Nov 15, 2019

Tập thơ

Thơ Văn Tết
Lê Ngọc Hồ * đăng lúc 07:51:30 PM, Dec 04, 2011 * Số lần xem: 1843
Hình ảnh
#1

 

TẾT  KỶ NIỆM

                                      

            Chiếc xe công xa lắc lư, nhẩy chồm vượt qua những khúc đường thật xấu đã từ lâu bị bỏ phế, không một cơ quan dân sự và công binh sửa chữa…Đồng ruộng trải dài một màu xám, lởm chởm những gốc rạ đã cắt của cánh đồng lúa sau vụ gặt, quang đãng nhưng buồn tẻ, nhưng điều này lại làm Đức yên chí một phần, chàng ghì chặt khẩu súng Carbin M2 với tư thế sẵn sàng, chàng liếc nhìn sang người tài xế, khẩu súng gác trên đùi, lầm lì giữ vững tay lái vượt qua các ổ gà thật bự, bay qua những hố rác rải trên đường.  Những đám bụi đỏ bay tứ tung, qua lớp cửa xe hé mở phủ lớp bụi hồng trên mặt, lên y phục hai người.  Trời không nóng, nhưng các giọt mồ hôi lấm tấm sáng đọng ánh nắng cuối cùng trong ngày, phản chiếu qua chiếc gương chiếu hậu, hắt lên vầng trán hai người.

            Hai người thở phào, đã ra đến quốc lộ trải nhựa, con đường nguy hiểm nhưng đầy yên lặng.  Không một bóng người, không một chiếc xe đá vượt qua, con đường mà chàng vẫn mệnh danh là “hành lang Bá Linh”.  Phố quận nơi chàng làm việc chỉ là một ốc đảo, còn chung quanh là vùng địch đóng, và là vùng hậu cần của địch nữa.  Chỉ có một con đường đất đỏ, đầy ổ gà và những hố sâu, là đường giao thông duy nhất “với thế giới quốc gia” bên ngoài.  Những  "hành lang Bá Linh”này mà thôi.  Loạng quạng là có chuyện, đối phương sẵn sàng nhả đạn dù hiệp ước đình chiến đã ký.

            Nụ cười nở trên môi, chàng đưa gói thuốc lá sang người tài xế, Ty đôi mắt sáng cũng nở nụ cười, bây giờ phom phom trên quốc lộ, chỉ hơn một tiếng đồng hồ đã về tới Saigòn rồi …Chàng nhiều khi ngạc nhiên và tự chế giễu chính mình …đã lớn quá rồi mà đến gần ngày Tết sao chàng cũng cảm thấy nôn nao lạ, như khi còn tấm bé, mong Tết để có tiền lì xì mừng tuổi, để heo đất ăn no căng bụng, để chuẩn bị dây xỏ tiền, để mặc quần áo mới rực rỡ các màu tươi hay thơm mùi “băng phiên” …Bây giờ giữa một vùng phố quận xa xôi hẻo lánh, đêm đêm nếu không nghe đại bác thì cũng nghe mìn nổ do bầy heo rừng lạng quạng mò ăn nhằm trúng bãi phòng thủ, và ngày hôm sau thịt heo rừng bán đầy chợ quận.  Đi đâu chàng cũng thấy “hồn Tết” trở về.   Trên lô cốt mấy người lính nghĩa quân bày những cây vạn thọ xinh tươi mơn mởn trồng trong lon sữa bò.  Bên cạnh giàn đại pháo 105 ly, cũng mấy chậu mai hé bông vàng rực rỡ dưới nắng, chậu mai cũng được đánh bóng loáng vàng vì làm bằng mấy ống đại pháọ  Những người lính tiểu đoàn cố gắng kiếm mấy nhánh phong lan rừng về trưng bày nơì cổng chào, nơi câu lạc bộ cho bữa tiệc tân xuân.  Ngay đến một “chốt” tiền phương chỉ ba người lính rất cận kề với địch, ở dưới hố, mái lều là vải bạt, cũng môt cành lão mai mốc thếch gió sương cũng như làn da ”bánh mật” dạn dầy mưa nắng của người lính tiền đồn.  Chàng đang khen cành mai đẹp “có phong độ mai già” thì tiếng súng AK nổ lôp bốp vài tiếng, được anh em cho biết lính canh của đối phương báo động cho nhau biết có “phái đàng quốc gia” đến chốt tiền phương.  Ngay cả sáng nay khi đến thăm “cầu biên giới” chàng gọi thế, vì bên kia dòng nước cạnh khu rừng thưa, chàng thấy lính đối phương đứng gác và lạ lùng, cạnh đó là mấy bông mai rừng vàng tươi dưới nắng, chàng thấy rất rõ vì qua ống nhòm của viên trung tá đưa cho chàng.  Đi đến đâu, dầu không khí chiến tranh bất cứ giờ phút nào cũng có thẻ nổ bùng, nhưng “hồn Tết” không sợ cứ trở về trong nhưng mái nhà tranh, trên những ụ súng.  Mấy ngày nay chàng làm việc thật hăng say, giải quyết sạch trơn mọi công tác, lì xì cho mấy bé, con của mấy anh em làm việc chung trong văn phòng và chúc tuổi vui vẻ với mọi ngườ, mọi tầng lớp, quà biếu tặg cho tất cả những ai đã giúp đỡ chàng và mở mặt trận “tâm lý chiến” để viênt rung tá không buồn khi chàng về ăn Tết ở Saigòn.

-Ông về Saigòn ăn Tết thật sao?

-Vâng.

-Ông bỏ lại tôi một mình ở đất “trích” này sao?  (Ông cũng theo chàng bắt chước Bạch Cư Dị trong câu “Tầm dương đất trích gối sầu hôm mai.”

-Tại trung tá đã có gia đình xuống rồi, lại có cả bộ tham mư cơ mà.

-Nhưng tôi thích và hợp với ông.

-Thôi mờ!  Tôi có một mình nhớ nhà chết.

-Chứ không phải nhớ nàng à?

-Trung tá biết hết.

-Thôi thì ông đi

-Tôi đã giải quyết sạch trơn “láng cóng” hết rồi, “khoẻ ru con bò kéo xe” à. 

-Ừa!  Nhớ mang về ít không khí Tết Sa1igon đấy nha.

-Chắc chắn rồi.  Kèm theo quà Tết nữa.

-Đợi ông về nâng ly rượu mừng xuân “tui mí ông” đêm mùng bốn đấy nha.

-Để ngày giỗ trận Đống Đa mừng xuân chiến thắng luôn thể.

-Thôi cha!  Đi ba ngày Tết thui.

-O.K.

            Miên man với ý nghĩ trên nên chàng bỗng vui ngỡ ngàng đã thấy vùng chân trời Saigon phía xa hừng sáng phản ánh trên mây …

            Vỗ vai chúc mừng “Tết” người bạn đường trên quãng đường nguy hiểm vừa qua với bao phong đỏ và quà Tết cho đình anh.  Chàng vội tắm, thây quần áo và đi chợ Tết, bữa nay là hai chín Tết, ngày chót rồi.  Chàng háo hức về Saigon sớm chỉ có thế thôi.  Đây rừng mai vàng, cúc vàng Nguyễn Huệ nhất là …

-Áo em vàng anh về yêu hoa cúc!

