Ve kêu thẩm thấu đong đầy
Gởi thân ôm ấp vỏ cây
Cho hè năm tới vương giây
Réo sầu đánh động niềm tây


Anh có hiểu không
Mẹ già rũ bóng tình thương
Em thơ đau giấc nghê thường
Anh đi biền biệt dặm trường
Tơ tằm nằng nặng vương vương


Tôi nói anh nghe
Rừng khuya thức giấc mấy canh trường
Gội bóng trăng tàn những vấn vương
Lối cũ phủ mờ bao dấu tích
Nương dâu một bãi luống tang thương


Tôi nói anh nghe
Anh đi một nửa tình quê cũ
Một nửa tình quê lỗi ước thề
Anh đi một mảnh tình non nước
Một mảnh tình non nước chưa về !!!

Ta Còn Việt Nam,
Sông Núi Hồn Thiêng !
Tháng 2 - 2004

Tôi vẽ một người Việt Nam, máu đỏ da vàng
Tôi vẽ một nước Việ Nam, gấm vóc ba miền
Tôi vẽ một nước Việt Nam, sông núi hồn thiêng
Trao từng thế hệ ngàn sau gìn giữ
Lội ngược thời gian theo dòng lịch sử
Của giống Rồng Tiên tình tự xưa nay
Và truyền lưu đến tận ngày mai
Cho rạng rỡ oai linh nước Việt
Một nắm xương khô nghe lòng da diết
Một giọt máu đào thấm nhuận non sông
Một mảnh dư đồ chữ S cong cong
Là tinh hoa, tiết liệt, qua nhiều thời đại
Năm ngàn năm lịch sử, nhục vinh, thành bại
Đã biết bao lần chất chồng xương núi máu sông
Nào thịt, nào da, từng thế kỷ cha ông
Nối tiếp theo từ Tổ từ Tông
Cho đất nước, cho quê hương tồn sinh, bất diệt
Anh có biết ?
Chị có biết ?
Và, em có biết ?
Tất cả, kết tinh thành người con Việt hôm nay
Ta hãy nâng niu, trau chuốt từng ngày
Không biến thể, không lung lay đâu được !
Một bước đi sau, nhớ muôn ngàn bước trước
Không bán, không rao, mà có tội với Tổ Tông
Cát bụi phù sa, không đổi thay lòng
Non nước dặm dài, ra tay gìn giữ
Đức Tổ Hùng Vương ngôi cao thờ tự
Việt Nam này là hậu thế của Văn Lang
Từ Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan
Một tấc đất đẫm máu đào, là sông là núi
Mỗi tao loạn là một lần ngắn ngủi
Mỗi biển dâu là một bãi tang thương
Vượt thoát, kinh qua, là oanh liệt phi thường
Cùng góp sức, và cùng nhau tô thắm
Ta nghe câu : gừng cay muối mặn
Ta nghe câu : máu chảy ruột mềm
Ta nghe câu : ngày sáng thôi đêm
Đó là con đường quê hương muôn thuở
Còn sức sống, còn nhịp tim đang thở
Còn da vàng, còn máu đỏ trong tim
Là còn Việt Nam một dãy nối liền
Là còn Việt Nam, sông núi hồn thiêng.

***

Nối Một Nhịp Cầu
Tháng 02 - 2004.
Cảm tác sau khi đọc câu
“Em còn nhỏ làm sao em biết được ?”của nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên.

