Nov 24, 2017

Tập thơ

Chùm Thơ Sợi Nắng Nắng ấm quê hương
Viên Thức * đăng lúc 10:55:03 AM, Oct 06, 2015 * Số lần xem: 1310
Hình ảnh
#1


 

Thiền Thi

 

                                        Sợi nắng     

 

     

        

Nắng ấm quê hương

 

Thơ chơi của lão sư ông đó

Vui khỏe vùng đồng bằng Cửu Long

Đẹp lắp quê nhà trời đất mẹ

Ngày nào có dịp hãy xuôi đông.

 

Bài thơ mới nhất trời quê mẹ

Mến tặng đất trời người viễn phương.

Ngàn dặm tuy xa tâm mến nhớ

Không sao kể hết tiếng yêu thương.

 

Đi với thầy yên tâm quá độ

Quê nhà đất mẹ của mình thương

Không ai ngăn được tình mây nước

Một cỏi về chơi cảnh cố hương.

 

 

          Tùng lâm

 

 

Thiền thi mây trắng trời xanh xinh

Họa nét không gian vũ trụ tình

Đất nước có ta trong cát bụi

Ngân hà nhật nguyệt lạ hành tinh.

 

 

          Thảo hoa ngôn

 

 

Hoa thơm cỏ lạ gió ru hương

Sợi nắng mong manh bên ngã đường

Cổ thụ thương thương chờ hội ngộ

Thu về trăng sáng trải mười phương.

 

 

          Tình mây nước

 

 

Hôm nay lại gặp kỷ nhân

Áo nâu túi vải tình thân non bồng

Am quế nguyệt chiếc võng đong

 

Hoa ngàn thư pháp mây trong nước trời.  

 

 

 

          Trăng khôi

 

 

Văn minh Mỹ Quốc Vô Ngôn Thuyết

Tự hiểu vui chơi được hết lời

Đã thích văn chương từ mấy độ

Làm thơ hội họa ngắm trăng khôi.

 

 

 

          Thiên Minh

 

 

Nói nghĩ vô ngôn lời Phật đấy

Chuông ngân trong gió tiếng thiên không

Tâm kinh bất động tình trời đất

Trí nhật thường minh sợi nắng hồng.

 

 

           Vân du Mỹ quốc

 

 

Vân du Mỹ quốc phương trời ngoại

Chơi vẽ tự do cuộc sống ngoài

Cực lạc Phương Tây đây hiện hữu

Ta Bà tam muội dẫn đường thay.

 

 

          Phong tống thanh sơn

 

 

 

 

Chỉ muốn cuộc đời tươi đẹp hơn

Có gì quan trọng gió thanh sơn

Chơi đi hiểu rõ không là sắc

Tỉ mỉ làm chi chuyện thế nhơn.

 

 

          Rong phương trời ngoại

 

 

Trăng soi song cửa ánh trăng thường

Muôn sắc lung linh gió gởi hương

Nhắn bạn rong chơi phương ngoại chốn

Tâm an hoa pháp nở ngàn phương.

 

 

          Thiền chơi

 

 

Vân du phương ngoại xứ cờ hoa

Chiếc võng cùng ta dạo rất xa

Rày đó mai đây vô quái ngại

Thiền chợi đạp gió khúc trường ca.

 

 

          Bình tâm vạn cảnh

 

 

Bạn bè vài ba đứa chịu chơi

Sống đâu cũng được hợp thiên thời

Gió mưa sóng dậy tâm bình lặng

Mỗi bước thu về mỗi thảnh thơi.

 

 

 

 

 

 

          Gót chân son

 

 

Thiền chơi dạo khắp muôn phương

Mây trôi thế sự vô thường không hoa

Nơi đây hơi thở vào ra

Mỉm cười sợi nắng là đà chiều êm.

 

 

          Thong dong

 

 

Ngồi chờ tan học ngắm trời trong

Khoảng cánh xa xa bóng phượng hồng

Lá nhỏ li ti trong gió lạnh

Càng nhìn cảnh vật dạ thong dong.

 

 

          Như gió mây trời

 

 

Dòng sông êm ả chảy muôn nơi

Vũ trụ bao la đẹp hết lời

Cười thở tâm không trời biển rộng

Chan hòa chút nắng gió mây chơi.

 

 

          Viên Thức

 

 

Mỗi mặt mỗi người riêng mỗi ý

Thôi đừng nói nữa để mà chi

Không ai ngủ võng như Viên Thức

Rày đó mai đây bất khả nghì.

 

 

          Bất kể với ai

 

 

Sống chết không cần chỉ biết chơi

Đầu kê võng ngủ bạn là trời

Thơ văn con cóc tuôn như chóp

Biết kể cùng ai đất cát ơi.

 

 

          Huyền mơ cảnh sắc

 

 

Tôi và Vũ Trụ y như một

Mưa nắng khói sương cùng nhập thơ

Giây phút này đây ai có Phật

Thiên nhiên mầu nhiệm cảnh huyền mơ.

 

 

          Trùng trùng duyên khởi

 

 

Trùng trùng duyên khởi ý tâm không

Vạn pháp vô thường mây trắng trong

Vô sự chơi đi rồi thấu rõ

Bình yên sóng gió biển mênh mông.