-Cám ơn anh, áo nàng vàng, chứ anh sửa thơ bị kiện à.

-Ừa!  Nhưng áo em đẹp thật, anh mê nó, mê màu vàng của “hồn Tết” đó!

            Thấy nàng nhìn mình cười ranh mãnh, nửa nghi ngờ nửa riễu cợt.

-Sao em cườỉ

-Vì …

-Anh vô duyên ư?

-Đâu dám…chỉ vì …em hết áo!

-?

-Anh không tin ư.  Thấy mắt anh tròn như …

-Như gì ?

-Như mắt chó con …í, em xin lỗi nha.  Số là em có mấy áo lụa tơ, áo lụa Hà Đông anh thích í mà, đem hấp tẩy, xui quá đến lấy chưa được, bí quá em lấy áo dài đồng phục mặc.  Có anh giều ?

-Không đâu!  Áo rất thích vì hợp với “hồn Tết”.

-Hồn Tết ?

-Ý quên!  Anh muốn nói “hồn Tết màu vàng, cờ vàng, áo vàng , khăn vàng, v .v … May quá mà em hết áo!

-Thiệt hả ?

-Chứ sao!

-Em mặc áo sư anh cũng thích sao ?

-Ừa!  Miễn là không xuống tóc vì suối tóc làm anh đỡ “khát”! 

-Thôi đừng nhảm, chuyển đề tài đi ông.

-Ừa.

            Sau khi đưa nàng về, Đức ghé thăm người bạn thân.  Thấy người nhà bảo đi vắng, chàng định quay trở ra thì tiếng vespa ầm ầm, kèm theo tiếng oang oang của bạn.

-“Cha nội” đi đâu mà mất đất vậy ?  Ghé nhà nói ông vừa đi khỏi. 

-Thế à!  Đi chợ mua hoa phiên chót chứ đâu.

-Mua hoa à ?

-Không đâu!  Đi xem và nhìn “thiên hạ” trộm quất ngon lành.  Tui có hoa rồi, mua lão mai dưới quận biếu ông già và mấy cụm phong lan”rât tình” người ta cho. 

-Thế thì người đẹp của ông trộm được bao nhiêu quất ?

-Sợ lắm, tôi năn nỉ “I” can “you”, “I” van “you” chớ đụng họ ế mặt lắm!

-Ô cành mai của bạn đẹp quá.  Cành mai thuở đó, đặt tại vườn từ năm trước đó.

            Những cành mai tươi dưới ánh neon sáng choang, hôw`ng trên khuôn mặt đỏ gay của bạn vừa đi nhậu về, chàng thấy nơi đâu cũng có một màu vàng đẹp quá, như màu áo nàng thật tươi dưới ánh phố đêm, mà chàng như màu vàng tươi nắng đổ chiều chớm xuân.  Màu vàng của quê hương, của tình người, tình bạn ăn xâu và thấm mòn tâm não chàng.  Rủ hân về nhà ngủ, hai đứa bạn tâm tình tới sáng.

            Trưa ba mươi, khệ nệ mang mấy cụm phong lan, từ trên xe xuống.  Chàng tìm cha già đang cho chim câu ăn.

-Ba!

-Con đã vê!

-Ba ơi!  Con biếu ba mấy cụm lan hoàng điệp, nhất điểm hồng này, mới kiếm ở trong rưng họ cho con đó.

-Ừ đẹp nhỉ !

-Cả gốc lão mai, thưa ba, trong chậu sứ lớn, con cần người giúp khiêng chậu mai xuống.

-Để ba nhờ anh Tư lối xóm.

            Hai bố con ngồi uống trà, nói chuyện đợi giao thừa về trong tiếng pháo.

            Sáng ngày mồng một thấy ba đã chỉnh tề trong bộ âu phục dạ xám chàng mới lồm cồm bò dậy.  Mặc quần áo xong xuôi chàng theo bố đi lễ đầu năm.  Cả gia đình vui vẻ trở về.  Chàng định mời ba mẹ lên ngồi tràng kỷ để các con chúc tết như những năm trước đây chàng đã làm; nhưng nghĩ sao lại thôi, chỉ vui vẻ với bố, nói với mẹ, chị và em.  Cả nhà quây quần sung sướng thưởng thức món ăn truyền thống: bánh trưng, giò thủ, chè kho …phê bình bánh trưng năm nay rền hơn năm ngoái.

-Thưa ba, con mài mực để ba khai bút nhá.

-À cũng gần trưa rồi, chính ngọ giờ tốt và ngày mng một Tết ngày tốt đẻ khai bút đầu năm.

            Chàng đốt trầm, mang giấy bút, mài mực.  Vài sợi kkói trầm vờn cánh cúc vàng đại đóa, mắt cha chàng cười sáng sau cặp kiếng lão, chàng vội hai tay đỡ tờ giấy hoa tiên khai bút của cha, chàng reo lên:

-Cám ơn ba nhiều.  A!  Có cả bài thơ Đường của Vương xương Linh.

            Chàng nhìn bố, thầm cảm phục bố quá tế nhị chiều con, nên đã viết bài đường thi con thich có hàm thụ tên cn trong đó.  Hai trên cánh cúc lớn vàng tươi trong không khí linh thiêng của ngày đầu năm với khoi trầm, ánh bạch lạp trên bàn thờ, màu vàng của cành mai với những đoá sáu cánh đặc biệt, nét chữ sắc như có thần qua thủy mạc trên nền câu đối đỏ do cha chàng viết, chàng như cảm nhận, trông thấy, nghe thấy, ngửi thấy, sờ thấy “hồn Tết” về đây giữa lòng gia đình, giữa lòng dân tộc …

            Theo chân cha chàng ra hiên để ngắm cúc, ngắm trúc, ngắm bạch mai, hoàng mai, mai tứ quí, mai, mai chiếu thủy, và những sợi hương dài thơm phảng phất trong nắng, trong gió đầu Xuân, những tia nắng mới trong hơn pha lê của ngày Nguyên đán chiếu lung linh trên mái tóc bạc phơ, thân hạc của cha già thụng thịnh trong bộ áo bà ba trắng, với ánh nắng vàng đổ xuống trên những cánh mai tạo thành một vùng màu sắc thanh thoát của ngày xuân thiêng liêng dân tộc đã làm chàng ngây ngất say sưa, vừa thấy tuyệt đẹp vời mà chàng nghĩ  chẳng bao giờ mờ xoá ..trong tâm tư.

            Ngày nay trên những nẻo đường xa xứ, mồi khi thấy màu vàng của hoa núi, của giậu cúc vàng trước ngõ, của những cụm hoa vàng nhỏ ven rừng, của chậu cúc siêu thị làm chàng gợi nhớ đến “màu vàng linh thiêng xa xưa”, nhưng sao cũng màu vàng mà lại khác?  Chỉ gợi nhớ không làm rung cảm được chàng như màu vàng nắng đổ trên cành mai của những ngãy xuân quê nhà thuở trước.

