Nov 18, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Những Khúc Tình Si
Xuân Ngữ * đăng lúc 12:08:14 AM, Feb 22, 2015 * Số lần xem: 961
Hình ảnh
#1

   Qua-shi-mô-đô lưu lạc

               
Nhân một chiều ghé thăm Nhà Thờ Đức Bà Paris
và chợt 
nhận ra thân phận mình như gã Quashimodo …

Nhan sắc nào rực trời kiêu hảnh
Chim sa, cá lặn đáy sông sâu
Hoàng hôn hoảng hốt tan thành nắng
Bão táp cũng ngừng cơn bể dâu

Từng đêm ngồi đếm đời lưu khách
Dệt mộng tương tư máu úa sầu
Em ngự trên cao hồn tắc trách
mặc tình ta suy luỵ đêm thâu

Xấp mình chiêm ngưỡng một chân dung
Nụ cười xanh thấm mộng tương phùng
Ta nghe như đất trời lưu lạc
Thành quách vang rền nhịp máu rung

Ta, tên gù Qua-shi-mô-đô
Lầu chuông kéo miết dậy sông hồ
Chào em. Thiên hạ còn ngây ngất
Trải thảm hoa tình – xương trắng khô…

Chuông chiều chợt lắng, hồn u uất
Thinh không cô quạnh một khung trời
Ôi gã tình si vừa mới khuất
Em có mũi lòng chút lệ rơi?



Lan man tiếng sáo Trương Chi

 

  Về tôi và những gã tình si đi đường một chiều…


Tiếng sáo theo thuyền nan viễn du

Lan man trên sóng tỏa sương mù

Khúc nhạc tình si hòa trong gió

Thì thầm mơn trớn lá muôn thu

 

Tình ý thấm hồn em, Mỵ Nương

Có nghe hơi thở ấm đêm trường

Sương rơi rụng xuống như dòng nhạc

thánh thoát quyện lòng đôi uyên ương?

 

Nhưng đôi cánh em nặng tham sân

Làm sao bay vượt khỏi gian trần

Trương Chi hữu tài nhưng bất tướng

Còn ta bất toại cả toàn thân!

 

Có thấu tình ta không, tiểu thư?

Kiêu sa, đài các cũng phù hư

Nếu em cao thượng hồn trong sáng

May ra ta lành bệnh tương tư?

 

Trầm kha cứ nhớ nhớ, thương thương

Ống tiêu khô đọng tình trắng xương

Điệu ru man mác còn đâu nữa

Khúc hát u trầm ai vấn vương?

 

Hờ hững thuyền trôi bóng trăng suông

Em đứng bên bờ có tiếc thương

Có vẩy tay chào nhau vĩnh biệt

Tiễn gã tình si qua “biên cương”?

 

                    

Mơ chung đôi

Về em ... thuỡ mới quen


Ta - ngọn gió chiều buông trước ngõ

Ve vuốt cây tình mới trổ bông

Nụ xanh còn khép lời e ấp

Ta đến mang theo mật nhụy nồng...

 

Tay nắm tay đôi lòng câm lặng

Mắt nhìn nhau tha thiết chẳng rời

Ngỡ như niú được thời gian lại

Để lặng cùng nghe : tiếng thu rơi...

 

Chân đi nửa bước mắt chưa rời

Đường quen cũ chợt quên lối về

Hỏi trăng ? trăng dấu nửa mặt cười

Hỏi mây? Mây cứ thẩn thờ đam mê...

 

Nhân ảnh ai về đêm dật dã ?

Tóc thề rũ gió tựa ngàn mây

Em cười vỡ nát tim băng giá

Chợt ấm lòng ta những ngất ngây...

 

Xuân Ngữ
 Thu 82



Lễ Tình Yêu này … em ở đâu?



Lễ Tình Yêu thiếu vắng tình yêu… 


Lễ Tình Yêu này … em ở đâu?

Xuân qua lặng lẽ đến u sầu

Nỗi nhớ lang thang vùng vô thức

Đốt đuốt tìm em …không thấy đâu!

 

Bên trời em nhỏ lệ mưa Ngâu?

Mà sao hạn hán khắp tinh cầu

Tim ta khô hốc đời cô quạnh?

Giẫy giụa trong lòng biển đêm thâu 

Chờ em nhỏ xuống lệ mưa Ngâu…

 

                                 

 Khi ta bắt đầu yêu

 

Xin được in thêm dấu chân trên bãi vắng…

Em, khi ta bắt đầu yêu

Trái tim từng mảng rong rêu mọc đầy

Vết thương ươm mũ còn đây

Tình qua như xiệc - đi dây tử thần

 

Gặp em, ta đứng tần ngần

Em trong sáng tựa thiên thần cõi mơ

Chết trân. Hồn lạc ngẫn ngơ

Máu tim dậy sóng vỡ bờ … tịch liêu

 

Ừ đây chính thực tình yêu

Em ơi có thấy hai chiều…chơi vơi?

Tâm tư ta bỗng rối bời

Số không hàng chục đứng cười …tương lai

 

Em cười tội nghiệp. Thương vay?

Lạc loài thôi hãy đoái hoài lẫn nhau

Vong thân ai cũng hư hao

Phồn hoa rồi sẽ rơi vào phù hư…

 

Nếu đời này không có em… 

Về D. H. bên đời có nhau…

 

Không có em… chắc gì ta sống nỗi

Như cây rừng thiếu gió chết khô khan

Như hoàng hôn lão đão bước chân hoang

Vì nắng vẫn chập chờn trong thao thức

 

Không có em…ta u sầu bức rức

Đâu sóng gào bên gềnh đá tương tư

Hỏa diệm sơn không động đất gầm gừ?

Đời lặng lẽ trôi qua trong quạnh quẽ

 

Không có em…ta vui lòng chết trẻ

Hơn đêm về lạnh lẽo đến co ro

Bình minh nào chim ngừng hót líu lo

Đời cô đọng như mồ không hương khói

 

Không có em…ta lặn tàn mòn mõi

Như địa cầu đã cạn kiệt sức quay

Như gió về biền biệt bóng chân mây

Và chăn gối chia tay…đi mỗi ngã

 

Không có em…ta đâu cần mặt nạ

Đóng vai tuồng kép trẻ rất đào hoa

Bởi vì em rực rỡ nét kiêu sa

Ta tự dối rằng ta nhiều bản lảnh

 

Không có em…ta tựa như cây cảnh

Trông tài tình nhưng hoa trái không đơm

Để một chiều khi trụi lá, trơ xương

Ai cũng vội vất bừa vào đống rác

 

Không có em…ta ôm sầu lưu lạc

Sống dật dờ lê bước kiếp tha hương

Có em kề nhắc nhớ chuyện quê hương

Đôi lòng ấm chung vai chiều lử thứ…

 

Xuân Ngữ

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.