Apr 24, 2018

Thơ mới hiện đại VN

Hồn Trác Tuyệt
Vũ Ðức Tô Châu * đăng lúc 05:21:13 AM, Apr 05, 2014 * Số lần xem: 1142
Hình ảnh
#1

 

                         
 

            Vô lượng

Ta đã đến đường trần gian không hẹn

Dưới mặt trời tĩnh lặng phương Đông

Giữa sân chầu vũ trụ mênh mông

Xin cuối tạ ơn Đất Trời vô lượng .

                         Vũ Đức Tô Châu .


           Đạo Của Trời !

Sống là hiến dâng tình yêu cho đồng loại .

                        Vũ Đức Tô Châu .


           Chào

Chào mặt đất

Bình minh

Chào hoa cỏ

Chào muôn phương và khắp cả sông hồ

Đây hồn ta bầy sắp như thơ

Trôi sáng láng qua từng cân não ngọc .

                    Vũ Đức Tô Châu .

             

           


             Khoảnh Khắc

Trên trái đất

Có một khoảnh khắc đẹp

Là lúc không giờ !

Phượng Hoàng vừa trở mình

Tam giới quên xoay vần

Đất ngưng nhịp thở

Trăng sao lặng lẽ mơ màng

Mặt Trời chuyển hồn khắp thế

Ma quái đi hoang

Thần linh trầm mình trong mặc tưởng

Hoa nhã hương

Tình yêu bước vào chốn thiên tiên

Thơ !

Rã hồn phách giữa mê thường .

                            Vũ Đức Tô Châu .


                    Nguyên Tiêu Ca

Lạy đấng Toàn Năng ban phước cả

Ngất ngư thần trí kẻ không tên

Câu thơ rao khắp lòng thiên hạ

Vọng tới nghìn thu những miếu đền

                          Vũ Đức Tô Châu .


         Đường Trần !

Đường trần không phải cuộc chơi

Mà là những cuộc đổi dời hợp tan .

                          Vũ Đức Tô Châu .


               Tịnh

Tịnh như huyệt mô quên đời

Tịnh trong vũ trụ mặt Trời đứng yên

Tịnh như bồ tát tọa thiền

Tịnh trong cõi động qua miền sắc không .

                              Vũ Đức Tô Châu .


                Ở Lại

Tất cả đều hạ huyệt

Son phấn cũng hạ màn

Tình yêu còn ở lại

Xanh mướt trong địa đàng .

                                 Vũ Đức Tô Châu .

             Trăng Về Cổ Lũy

Hiu hắt Trà Giang lạnh bóng thuyền

Trăng về Cổ Lũy sóng xô nghiêng

Lênh đênh cổ tích “ Chu Thần ” hỡi !

Trên bến sông đời ta đảo điên .

                               Vũ Đức Tô Châu

                  

                 Nhớ Quê

Nỗi nhớ hình sợi khói

Bếp chiều quê mơ màng

Quyện hồn vương mái lá

Ôi ! Ta xa suối nguồn .

                          Vũ Đức Tô Châu .


            Sầu Vạn Dặm

Những nỗi sầu vạn dặm

Như nhánh sông u hoài

Chảy qua hồn vô tận

Ra biển sâu đêm dài .

                           Vũ Đức Tô Châu .


                     Tình Lữ Thứ

Tình lữ thứ ! Say câu thơ mặc khách

Mộng sông hồ nhát kiếm tuyệt đường đao

Chinh nhân hỡi ! Phương nam mờ sương khói

Buổi ai về thi tứ cũng hư hao .

                                Vũ Đức Tô Châu .


             

             Say Trăng

Rượu trắng tàn canh em vẫn chuốt

Xoay vòng tiên tửu rót trăng qua

Vàng nữa trăng ơi ! vàng phủ rộng

Sông hồ ai hát tuyệt sầu ca .

                                 Vũ Đức Tô Châu .


            Sầu … !

Rượu phá sầu

Sầu không thể xóa

Trong đáy hồn ta

Sầu không tan !

Qua biển dâu xưa

Sầu không dứt

Lỡ vận sông hồ

Sầu đa đoan … !

                            Vũ Đức Tô Châu .

          Mở Hồn

Cỏ ơi ! hãy mở cánh

Đón gió mà đơm hoa

Trời ban tình cho cả

Người ! Mở hồn để yêu  .

                        Vũ Đức Tô Châu .



