May 23, 2019

Tác giả

Hồ Công Tâm & HuệThu

DOANH TRẠI

ngày ba mươi, tháng tư, bảy lăm

Lênh buông súng đợi để bàn giao

Doanh trại còn nguyên giặc chửa vào

Súng đạn ngổn ngang ngoài vọng gác

Quân trang bừa bãi cạnh bờ rào

Chiến công một thuở từng oanh liệt

Xương máu hai miền uổng biết bao

Nhìn ngọn cờ vàng trong khoảnh khắc

Tướng Quân cố nén lệ tuôn trào

 

Hồ Công Tâm

bài hoạ

 

Quân chửa tan hàng việc đã giao

Tướng quân buông súng đón mời vào

Tan hoang doanh trại cờ kia rũ

Xơ xác biên khu lối ấy rào

Kiếp lính bẽ bàng không kể xiết.

Cuộc đời đau đớn biết là bao

Mỗi khi nhớ lại ngày năm ấy

Rượu uống chưa chi lệ đã trào

 

Huệ Thu

 

QUỐC HẬN

 

Tự thuở kinh kỳ rộn vó câu

Giang sơn huyết lệ bởi vì đâu

Gia trang điền thổ còn lưu hận

Quốc tự thiền môn cũng nhuốm sầu

Bần tiện gặp thời khoe ái quốc

Anh hùng thất thế há rơi châu

Bên trời lận đận tàn thiên kỷ

Thương kẻ mài gươm sớm bạc đầu

Hồ Công Tâm

 

bài Hoạ

Về đó cho mình hỏi một câu

Tìm ra sự thật biết là đâu ?

Súng buông, áo lính trăm lời tủi

Khoảng vắng canh khuya vạn mối sầu

Cờ chúng đã bay đầy bốn phía

Bạn ta còn đó khắp năm châu

Lưu vong ta bỗng thành dân Mỹ

Năm mới buồn riêng lại cúi đầu

Huệ Thu

3

PHẠM THÁI ĐỘC ẨM

 

Đối tửu hề duy ngã nhất nhân

Mang mang thiên địa hề phong trần

Tàn quân, đất hỡi, lìa trăm mảnh

Loạn thế, trời ơi, khó hợp quần

Trí đoản đơn đao khôn phục quốc

Sa trường, độc mã há toàn thân ?

Rượu say hồ dễ quên năm tháng

Người đẹp đi rồi nhớ gót chân ...

 

Hồ Công Tâm

bài hoa

Ngàn xưa còn một tiếng tình nhân

Còn rượu riêng say giữa cõi trần

Ai oán chẳng riêng giòng lục thuy

Đơn sai rớt lại mảnh hồng quần

Thế ơi ! Chẳng dễ mà qua thế

Thân hỡi ! Còn gì nữa hỡi thân !

Men vẫn cay chăng năm tháng cũ ?

Nhớ tà áo ấy, nhớ bàn chân ...

Huệ Thu

 

4 VỀ QUÊ ĂN TẾT

 

Thiên hạ tranh nhau vé chợ đen

Về quê ăn Tết mặt vênh lên

Ông kia đáo lão mê đào nhí

Mụ nọ hồi xuân khoái thiếu niên

Có của dại gì không rượng đực

Sãn tiền sao lại chẳng mua tiên

Chơi cho rách nát Xuân Quê me

Kẻo lúc qua đây lại chết ghiền

 

Hồ Công Tâm

 

bài hoạ

 

Cũng là máu đỏ, cũng đầu đen

Chạy giặc sao giờ mặt vểnh lên ?

Bà nọ lại khoe còn mát mẻ

Ông này cứ tưởng vẫn thanh niên

Về làng áo gấm khoe hơn thánh .

Trong nước đỏ xanh đẹp giống tiên

Sao chẳng nhớ khi nằm ép rệp

Để hơi hán Cộng lại đâm ghiền

 

Huệ Thu

 

 

5 QUYẾT KHÔNG TRỞ LẠI

 

Bạch đầu trú cẩm ô cố hương

(bạc đầu áo gấm về làng bôi nhơ)

Cao Chu Thần

Lưu lạc ai mà chẳng nhớ quê

Nhưng ta nhất quyết một câu thề:

Cộng còn, cố lý thôi đành mất

Ta sống tha hương cũng chẳng nề

Quê cũ kìa ai khoe áo gấm

Đường xưa nọ kẻ lội sông mê

Trở cờ đón gió vô liêm sỉ

Liếm gót Cộng nô, chúng lộn về

 

Hồ Công Tâm

bài hoạ

 

Xa quê ai chẳng nhớ thương quê

Nhớ lúc ra đi đã trót thề

Tất dạ tư hương không thể dứt

Tấm thân lưu lạc có đâu nề

Mẽ ngoài rút cục là trò hão

Áo gấm hay chăng lại thuốc mê ?

Cộng Sản phi trương ngồi ngất ngưỡng

Nhớ tuy có nhớ cũng chưa về

 

Huệ Thu

 

6 BA ĐÌNH NỎI TRẬN CUỒNG PHONG

 

Mãi quốc cầu vinh ấy chính mị

Sao còn trơ đó mã Hồ ly

Thâm cừu huyết hải xô bình địa

Đồng thuận nhân tâm nhược bất vi ?

Thuở ấy thập thò hang Pắc Bó

Giờ đây quanh quẩn ngục A Tỳ

Ba Đình một sớm cuồng phong dậy

Cuốn sạch hôi tanh, xác hốt đi !

