Nov 15, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Ngày Em Đi…
Nguyễn Tứ Phương * đăng lúc 11:03:04 AM, Jun 02, 2014 * Số lần xem: 914
Hình ảnh
#1

Không lời từ giã người tù quê hương …

 

Trăng hoang dã chập chờn đêm trãi mộng

Vòng tay ôm hội ngộ: lệ tuôn trào

Nụ hôn nào rối rít, cắn môi đau

Bừng tỉnh giấc – Hoàng Liên Sơn sương lạnh!

 

Anh đi qua mấy chân trời ngõ tận

Chân dung em ẩn hiện rất ngập ngừng

Sau lưng đời ai nhỏ lệ rưng rưng?

Sao đắng họng, cứ xoay đầu, ngoái cổ?

 

Anh chấp nhận cuộc đau thương, thua lỗ

Gánh thêm nhiều tủi nhục đợi ngày mai

Ngày mai nào có mặt ở tương lai

Em vẫn đứng tóc thề bay bạc trắng?

 

Anh nuốt vội giọt sương chiều biển mặn

Lạc nhau rồi, nhầu rũ bóng hoàng hôn

Khói lam chiều lãng đãng bỏ xa thôn

Vòng gai thép quấn vòng tim, rướm máu

 

Chân trời xa, dậy lòng cơn giông bão

Cuốn phăng đời, chìm lĩm giữa phong ba

Còn đâu em tình nhạt bóng phôi pha

Phao cấp cứu theo dòng trôi ra biển…

 

Triền núi đá hãy lăn nghiền nát, nghiến

Trí quẫn, cuồng màng chi chuyện tử sinh

Nhưng Trời thương đánh thức chút tâm linh

Anh phải sống…để yêu nhiều hơn nữa

 

Địa ngục trần sau ngày tàn binh lửa

Xích xiềng anh, đày đọa, tủi thân em

Tay bồng, mang đành liều chết vượt biên

Con anh sống là anh còn cố sống

 

Cám ơn em không ngồi yên dệt mộng

Đợi chờ cùng chết lũ cả mai sau

Đây những lời tạ lỗi gởi cho nhau

Gắng tha thứ, đời trần qua vội vã…

 

                     Nguyễn Tứ Phương

              

     

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.