Jul 15, 2019

Thơ tân hình thức

Thôi Ra Đứng Bên Lề.
Vương Ngọc Minh * đăng lúc 08:47:39 AM, Jun 16, 2017 * Số lần xem: 391
Hình ảnh
#1

 
                                              tác giả Vương Ngọc Minh

Thôi Ra Đứng Bên Lề.

tặng lê minh chánh.

 

trút đầu xuống chả có gì ngoài 

các chữ mài nhẵn

và căng/ rơi ra

 

còn thì tóc

từng cọng thẳng

như dây đàn kìm ghim vô đất

 

vậy là-non (già gì!) ít nhất một năm

không có nguy cơ

gặp lại bóng tôi cứ chàng ràng trước trang chữ

 

kiểu hồn bướm mơ tiên

 

tôi nghĩ- thực ra - chiếc bóng tôi

chỉ bóng mây

(trôi đầu này đầu nọ và có thể lập tức tan tành

chết bất cứ lúc nào

 

cũng nên!) đừng bước qua đường

một lần

đường nhỏ đường lớn

đết thành vấn đề

người tàu họ tin khói nhang tiếp dẫn linh hồn về thăm

viếng

 

với cảm nhận không hề nhầm lẫn

như thế - họ thắp nhang bất chấp giờ

giấc

 

(nên nhớ  

trên mặt các chữ - ở đây

tôi đã ra khỏi cơn mộng hoàn toàn!)

hết còn người nào đấy? mang gương mặt vẻ mờ mịt

đâm sầm vào tôi nữa

 

giả như hỏi “ngươi biết ta đang cần gì ?” tôi sẽ trả lời “ối

đây quá chán ngán

với mộng mị

 

bí ẩn/ rồi nhá (!) nói

năng

hết còn lựa các lời chả có nghĩa lí - lại nữa!”

người tàu ho họ không thèm che miệng

do đó các chỗ khám bệnh công cộng

người ta dán bảng - chữ tàu được bold (to) căn dặn

ho phải che miệng

 

trăm bận hễ đọc phải các bảng căn dặn

bằng chữ tàu bold (to)

các dòng nghĩ đang tuôn thảy đều bị cắt ngang

khuôn mặt

người tàu

mang - bắt gặp ở đâu cũng nổi

nang

đình đám

 

như thế

tôi chỉ còn biết gầm lên rảo bước thực nhanh

nghe ai hỏi “mày có phải người tàu?” liền

trợn mắt (tuy nhiên không hay gắt gỏng!)

..

vương ngọc minh.



 


 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.