Feb 21, 2020

Thơ mới hiện đại VN

Thơ Trần Thị Hiếu Thảo
Trần Thị Hiếu Thảo * đăng lúc 03:03:48 AM, Nov 28, 2014 * Số lần xem: 1118
Hình ảnh
#1

Tình Em Đến Trễ

Tình em đến bên anh có trể
Nỗi đau này xé nát cả lòng em
Tình  gánh  như một vết son
Trong yêu đương mong đợi để còn
Gặp được nhau đan tay trong nhung nhớ
Em e ấp như loài hoa mắc cỡ
Anh diụ dàng nâng đỡ cánh tay tiên…

Yêu đương nhau như đã được thôi miên
Kẻo vụng dại mất đi  tình say đắm
Tóc em  ngắn xoả lưng bờ tóc ngắn
Tóc em dài sông chảy một dòng sông
Để cho lòng thương nhớ mênh mông
Hơi anh ấm đủ một chỗ em  nằm ấm
Vai anh sầu nghiêng ngưả lối em đi
 Mắt ai buồn vàng vọt sắc hoa Ti…

Anh ơi anh ta không nói những gì
Đừng giết chết một giấc mơ  đang mở lối
Lời yêu đương không phải là lời trăn trối
Và nhịp tình không phải tầng số  chép sao?


 
 
Miền Nhớ


Nhiều khi muốn trùm chăn  ngập đầu quấn cho hết nhớ
Nhưng niềm nhớ thương vẫ bung nở từ lòng
Lòng thẹn lòng khi hỏi một dòng sông
Và không biết điểm dừng trong điểm hẹn
Để trái tim ta  từng  không biết đều hổ thẹn


Như cánh cò không xác định  hướng về  đêm
Yêu thương nhau ngọt như cánh hoa mềm
Và trái đắng đã phủ lầy bùn trắng
Đớn đau thay như người say nắng
Càng say nhiều  lại chập choạng lối mưa nghiêng
Đêm cuối cùng ta đã thấy tất nhiên
Và hào quang ta như tìm  nhiều  ốc đảo
Tình yêu ai không những lần chao đảo
Cho hồn mình môt thửở  mộng đi hoang
Trong nhớ nhung   lệ ưá  cứ lan tràn
Trong mí mắt  ngơ ngác đều hỏi tội…



Này Cô Bé…

Này cô bé hôm nay em có đến
Đợi ta về em đọc một câu thơ
trời hôm nay nắng đẹp xanh lơ
Anh vẫn ước  có một  chút mưa,
để mình ấm khi khoảng cách không thưa
Và anh ngọt ngào trong làn hơi như mỏng
Và em sẽ ngắm  xem những bong bóng 
Thương bảo rằng tình mình đâu  đó chẳng vỡ tan…?

Để màng đêm đâu đó diụ dàng
Sẽ đưa đôi ta vào một lối…
Nhưng trong em long không thấy tối
Vì bên anh sáng cả một niềm tin
Cô bé ơi anh nhớ quá chừng chừng
Nên viết bài thơ tặng em trong chờ đợi
Anh đang đứng đây ngắm trời cao vời vợi
Tìm bóng em trong mây trắng tầng tầng…



 Nhớ Em Anh Nhớ Vô Cùng

Nhớ em anh nhớ vô cùng
Nhớ em lại nhớ lạ lùng trong tôi
Chiều nghiêng nắng phủ trên đồi
Trăm cây lau lách rụng lời yêu thương…
Sóng chia rẽ nước đôi đường…
Trong anh quên nhớ để thường có nhau…

Mây về núi ngự xa sao…
Gió kia thổi nhẹ thì thào hỏi anh
Biết là em cả màu xanh
Em là tất cả trong lành đáng yêu
Dù em thay đổi rất nhiều
Nhưng em vẫn một dáng yêu thưở nào…


Trần Thị Hiếu Thảo

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.