Lê ngọc Hồ

 

 

TẾT Ở ĐỒN ĐIỀN CAO SU

 

 

                                                                                                            Lê ngọc Hồ

            Huân về quận nhỏ xa lắc xa lơ này sau hồi mùa hè đỏ lửa. Đây là vùng đồn điền cao su rộng bao la. Nhưng dân thì vẫn nghèo, vật giá leo thang với tốc độ kinh hồn mà lương những người thợ lấy mủ cao su cứ đứng yên tại chỗ từ ba năm nay. Dân nghèo một thời nhờ quân đội Mỹ đóng cũng được thừa hươn̉g những đồ hộp dư, những hàng từ phía quân Mỹ bán ra, dân buôn mua đi bán lại kiếm chút tiền còm. Khi quân Mỹ ra đi đ̣ể lại đống rác khổng lồ. Những cái lớn như tôn lạnh, lưới chống B40 thì càc thầy chú hốt hết, những mảnh vụn thì dân nghèo bươi móc cũng kiếm ăn chút đỉnh. Rồi có cái nạn xin thầu đống rác Mỹ, do mấy dân “áp phe “ từ Sài gòn xuống. Mấy bà trung niên bóp đen da cầm tay phồng phồng, mắt nhanh nhẹn quan sát, lui tới, xông xáo lượng giá các bãi rác cao cao, nay có canh gác, có rào kẽm gai, có khi có cả gài mìn “claymore”.Rồi  các bà  thì thọt các quan chức bên sư đoàn, bên quận trưởng ...Thế là đống rác Mỹ được canh gác càng cẩn mật hơn. Dân nghèo chả còn dám sớ rớ tới, nên chả còn kiếm được chút cháo nào. Phố quận buôn bán lèo tèo, đồ chạp phô thực dụng, ít cửa tiệm tạp hóa, một tiệm thuốc bắc do người khách trú, một tiệm bán đồ lượm được từ đống rác Mỹ, hai tiệm hớt tóc, một tiệm thợ may..Chợ quận sôi nổi người mua bán khi có thịt heo rừng, heo rừng chết không phải vì đạn săn, mà chết vì mìn “claymore”. Huân mỉm cười thầm cho rằng mìn này dùng vào chiến tranh thì ít, mà dùng vào săn heo rừng thì nhiều, nhưng cũng giúp lính nghèo ít chất tươi và có chút xu dính túi. Chợ quận cũng nổi tiếng vì lâu lâu có bán cá lăng, sống trong giòng suối. Thịt cá thật ngọt và không mỡ như cá bông lau, nấu canh chua ngon tuyệt. Đa phần chỉ còn trông mong ở làm công cạo mủ cao su. Đồn điền là chục dãy nhà trệt, lợp ngói, tường xây quét vôi vàng, có nhiều nhà kho chứa mủ cao su, chiếm mấy mẫu đất. Kế bên có sân bay cho giám đốc đến từ Sàigòn. Trông coi là một người cai đồn điền, sống lâu lên lão làng, với chức giám thị, lương cao và có nhiều quyền. Tổng giám đốc đồn điền này và mầy đồn điền khác ở tỉnh kế tự̀ Sài gòn lâu lâu ghé thăm bằng máy bay riêng. Khi Huân về đây nửa tháng có nhận được giấy mời của đồn điền tham dự tiếp tân. Không thấy lý do của cuộc tiếp tân vì không phải ngày lễ của ta hay của tây, chẳng nhẽ vì viên chức tép riu mới đổi về. Huân thừa biết đồn điền thế lực rất lớn ở trung ương, không coi hành chánh tỉnh hay quận quan trọng gì. Chàng nhận lời, độ 15 phút trước , đồn điền cho xe citroen 2 ngựạ< deux chevaux> ra đón. Huân dùng xe cà tàng của quận, xe đồn điền theo sau. Đến nơi, gíam thị và giám đốc tự Sàigòn ra xe Huân đón. Chàng hơi ngạc nhiên cái anh tây tài phiệt này sao lịch sự quá thế. Giám đốc là một anh tây cao gần hai thước. áo trắng ngắn tay, quần ca ki Mỹ thẳng nếp, dáng nhanh nhẹn thể thao, đẹp trai, chưa tới bốn mươi.Chủ khách vui vẻ bắt tay. Chàng tây này nói tiếng Việt cũng khá lắm, dĩ nhiên phần nhiều chêm tiếng Pháp. Khi được khen là nói tiếng “thuộc địa” khá rành rẽ, chủ nhà đáp-Ấy chết, ông dùng danh từ này đấy nhé, không phải là tôi, hơn nữa tôi được bà xã dạy bảo.-Huân nói-Thưa ông nhiều người ngoại quốc vẫn gọi thế, hay hơn nữa vẫn nghĩ thế, nhưng tôi không có mặc cảm lịch sử, cũng như nước Pháp đâu có mặc cảm với thế chiến hai, sức mạnh chỉ nhất thời, tình người mới lâu bền. Ông có ý niệm tốt này, có lẽ vì phu nhân, người bản xứ là phân nửa bản vị ông . Anh Tây trố mắt nhìn Huân, dò ý xem Huân có ám chỉ bóng gió gì không. Thấy Huân vẫn dản dị, vui vẻ và thành thật Rượu khai vị với phó mát Camembert, bánh pate’chaud..Giám đốc có khi tự đứng rót rượu hay tiếp trong khi có bồi bàn sớ rớ đứng bên. Huân vui vẻ , lịch sự cám ơn. Giám đốc nói chào mừng ông về đây làm việc, ông Tám- ý nói giám thị- có ́đến chào và hỏi ông cần thứ chi đồn điền có là xin đem đến ngay,

 nhưng ông cho biết rất ít nhu cầu. Huân nói cám ơn ông giám đốc và ông giám thị, tôi không vợ con, lại sống dản dị.-Thế là ông thờ chủ nghĩa độc thân à. –Không, nhưng với tôi, sống độc thân đỡ hèn hơn. Thấy anh Tây đưa mắt dò hỏi và đợi câu nói tiếp. Huân định nói tiếp ý khác, thấy người  đối thoại vẫn đợi câu nói cho rõ nghĩa. Chàng tiếp có gì đâu, như ông biết lương công chức ba cọc ba đồng, có vợ bà nào cũng thích có hột xoàn lớn, vân vân..Con cái học hành và đủ thứ. Không xoay xở , không xin xỏ thì đào đâu ra...Anh Tây gật gù. Tiệc được dọn ra với thịt nhím nướng ngói,cá hấp fromage và nấm đặc biệt, cánh gà mái đòng chiên bơ Bretel, trứng cá Cavias..Rượu Hennessy, Martel..

            Từ đó, mỗi lần anh ta tới đều cho giám thị mời nói ông chủ rất thích tiếp ông và đàm đạo..Chàng nghĩ anh tài phiệt này được nhiều người nói theo ý, nay thấy một tay nói ngang thì thích đó thôi. Ông Tám tự nói, không biết vì sao ông chủ cứ thích cái ông này, ông hay nói ngang, không thuộc dân nhậu chắc cũng loại khó chiều, nhưng được cái chưa làm khó dễ.. Thấy mỗi lần gặp anh Tây này đều đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền như Rolex, Longine, Omega khi thì kiểu này khi thì bằng plastic trong suốt thấy cả máy. –Ông có nhiều đồng hồ đẹp và quý-Nói thật với ông tôi thích sưu tập.-Huân đưa mắt dò hỏi.

