Nov 18, 2019

Thơ đấu tranh

Việt Nam Ơi! Bao Giờ?
Quang Dương * đăng lúc 03:49:06 PM, Jan 23, 2013 * Số lần xem: 1390
Hình ảnh
#1

Việt Nam Ơi! Bao Giờ?

 

Nguy cấp, nguy cấp!

 

Giặc đã bày binh bố trận

Nội công ngoại kích sẵn sàng

Trên chuyển quân, trong chuẩn bị, ngoài diễu võ dương oai

Bao vây bốn mặt, lấn lướt đủ điều, hùng hùng hổ hổ đòi nuốt trôi nước Việt

Chúng đoạt sông, lấn đất, chiếm đảo, giết người, ngang nhiên nhận càn biển Đông, đường lưỡi bò khoanh đến tận bờ

Hôm trước xí chỗ, hôm nay cắm dùi, ngày mai đem tàu đem súng, tự tiện xây cảng lập đồn, ém quân mai phục nơi nơi

 

Hỏi rằng, hỏi rằng:

Ở trong nước

Ai xưng tên lãnh đạo?

Ai tự nhận nắm quyền?

Ai chỉ huy binh đoàn?

Ai trong tay trọng trách?

Ai huyênh hoang giặc nào cũng đánh?

Ai khoe khoang nằm gai nếm mật, son sắt một lòng, quyết đem thân mình bảo vệ tổ quốc, nhân dân?

 

Lạ quá, lạ quá!

Sao không thấy gì nhỉ?

Sao vẫn còn im hơi?

Sao vẫn chưa lên tiếng?

Sao miệt mài ngủ say?

Sao vật vờ mê muội?

Sao cứ chịu thủ khẩu như bình, án binh bất động?

Ôm chặt mười sáu chữ vàng ngốc nghếch ngu ngơ và bốn cái tốt lập lờ lấp lửng

Chỉ giỏi ăn trên ngồi trốc, ức hiếp dân lành, khôn nhà dại chợ, lừa dối gian tham

Hay đã cá mè một lứa khấu phục thiên triều, công khai bán nước, sinh tử phù ngập họng ngập đầu, nói năng líu lo ngọng nghịu?

 

 

Đâu rồi, đâu rồi?

Đâu rồi tiếng trống Mê Linh?

Đâu rồi lời thề Sát Thát?

Đâu rồi cọc nhọn Bạch Đằng?

Đâu rồi Hồng Hà máu địch?

Đâu rồi đầu voi phất ngọn cờ vàng, nhi nữ anh hùng?

Đâu rồi bàn tay bóp nát trái cam, thiếu niên dũng cảm?

Đâu rồi Hội Nghị Diên Hồng trên dưới một lòng, cả nước quyết tâm đánh giặc?

Đâu rồi lời Hịch Tướng Sĩ sôi động can tràng, toàn quân dốc sức diệt thù?  

Và đâu rồi nữa chiến thắng Đống Đa trời long đất lở, một sớm một chiều quét sạch bè lũ xâm lăng?

 

Mà giờ đây:

Giận quá, giận quá!

Đám bạo quyền hủ mục u mê

Bầy xôi thịt miếng ăn miếng nhục

Tham lam cố vị, thối nát một bầy

Hèn với giặc ác với dân, sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi

Nước dâng đến chân mà vẫn ù ù cạc cạc, lửa bén ngang mày mà còn ngác ngác ngơ ngơ, vô cảm vô tâm

Dân lên tiếng báo nguy thì hùng hùng hổ hổ chụp mũ đàn áp, người góp lời tâm huyết thì hăm hăm hở hở trù dập giam tù, sợ bóng sợ vía

 

Có phải là:

Nhục nhã, nhục nhã!

Rập khuôn Lê Chiêu Thống

Chạy theo học thuyết ngoại lai, ôm chân quỷ đỏ

Rước voi vào dày mả tổ, cõng rắn về cắn gà nhà

Reo rắc điêu linh, dân tình thống khổ,

Hủy hoại luân thường, tan nát gia cang

Đạo lý làm người, cha ông bao năm gìn giữ, ngốc nghếch vất bỏ, thay bằng chủ nghĩa tam vô

Văn hóa dân tộc truyền đời sáng lạn tinh hoa, ngu si phá hoại, chủ trương giáo điều cộng sản

Đảng viên chóp bu mặc tình tham nhũng, vơ vét của công, nhà cửa bạc tiền ngút cao như núi

Cán bộ huyện xã tha hồ bóc lột, hà hiếp dân lành, đất đai ruộng vườn thẳng cánh cò bay    

 

Than ôi, Than ôi!