 

 

          Khúc hải triều

 

 

Phong trần quá độ núi rừng ơi

Độc nhất đời tôi chỉ có chơi

Thế sự phù hư mây khói khứ

Thở cười nghe tiếng vỗ trùng khơi.

 

 

 

          Thiền đất

 

 

Làm vườn tiếp xúc với thiên nhiên

Vạn pháp có không còn lại duyên

Buổi sáng đẹp trời tâm vũ trụ

Vui cùng với đất ngồi chơi thiền.

 

 

          Hòa đồng tâm Phật

 

 

Hòa đồng với đất trời bao la

Võng gọi dòng sông tưới nước xa

Giấc ngủ canh trường trăng viễn xứ

Một khi tỉnh ngộ phật tâm ta.

 

 

          Mây bay ngàn dặm

 

 

Ai ai cũng quý thương cho người

Cây cỏ trong rừng sống thảnh thơi

Mặt sáng như sao cùng nhật nguyệt

Mây bay ngàn dặm trải muôn nơi.

 

Ta với ta cùng hơi thở nhẹ

Lắng nghe từng chiếc lá thu bay

Hãy nhìn từng giọt sương trong nắng

Từng cụm hoa rừng lời nước mây.

 

 

          Tâm bình thường        

 

 

          Ai như người ấy lạ kỳ

Chân đi giày boot dáng đi nhẹ nhàng

          Áo may nhiều túi vai mang

Mũ nâu chiếc võng thênh thang dặm đường

          Vân du ngàn dặm thiên hương

Gió đưa nước cuối bình thường tự tâm.

 


 

 

 

          Thảo hoa ngôn

 

 

Ta với ta từng hơi thở nhẹ

Lắng nghe từng chiếc là thu bay

Hãy nhìn từng giọt sương trong nắng

Từng cụm hoa rừng lời nước mây

 

Hoa hồng sớm nở vương sương mù

Sợi nắng đong đưa ngọn gió thu

Chim hót trên không thiền nhạc khúc

Trúc vàng phượng đỏ tiếng vi vu.

 

Muôn dặm vân du dạ thảnh thơi

Vui cùng cây cỏ khắp nơi nơi

Lắng nghe sương khói trăng đầu núi

Giọt ngọc thơ buông xuống cõi đời.

 

 

          Thu về

 

 

Nắng ấm thu về chiếc lá bay

Bể dâu mắt biếc cuộc trần say

Khứ lai vô ngại như thiên sưa

Trong gió cười vang dội áng mây

 

 

          Nhạc gọi đàn

 

 

Trời đất vui chơi cười tới bến

Tay sờ đá tảng thở ra vang

Hồn thiêng trong gió dừng nghe nói

Thu đến trời không nhạc gọi đàn,

 

 

          Đường về

 

 

Sống đời vui đạo tự tâm ra

Hội ngộ nhân duyên như thế là

Thế sự phù vân tuồng ảo hóa

Đường về bảo sở chẳng còn xa,

 

 

          Cười

 

 

Cười với các anh không biết có

Cười lên một chút rồi ra ngay

Cười đi vui của mình đang định

Cười khi nghe một tiếng chim bay,

 

 

         

 

 

 

 

          Vạn sắc thanh

 

 

Cười với các em chưa dịp đến

Cười cho hy vọng biển trời xanh

Cười lên để thấy mình là Phật

Cười vỡ mộng trần vạn sắc thanh.

 

 

          Du hải sơn

 

 

Rày đây mai đó không ngần ngại

Thật vậy đây rồi đất đá tôi

Đông Tây qua lại như cơm bửa

Núi biển liền nhau mấy bước thôi.

 

 

          Mỉm cười

 

 

Nụ cười hoan hỉ nở trên môi

Viên Thức rong chơi mấy tháng rồi

Đà Lạt hỏi sư giờ trở lại

Mỉm cười sư chỉ mỉm cười thôi.

 

 

          Sư Viên

 

 

Sư Viên Thức đến đi vui những

Hiền lắm sao là một củ khoai

Trí tuệ vô sư thi sĩ đã

Đúng người như thể áng mây bay.

 

 

          Lung linh

 

 

Không gian vũ trụ vạn hương tình   

Bức họa hồn nhiên cõi sắc tinh

Gió nhẹ như lời kinh sấm dậy

 Sắc màu vàng trắng nõn lung linh.

 

 

          Vạn pháp không

 

 

Cao vút ngàn đời sao lấp lánh

Thâm sâu muôn kiếp nắng hoàng hôn

Bút hoa khéo họa ngân hà cảnh

Vũ trụ nhiệm mầu vạn pháp không.

 

 

          Trăng thu

 

 

Hoa cười nắng gọi sớm mai hồng

Nhẹ bước thiền tăng sương khói trong

Long lánh tia hồng vươn gót ngọc

Trăng thu huyền diệu cõi mênh mông.

 

 

          Phương ngoại phương

 

 

Viên Thức rong chơi ở xứ nào

Sương mù réo gọi với ngàn sao

Phút giây thơ mộng thời xưa nhớ

Lửng thửng mây tan đỉnh núi nào.