 

Hồ Công Tâm

 

bài hoạ

Tưởng vọng từ xa tiếng hoạ mi

Lại gần mới biết chính Hồ Ly

Yêu nhân thì phải đem toàn chí

Kiến nghĩa sao đành nói bất vi

Là gái lại ham gương quốc sĩ

Làm người sao chịu phận nô tỳ

Những phường xảo quyệt dù khôn khéo

Mặt nạ lòi ra phải đuổi đi

 

Huệ Thu

 

7 GIẢI THỂ ĐẢNG TA

 

Cố vấn Liên Xô giãy chết rồi

Theo thầy Trung Cộng, thác chùm đôi

Ôm chân tư bản, e không thọ

Níu khố dân đen, ngại tới hồi

Nón cối Đảng ta; đành giải thể

Đỉnh cao trí tuệ hết khua môi

Diễn chi cái mửng ;Tuồng Hoà Hợp;

Chỉ kéo dài thêm nỗi khổ thôi !

 

Hồ Công Tâm

 

bài hoạ

Bức tường ô nhục thế là rồi

Đông Đức , Liên Xô chết có đôi

Triết học Mác Lê đâm lẫm cẩm

Muốn theo tư bản lại bồi hồi

Thả tù tý chút là vênh mỏ

Lẻo mép tha hồ lại múa môi

Bày đặt trò ma lừa bịp mãi

Chung quy cũng đến thế mà thôi

 

Huệ Thu

 

8 BẠO TỐ TRỜI NAM

 

Thế giới độc tài đã cáo chung

Bốn phương gào thét phá lao lung

Trời Nam uất hận đời tăm tối

Đất Bắc hờn căm cảnh khốn cùng

Dân chúng đứng lên làm bão tố

Bạo quyền tan tác rụng như sung

Quyết tâm xây dựng nền dân chủ

Nước Việt rồng thiêng lại vẫy vùng

 

Hồ Công Tâm

 

bài hoạ

Ba tên Cộng sản nói chung chung

Láu cá mà ra cũng giỏi hung

Giả thợ trò kia hay bất kể

Bịp dân món ấy giỏi vô cùng

Cán già, cán trẻ đang khi bí

Thằng nhỏ, thằng to chỉ đợi sung

Bốn đưá hiện nay còn sống sót *

Thì ra nhân loại đã khoanh vùng

 

*Bắc Hàn, Cu Ba , Việt Nam và Trung Hoa

Huệ Thu


Tự do lập lại trên quê mẹ

Chim Hộc, chim Hồng cháp cánh bay *


* Hồng Hộc cao phi hề nhất cử thiên lý

Vũ dực dư thành hề hoành tuyệt tứ haỉ:

- chim Hồng chim Hộc bay cao , một lần bay ngàn dặm lông cánh đã

đừ bay khắp hết bốn bể

 

Huệ Thu

9 TRÔNG VỜI CỐ QUỐC

 

Nước tan nhà nát, thân lưu đày

Thoắt đã phần tư thế kỷ nay

Giận giặc tham tan thời chửa tận

Thương trang hào kiệt vận không may

Ra đi thôi thế là đôi ngả

Hy vọng gì đâu có một ngày

Góc biển chân trời chan chứ le

Trông vời cố quốc ... áng mây bay !

Hồ Công Tâm

bài hoạ

Cửa nát nhà tan cảnh đoạ đày

Chúng ta dân biết có hôm nay

Thằng người cúi mặt mà run rẩy

Lũ khỉ đeo râu cứ múa may

Cộng sản diệt trừ xem chốc lát

Quê Hương quang phục đợi đêm ngày

Tự do lập lại trên quê mẹ

Chim Hộc, chim Hồng cháp cánh bay *

 

* Hồng Hộc cao phi hề nhất cử thiên lý

Vũ dực dư thành hề hoành tuyệt tứ haỉ:

- chim Hồng chim Hộc bay cao , một lần bay ngàn dặm lông cánh đã

đừ bay khắp hết bốn bể

Huệ Thu

10 TỰ DO DÂN CHỦ BẰNG XƯƠNG MÁU

Ngàn năm lịch sử rạng ngời
Máu xương tươi bón cây đời trổ xanh
Hào kiệt ngàn xưa rạng tiết danh
Nay sao thế hệ lại cam đành
Tự do ví thử mà xin được
Dân chủ lọ là phải đấu tranh
Tham nhũng độc tài còn ngất ngưởng
Ngục tù thống khổ vẫn cầm canh !
Máu xương đâu tiếc khi cần thiết
Đổ xuống cho đời trổ búp xanh

Hồ Công Tâm

bài hoạ

Lẽ nào cam chịu phận vô danh
Gục mặt cho qua thế cũng đành
Tung đến lũ từu vài hạt rụng
Ném cho đàn chó khúc xương tranh
Tự do bởi chúng thường rao bán
Dân chủ vì ai vẫn phải canh
Xương máu tự do sao cướp được ?
Mai về Xuân lại trổ màu xanh

Huệ Thu

 

Tất cả các bài của tác giả Hồ Công Tâm & HuệThu:

Trước Giờ Tuẩn Tiết / Phạm Thái Độc Ẩm - Thơ xướng họa - Apr 10, 2015
Gọi Người Biển Đông - Thơ xướng họa - Apr 01, 2015