            Thứ nhất tôi thích sưu tập đồng hồ. Nay tôi có bộ sưu tậpgần 60 chiếc thuộc loại chọn lọc.

            Thứ hai tôi thích xe hơi, chỉ giữ 3 chiếc thích nhất một thời gian, rồi đổi..hiện nay có 1 của Đức,1 của Pháp, 1 của Anh..

            Thấy Huân không tỏ vẻ ngạc nhiên, anh ta  tiếp..có một cái tôi không thực hiện nổi...đó là phụ nữ. Càng không có phản ứng gì, anh Tây tài phiệt nhìn Huân như hỏi     , như chờ đợi. Đúng thế, Huân nói, ông không thực hiện được là đúng, cho dù VN chúng tôi hay chúng ta có câu: “Có tiền mua tiên cũng được”, nhưng chỉ mua được xác tiên, chứ đâu có mua được tiên toàn vẹn. Ông chỉ có thể sưu tập được vật thể không linh hồn và làm chủ chúng khi điều kiện cho phép. Còn những gì thuộc nhân bản thì..chỉ có thể chinh phục bằng tình. Ủa sao ông không sưu tập tình người-Anh Tây trố mắt dò hỏi-Có ai làm như vậy qua lịch sử kim cổ..-Có chứ-Ai vậy-Có thể có nhưng không nhiều, như đấng Christ, có những bộ sưu tập tình những người bị xã hội ruồng bỏ, người cùi, người bệnh hoạn, người tội lỗi,thu thuế..Nhưng thôi, ông sẽ nói tôi không phải là thánh..

            Gần tết ta, đồn điền mời Huân. Chàng nói với Tây đồn điền, tôi biết ông sẽ trả ḷ̀ời rằng đồn điền phải đóng thuế cả hai bên, cây mới không trồng thêm được vì chiến tranh, không có việc nhiều cho thợ cạo mủ, thu hoạch không đủ sở hụi v..v...Nhưng dân của tôi,thợ của ông nghèo quá, lương dậm chân tại chỗ cả 3 năm nay...-Vâng, thưa ông, biết rồi khổ lắm nói mãi, tình thế này làm gì hơn được.-Thôi thì thế này, ông sưu tập tình thợ cạo mủ tết này đi, ông du di quỹ đen một chút. –Ông ơi, còn chef bên Pháp có đồng ý không, hơn nữa tùy thời, ..Số thu kém quá không đủ phát cho mỗi người tháng lương thứ 13 đâu. Tôi chỉ đề nghị bữa ăn tất niên và tiền lì xì thôi, dù không có quỹ đen thì ông chỉ cần không thêm 1 đồng hồ vào bộ sưu tập, tôi dù nghèo cũng xin góp nửa tháng lương vay tết. Anh Tây thừ người nhẩm tính,cái đó tôi cố gắng. Chàng chào để ra về,viên giám thị cho người mang ra xe một cặp Martell và hộp bánh Biscuit Lu. Chàng trở lại cám ơn viên giám đốc và giám thị, xin nhận rồi nhưng để đóng góp thêm vào vụ Tết.-Anh Tây cười, ông yên trí, tôi nói cố gắng là nói phòng xa thôi, chứ làm được mà.-Ông muốn là được< vouloir c’est pouvoir>mà-Thôi ông nhận quà cho vui.- Vâng xin hộp bánh, tôi không biết nhậu.

            Ngày ông Táo, toàn thợ cạo mủ và gia đình ăn tết vui vẻ quá, mấy ông cụ vuốt chòm râu, rung đùi nhâm nhi ly rượu, nhìn mấy cháu bé mặc áo, cởi truồng tay cầm phong bao vung vẩy, tay kia nắm xôi..Mấy ông thanh niên và trung niên đang hô “dzô..dzô” mấy két bia con cọp chồng cao, và mặt đất lổn ngổn các chai bia không la liệt.., các bà hớn hở đút đồ ăn cho con và nói cười rổn rảng. Huân đề nghị phần chúc tết thật ngắn, chàng cũng từ chối lì xì đầu tiên, lấy cớ không muốn của người phúc ta, anh Tây nói sao ông sòng phẳng quá thế. Huân nghĩ chỉ với giá một chiếc đồng hồ trong bộ sưu tập cũng mua được niềm vui cho dù là nhỏ bé của đồng bào nghèo của mình, chàng đăm chiêu không cạn nổi được ly rượu nhỏ.

 

 

 

TẾT, TẾT, TẾT

 

 

 

 

CHỢ HOA NGÀY TRƯỚC

 

Hoa cúc cười khoe áo ý vàng,

Mai gầy duyên dáng tuổi xuân sang.

Mượt nhung thược dược da xinh quá!

Cúc thở hương ngon những dặm đàng.

Mời khách – Ông già – Đây lão mai!

 

Gốc to hoa gọn cánh thon dài

Sương rừng, gió núi, hồn phong độ,

Triết lý Đất Trời Xuân tái lai.

Chậu quất vàng hồng trái trĩu sai,

 

Lộc trời phú, quí tháng năm dài.

Xin mua kẻo hết, ba ngày tết

Hoa trắng ngà thơm bước dặm ngoài.

Sang trọng ngày xuân ánh sáng đào,

 

Hồng da mơn mởn sắc hương trao…

Nhụy hoa quí phái nhung màu áo…

Thoáng thấy em toàn dân ước ao.

Lộng lẫy nàng thơ áo nữ sinh,

 

Cười vui nhí nhảnh má xuân tình…

Tay ngà trộm quất mà duyên thế

Bắt gặp làm em bẽn lẽn xinh.

Sớ rớ em gầy áo rách vai.

 

Run run tay lạnh một cành mai

“Nhiêu em”? nhỏ cũng không sao biết

Bỡ ngỡ? cầm Tiền em đứng ngây.

Lạc nẻo xưa về thăm chợ hoa,

 

Máu tìm tim điệu hát tình ca.

Tưởng như quê cũ hồn vương bước

Chợt tuyết rơi đây nắng chói lòa.

Lê Ngọc Hồ

 

 

 

CẢNH TẾT

 

Mâm ngũ quả cười câu đối xinh

Cành đào khoe mãi cánh hoa tình

Bánh chưng xanh liếc vàng tươi cúc

Thơm ngát trà sen nói chuyện mình

 

Dưa hấu ngồi im ngắm đoá mai

Làn hương yểu điệu bước trang đài

Nến đèn mắt sáng nhìn tranh tết

Trời, Đất, Người … vui xuân tái lai

 

Chậu sứ men ngà hoa thuỷ tiên

Nhuỵ vàng, cánh trắng dáng nhu, hiền

Lư hương u mặc trên văn án

Khai bút ngày xuân nét chữ duyên

 

Mứt bí ngọt kiêu “át giọng” dừa

Phong lan hong nhuỵ nắng xuân trưa

Thịt nem, giò thủ say men rượu

Môi thắm hồng thêm tí tách dưa

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

XUÂN THA HƯƠNG

 

 

Còn đâu nữa! những mùa xuân Đất Mẹ

Lòng bồi hồi nhớ lại những xuân qua,

Những thời gian đẹp quá thuở ngọc ngà.

Hoa lòng nở tim hoa tình thắm mãi!

Hoa dĩ vãng mà mùi hương hiện tại.

