Oct 17, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Thơ Trần Như Lộc
Trần Như Lộc * đăng lúc 05:21:52 PM, Apr 15, 2011 * Số lần xem: 1360
Hình ảnh
#1

Nhớ Bạc Liêu

* Tặng các bạn B.Bạc Liêu thân mến.

Anh về không ngủ nhớ em
Vườn chim bãi cỏ êm mềm yêu thương
Nguy nga chùa tháp vấn vương
Rượu nồng thơ nhạc phố phường lung linh

Hương đêm trổi khúc chung tình
Lầu son Công Tử giật mình mộng du
Chiều xào xạc lá buồn thu
Sông rưng rức chảy lời ru đôi bờ

Canh khuya em hiện hồn thơ
Biển dào dạt sóng ngẫn ngơ anh tìm
Ấm nồng hương lửa đầy tim
Mênh mông giai điệu nỗi chìm nắng mưa

Nhớ em kể chuyện ngày xưa
Thuyền nan vượt sóng song thưa đợi chờ
Hỏi lòng ta tỉnh hay mơ
Vầng trăng tây khuyết sao mờ đêm xa

Bạc Liêu ơi ! có nhạt nhoà ?
Lơi vần lạc điệu tình ca thuở nào
Gửi em nỗi nhớ lao xao
Rồi mai hạnh ngộ lối vào thiên thu

Trần Như Lộc

Khúc Trịnh Ca

Kết nối tên các ca khúc. Thành kính tưởng niệm 9 năm ngày mất
của Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (01/4/2001-01/4/2010)

Em đi bỏ lại con đường
Ru đời đã mất quỳnh hương ru tình
Mưa hồng gọi nắng thủy tinh
Từng ngày qua cũng sẽ chìm trôi xa

Phúc âm buồn giữa phôi pha
Tôi ru em ngủ nguyệt ca hao gầy
Rong chơi còn có bao ngày
Tình xa lặng lẽ nơi này diễm xưa

Hạ trắng chìm dưới cơn mưa
Có em đến từ nghìn xưa ruộng đồng
Ru em từng ngón xuân nồng
Lặng nghe lời của dòng sông thở dài

Vườn xưa còn ai với ai
Tạ ơn chiếc lá thu phai ngày về
Tình xa tôi đợi lắng nghe
Du mục một cõi đi về ngũ yên

Biển nhớ đại bác ru đêm
Rừng xưa đã khép gọi tên bốn mùa
Cát bụi cỏ xót xa đưa
Lời ru đêm những giọt mưa khuya buồn

Tình nhớ đóa hoa vô thường
Tình sầu như một vết thương thở dài
Sóng về đâu? sẽ còn ai?
Ngẫu nhiên nghe những tàn phai qua đời

Mai ta phải thấy mặt trời
Bài tình ca nhỏ đọng lời thiên thu
Ngủ đi con lời mẹ ru
Lặng ngồi nhìn những mùa thu đi rồi

Lời thương cũng sẽ chìm trôi
Con mắt còn lại khói trời mênh mông
Dã tràng ca vọng biển đông
Ru em nghe tiếng muôn trùng biệt ly

Tấm lòng để gió cuốn đi
Rừng xanh xanh mãi ướt mi đêm dài
Ôi! đêm bây giờ đêm mai
Ru đời đi nhé thiên thai lối về

Rừng xưa đã khép cơn mê
Ta quyết phải sống vì quê hương mình
Ca dao mẹ, khúc tự tình
Đời cho ta thế tử sinh dâng đời

Xin cho tôi trả nợ người
Phúc âm xa dấu mặt trời vấn vương
Quạnh hiu chuyện đóa quỳnh hương
Tôi ơi đừng tuyệt vọng buồn nhân gian

Từ người nô lệ da vàng
Nối vòng tay lớn vinh quang hòa bình


NGHE NHẠC TRỊNH TRONG MƯA

Đêm nghe nhạc Trịnh trong mưa
Lời thiên thu gọi vườn xưa vọng về
Trăng chờ mấy dặm sơn khê
Giọt mưa tháng sáu hẹn thề cùng em

Nghe lời ai hát ngày đêm
Ngàn năm ru mãi nổi chìm đời nhau
Đóa hồng theo bước qua cầu
Thánh đường ước nguyện nhiệm mầu còn đây

Tuổi buồn sợi tóc nào bay
Nhẹ nâng cánh vạc đêm say tình người
Đội mưa mắt ướt sáng ngời
Nghẹn ngào em hát tiễn đời Mẹ đi

Đường xa vạn dặm còn chi
Ngàn năm gió cuốn khắc ghi tấm lòng
Mặt trời tung vó ngựa hồng
Tay thon lướt phím bỗng trầm trong mưa

Dương cầm réo rắc Diễm xưa
Xin cho tôi được đón đưa nụ cười
Sao đêm nhấp nháy ngỏ lời
Mưa buồn thưa hạt gọi mời tình xa

Vút cao tiếng hát ngọc ngà
Rưng rưng nỗi nhớ xót xa phận người
Người đi đi đã xa rồi
Đêm nay mưa cũng góp lời thiên thu.

