Jul 15, 2019

Thơ tân hình thức

Lắng,
Vương Ngọc Minh * đăng lúc 09:05:59 PM, Jun 14, 2017 * Số lần xem: 378
Hình ảnh
#1

 

Lắng,

 

ngày gái sinh tôi để hai mắt lia

quét/ qua

lại - canh nồi thịt trứng kho tàu

(nói đến nhân cách

mặt màn hình laptop

rõ ràng một nhân cách ảo!) một nồi măng hầm chân giò

 

tôi ý thức

tôi hiện hữu/ mua hai cây giò lụa

tiện thể

mua hộp thịt chà bông hiệu lee sandwiches

order dvd phim “joy luck club”

 

vẫn biết- nét- chúng ta xem và trầm trồ

cho đẹp tự nhiên/ tuy nhiên

với điện ảnh đều đã được trang điểm

hóa trang

riêng tài tử kiều chinh vẫn rất đẹp

vẻ đẹp đàn bà việt nam không lẫn vào các tài tử gốc hoa trong phim

 

xem phim xong chả đi đâu

tôi ngủ

suốt/ chốc chốc nghiêng người

gải cột sống

(chữ chồng còn có nghĩa chồng lên!)

 

hôm gái bồng đứa con gái sơ sinh về

hãnh diện ra mặt/ phía sau các câu

chữ

còn trong đầu tôi liền hóa cả vùng biển chết

khói trong nồi măng hầm chân giò đã tụ

 

bật hẳn dây

tôi hỏi ngay “chừng nào bây ẳm con về

để má bây trông?”

 

nghe/ đứa trẻ sơ sinh trả nhời thay mẹ

nó khóc “oa oa” bằng tiếng mỹ

gái thì nói lí nhí “con mới sinh xong mà- ba!”

cảm thấy mệt mõi

tôi nằm vật xuống sô pha

tấm màng cửa sổ bất động nom hệt mặt sân sỏi

 

thì nghĩ dù sao còn thơ

tới hồi ai cũng biến

mất

mới thử nhắm một mắt/ một mắt mở

lắng lòng- hóa giọng gái giọng thổ

thực nôn nao

tôi nói “linh mật

mọi đứa bé sơ sinh nơi đời sống này đều giống tranh tĩnh vật!”

 

gái trở lui (có nghĩa đầu thai

làm con tôi

chỉ để lật các ẩn nghĩa bên dưới câu

chữ

tôi ném trên cuộc lữ!)

“ba đừng tưởng bàn phím chữ không biết hát

động đậy- nhá!” vừa nói

 

gái vặn lớn lửa

tiếng nồi thịt trứng kho tàu

kêu

lớn- hệt tiếng quạ đòi

 

đứng dậy

tôi khom lưng sắp xếp lũ chữ cái

vô hộc làm đá (tủ lạnh đầy thức ăn!) gái dặn “ba

cẩn thận

đừng để chúng hét toáng lên/ cháu còn phải ngủ!”

 

nhìn vào thực tế tôi tin chắc chắn

khi thơ- cầm đi rao

bán

tự khắc mồ hôi bám dưới mười đầu ngón tay

sẽ tan

loãng (nên nhớ chẳng đồng cắc nào được thu về!) duy

chỉ lời trong thơ mọc cánh

 

giữa cái hư và cái thực từ ý nghĩ

bây giờ / cha tôi

vừa là ngọn đèn dầu đầu nằm

vừa là con sói (lonely- theo nghĩa bóng!)

 

lúc các con đom đóm lập lòe

cha hiện ra hệt cục tuyết

chảy dưới da tôi

 

- vâng

tôi mở đường hòng thơ đi một mạch

suông sẻ

phần từ vựng sắp bên kia mặt thơ

có linh hiển (có đốt nổi nguyên ngọn núi!)

lại chuyện khác

 

tôi nói “chuyện vợ

chồng/ giờ

bây tính sao- con gái!”

..

Vương ngọc minh.


 

 


 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.