 

 

          Chơi miền cực lạc

 

 

Đà Lạt rong chơi tâm được an

Ngàn hoa khoe sắc cảnh thiên đàng

Đi đâu rồi cũng luôn luôn nhớ

Cực lạc là đây chốn niết bàn.

 

 

          Màu thu

 

 

Hạnh phút nhất rồi một sớm mai

Nắng qua sông nước đám mây bay

Gió ru rừng núi màu thu tới

Vũ trụ im lìm in bóng ai.

 

 

          Vũ trụ thi

 

 

Hít vào rồi thở ra thơ

Vân  du vạn nẻo đường mơ cõi này

          Ta Bà cực lạc nơi đây

Thi hòa vũ trụ cùng thầy Viên chơi.

 

 

          Hơi thở bàn tay

 

 

Kiếp người như sóng trường giang

Tôi là sợi nắng thu vàng mênh mông

Thuyền từ bát nhã sắc không

Thở cười sâu lắng tấm lòng bàn tay.

 

 

          Vô ngôn thuyết

 

 

Mỗi người có một con đường chơi

Vũ trụ hư không biết thảnh thơi

Pháp giới nhất chân mây trắng xóa

Vô ngôn đối thoại đạo không lời.

 

         

 

 

Tịnh không

 

Lắng nghe cười thở gió thiền

Chạy trong mạch máu vô biên xứ hồng

          Ra vào vũ trụ tịnh không

Dưỡng tâm thanh tịnh cõi lòng bao la.

 

 

          Bóng trăng xưa

 

 

Bây giờ trời đất vào mùa mưa

Mây nước trăm sông mấy cũng vừa

Cuồn cuộn xuôi dòng về biển cả

Gió thu lành lạnh bóng trăng xưa.

 

 

          Mưa nguồn

 

 

Xin cho một chút nước mưa dầm

Nhân thế mát lòng thanh diệu êm

Bên ấy đang chờ trời thác đổ

 

Quê nhà sông chảy tận sơn lâm.  

 

 

 

          Sóng giang

 

 

Thở cười cho nhẹ kiếp người

Viễn ly buông xả mây trời thênh thang

Sống như sợi nắng hồng hoang

An bình tỉnh lặng sóng giang sáng dòng.

 

 

          Đối thoại dòng sông.

 

 

Cá dỡn trăng chơi ở giữa dòng

Trăng cười cá lội mãi long đong

Rồi mai trăng lặn nơi quê mẹ

Cá vẫn bình yên dưới nước sông.

 

 

         Thảnh thơi

 

 

Thảnh thơi an lạc ngay tâm này

Giây phút hiện tiền giây phút đây

Sức sống nhàn du thuyền bát nhã

Bình yên sóng gió giữa đời say.

 

 

          Tâm hoa vạn pháp

 

 

Loài hoa vạn sắc đẹp và thương

Vạn pháp giai không mây bốn phương

Núi ngủ ngàn năm tròn giấc mộng

Đất tâm trăng nở một trời hương.

 

          Đạo phong

 

 

Hành đạo ngại chi gian với khổ

 

Thắp đèn khuya họa Pháp Hoa Kinh                            

 

Phật tâm có đủ trong ta đó

Nhất niệm quay về sáng trí minh.

 

          Cư trần hội nhập

 

 

Hơi thở vào ra với thế nhân

Đèn tâm hoa pháp chẳng cần phân

Như không nghe thấy tình sông nước

Hội nhập cư trần nghe đạo chân.

 

 

          Cây trái vườn nhà

 

 

Cây trái vườn nhà hoan hỷ xả

Thơ vui mừng quá nửa ngày chơi

Mới tinh diệu nghĩa tình không bến

Bát nhã tâm không giữa chợ trời.

 

 

          Sản phẩm đất trời

 

 

Sản phẩm đất trời mới hiểu ra

Niềm vui cây trái ngay vườn nhà

Thiên nhiên mầu nhiệm nhờ mưa nắng

Cuộc sống an lành tâm nở hoa.

 

 

          Nói cùng sợi nắng

 

 

Trong những gì không là có thể

Nói cho cùng hết thảy đều chơi

Thiên nhiên đầy đủ nguyên chơn tánh

Điệu sống trẻ trung sợi nắng cười.

 

 

          Sống để mà chơi

 

 

Tất cả tưởng không là có thể

Bể tâm thưởng thức để mà chơi

Phật trời nằm trọn trong tia nắng

Sưởi ấm thế gian cuộc sống cười.

 

 

          Ánh trăng treo

 

 

Cười vui thưởng thức ánh trăng treo

Tự tại dệt thơ mấy cũng trèo

Hỏi đáp tánh chơi cho trọn ý

Nghĩa tình không bến nói chi neo.

 

         

 

 

Vũ trụ tình

 

 

 

 

Vô lượng diệu tâm muôn sắc thinh

Ý về vạn nẻo nắng lung linh

Hương thơm hoa đạo không mà có

Thường trú pháp thân vũ trụ tình.