Sống trong chế độ độc tài

Công an toàn trị đến từng móng tay kẽ tóc

Chính sách ngu dân, áp dụng khắt khe nhằm triệt tiêu tư tưởng chống đối

Chủ trương nghèo khó, thực hành nghiêm ngặt hầu đè bẹp ý chí đấu tranh

Người dân sức đâu cựa quậy, xoay miếng cơm manh áo đã vất vả mệt nhoài

Thôi phó mặc chuyện nước chuyện làng, không phải chuyện mình, chuyện “no” có đảng

 

Thảng hoặc có ai kia

Còn tấm lòng trăn trở, nhận thấy cảnh sai trái bất công

Và tinh thần ái quốc, nhìn ra điềm phá gia vong quốc

Can đảm đứng lên phản kháng, liền bị bạo quyền bất nhân thẳng tay đàn áp

Đồng lòng yêu nước biểu tình, ắt gặp công an dân phòng dã man triệt hạ

Chúng đối xử với dân như những kẻ thù không đội trời chung, không cùng máu đỏ da vàng, không cùng một mẹ Việt Nam

 

Đau quá, đau quá!

 

Chân đạp mặt, tay khóa còng

Máu tuôn dầm dề ướt áo, dùi cui roi điện vung ra

Đầu đập xuống đất sưng vù, đầu gấu côn đồ xúm lại

Đánh cho không còn chống đối, đánh cho hết cựa quậy người, đánh cho đến chết thì thôi

 

Thế rồi, thế rồi

Cha chết, mẹ chết

Anh chết, chị chết

Bạn bè chết, đến các em thơ cũng chết

Đã chết, đang chết và sẽ chết

Không chết thì cũng hết thở ra hơi, nằm tù mọt gông, quên ngày quên tháng

Không chết vì đòn vì đánh, cũng chết vì đói vì đau

Không chết vì uất ức oan khiên, bất công sai trái, cũng chết vì đem con bỏ chợ, cầu thực tha phương, chết nghẹn ngào, chết không nhắm mắt.

 

Buồn quá, buồn quá!

Như vậy còn đâu sức mạnh dân tộc?

Như vậy thấy đâu dòng máu anh hùng?

Như vậy tìm đâu tinh thần kẻ sĩ?

Và kiếm đâu ra rường cột nhân tài?

Khi nước nhà gặp cơn nguy biến biết cậy nhờ ai?

 

Hay đến lúc đó:

Nhìn đi nhìn lại

Giang sơn hủy hoại

Thành quách điêu tàn

Nhà nhà tan nát

Người người khóc than

Có lẽ còn chăng một lũ cộng nô mặt ngơ mày ngáo thái thú tân thời

Hoặc đám cán hồi vô phèng, ôm tiền cuốn gói cao chạy xa bay

Trong lúc dân đen mắt lệ nhạt nhòa, thấy trước lại một nghìn năm đau thương nghiệt tội

 

Làm sao đây, làm sao đây?

 

Lại hỏi:

Ai vẫn còn yêu nước?

Ai vẫn xót thương nòi?

Ai khắc khoải cho quê hương dân tộc?

Ai ưu tư cho vận mệnh nước nhà?

Căm giận đám bạo quyền thối nát muội mê

Và ai vẫn đang sôi gan tím ruột cho hành động nghênh ngang hống hách của giặc thù?

 

Có phải rằng:

Thời gian nhẫn nhịn đã quá lâu rồi

Thái độ cầu hòa không còn tác dụng

Lời nói phải trái như nước đổ lá khoai

Hành động nhẹ nhàng càng tạo thêm kiêu mạn

 

Vậy thì:

Không chần chờ gì nữa

Chẳng nên đợi thêm chi

Hỡi các anh chị em ơi!

Hãy đứng lên đi, đứng lên thật mạnh

Hãy vươn lên nào và vươn thật nhanh

Tất cả đồng lòng vùng lên một lượt

Tạo nên sức mạnh phạt lũy công thành

Tiến về thủ đô dựng cờ chính nghĩa

Quét bọn bạo quyền hết sạch sành sanh

Và đã một khi toàn dân chung sức

Chẳng giặc thù nào còn dám quẩn quanh

 

Nhất định đã đến lúc

Bọn độc tài phải cút

Đám tham quyền thối nát phải đi

Lũ ô quan, “đầy tớ” , tàn đóm cũng phải vừa chạy vừa quỳ

Nếu không muốn bị nắm đầu kéo xuống, bợp tai đá đít, không còn nơi chui rúc

 

Và tiếp đó tiếng trống đồng sẽ nổi

Từ ngàn xưa đã dậy khúc quân hành

Nao nức lòng người dân Việt uy danh

Hàng lớp lớp hiên ngang ra trận tuyến

Cao tay nắm lời thề xưa lại điểm

Cứu sơn hà thân nhẹ tựa hồng mao

Giữ giang sơn nào đâu tiếc máu đào

Trang sử mới hẹn từ đây tươi mực  

 

Mong lắm thay, mong lắm thay!

 

Việt Nam ơi, Việt Nam ơi

Bao giờ viết lại trang hùng sử

Rạng rỡ danh thơm của giống nòi?

Bao giờ Dân Chủ bừng hoa nở

Vàng lại màu cờ nước Việt tươi?

 

Quang Dương

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.