 

Những mai vàng nở đẹp khắp vùng quê,

Những hoa trinh mùa hội Tết tóc thề.

Hoa tuổi học ngày cuối năm đón Tết

Cùng thầy, bạn báo ngày xuân nét viết.

 

Những gian hàng bánh, mứt chợ Bến Thành,

Những chợ hoa điểm người đẹp như tranh.

Cầu Ông Lãnh, núi dưa cao chất ngất,

Đường Nguyễn Huệ cả rừng hoa, châu quất.

Biển đồ chơi tràn ngập khắp vĩa hè,

Đàn trẻ thơ dán mắt quá say mê.

 

Núi khô cá bên rượu tăm hạng nhất,

Phiên chợ Tết sao đường đi quá chật.

Vạn thọ vàng nở rộ khắp thôn trang,

Câu đối xuân đỏ cửa khắp xóm làng.

Bầu cua cá cọp thú vui xuân đen đỏ,

Quá hí hửng tiền 'lì xì' trẻ nhỏ!

Cành mai vàng mang Tết đến mọi nhà,

Nếp tranh nghèo cũng rượu, thịt, thêm hoa.

 

Đòn bánh tét, bánh chưng treo tầm mắt,

Nào bánh ướt, bánh lá tre, bánh mật,

Cùng vui xuân trên khắp nẻo thôn xa,

Xuân Đất, Trời, xuân đến khắp mọi nhà.

 

Nay Tết đến!  Giữa mùa đông tháng giá!

Quá bận rộn nơi xứ người vất vả!

Ngày Tết về vẫn lao động dư thừa,

Lòng nao nao nhớ biết mấy cho vừa

Tết quê Mẹ những hồn xuân năm cũ

Đã sống lại dòng tâm tư dư đủ!

Những người thân ở cuối nẻo chân trời!

Lòng bàng hoàng nhớ bạn cũ chơi vơi!

 

Tết lạc lõng nhịp thời gian xa lạ!

Không đủ ấm rượu làng hong tháng giá!

Ba chục năm  mà như mới ngày qua,

Đẹp Tết xưa vẫn chẳng có phai nhòa,

Màu dĩ vãng trở thành hoa gấm vóc.

 

Xuân tuyệt diệu là xuân 'màu dân tộc',

Dù lạc loài xuân viễn xứ tha hương,

Xuân Việt hồn là xuân của tình thương.

Xuân kết hợp tình đồng hương hải ngoại.

 

Mẹ kêu gọi hoa tin yêu kết trái,

Truyền thống ông cha xin quyết giữ lời thề

Dẫu ngàn đời còn giữ mãi'Tình Quê'

Luôn mãi mãi con giữ thơm quê Mẹ.

 

Cây văn hóa hoa tươi làm của lễ!

Giới thanh niên làm đượm mãi hương tình!

Đàn trẻ thơ vui tiếng Mẹ lời xinh!

 

Đủ màu sắc những loài hoa tư tưởng

Mau gom lại thành bó hoa định hướng.

Đủ hương trời trong hương gốc Tổ Tiên,

Hoa Dân mình đẹp xuân ý trung kiên.

Hoa Quê Mẹ! Mãi mùi hương Đất Mẹ,

Bao biến cố trải bao ngàn thế hệ,

Toàn tế bào vẫn nhiễm thể V.N.

Vẫn vun trồng 'Cây Văn Hóa',cây vàng,

Lớn đẹp mãi vẫn ngàn đời cao quí,

Còn lưu giữ từng nét son Giao-chỉ!

 

Dù tha hương con vẫn có Xuân Vàng,

Trong máu hồng tình Xuân ý Văn-Lang,

Khi Tết đến dâng tình xuân Đất Mẹ.

 

Lê ngọc Hồ

 

CÂU ĐỐI

 

  • TẾT:

      1. Mỹ tục ông cha mừng  Tết    đến

          Lưu truyền tiên tổ đón xuân  sang

 

       2.Xuân đất khách  thơm tình đất     Việt

           Tết   tha hương  đẹp nghĩa người  Nam

 

       3.Mứt   bí      trà       sen  ra  dáng  Tết

         Cành  đào    chậu    cúc  ái  chà  xuân

 

       4. Lan  cúc  chợt  cười   hay  tết  đến

            Đào  mai  bừng  nở   đón  xuân  sang

 

       5.Xuân  đất  khách  mà   như   vùng   đất   Việt

          Tết     tha  hương  còn  ngỡ     ở       trời   Nam

 

       6. Cổng   chùa   dẫn    nẻo      tìm   tam   bảo

           Hương  án      bay   trầm   thơm   tứ     phương

 

       7. Lập    nước     bốn   ngàn    năm    Hồng   Lạc

           Dựng  nhà       trăm  triệu    giống   Tiên    Long

 

        8.Sáng   danh   Thiên   Chúa   trời   muôn   sáng

           Hạnh   phúc   nhân     lòai      đất   vạn      hoa

 

       

 

CẢNH TẾT

 

Mâm ngũ quả cười câu đối xinh

Cành đào khoe mãi cánh hoa tình

Bánh chưng xanh liếc vàng tươi cúc

Thơm ngát trà sen nói chuyện mình

 

Dưa hấu ngồi im ngắm đoá mai

Làn hương yểu điệu bước trang đài

Nến đèn mắt sáng nhìn tranh tết

Trời, Đất, Người … vui xuân tái lai

 

Chậu sứ men ngà hoa thuỷ tiên

Nhuỵ vàng, cánh trắng dáng nhu, hiền

Lư hương u mặc trên văn án

Khai bút ngày xuân nét chữ duyên

 

Mứt bí ngọt kiêu “át giọng” dừa

Phong lan hong nhuỵ nắng xuân trưa

Thịt nem, giò thủ say men rượu

Môi thắm hồng thêm tí tách dưa

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

 

 

HÁI LỘC

 

 

Dễ thương tập tục ngày nguyên  đán

Hái lộc bên chùa buổi chớm Xuân

Ríu rít niềm vui câu Thọ, Phước

Xuân đi Xuân lại lộc bao lần

 

Những nàng thiếu nữ cười trong sáng

Mộng đẹp tình hồng với … với ai

Hạnh phúc trăm năm câu nguyện ước

Cuộc đời Xuân mộng tháng năm dài

 

Em bé theo nàng đi lâý hương

Lâm râm khấn vái đủ mười phương

Vẹn tròn lộc đẹp trong gia đạo

Đôi mắt niềm tin thật dễ thương

 

Mỹ tục ngàn xưa của tổ tiên

Chao ơi đẹp quá đủ mười duyên

Gia tài để lại cho con cháu

Ngà ngọc ngàn sau vẫn giữ nền

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

HOA ĐÀO

 

Hồng phớt màu nhung những cánh đào

Nàng về ngõ mộng lối Xuân trao

Cành thon eo mỏng tim hương nhuỵ

Gió cuối đông tìm em ước ao

 

Em đã về ư ánh nắng hồng

Năm tà áo mở áo tiên long

Run run gió khẽ nâng mi phấn

Bẽn lẽn làm duyên gái kén chồng

 

Những nụ tình xinh bé tí hon

Môi son nét thắm dáng no tròn

Chơi vơi tay với trời xanh ngắt

Em ngất ngây hồn vương nắng non

 