 

 

          Trên đường du hóa

 

 

 

 

Trên đường du hóa ngàn phương cõi

Pháp giảng tâm kinh ngan ngát hương

Vi diệu sắc không vi diệu lý

Thõng tay trăm sự ngộ chơn thường.

 

 

          Thiền hoa thiên nhạc

 

 

 

 

Nghe chim hót nhạc trời vang động

Vi diệu pháp âm sợi nắng tà

Biển khổ luân hồi bao kiếp sống

Mở tâm ngộ tánh cõi thiền hoa.

 

 

          Niết bàn tại thế

 

 

 

 

Vừa cười vừa thở ra thi ca

Tạo hóa càn khôn viên mãn ta

Tại thế niết bàn tâm tự tại

Đến đi vô ngại nắng chiều qua.

 

 

          Nghe chuông thức tỉnh

 

 

 

 

Đi đứng nằm ngồi chơi tự tại

Niết bàn là ngắm lá thu sang

Nghe chuông thức tỉnh ngân theo gió

Vũ trụ muôn đời tâm lạc an.

 

 

          Chuyển hóa

 

 

Chiếc lá vàng trong những chiều nhớ lại

Nhớ cuội nguồn vạn kỷ Xuân đã qua

Mai này tàn tạ thành phân nuôi dưỡng

Chuyển hóa theo dòng nhịp thở vào ra.

 

         

 

 

          Hoa Xuân

 

 

 

 

Tâm tâm đẹp giữa cuộc đời

Bao điều vinh nhục như là gió qua

Thông reo nhạc khúc sương pha

Sống vui hiện tại xuân hoa muôn màu.

 

         Sợi nắng thiền chơi

 

 

Chơi thơ, chơi chữ, thiền chơi tuyệt

Tâm mở từ bi thương chúng sinh

Mầu nhiệm vô cùng cơn gió nhẹ

Sống vô tư tựa buổi bình minh.

 

          Gió biển ru tình

 

 

Nắng ngời nắng mới nắng bình minh

Thở nhẹ hòa tan biển mặn tình

Mây trắng trời xanh tươi đỉnh núi

Gió ru hồ mộng nước lung linh.

 

 

          Tình yêu diệu ngọt

 

 

Cõi không biên giới trời vô tận

Diệu ngọt tình yêu bốn biển thơ

Hiền quá ngây ngô như trẻ nít

Đâu ngờ đạp gió quét rừng mơ.

 

 

          Nợ bút văn chương

 

 

Lạ quá từ thời ngây dại dột

Bây giờ có một chút gì không

Mấy ai thấu rõ biển tình mặn

Sống với văn chương trả nợ xong

 

 

          Giang thủy nguyệt đàm

 

 

Làm sao ai biết nợ xong đã

Cái nghiệp thơ văn vạn thuở còn

Vũ trụ ba ngàn chim cút hót

Trăng sao sông nước trải lòng son.

 

 

          Thiên địa đại hỷ

 

 

Như rượu thơ ghiền đắng thế gian

Vô phương hiểu nổi ánh trăng tàn

Mừng vui chơi của mình đang có

Trời đất mở ra lòng chứa chan.

 

 

          Trăng sáng ngời

 

 

Sống đẹp hết lòng và thảnh thơi

Ngay trong hơi thở mà rong chơi

Tình yêu nuôi dưỡng từng giây phút

Giản dị thường nhiên trăng sáng ngời.

 

 

          Hơi thở lá thu

 

 

Sương qua đầu núi tâm an trú

Hội ngộ thiền thi thu lá rơi

Sợi nắng trời hồng mây vạn dặm

Lắng nghe hơi thở bàn chân chơi.

 

          Mây nước tình không

 

 

Như nước về nguồn với núi sông

Như mây hóa nước nước xuôi dòng

Nước mây mây nước tình không bến

Vạn kỷ xuân tàn hoa trổ bông.

 

 

          Lời đá

 

 

CHủng tử đến rồi từ vạn kiếp

Mấy ai biết được nắng tình thân

Mầm non ló dạng màu xanh lá

Đá ngủ ngàn năm trăng trước sân

 

 

          Lắng nghe

 

 

Lắng nghe tiếng nói cõi lòng

Âm thanh vi diệu chuyển trong máu về

          Nuôi nguồn trí tuệ hương quê

Dưỡng tâm tịnh lạc khen chê gió thiền.

 

 

          Không lời

 

 

Cứ nghe hơi thở bàn chân

Vân du tiếp xúc gian trần cười chơi

Phẳng lỳ như đá nắng phơi

Vết chai năm tháng không lời lẽ phân.

 

 

          Trời không lộ

 

 

Nước hỏi mây về trời viễn xứ

Rong chơi phương ngoại nắng bình minh

Hiện tiền an trú miền không lộ

Vũ trụ tuyệt vời luôn mới tinh.

 

 

          Vô ngôn thuyết

 

 

Chơi họa chơi thơ chơi vũ trụ

Đạt Ma Sư tổ Phật thiền tông

Chẳng cần tài lộc vô ngôn thuyết

Mỗi bước chân vào một cõi không.