“Em còn nhỏ làm sao em biết được”
Chuyện dong dài của người lớn em ơi
Đày đọa, đãi bôi đủ thứ trên đời
Dai dẳng, nổi chìm, tàn hơi chưa gánh nổi
Em còn nhỏ, em ơi đừng có hỏi
Nếu trả lời, em không thể hiểu đâu
Bàn tay non, sao vói tới bể dâu
Hồn trong trắng, nhìn chi tranh vân cẩu
Em còn nhỏ, làm sao em hiểu nổi
Cái con quay đem búng sẵn lên trời
Vừa đỡ, vừa thưng tan nát tơi bời
Người lớn còn vò đầu, bứt tai, loang lở
Em còn nhỏ, em đừng nên lo sợ
Thế hệ chúng tôi đau khổ nhiều rồi
Thế hệ các em sẽ khác xa thôi
Hai thế hệ thì làm sao giống được !
Nhìn lại bức tranh của nhiều đời trước
Cũng lần mò từng trang sử mà thôi
Xấu tốt, nhục vinh, cao ngất núi đồi
Vùi lấp tang thương sâu hơn hố thẳm
Tôi chỉ là khách hôm nay đứng ngắm
Quá khứ xa xưa, cát bụi hoen mờ
Thì mai kia, em cũng đứng ngẩn ngơ
Nhìn dáng dấp chúng tôi lùi dĩ vãng
Tôi xin đến bên em như một người bạn
Em biết nhìn tôi là đã khó quá rồi
Một khoảng mười năm,
Hai mươi năm
Ba mươi năm
Đã quá xa xôi
Huống chi lại cách nhau qua từng thế hệ
Tôi thu gọn lại thôi, cho dễ
Đến bên em, như gạch nối bên đường
Như một nhịp cầu bắt một dòng sông
Để đón nhận cho nhau, không đánh mất
Tôi đến bên em như một cung bậc
Của cung đàn cho khúc nhạc trường ca
Nghe âm vang từng tiếng nhỏ lan xa
Hòa ngân vọng cho cung đàn lên tiếng
Em có nghe thì như một câu chuyện
Tiếp cho em vững chãi trên đường đi
Mỗi bước đi, dù không giống nhau gì
Nhưng nối nhịp như cung đàn đang gảy
Tiếng khổ đau, em đừng reo, đừng khảy
Tiếng yêu thương đem trang trải cho đời
Những tấm gương xưa soi sáng nơi nơi
Cho thế hệ của em nhiều hạnh phúc
Chỉ cần nhìn nhau, cảm thông đôi chút
Là chúng tôi đã sung sướng đi rồi
Vì ngày mai, còn những đứa em tôi
Sẽ tiếp tục hành trình mênh mông quá !

Gãy Một Nhịp Cầu Sa Bóng Nước
Xuân Giáp Thân 2004

Quê hương ơi, giã biệt từ lâu
Một bước ra đi mấy nhịp cầu
Ôm ấp tình quê xa vạn lý
Ngày về thăm thẳm vẫn chìm sâu

Một chuyến ra đi mấy dặm trường
Thuyền đi, đi mãi chốn tha phương
Thuyền không dừng bến đời lưu lạc
Quê cũ biến thành nẻo cố hương

Ra đi một chuyến đã bao năm
Dấu tích tàn theo bóng biệt tăm
Bãi cát phù sa mờ gió bụi
Lối mòn rêu phủ vết xa xăm

Nhớ mẹ âm thầm dưới mái tranh
Thương em không nói liễu buông mành
Quê nhà một cõi trời cô đọng
Đêm đã dài chưa, được mấy canh

Nhìn trông con én liệng từng không
Vỗ cánh buồn bay dưới bụi hồng
Mặt nước chân mây lồng lộng quá
Về đâu, con én giữa mênh mông

Quê hương còn đó, sao không về
Có biết vì sao vậy không hè
Gãy một nhịp cầu sa bóng nước
Sóng tràn loang lở mấy bờ đê

Tôi hỏi cây đa, đứng lặng thinh
Hỏi cây nho nhỏ cạnh đầu đình
Thành Hoàng rũ mặt buồn không nói
Tượng đá trơ trơ lặng lẽ nhìn.

Ta đi trên nước non mình !
Tháng 03 - 2004.

