Nov 18, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Tiễn anh về đất …mẹ mến yêu
Nguyễn Tứ Phương * đăng lúc 07:44:56 PM, May 04, 2012 * Số lần xem: 1519
Hình ảnh
#1

 

 Thơ Nguyễn Tứ Phương

 

 

 

Tiễn anh về đất mẹ…


Thương tiếc hương hồn lưu lạc và những người tù quê

           hương bị xữ tử vùi thây nơi góc núi, bìa rừng đất mẹ…

 

Rừng cây trầm mặc cúi đầu

Bạn tù nuốt lệ dãi dầu sơn khê

Pháp trường âm vọng câu thề…

Con chim Cú rúc bên lề tang thương

 

Đốt giùm anh nén hương, cầu siêu thoát

linh hồn còn uất nghẹn nỗi hờn căm

Đặt trên mồ hoang dăm cây kẹo ngọt

Khẩn nguyện một lời dù một lời câm…

 

 

 

Linh hồn dũng sĩ nước Nam

 

                vẹn môt lời thề dâng hiến đời cho sông núi…

 

Chiều lập đông gió buốt

Tuyết phủ bờ hư không

Ai thắp lên ngọn đuốt

Soi đường về núi sông

 

Quẫn quanh đời cơm áo?

Kiếp tha hương quá thừa!

Nhập theo dòng giông bão

Đáp lời thề năm xưa…

 

Đường về Nam trắc trở

Dững sĩ hề… quan san

Tình quê trong hơi thở

Thề quyết diệt hung tàn

 

Nghe tin anh gục ngã

Biên giới rừng thương đau

Tình yêu nào cao cả

Chết cho tình thâm giao!…

 

Như Người treo thập tự

Hiến đời cho tha nhân

Đứng bên bờ sinh tử

chờ anh cõi vĩnh hằng…

 

 

 

 

Chia tay bằng hữu…

 

 

 

       Thăm bạn bè cũ và xin chào giã biệt đồng đội đã hy sinh…

 

Ta về ôm đất trời xưa lạc

Nghe gió oan cừu khóc nĩ non

Thoáng bóng u minh ai bàng bạc?

Chằm chặp nhìn ta ứa mắt hờn…

 

Áo trận hoa rừng tim máu rĩ

Mặt trắng xanh dờn, “búng sữa tươi” 1

Đứng lặng “nghìn năm thao diễn nghĩ”2

Tóc rối ta vò … đỏ con ngươi?

 

Thì ra đồng đội thời đao binh

Hy sinh từ thuở buổi đăng trình

Ta đi biệt xứ… quên bằng hữu

Bận bịu tìm danh hảo riêng mình

 

Hãy buông lời trách móc bạn ơi!

Ta - thiêu thân sau cuộc đổi đời

Rong ruỗi như người không trí nhớ

Đào bới kho tàng…trắng xương phơi

 

Cứ chữi càn, xỗ bừa thậm tệ

May ra rêu phủ rụng, rơi dần

Để ta thấy vô tình phù thế

Biến dạng hồn ta - đứa bất nhân!

 

Bạn đâu có còn gì để mất

Hội ngộ bồng lai tim mãi xanh

Sa trường siêu thoát cùng vạn vật

Ruộng đồng còn thấm máu liệt oanh…

 

Ta, ăn mày ngồi trên đống vàng

Cố vắt tấm lòng - lệ khô ran!

Ta van xin tuổi già sung mãn

Vơ vét thêm đầy túi tham gian…

 

Mộ bia bè bạn đổ ngỗn ngang

Nghĩa trang hui quạnh giữa hoang tàn

Lần cuối chia tay chào tử biệt

Ta về đất lạ … rũ xương tan!

 

 

1 “Măt búng ra sữa” chỉ người còn non trẻ

 

2 Hai câu thơ nói về bức tượng người lính đứng trên núi trong tư thế thao diễn nghĩ ở quân trường Đồng Đế, Nha Trang phía sau là giãi núi chập chùng:

 

Anh đứng ngàn năm thao diễn nghĩ

Em nằm xõa tóc đợi chờ ai?

 

 

 

 

Tiễn nhau đi ở cõi lạc loài

 

 

… Dăm ba đa mt mày ngơ ngác

u đu xuân nhạt nhẽo men nng

Mi hôm nào lao tù xơ xác

Ch tha hương tàn kiếp lưu vong!

 

Chuyn hôm qua thng nào cũng khóc

Bạn tù xưa vĩnh bit lìa đi

Ph quê ngưi ra đi đơn đc

Nm tro tàn rãi khp bin khơi…

 

 

 

Người lính già chết trên xứ người!

 

 

 

          Về đám tàn binh năm xưa đang bừng bừng dậy lưả thiêu thân…

 

Tàn binh vong quốc hận

Lạc loài đất bạch nhân

Nhưng lửa thiêu thân muôn màu hấp dẫn

Hung hãn lao vào, cháy cả châu thân!

 

Thôi hẹn quê hương thời điểm khác

Bận bịu trữ đầy cho chật hầu bao

Lời thề xưa như tóc đời phai bạc

Cũng sẽ tan dần trong cõi trăng sao

 

Ôi nguời lính già năm xưa lưu lạc

không chết bên bờ lau sậy quê hương

nhưng gục ngã bên đất trời xa gió cát

Bội thực phù hoa – máu ngập mỡ, đường!

 

                             Nguyễn Tứ Phương

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.