 

 

          Chơi vùng Hậu Giang

 

 

Trời lạnh vui chơi vùng Hậu Giang

Sương mờ sông nước phủ mênh mang

Tân hòa vũ trụ cùng mưa gió

Cực lạc là đây thu nắng sang.

 

          Thơ:  họa chơi

 

Mừng Sư ông đã về quê cũ

Đẹp biết bao là cảnh Cửu Long

Ai đó đi xa đều nhớ Mẹ

Trăm đường rồi một hướng hồi Đông.

 

Cõi thiền đẹp thật, đất trời xinh

Một chỗ Quê hương một chỗ Tình

Tứ đại thân này là cát bụi.

Cầm lên cục đất cũng hành tinh !

 

Sư Ông cũng biết gió ru hương

Cũng thấy trời nghiêng nắng gọi đường

Sao bỗng tự dưng mà nhắc Nguyệt

Hay là vẫn nhớ bạn tha phương.

 

          Kỳ nhân … có lẽ Cố Nhân ?

Áo nâu ai khiến tấm thân non bồng

          Cũng nằm nhắc chuyện long đong

Rồi quên cái thuở mình trong đất trời !

 

 

Ai đi tới Mỹ đều khen Mỹ

Non nước mình thôi… cạn hết lời !

Mới biết lòng tu còn quyến luyến

Chừng nao gạn lọc thấy tinh khôi ?

 

Vô ngôn: không nói không lên tiếng

Cửa Phật đúng là Cái Cõi Không

Đây đó tiếng chuông là tiếng Phật

Mênh mông đẹp quá nắng như hồng !

 

 

Buồn nỗi Quê hương thì vọng Ngoại

Ở chi một chỗ, không ra ngoài ?

Niết Bàn nhất định đây là Mỹ

Đến cỏ và hoa cũng đẹp thay !

 

 

Vẫn muốn cuộc đời phải đẹp hơn

Mộng thường lấp biển với dời non

Tờ dollar thấy đâu nào sắc

Vẫn nặng tình chi vậy thế nhơn ?

Đi chơi ngập ngụa chốn vô thường

Làm bướm ong tìm kiếm phấn hương

Ai cũng như Thầy mau đắc quả

Câu Kinh phiền rộn khách mười phương !

Cờ mình không đẹp bằng cờ hoa

Quyết chí đi nhìn dẫu biết xa

Cầm chặt visa qua nước Mỹ

Câu Kinh bỗng hóa bản Trường  Ca !

 

Bè bạn quây quần ột chỗ chơi

Nhân hòa, đại lợi với thiên thời

Bao giờ có dịp đi du lịch

Thì ráng mà tìm chút thảnh thơi !

 

 

    Sài Môn Vô Tranh Huệ Thu

 

 

          Thái bình an hưởng

 

 

Cảnh giới cờ hoa qua hữu tình

Bị lây thơ dệt xứ văn minh

Ngạc nhiên quá độ lời mây nước

Thế giới bao la hưởng thái bình.

 

 

          Tình sông nước

 

 

Hoa trái quê hương màu đất Việt

Sắc thanh hương vị của Trời Đông

Làm sao nói hết tình non nước

Một thoáng thu về sông Cửu Long.

 

 

          Mộc mạc

 

 

Mộc mạc quê mùa sao gọi đẹp

Têu thơ thích vẽ lại ham chơi

Mấy ai hiểu rõ người điên dại

Vũ trụ bao la sáng mắt trời.

 

 

          Thiền phong thu diệp

 

 

Tự nhiên gió rít trời không gọi

Sáng sớm mùa thu nắng đổ dồn

Có thể nào nhìn nghe lá thở

Tâm mình chơi giữa buổi hoàng hôn.

 

 

 

Thiên địa tình

 

 

Mấy kẻ biết mình hownchinhs mình

Bây giờ giây phút ngắm bình minh

Muôn màu muôn vẻ hồn sông núi

Vũ trụ thắm tươi thiên địa tình.

 

 

          Miên tỉnh

 

 

Mộc mạc quê mùa đẹp nhất Tâm

Yêu thơ thích vẽ tiếng cười thầm

Làm sao ai hiểu tình miên tỉnh ?

Vũ trụ tuyệt vời vạn sắc tinh.

 

 

          Sợi nắng màu thu

 

 

Đây núi mây qua chốn địa thiên

Vui nay hội ngộ giấc thi thiền

Âm thinh sâu lắng tình sông biển

Ngắm lá màu thu sợi nắng nghiêng.

 

 

Cổ tự liên trì

 

 

 

 

THở cười diệu nghĩa buổi bình minh

Nét đẹp thân anh diễm trọn tình

Sợi nắng trước đây ngày có thể

Lá sen đầm quốc mái chùa xinh.

 

 

          Trăng thu

 

 

Ngắm lá màu thu sợi nắng nghiêng

Sáng nay từng bước bước hành thiền

Ngàn năm cổ thụ chừ xao xuyến

Trăng sáng vườn thi diệu pháp liên.

 

 

          Hải triều ca

 

 

Mây thanh trăng Việt giấc thùy miên

Sao sáng hòa âm diệu pháp liên

Tâm Phật chúng sanh đồng nhất thể

Hải triều điệp khúc nhạc thiên nhiên.