Em thấy người yêu anh dáng tiên

Chơi vơi hồn lạc nẽo đào nguyên

Hai hồn đem cả mùa Xuân mộng

E ấp em yêu đẹp nét hiền

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

 

 

HOA THUỶ TIÊN

 

Trắng nỏn làn da nước ngọc vào

Một trời cánh đẹp những vì sao

Nhuỵ vàng chúm chím trong tay áo

Thiếu nữ tình cho xuân ước ao

 

Lá bích màu non cốm áo xanh

Cườm tay tròn lẳn độ thon cành

Hài nâu gót nhỏ chân vương sỏi

Đêm trắng trà thơm em với anh

 

Quí phái màu duyên xinh ý mơ

Ngất ngây tuyệt sắc dẫn hồn thơ

Môi trinh mới hé vương tình lạ

Nguyên đán ngày xuân sớm đợi chờ

 

Một thuở người xưa đã trở về,

Em khoe áo đẹp ánh pha lê

Giáng tiên lạc bước đêm xuân mộng

Như thấy nàng xanh mái tóc thề

 

 

Lê Ngọc Hồ

Tháng Giêng 1984

 

 

HƯƠNG VỊ TẾT

 

Hương chén trà thơm ngon mứt sen

Nến vương khói nhạt đến mon men

Mai vàng cười mãi ba ngày tết

Quất mọng no tròn cho gió khen

 

Mai trắng ngà thương cân đối son

Thuỷ tiên dáng ngọc búp eo tròn

Sợi trầm mỏng mảnh trêu hoa cúc

Bình sứ môi hồng chân đế thon

 

Bóng chợp chờn soi ánh sáng hồng

Hoa đào e thẹn cũng đâm bong

Lộc non khoe áo xanh màu ngọc

Chữ phượng rồng bay nét bút long

 

Rượu cúc môi mềm uống muốn say

Nem chua, giò thủ, bánh chưng dầy

Dưa hành, thịt mỡ, che kho, mứt

Xuân hứng tình thi tứ ngất ngây

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

 

 

 

 

TẾT CỦA BÉ

 

 

 

 

A ha, đã đến Tết!

Bé cảm thấy mừng ghê:

Nào bánh mứt ê hề

Lì xì tiền mừng tuổi.

 

Bé vui diện áo mớI,

Chiếc áo dài Việt Nam

Rất đẹp nên bé ham,

Mặc mừng ngày đại lễ.

 

Hoan hô ngày đại hộI,

Tổ chức mừng Tết ta.

Ba miền hát dân ca,

LờI tình tự dân tộc.

 

Lối vào thiệt nhộn nhịp,

NgườI đông, thiệt là đông

Dù màu áo tươi hồng,

Dù các màn văn nghệ.

 

MỗI năm bé đều muốn

Được tham dự Tết ta.

Nào vũ, kịch,thơ,ca

Vui bảo tồn phong tục.

 

 

  

 

 TẾT LỄ CHÙA

 

Nhang khói mờ hương sương nắng xuân

Cầu vồng sắc áo đẹp xa gần

Đỏ son câu đối, hoành phi gấm

Cháy đỏ nhang vòng loang trước sân

 

Nhẹ dấu hài con in dấu rêu

Án thư mờ tỏ nước non đều

Tay ngà tim ý hồn dâng nguyện

Lay động tà xuân em áo thêu

 

Rón rén quì xin xăm ý duyên

Hương trầm hôn nhẹ tóc mai huyền

Nôn nao … tim đập … mong lời đáp

Hạnh phúc hồng, xuân thắm ước nguyền

 

Cảnh Tết còn xôn xao ý mơ

Ngàn sau còn nét chẳng phai mờ

Ngàn xưa mỹ tục còn lưu giữ

Mực bút còn reo xuân tứ thơ

 

 

 

 

Lê Ngọc Hồ

TẾT LĂNG ÔNG XƯA

 

 

Thiện nam tín nữ đến xin xăm

Vui trẻ reo theo tiếng múa lân

Cá cọp bầu cua hăng sát phạt

Chiếu hoa thày bói hỏi ân cần

 

 

Tràng pháo đỏ treo lưng ngọn nêu

Đẹp giây ngũ sắc những tua đều

Leng keng khánh đất ngày Xuân nhạc

Cò phướn, cờ thần, rực sắc thêu

 

Một cổng tam quan tấp nập người

Tiếng chào, chúc tết, tiếng vui cười

̀ng hương vòng vĩ đại cao ngất

Vạn thọ vàng hoa đủ sắc tươi

 

Nhang khói Lăng Ông toả mịt mờ

Những nàng aó lụa đẹp như mơ

Xanh tà áo thụng vài bô lão

Văn tế đầu năm đủ tứ thơ

 

Ngày Tết thời xưa lộng lẫy màu

Thếp vàng câu đối đẹp son nâu

Cháu con thừa hưởng gia tài mẹ

Truyền thống ông cha giữ đẹp màu

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

SÀI GÒN TẾT NĂM XƯA

 

Đèn lộng lẫy: Hoa đăng vàng, xanh, đỏ

Của Sài Gòn ngày chợ Tết năm xưa

Bao năm tha hương còn nhớ mấy cho vừa

Tiếng huyên náo ồn ào quanh chợ Tết

Đi hăng hái, sóng người không biết mệt

Tiếng rao hàng mời khách rất vui tai

Loa phóng thanh, quảng cáo nói dài dài

Bóng xanh đỏ ngập gian hàng HYNOS

Nhiều người đẹp duyên hoa cười ngọc thốt

Từng đoàn người dừng lại để đứng xem

Bao trẻ em, bước đi mà mắt vẫn còn thèm

Ngoảnh cổ lại nhìn đồ chơi quyến rũ

Xe chạy điện, sung, xe tăng có đủ

Núi hạt dưa đỏ rực góc quầy hàng

Ngăn đủ màu, các thứ mức thật sang

Treo lủng lẳng đủ các màu khô cá

Trăm thứ rượu mạnh, ngon, đều có cả

Sắc cam vàng, chen mận đỏ hồng tươi

Táo, hồng khô, nho mọng trái lê cười

Ánh đèn nhuốm áo người mua tấp nập

Người như nước chợ Bến Thành tràn ngập

Cả núi dưa cầu Ông Lãnh vun cao

Bày vịt gà làm nghẽn lối đi vào

Quầy đường thẻ, chen màu nâu thốt nốt

Bao mứt bí, dưa, thơm mùi ngon ngọt

Hàng hàng rau tươi, mơn mởn xu hào

Đồi cà chua, vun bắp cải non cao

Đường Nguyễn Huệ rừng hoa về họp chợ

Hoa biết nói lẫn trăm hoa đua nở

Tiếng hoa vàng trong luống cúc hoa Xuân

Bước dập dìu tài tử lẫn giai nhân

Môi chín đỏ thèm mắt ngon màu quất

Quá quyến rũ, trái tầm tay dễ mất

Bàn tay ngà, sao thoăn thoắt thật mau

Trái quất vàng sau tà aó đủ màu…

Ai thầm ước một năm bao lần Tết

Nhạc đúng nhịp, bước theo chân gót đẹp

Lối lên chùa sao tiếng guốc như ca

Tràn ý Xuân vì lòng đã nở hoa

Chuà Xá Lợi, hoa đăng đêm trừ tịch

Đẹp huyền ảo, giời giới nghiêm tĩnh mịch

Chùa Vĩnh Nghiêm, hoa tà áo thướt tha

Từng nấc thang, màu duyên đẹp mặn mà

Hương nhang khói Lăng Ông mờ xuân nắng

Duyên bẽn lẽn màu nữ sinh áo trắng

Cúi xin xâm vẽ nhẹ gót son tươi

Vui tình duyên, nên nụ hé hoa cười

Đường đi lễ đầu xuân sao đẹp quá!

