Aug 22, 2019

Cổ Thi Trung Quốc

Xuân dạ yến đào lý viên tự - 春夜宴桃李園序
Lý Bạch (701 - 762) * đăng lúc 05:21:13 PM, Mar 02, 2013 * Số lần xem: 3690
Hình ảnh
#1

Thể thơ: Thể loại khác (thời kỳ: Thịnh Đường)

春夜宴桃李園序

夫天地者,萬物之逆旅;
光陰者,百代之過客。
而浮生若夢,
爲歡幾何 ?
古人秉燭夜遊,
良有以也。
況陽春召我以煙景,
大塊假我以文章。
會桃李之芳園,
序天倫之樂事。
群季俊秀,皆爲惠連。
吾人詠歌,獨慚康樂。
幽賞未已,
高談轉清。
開瓊筵以坐華,
飛羽觴而醉月。
不有佳作,
何伸雅懷?
如詩不成,
罰依金谷酒數。

李白

Phiên âm: Xuân dạ yến đào lý viên tự (1)

Phù thiên địa giả, vạn vật chi nghịch lữ;
Quang âm giả, bách đại chi quá khách.
Nhi phù sinh nhược mộng,
Vi hoan ki hà?
Cổ nhân bỉnh chúc dạ du,
Lương hữu dĩ dã.
Huống dương xuân triêu ngã dĩ yên cảnh,
Đại khối giả ngã dĩ văn chương.
Hội đào lý chi phương viên,
Tự thiên luân chi lạc sự.
Quần quý tuấn tú, giai vi Huệ Liên.
Ngô nhân vịnh ca, độc tàm Khang Lạc.
U thưởng vị dĩ,
Cao đàm chuyển thanh.
Khai quỳnh diên dĩ tọa hoa,
Phi vũ thương nhi túy nguyệt.
Bất hữu giai tác,
Hà thân nhã hoài?
Như thi bất thành,
Phạt y Kim Cốc tửu sổ.

Lí Bạch

Hà Thượng Nhân dịch

Xuân Dạ Yến Ðào Lý Viên Tự
Lý Bạch

Vòng trời đất chẳng qua quán trọ
Còn thời gian, khách của trăm đời
Phù sinh giấc mộng hỡi ơi !
Ði tìm hoan lạc hỏi người bao lâu ?
Nghĩ người trước chơi đêm cầm đuốc
Ta ngày nay hiểu được nguyên nhân !
Huống chi gặp tiết đương Xuân
Lại thêm cảnh khói ân cần gọi ta,
Trời đất cấp tài hoa làm lãi
Lấy văn chương mà đãi đằng mình
Vườn thơm đào lý yến canh
Tiệc vui chẳng mở sao đành Trích Tiên !
Quây quần như Huệ - Liên họ Tạ
Vẻ khôi ngô thiên hạ ai bằng ?
Vịnh ca tiếng đã gọi rằng
Họa là có thẹn với Khang lạc hầu !
Thú u nhã biết đâu cùng tận ?
Lời cao đàm chuyển hẳn thành thanh
Tiệc hoa ngồi lẫn trong cành
Với trăng, tay cất chén quỳnh say sưa
Không giai tác đẩy đưa nhã thú
Giải làm sao nỗi nhớ niềm mong ?
Bằng thơ nếu viết chẳng xong
Rượu vườn, Kim cốc thạch Sùng, uống đi !

hà thượng nhân
sg, ngày 26 tháng 6 năm 1985



Nguyễn Hiến Lê Dịch:
Đêm xuân uống rượu trong vườn đào mận

Trời đất là quán trọ của vạn vật;
Quang âm là khách qua đường của trăm đời,
Mà kiếp phù sinh như mộng,
Lúc vui được bao?
Cổ nhân đốt đuốc chơi đêm
(2),
Thực là hữu lý.
Huống chi mùa xuân ấm áp đem mây khói mà mời đón,
Trời đất mênh mông đem cảnh đẹp mà giúp vui.
Họp trong vườn thơm đào mận,
Bày tiệc vui giữa anh em.
Các em tuấn tú, đều giỏi như Huệ Liên
(3).
Bọn ta ca vịnh, riêng thẹn với Khang Lạc
(4).
Ngắm cảnh chưa chán,
Xoay ra thanh đàm.
Mở tiệc dưới hoa,
Vung chén
(5) say với nguyệt.
Nếu chẳng có văn hay,
Sao tả được lòng nhã?
Như thơ không thành,
Phạt theo số rượu ở Kim Cốc
(6).

(Cổ văn Trung Quốc, Nguyễn Hiến Lê, Xuân Thu xuất bản, Houston, USA)



***
*

Chú thích:

(1) Tự là một bài văn ngắn chép lại một việc gì, phô bày một điều gì.

(2) Cổ thi có câu: Trú đoản khổ dạ trường, hà bất bỉnh chúc dạ du? 晝短苦夜長, 何不秉燭遊 Ngày ngắn khổ đêm dài, sao chẳng đốt đuốc chơi?

(3) Tạ Huệ Liên là em tạ Linh Vận đời Lục Triều, rất đa tài.

(4) Khang Lạc là Tạ Linh Vận, thi văn tung hoành tuấn dật, được tập tước làm Khang Lạc công (có sách chép là Khang Lạc hầu).

(5) Về chữ "vũ thương" này có nhiều thuyết lắm, ta chỉ nên biết là đồ đựng rượu.

(6) Kim Cốc là tên một khu vườn của Thạch Sùng đời Tấn. Các văn nhân thi sĩ họp trong vườn để uống rượu, làm thơ phú, ai không làm được thì phải phạt uống ba đấu rượu.

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.