 

 

          Mai thôn quế lộ

 

 

Trăng sáng vườn thi diệu pháp không

Non xanh tình nước cõi non bồng

Mai thôn quế lộ thêm tươi thắm

Nhật ảnh trời quang vạn sắc hồng.

 

 

          Đồi núi nhớ

 

 

Tưng bừng mở hội nhập cư chơi

Cảm xúc hôm nay cả đất trời

Đà Lạt quê hương đồi núi nhớ

Thiên nhiên hòa khúc xứ sương rơi.

 

          Bụi cỏ vi lô

 

 

Nắng đã lên rồi nắng mới ơi !

Tâm không ngăn ngại lên đường chơi !

Mặt trời vừa thức mang ngày tới

Bụi cỏ vi lô chói sáng ngời.

 

 

Tùy duyên

 

 

Tình thương vanjloaij tâm thiên sử

Chan chứa dung thông khắp mọi miền

Cứ để tự nhiên như nhất thể

Viễn ly tam giới sống tùy viên.

 

 

          Sông nước quê nhà

 

 

Bờ lau sợi nắng chào ngày mới

Mây gió muôn trùng hội ngộ thôi

Viễn cảnh cuộc đời người bốn biển

Quê nhà sông nước chiếc cầu trôi.

 

 

          Tâm hòa vũ trụ

 

 

Năm châu bốn biển nắng phiêu bồng

Viên Thức dừng chân ngọn gió đông

Quán trọ ngày qua mây cất bước

Tâm hòa vũ trụ nước tầng không.

 

 

          Tịch lặng

 

 

Viết để mà nghe tiếng nói thầm

Có gì xinh đẹp của thanh âm

Xin làm đôi mắt dùm tôi thấy

Cảnh đẹp hữu tình tình lặng câm.

 

 

          Tuyền lâm

 

 

Bây giờ lên núi cảnh tuyền lâm

Viết để mà nghe tiếng nói thầm

Sâu lắng tình không xao xuyến của

Tôi tìm lại được suối dòng tâm.

 

 

          Vũ trụ tình

 

 

Đi chơi tới bến nước trần xa

Có những gì không phải hiểu ra

Giai điệu tình yêu vũ trụ đến

Thiền thi lãnh hội khúc quanh nhà.

 

          Diệp lạc phong kinh

 

 

Như mây chẳng ngại nước thông minh

Thiền vị trữ tình và diểm tinh

Giữ lại chút gì ngoài chiếc lá

Kho tàng ẩn hiện gió lời kinh.

 

 

 

 

                                                                                           Viên Thức

                                                                      Phong Truc Am,  2015

 

 

Thiền Thi

                                        Sợi nắng 2    

                                                   


Tùy duyên

 

 

Tình thương van loai tâm thiên sử

Chan chứa dung thông khắp mọi miền

Cứ để tự nhiên như nhất thể

Viễn ly tam giới sống tùy viên.

 

 

          Sông nước quê nhà

 

 

Bờ lau sợi nắng chào ngày mới

Mây gió muôn trùng hội ngộ thôi

Viễn cảnh cuộc đời người bốn biển

Quê nhà sông nước chiếc cầu trôi.

 

 

          Tâm hòa vũ trụ

 

 

Năm châu bốn biển nắng phiêu bồng

Viên Thức dừng chân ngọn gió đông

Quán trọ ngày qua mây cất bước

Tâm hòa vũ trụ nước tầng không.

 

 

          Tịch lặng

 

 

Viết để mà nghe tiếng nói thầm

Có gì xinh đẹp của thanh âm

Xin làm đôi mắt dùm tôi thấy

Cảnh đẹp hữu tình tình lặng câm.

 

 

          Tuyền lâm

 

 

Bây giờ lên núi cảnh tuyền lâm

Viết để mà nghe tiếng nói thầm

Sâu lắng tình không xao xuyến của

Tôi tìm lại được suối dòng tâm.

 

 

          Vũ trụ tình

 

 

Đi chơi tới bến nước trần xa

Có những gì không phải hiểu ra

Giai điệu tình yêu vũ trụ đến

Thiền thi lãnh hội khúc quanh nhà.

 

 

 

 

          Diệp lạc phong kinh

 

 

Như mây chẳng ngại nước thông minh

Thiền vị trữ tình và diểm tinh

Giữ lại chút gì ngoài chiếc lá

Kho tàng ẩn hiện gió lời kinh.

 

 

Chuyển hóa

 

 

Vô thường là khổ cứ theo vây

Rừng núi cỏ hoa  sợi nắng này

Mây nước ngàn năm luôn chuyển hóa

Sống vô ngã thế lại là hay.

 

 

          Thường minh

 

 

Mây nương gió núi trôi bềnh bồng

Đưa nước về nguồn cuối biển Đông

Nhật nguyệt đêm ngày trao đổi sáng

Tôi là sợi nắng giữa đường không.

 

 

          Thênh thang vũ trụ

 

 

Dứt bến âu lo giọt nắng hồng

Đường qua sông nước gió chiều trông

Mây bay ngàn dặm tình đâu ngại

Vũ trụ thênh thang trời biển đông.

