Nov 18, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Tình em thôn nữ thời chinh chiến …
Nguyễn Tứ Phương * đăng lúc 03:51:08 PM, Aug 22, 2011 * Số lần xem: 1494
Hình ảnh
#1

 

 

 

 

                            Tháng Tư chợt nhớ về quê hương đang chìm đáy

                           vực trầm luân và bạn tôi, N đ T một đời ray rức…

 

Tim ta xanh … bát ngát cánh đồng

Lúa chín vàng in mắt em trong

Tóc buông lơi bờ vai, tà lụa

Thơ cho người, ta thả trôi sông!

 

Đêm thứ Tư rào rạt yêu thương

Em ghé qua nhà xem Cải Lương

Ta, tóc Ballantine bóng, mướt

Ruồi đậu có mồi trợt gẩy xương

 

Ta lượn vòng trong bộ Pi-ja-ma

Cố cười duyên em đứng cách xa

Răng vàng sáng làm em loé mắt?

Bẽn lẽn em cười … nụ nỡ hoa

 

Áo Bà Ba lộ nét đan thanh

Đường cong em căng láng Sa-tanh

Ta mơ mộng cùng em xây mộng

Hai trái tim vàng, một mái tranh

 

                ***

Chợt thứ Tư này không thấy em?

Trằn trọc quần thâm mắt thâu đêm

Đợi lão mặt trời già thức giấc

Bồn chồn ta chợt … nhói đau tim

 

Mờ sáng rong tìm em cuối thôn

Sao vắng, cô liêu đến lạnh hồn

Tăm bặt, cả nhà em bỏ trốn

Hay tù xa tận đão Côn Lôn?

 

Khóa cửa, đóng cầu, mơ mưa ngâu

Lẫn trong mạch máu bóng em sầu

Ngần ngơ như lạc hồn, mất vía

Tuổi mộng em nào tội gì đâu!

 

Rồi chiến tranh tàn, ta tha hương

Lưu lạc bên trời xa, viễn phương

Tình cũng nhạt dần theo hương khói

Quên người chung bước dưới trời sương …

 

                ***

Cuối mùa nguyệt tận ta về thăm

Xóm cũ, nhà xưa lạc bao năm

Mái ngói đỏ từ xa thấp thoáng

Bồi hồi sống dậy thuở xa xăm …

 

Nhưng, phất phơ cờ đỏ, sao vàng!

Cửa sắt, tường rào bọc vây ngang

Chợt nữ nhân quân hàm đỏ rực

Ra đứng nghiêm chào, dáng hiên ngang

 

Tóc ta sau ót bỗng dựng bườm

Rợn từng thớ thịt, từng khớp xương

Linh tính báo: Ta quen người ấy

Dù tóc thề xưa thôi xõa buông…?

 

Ta quay hỏi, bạn ta cười ngất:

“Bà điên mày, người đẹp ngày xưa!!!

Cả nhà vô bưng biền chống giặc

Mỹ, Ngụy nhào, nhưng chẳng cho thua???

 

Mẹ em chết bên rừng Cao Miên

Theo chồng chấp nhận mọi oan khiên

Sốt rét cấp tính không thang thuốc

Ngày cống hồ em tướng quan trên!

 

Cha uất ức: Sự thật kinh hoàng!

Lỡ tin tà thuyết “quỹ nhập tràng”

Đêm gác bên đồi, tâm xâu xé

Súng nỗ, rừng vang, mê muội tan!

 

Qua bao tay, tủi thân trợ lý

Cung ứng dục tình tướng dâm ô

Nhân phẫm nào yên cùng lũ quỹ

Trục bào thai, ăn cả nhau dơ!

 

Nàng thoát ly đầu quân dưới trướng

Bạch Thu Hà* đại đội nữ binh

Căm thù đời trở nên gàn bướng

Chiến trường xoa nỗi chết tâm linh

 

Chinh chiến tàn trở về quê cũ

Nhưng hổ nhớ rừng, khung củi khô

Gầm lên đánh thức hồn xưa ngũ

Kết tội khanh hầu: Lũ tham ô!

 

Quí tộc đỏ tham tàn vô độ

Vu khống người, tống ngục u minh

Viện tâm thần – “nhà tô, ngói đỏ”

Em chôn đời, mạt kiếp sinh linh

 

Mỗi độ trăng rằm rão trước sân

Thầm thì trong gió hết tàn canh

Bùi ngùi nhắc nhớ người xưa ấy

Ôi tiếng nghẹn ngào “đâu anh Thanh?””

 

Tội, thương em phận số hồng nhan

Hoa mộng vùi theo cuộc tương tàn

Đấu tranh giai cấp, mang thù hận

Dằn dật hồn em đến nát tan…

 

                           ***

Em vẫn nhớ bên trời cách biệt

Còn ta lơ đễnh đến vô tình

Trải qua bao thăng trầm oan nghiệt

Em vẫn giữ lòng chút nghĩa trinh!

 

Nghẹn lời, còn lại nữa trái tim

Tặng em rồi bạt gió cánh chim?

Ta thấy cuộc đời phù du quá!

Ân tình em sáng … một tâm đêm…

 

Ta đứng lặng, sầu vương mây bay

Khóc nấc trong hồn, khoé mắt cay

Ngày mai nữa ta về cõi lạ

Ôm niềm ray rức xót thương ai?

 

                        Nguyễn Tứ Phương

 

 

 

* Bạch Thu Hà, tên đại đội nữ binh tác chiến của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, bị tiểu đoàn 42 Biệt Động Quân “Cọp Ba Đầu Rằn” đánh tan tành…giữa thập niên 1960

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.