Bụi thành phấn và khói thành hương lạ !

Gió thiêng liêng ngày tuyệt diệu xuân về

Dòng thơ nào, vẽ được nét hương quê

Đẹp tuyệt diễ nhiễm hồn người xa xứ

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

 

 

TẾT THA HƯƠNG

 

 

Sợi trầm vờn cánh hoa mai

Nụ tươi mới hé, thuôn dài cành xinh

Rằng đây hiển hiện bóng hình

Tiếng thơ khêu gợi diễm tình quê xưa

Nắng hanh vẫn giá bóng trưa

Tết trời viễn xứ tuyết thưa gió về

Cố tìm níu lại hương quê

Lung linh bạch lạp còn mê áng đào

Tiếng ngâm giọng chợt vút cao

Sao nghe réo rắt sáo vào âm yêu

Rằng đây tuyệt diụ cung chiều

Não ngây chới với máu liều say mê

Rằng xin đa tạ tình quê

Đã cho con cháu nẻo về thiên thai

Nẻo tình thơ đẹp dặm dài

Nàng trầm uốn éo gót hài ý thơm

Hoa trà cúc đỏ nụ đơn

Cúc thay aó mới tươi hơn mai vàng

Bên mâm ngũ quả khoe sang

Khay mời mứt ngọt, sen trần ý ngon

Quê người hồn tết vẫn còn

Rằng đây mỹ tục cháu con lưu truyền

Năm năm xuân ý còn nguyên

Tươi màu truyền thống lời nguyền muôn sau

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

TẾT XƯA

(II)

 

Nửa khuya bên lò lửa

Bồi hồi nhớ Tết xưa

Cõi tim hồn mở cửa

Ngoài trời đang tuyết thưa

 

Màu tết hồng rực rỡ

Năm năm lại đơm hoa

Nụ tim vừa hé mở

Một niềm vui thoáng qua …

 

Độ thời gian gần tết

Ông nội thăm vười dong

Xem mấy cành đào hồng

Dở lịch xem thời tiết

 

Có ấm khi xuân sang

Bà nội theo lệ làng

Chọn gạo đồ xôi trắng

Dự thi với cả làng

 

Mẹ lau lá chuối khô

Vo đổ xanh bên hồ

Để về gói bánh mật

……….

 

Với mấy người hang xóm

Đánh đụng một con heo (1)

Con lợn cấn bị tóm (2)

Được vỗ béo cám bèo (3)

 

Các cô nhặt củ hành

Chất đầy trong một vại

Cùng dưa cải phơi tái

Muối để ăn xuân sang

 

Bố mượn người chẻ lạt

Thật giẻo nấu bánh chưng

Thuê người làm ao tát

Cá chầy nướng thơm lừng  (4)

 

Ông nội chăm vườn cúc

Gọt giò chậu thuỷ tiên

Làm sao nở đúng lúc

Giờ giao thưà tân niên

 

Cháu ngoan mau mài mực

Thỏi mực tàu đen thực

Câu đối ông nội treo

…………………..

 

Bầy em đánh bộ lư

Bóng loáng sang có dư

Bày ngay trên bàn độc (5)

Khăn thờ màu vàng sư

 

Anh cả vẽ cung tên

Trên sân nhà phía trước

Vôi trắng trên gạch nền

Tên dài cả mấy bước

 

Bà nội kho nồi cá

Lót lá giềng, củ gừng

Cháy khô tiêu ngon quá

Mùi cá kho thơm lừng

 

Mẹ nấu nồi chè kho

Đậu xanh lưng cầu mật (6)

Thảo quả mùi thơm thật

Bánh, chè ngon ăn no

 

Mấy chú đang giã giò

Thịt đầy cối đá to

Tiếng chầy kêu chí chat

Gói thịt bằng lá mo

 

Bốn, năm mâm gỗ vuông

Chờ đợi gói bánh chưng

Ông nội và các chú

Gói lâu lâu lại dừng

 

Nắn vuông bánh xếp hàng

Trên chõng tre dọc ngang

Mấy chồng bánh xanh ngăt

Bánh này to nhất làng

 

Hai chiếc nồi ba mươi  (7)

Đầy ắp bánh cả rồi

Đổ nước vô cho đủ

Củi khô lửa bắt mồi

 

Mọi người đều xúm quanh

Ngồi sưởi bên bếp lửa

Hai bàn tay giơ nhanh

Sấp tay rồi lật ngữa

 

Chuyện vui như pháo ran

Tiếng tí tách lửa than

Các cháu bé chen chúc

Bên bếp lửa cho gần

 

Kể hết đến truyện ma

Cáu cháu nhát ghê quá

Buồn ngủ không dám xa

Cứ xà vào bên má

 

Đã đến quá nửa đêm

Các cháu đã theo mẹ

Nằm trong chăn bong êm

Bóng ông nội đơn lẻ

 

Tỉ mỉ gọt thuỷ tiên

Ông bõ già thật hiền

Canh bánh chưng ngủ gật

Gió rít bên ngoài hiên

 

Canh khuya đêm trừ tịch

Bỗng tiếng pháo giao thừa

Xé màn đêm tịch mịch

Nội gọi bố mẹ thưa

 

Theo ông bà đến lễ

Trước bàn thờ gia tiên

Sau đó theo thống lệ

Đốt tràng pháo ngoài hiên

 

Ông bà và bố mẹ

Nhắp ly trà đầu xuân

Ông nội vừa bấm quẻ

Đoán mùa lúa trọn năm

 

Sáng tinh mơ mồng một

Bố mẹ mặc đồ tốt

Áo mới cho các con

Chuẩn bị mâm lễ vật

 

Đợi các chú cùng qua

Một đại hội toàn gia

Chúc tuổi ông bà nội

Bên án thư chậu hoa

 

Bố đại diện, con trưởng

Con cháu nhìn về hướng

Ông bà trịnh trọng ngồi

Vui nét nhìn đại lượng

 

Sau khi nghe lời chúc

Ông thong thả đáp lời

Bà gọi cháu mừng tuổi

Các bé vui cả cười

 

Lấy trên bàn thờ tổ

Đại gia đình ăn cỗ

Giò lụa, ninh, mọc, nem  (8)

Các món tết béo bổ

 

Tất cả đều vui vẻ

Hớn hở đón xuân về

Tiếng reo đàn con trẻ

Xác pháo ngập đường quê

 

Đi chùa, đi nhà thờ

Cúng đình, làm lễ tế

Sân đình, sân nhà thờ

Tiếng guốc giầy nện khẽ

 

Bé theo chị đi tết

Trong họ hàng bà con

Bé đếm tiền đến mệt

Nhiều quá mĩm cười luôn

 