              

                   Dựng

Người ta dựng thần linh để tôn thờ

Tôi dựng tình yêu em để làm thơ

Bởi tình yêu ! Là điều thiêng liêng nhất

Hoa cỏ giao tình từ buổi hoang sơ .

                             Vũ Đức Tô Châu .


                 Luân Hồi

Em là biển !

Nên thơ ca tụng biển

Tôi là sông !

Tìm biển để luân hồi .

                                Vũ Đức Tô Châu .


                  Đế Chế

Ta được dựng nên

Từ “ Đế Chế ” của tình yêu .

Thốt lời yêu giũa vũ trụ phiêu bồng

Mai linh hồn về với cõi hư không

Theo gió hú lời yêu trên mặt đất .

                               Vũ Đức Tô Châu .

                               

                   Nàng

( Thưởng thức một trăm mùa xuân trong đời người ,

Không bằng thầm thỉ với hoa Hồng một đêm ) .


Nàng còn trẻ lắm xuân tươi thắm

Kiều diễm như thơ tuyệt ảnh hình

Ta từ tiền kiếp nghìn sau nữa

Cũng xuống nhân gian để thất tình .

                                     Vũ Đức Tô Châu .


           Như Ve Sầu .

Xác ta như ve sầu

Hồn yêu mê mãi hát

Đến khi mùa Hạ hết

Cùng chết theo mùa thu .

                          Vũ Đức Tô Châu .


               Cõi Thần

Thuyền chở trăng bơi qua biển nhớ

Đảo tình yêu ngự phút uyên nguyên

Cõi tục cõi tiên còn đói khát

“ Cõi Thần Vệ Nữ ” quá vô biên .

                          Vũ Đức Tô Châu .


              Yêu

Yêu là gửi hồn ta về cõi nhớ !

Thuở đùa hoa và thầm thỉ bên hoa

Biết  mộng mị chập chờn như cánh bướm

Mãi mê chờ một hình ảnh kiêu sa .

                          Vũ Đức Tô Châu .


           Sầu Tan Vỡ

Sầu tan vỡ !

Ta cúi đầu im lặng

Mà gió mây rung vọng khúc ly tao

Hồn trở giấc

Xót tình thu lẻ bạn

Nhã ca cuồng theo nhật nguyệt xanh xao .

                               Vũ Đức Tô Châu .


           Cuồng Ca

Hỡi máu trong tim !

Hãy trào ra khỏi xác

Thể hồn ta luân lạc dưới trần gian

Bay … bay lên

Như sương khói mơ màng

Rồi khô héo theo trăng ngàn mộng mị

Rồi tê điếng như hoa thời khổ lụy

Tuyệt sầu ca trên đỉnh vắng khuya tàn

Ta bây giờ !

Như loài thú rong hoang

Như xác rỗng cuối đường khuya trăng vỡ

Ta chợt nhớ !

Chợt quên tình muôn thuở

Chợt đứng

Đi … trong nỗi xót xa đời

Chợt gieo hồn theo vạt nắng chiều vơi

Mơ hồ gió vãn than lời hiu quạnh

Quên !

Rồi nhớ muôn ngàn lần trong mộng

Mặt trời ơi !

Ta đã đuối linh hồn .

                Vũ Đức Tô Châu .


           Hoàng Hoa  Lệ

Rồi mai ! Ta cũng vàng như lá

Ơi ! Những mùa thu trên bãi hoang

Long lanh giọt lệ sương hò hẹn

Thơ còn ẩn hiện sầu không tan !

                                    Vũ Đức Tô Châu .


              

                 Thiêng Khí

Ôi ! Thời gian chảy về vô thỉ

Ta chảy về đâu trong lãng quên

Đông Tây Nam Bắc sầu trăm hướng

Thiêng khí hồn ta lên tới trăng .

                          Vũ Đức Tô Châu .

                  Vô Hình

Buổi hoàng hoa sầu rụng

Khói sương mờ như mây

Ta cười trên bến rượu

Gió xô hồn qua đây

Xô về sông biển trắng

Qua núi rừng cỏ cây

Xô tới vầng nguyệt vắng

Ta vươn làn mây phai

Ta quên rồi quá khứ

Ta xa rời tương lai

Ta điêu tàn cõi thế

Ta vô hình em ơi

Không khóc cười dâu biển

Ta trôi vào cơn mơ

Quên lối về trên đất

Ta dấu hồn trong thơ .

                    Vũ Đức Tô Châu

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.