 

 

          Giấc mơ chiều

 

 

Thi ca hơi thở thuở hoang sơ

Nhớ mắt mẹ chờ tuổi ấu thơ

Vũ trụ mênh mông miền núi lạ

Gió chiều đất thở cõi trời mơ.

 

 

          Nguyệt ảnh mẫu tình

 

 

Thấp thoáng mẹ tình của giấc mơ

Đâu rồi giây phút của ngày thơ

Trường giang sóng nước thuyền không bến

Lờ lững dòng tâm bóng nguyệt mờ.

 

 

          Nắng mưa hoa

 

 

Tình yêu diệu ngọt giấc mơ hoa

Chạnh nhớ gió sông mưa thuận hòa

Đẹp cả cánh đồng hoa lá cỏ

Em cười mấy độ nắng đầy hoa.

 

          Lời kinh hoa nở

 

Đẹp cả giang sơn vú trụ tình

Cánh đồng lúa chín nắng bình minh

Đàn có tung cánh miền vô tận

Cuối trời hoa nở vạn lời kinh.

 

 

          Thở cười chơi

 

 

Cây xanh mạ thắm nắng ngàn nơi

Say hoa mê thơ thõa mộng đời

Hoa nở ngắn trăng tình viễn xứ

Thõng tay trăm sự thở cười chơi

 

 

          Hương vân

 

 

Sống trong giây phút chút tri ân

Tấu khúc trường không dệt mộng trần

Bóng dáng Phật Đà lời kinh ấm

Tâm sao nghi ngút khói hương vân.

 

 

          Bao giờ

 

 

Mấy ai sống được thời gian ấy

Chớp mắt kiếp qua giây phút này

Vũ trụ nhiệm mầu tâm hiện tại

Bao giờ về lại bến bờ Tây.

 

 

          Nhàn du tam muội

 

 

Hương mây thơ ý như thiên tâm

Quý quá phước điền diệu thâm thâm

Trẻ lại khi nào tâm thoải mái

Nhàn du tam muội sắc thanh âm.

 

 

          Thi viên vạn sắc

 

 

Trẻ lại là tâm luôn tự tại

Nhẹ nhàng sống chết giọt sương đông

Vô tư trăng rọi bình yên sóng

Mảnh đất vườn thi muôn sắc không.

 

 

          Vô ngôn

 

 

Duyên thơ nợ bút nắng mai rơi

Chấm phá vài câu họa chữ chơi

Lững lhững ngàn hoa cười rực rỡ

Vô tâm muôn sự đạo không lời.

 

 

          Cơm trời hương tích

 

 

Thử dùng cơm cõi trời hương tích

Ngon miệng thơm tho đến độ nào

Nhiên lá triêu phong cùng cỏ lạ

Đong đưa chiếc võng ngắm trăng sao.

 

 

          Mấy vần thi

 

 

Mấy dặm đường xa thơ cứ đến

Như mây trời lãng đãng đong đưa

Họa bài thi kệ chơi trong nắng

Túi vải mang vai đựng gió mưa.

 

 

          Cõi hoang sơ

 

 

Lữ khách thong dong miền đất lạ

Cư trần là bạn cõi rong chơi

Càn khôn tạo hóa hoang sơ địa

Ngày mới bao la tận biển trời.

 

 

          Khai tâm

 

 

Hôm nay thơ đến cõi hồng hoang

Kiếm khách gặp nhau phố mấy làn

Từng cánh đào hoa tơi tả rụng

Tình người nghệ sĩ mở trời toan.

 

 

          Sớm mai thi hứng

 

 

Ngã xuống đứng lên thắng lối chơi

Sớm mai thơ đến giọt sương rơi

Góp thêm sợi nắng hương thơm ngát

Tích lại vườn không biết được đời.

 

 

          Phước duyên

 

 

Tang cánh hoa đào tơi tả rụng

Nguyện cho đất mẹ được bình yên

Rong chơi thi hững mười phương cõi

Giai điệu tình không rộng phước duyên.

 

 

          Đạo không lời

 

 

Thơ hay người đã làm nhiều lắm

Mỗi tách trà thơm rót xuống đời

Đường kiếm rung lên trong chánh niệm

Đẹp và quán trọ đạo không lời.

 

          Tinh khôi

 

 

Là đây thiên định mãi không nguôi

Vũ trụ như nhiên như thế thôi

Bên tách trà xanh đời tịnh nghiệp

Chúc nhau ngày mới được tinh khôi.

 

 

          Áng mây qua

 

 

Thảnh thơi ngày mới nắng nhàn qua

Đi dạo vườn thiền nhặt đóa hoa

Chư Phật mười phương tâm trạng tịnh

Đạo tình như một áng mây xa.

 

 

          Tri âm

 

 

Bấy lâu xa vắng bóng tri nhân

Ngàn dặm đường mây vẫn nhớ gần

Thăm lại tổ đình chiều nắng ráo

Tách trà đàm đạo lý tình thân.