Đường làng lát gạch nâu

Các ông áo trúc bâu (9)

Các cô đẹp yếm thắm

Lưng hoa lý tươi màu

 

Gặp nhau cùng chúc tuổi

Tiếng cười rộ từng phen

Nụ môi hoa không mỏi

Tiếng guốc khua bậc thềm

 

Cây nêu luạ ngũ sắc

Lanh canh tiếng khánh kêu

Sân đình cờ ngũ sắc

Tiếng trống chiêng vang đều

 

Sân đình nhiều cây đu

Nàng thôn nữ đang nhún

Trai quê giở giọng hù

Chiếu sóc đĩa đang nhón

 

Đến ngày rằm tháng giêng

Cả làng đi xem rước

Kìa kiệu quay thật thiêng

Các cụ nghiêm chỉnh bước

 

Hầu kiệu là các cô

Mặc quần đen áo đỏ

Da phấn, đen tóc tơ

Trai làng ngắm sững sờ

 

Tất cả cho ngày tết

Một ngày lễ thiêng liêng

Giòng thời gian diễm tuyệt

Những ngày đầu tháng giêng

 

Mỗi năm hồn tết cũ

Xuân sang lại trở về

Kỷ niệm xưa no đủ

Mênh mang tình hương quê

 

 

Lê Ngọc Hồ  -  1991

 

 

(1)      Chung nhau

(2)       Heo thiến

(3)       vỗ tiếng chỉ nuôi heo thật nhiều đồ ăn cho chúng lớn

(4)        một loại cá ngon miền Bắc

(5)        Bàn thờ gia tiên

(6)        mật đựng trong thúng sơn

(7)        cỡ nồi lớn: 10, 20, 30

(8)        4 món ăn chính miền quê ngoài Bắc trong ngày lễ

(9)        loại vải trắng

THIẾU NỮ NGÀY XUÂN

 

Thiếu nữ tươi cùng hoa sáng tươi

Nàng hay hoa đang chúm môi cười

Ửng hồng má trẻ hay đào thắm

Xuân nhập hồn tươi cảnh lẫn người

 

Mấy cô con gái nhà ai thế

Duyên dáng cùng hoa trong chớm xuân

Cổng làng gió thổi lưng hoa lý

Bay cánh đào hồng tung trước sân

 

Chiếc nón quai thao dấu má hồng

Các nàng bẽn lẽn sợ ai trông

Mấy bà lão nhẹ cười thông cảm

Lời chúc đầu năm đắt tấm chồng

 

Cảnh tết đẹp xưa đã trở về

Pháo hồng trải thảm khắp đường quê

Trai làng khua guốc cười rung nắng

Gió trúc vờn nghiêng mái tóc thề

 

Lê Ngọc Hồ

 

TIẾNG XUÂN

 

Xuân cánh đào tươi da ngát hương

Vàng thơm ý nhuỵ má sao hường

Tiếng tơ giai khúc Xuân du mộng

Gợi nhớ màu quê xưa viễn phương

 

Tí tách lửa vui cạnh bánh chưng

Giao thừa pháo đỏ nổ tưng bừng

Mồng năm giỗ trận vang văn tế

Vui hội ngày Xuân tiếng trống mừng

 

Rực rỡ làm sao sáng ánh hồng

Nắng đào trẩy hội khắp Lăng Ông

Chợ hoa Nguyễn Huệ thơm màu mắt

Kẹp, mứt, lê, vương phấn trái hồng

 

Kỷ niệm hồn đi gọi tiếng Xuân

Tưởng như chùa tết tiếng chuông ngân

Dòng hương xưa đã gây mùi nhớ

Bất lực thời gian những bước chân

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

Tranh Tết

 

Một bé ôm gà mào đỏ tươi

Da hồng, mũm mĩm, nụ hoa mời

Trái đào tóc đỉnh đầu xinh quá

Vòng ngọc đeo tay đẹp thế thôi!

 

Màu sắc đậm tươi đẹp lạ thường

Mặt trời biểu tượng một âm dương

Chữ nho phúc lộc như lời chúc

Nghệ thuật dân gian thật dễ thương

 

Ngày tết linh thiêng của nước nhà

Ngàn xưa nét đẹp đã thăn hoa

Gia tài Việt tộc không gian rộng

Vượt cả thời gian dấu ngọc ngà

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

 

 

CẢM ĐỀ TRANH TẾT BÍNH TÝ

 

 

 

Hoạ sĩ tài danh Nguyễn Nhật Tân

Hồn tranh thuỷ mặc vẽ xa gần

Tranh Xuân Bính Tý năm con chuột

Dấu đỏ son tươi cạnh nét thần

 

Mắt chuột tinh anh sáng tựa đèn

Chòm râu cá chốt vểnh không hèn

Cúp tai như dáng ta suy nghĩ

Vòng thả đuôi dài như đã quen

 

Năm nay chú chuột đã lên ngôi

Thay đổi chu kỳ vận sô trời

Chấm phá tay tiên nguời nghệ sĩ

Nên chàng chuột nhắt dáng khơi khơi

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

XUÂN NGÂY THƠ

 

Vừa độ Xuân thì hoa chớm khai

Ngây thơ quý phái nét trang đài

Mênh mang giếng mắt hồn trinh bạch

Ngắm cánh tay ngà nghiêng bóng cây

 

Từng lọn buông lơi tóc ngắn dài

Tóc thề suối nước thể ngang vai

Hoa trinh khép nép bên em đẹp

Hương thẹn duyên thầm cho gió bay

 

Đẹp mắt nai tròn sao quá xinh

Lang thang hồn chới với si tình

Nắng hồn hôn ấm thoa hồng má

E ấp tình cho duyên nữ sinh

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

 

XUÂN

 

Một cội đào chợt nẩy đóa hoa

Chim im đấu hót để Xuân ca

Nạm vàng vết bước thời gian đến

Tiếng nhạc hồng rơi nhẹ thấm da

 

 

 

XUÂN ĐỈNH THÁP

 

Trời nắng đẹp vẽ mùa Xuân đỉnh tháp

Mây nghiêng mình thăm hỏi tháp tên hoa

Gió chiều xuân âu yếm đặt lời ca

Tơ trời dệt khăn thưa choàng mỏng mảnh

 

Làn không khí trinh trong nhìn ảo ảnh

Trắng bông mây lờ lững lượn chung quanh

Đẹp da trời trong vắt biếc màu xanh

Từng chim nhạn nghiêng chào Xuân tháp nắng

 

Hương hoa thở bò lên nhìn nín lặng

Làn mưa Xuân rửa rõ nét tên em

Thời gian đi nhạc đẹp vẫn còn thèm

Đọc từng chữ đánh vần tên quá đẹp

 

Khi thoáng thấy gió cúi mình khép nép

Cụm hoa đào chới với muốn xin dâng

Tháp Xuân tình hồn bay bổng lâng lâng

Chim thóang thấy đủ thấy hồn chới với

 

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

 

XUÂN SỚM

 

Chim đến chào Xuân trong tiếng ca

Nụ còn e ấp độ khai hoa

Xanh xanh lá nõn màu duyên trẻ

Phơi phới tình xuân thuở ngọc ngà

 

Lê Ngọc Hồ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.