Ta đi trên mọi con đường
Ta đi khắp nẻo quê hương
Ta đi khắp lòng đất nước
Đường lên miền ngược
Đường về miền xuôi
Lên truông qua mấy lưng đèo
Cao nguyên, miền ngược cheo leo núi đồi
Xuôi về tận cuối miền xuôi
Dọc theo bờ biển mặn mùi phù sa
Dọc ngang lên xuống lại qua
Để thăm đất nước hương hoa ba miền
Ta đi khắp nẻo tình quê
Ta về khắp lòng phố thị
Lên cao nguyên, núi rừng hùng vĩ
Ghé thượng du, heo hút buôn làng
Ghé trung du, tiếng hát còn vang
Về Hà Nội, ngàn năm văn vật
Gió bay lất phất
Gợi bóng Cổ Loa
Hồn thiêng sông núi chưa nhòa
Xa xa hương khói đền thờ Hùng Vương
Thăng Long dấu ấn còn vương
Hà Nội ba sáu phố phường dấu yêu
Ta đi các tỉnh địa đầu phương Bắc
Nhìn về dấu móc, ghi Ải Nam Quan
Nghe tiếng kêu sử tích chưa tàn
Mù khói lửa trải dài thời đại
Đường đi quan ải
Nhớ nước non nhà
Hồn vi vu, tiếng gọi của ông cha
Đau da diết đã ngàn năm gìn giữ !
Đường về bến Ngự
Ghé chợ Đông Ba
Lá me đưa đẩy la đà
Vương vương nhớ bóng chiều tà Cố Đô
Sông Gianh, mấy trăm năm, xương máu phơi khô
Bến Hải, mắt rưng rưng, lệ nhòa tình tự
Đường trường xa, ta còn đi nữa chứ
Đáp Qui Nhơn, văng vẳng tiếng Đồ Bàn
Xuyên vào Phan Rí, Phan Rang
Rêu mờ khép kín Tháp Chàm hồn bay
Miền Trung sỏi đá khô cày
Thùy dương cát trắng có hay nỗi niềm
Đường dài chưa hết
Mấy nẻo chưa quên
Đi về thành phố Sài Gòn
Ba trăm năm cũ vẫn còn khắc ghi
Sài Gòn giã biệt ra đi
Và bao năm nữa, bờ mi khép hờ
Sài Gòn, còn đó mộng mơ
Bạch Đằng gợn sóng bên bờ thành đô
Miền Nam ta đó nên thơ
Bước đi từng bước cuối bờ Cà Mau
Xanh xanh bát ngát một màu
Miền Nam ơi hỡi, dạt dào mến thương
Ta đi trên khắp nẻo đường
Ta về trên khắp phố phường dấu yêu
Đi qua mấy nẻo cầu kiều
Đi về mấy nhịp nâng niu dân tình
Ta đi trên nước non mình
Ta về lưu lại bóng hình quê hương
Ta đi một nhớ hai thương
Ta về ta nhớ vấn vương muôn đời
Tình quê, xin gởi nụ cười
Hồn quê, xin gởi con người Việt Nam

Mẹ Việt Nam, Muôn Đời !
Tháng 03 - 2004.

Mẹ Việt Nam
Năm ngàn năm tổ quốc oai hùng
Năm ngàn năm lịch sử huy hoàng
Để muôn đời là núi là sông
Mẹ Việt Nam
Năm ngàn năm từ thuở Vua Hùng
Năm ngàn năm dòng giống Tiên Rồng
Để muôn đời là nước là non
Mẹ Việt Nam
Năm ngàn năm từ thuở khơi dòng
Năm ngàn năm tay bế tay bồng
Để muôn đời là cháu là con
Mẹ Việt Nam máu đỏ da vàng
Mẹ Việt Nam sau trước một lòng
Và muôn đời gìn giữ sắt son
Mẹ Việt Nam mái tóc buông dài
Như chiều dài tổ quốc quê hương
Mẹ Việt Nam ánh mắt sâu mờ
Như bến bờ muôn vạn tình thương
Mẹ Việt Nam chân cứng tay mềm
Như dịu dàng muôn sắc thiên hương
Cao tiếng nói Việt Nam
Cho quê hương còn sống
Cao tiếng hát Việt Nam
Cho quê hương rạng ngời
Cao tiếng nói Việt Nam
Cho quê hương bừng sáng
Cao tiếng hát Việt Nam
Cho quê hương muôn đời
Mẹ Việt Nam
Mẹ Việt Nam
Muôn đời.

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.