 

 

          Mây phiêu bạt

 

 

Đà Lạt một chiều rất dễ thương

Thiền ca đất khách nhớ quê hương

Bên hiên gió nhẹ Mây Phiêu Bạt

Gởi gấm tấm lòng người viễn phương.

 

 

          Cực lạc trần gian

 

 

Đất mẹ tâm an nhìn cuộc đời

Mưa dầm Đà Lạt suốt ngày đêm

Linh Sơn cổ tự trầm hương vị

Cực lạc trần gian gió lạnh thêm.

 

 

          Hoàng diệp thiên tình

 

 

Vạn kiếp thơ hay thiên khúc ca

Chuyện người không biết gió mây qua

Núi rừng sâu đậm biển tình mặn

Hội ngộ thu vàng lá thiết tha.

 

 

          Mưa Đà Lạt

 

 

 

 

Mưa dầm Đà Lạt suốt đêm lạnh

Đất mát hoa tươi trời phố êm

Vách núi rừng thông đồi điệp điệp

Nhiều chăn vẫn rét tự trong thêm.

 

          Tình đất mẹ

 

 

Dệt thơ ấm lại thân tâm ấy

Một thoáng tình quê Đà Lạt ơi

Thong đứng chờ xuân thu vạn kỷ

Mây ngàn sương khói hãy về chơi.

 

 

          Không trung vạn sắc

 

 

Mát lạnh thiền phong trời đất mẹ

Mưa phùn sương khói núi rừng xanh

Đàn chim tung cánh bay về tổ

Tựa đóa hoa đời vạn sắc thanh.

 

 

          Sát na

 

 

Đến với thiền Không Trung Vạn Sắc

Nhắc Di Đà dẫn khách nhân gian

Gặp A Nan đánh tan kiến tánh

Ngộ Sát na tâm thức vĩnh an.

 

 

          Cố hương âm hưởng

 

 

Đà Lạt mây ngàn vọng cố hương

Thiền ca đã có tánh chơn thường

Hoang sơ từ cõi đời phiêu bạt

Gửi đến tâm hồn quá dễ thương.

 

 

          Vô tận xứ

 

 

Lướt sóng hồng hoang về thật địa

Trùng trùng duyên khởi vạn âm thanh

Đến từ cảnh giới vô biên xứ

Quét sạch cửa không ngũ ấm hành.

 

 

          Xuân vạn kỷ

 

 

Đến từ cảnh giới bất tư nghì

Tam muội dung thông bất khả nghi

Vũ trụ muôn đời tâm tỉnh thức

Thoáng về chợt nhớ mộng xuân tri.

 

 

 

 

                                                                                           Viên Thức

                                                                        Dalat, October,  2015

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.
họa chơi 1 khổ
Hue Thu Sep 28, 2015
1, (họa chơi 1 khổ)


Mừng Sư Ông đã về quê cũ
Đẹp biết bao là cảnh Cửu Long!
Ai có đi xa đều nhớ Mẹ
Trăm đường rồi một hướng hồi Đông!

2,

Cõi Thiền đẹp thật, đất trời xinh
Một chỗ Quê Hương một chỗ Tình
Tứ đại thân này là cát bụi
Cầm lên cục đất cũng hành tinh!

3,

Sư Ông cũng biết gió ru hương
Cũng thấy trời nghiêng nắng rọi đường
Sao bỗng tự dưng mà nhắc Nguyệt
Hay là vẫn nhớ bạn tha phương?

4,

Kỳ nhân...có lẽ Cố Nhân?
Áo nâu ai khiến tấm thân non Bồng
Cùng nằm nhắc chuyện long đong
Rồi quên cái thuở mình trong đất trời!

5,

Ai đi tới Mỹ đều khen Mỹ
Non nước mình thôi...cạn hết lời!
Mới biết lòng tu còn quyến luyến
Chừng nao gạn lọc thấy tinh khôi?

6,

Vô ngôn: không nói, không lên tiếng
Cửa Phật đúng là Cái Cõi Không
Đây đó tiếng chuông là tiếng Phật
Mênh mông đẹp quá nắng như hồng!

7,

Buồn nỗi Quê Hương thì vọng Ngoại
Ở chi một chỗ, không ra ngoài?
Niết Bàn nhất định đây là Mỹ
Đến cỏ và hoa cũng đẹp thay!


8,

Vẫn muốn cuộc đời phải đẹp hơn
Mộng thường lấp biển với dời sơn
Tờ dollar thấy đâu nào sắc?
Vẫn nặng tình chi vậy thế nhơn?

9,

Đi chơi ngập ngụa chốn vô thường
Làm bướm ong tìm kiếm phấn hương
Ai cũng như Thầy mau đắc quả
Câu Kinh phiền rộn khách mười phương!


10,

Cờ mình không đẹp bằng cờ hoa
Quyết chí đi nhìn dẫu biết xa
Cầm chặt visa qua nước Mỹ
Câu Kinh bỗng hóa bản Trường Ca!


11,

Bè bạn quây quần một chỗ chơi
Nhân hòa, địa lợi với thiên thời
Bao giờ có dịp đi du lịch
Thì ráng mà tìm chút thảnh thơi!

HuệThu