VỀ QUÊ

Về quê xây mộ ông bà
Xóm làng đầm ấm chan hòa tình thương
Cháu con sinh kế ly hương
Nhớ ngày tảo mộ bốn phương tìm về

Chào nhau rộn rã ngoài đê
Sông xưa nước chảy nhớ ghê con đò
Đôi bờ nhà ngói nhỏ to
Lũy tre xanh mướt mấy o tóc dài

Xuân tàn thấp thoáng hoa mai
Hàng cau thẳng tắp chờ ai trong vườn
Nón quê giọt nắng còn vương
Thẹn thùng thôn nữ bên đường nhìn qua

Về quê gặp lại trẻ già
Bà con nội ngoại gần xa đón mừng
Hội làng trống giục tưng bừng
Thuyền chèo lướt sóng ta cùng đua ghe

Ngày nào mấy liếp tranh tre
Bây giờ sung túc ngựa xe nối hàng
Từ đường sơn đỏ thếp vàng
Mặc trầm hương khói ngân vang chuông chùa

Nhớ thời thơ ấu ngày xưa
Tung tăng câu cá trèo dừa hái sen
Mấy hôm từ lạ thành quen
Bửa cơm đạm bạc hết thèm cà dưa

Mướp bầu trước gió đong đưa
Canh rau má ngọt hương cua đồng vàng
Tìm về lối cũ cuối làng
Người xưa hò hẹn sang ngang lâu rồi

Thăm nhà chỉ thấy mẹ ngồi
Trầu cau vui với bình vôi mĩm cười
Phải con không đó, ôi trời!
Bao nhiêu xa cách nổi trôi mới về

Mẹ mời ăn đĩa bánh quê
Rưng rưng ngấn lệ bốn bề vắng tanh
Bây đi tóc hãy còn xanh
Chừ về đầu bạc cũng đành nợ duyên

Bao giờ bến lại gặp thuyền
Trai trung hiếu gái thuyền quyên trọn đời
Về quê ấm áp tình người
Mấy vần thơ gửi thay lời mến yêu

TÔI LÀ…

Tôi là tôi chẳng giống ai
Tôi là tôi vẫn miệt mài với thơ
Ngắm cành hoa đẹp ngẫn ngơ
Nhìn hoàng hôn tím thẩn thờ ngày qua

Tôi không muốn nói gần xa
Nghĩ sao nói vậy thật thà chân quê
Tôi con diều gió bờ đê
Là chim nhớ mẹ bay về vườn xưa

Tôi thèm cả tiếng dạ thưa
Của em, không kể sớm trưa vẫn thèm
Tôi là vạt nắng bên thềm
Cho em hong mái tóc mềm sau mưa

Tôi là mắm muối cà dưa
Bát cơm lúa mới vẫn chưa ấm lòng
Tôi là nỗi nhớ niềm mong
Thương em ngày tháng chờ mong quê nhà

Tôi là cánh hạc phương xa
Đêm sương dong ruổi không nhà, về đâu?
Tôi là thuyền nhỏ sông sâu
Mái chèo khua động tình sầu mắt em


LỤC BÁT XUÂN

XUÂN VỀ


Xuân về đầu ngõ dưới mưa
Mai vàng nở thắm em chưa thấy về
Tha phương buồn nhớ tái tê
Anh nghe lá rụng sông quê Xuân nào

NẮNG XUÂN

Xuân này nắng ấm không em
Ngập tràn thương nhớ ngày đêm trông chờ
Mẹ cười cứ ngỡ giấc mơ
Em về giếng giặt bài thơ ướt rồi

HOA XUÂN

Hoa Xuân tươi thắm sắc Xuân
Anh đi vương vấn nợ nần tình em
Giao thừa giây phút nửa đêm
Có em hoa nở bên thềm Xuân xưa

TÌNH XUÂN

Chiều đông phố cũ đợi mong
Bóng ai vừa thoáng qua sông hôm nào
Bao năm mộng vẫn xanh xao
Xuân về rộng mở lối vào thanh xuân

ĐÊM XUÂN

Đêm Xuân giây phút tơ vàng
Chuông chùa gõ nhịp mơ màng hương Xuân
Lung linh ánh nến bâng khuâng
Thuyền xưa nay vẫn chờ Xuân sang mùa


NGÀY XUÂN CÀ MAU

1.

Ai đem cái rét vào đây
Để em lạnh buốt đôi tay ngọc ngà
Ngại ngùng chạm phải nét hoa
Ngại ngùng chạm phải điệu đà dáng xuân

2.

Ta trồng cây đước ta chơi
Nghe đất mộng mị nghe trời chiêm bao
Ngàn năm biển biếc lao xao
Thắp từng chồi lửa thổi vào hồn quê

3.

Bãi bồi vẫy gọi sơn khê
Quan hà vạn dặm lời thề trao tay
Ta trồng cây đước ta say
Nghe đêm mộng mị nghe ngày chiêm bao

4.
Hôm qua uống rượu một ngày
Một mình mình uống mình say một mình
Một mình uống mới hết mình
Hai mình chi nữa một mình mà thôi

5.
Hôm nay bạn đến chơi nhà
Mang theo bầu rượu gọi là rượu quê
Nâng ly hề! nâng ly hề!
Trăng chênh chếch bóng đi về ngã nghiêng

6.
Bao giờ mới đến tháng giêng
Đã nghe lộc biếc bên hiên thì thầm
Dạo xe quanh phố một vòng
Sáng hai chín tết gió nồng nàn xuân

7.
Nắng chờ mưa cũng bâng khuâng
Ngẫn ngơ từng sợi buồn gần buồn xa
Phố mai vàng muốn nở hoa
Không sao đã có mặn mà môi em

LỐI CŨ VƯỜN XƯA

Còn đâu lối cũ vườn xưa
Bao nhiều mong đợi cho vừa lòng nhau
Tiễn em nhẹ bước qua cầu
Áo bay trong gió ai sầu hơn ai?



Gửi em

Gửi em góc phố ta ngồi
Bài thơ dang dỡ, một đời lang thang
Gửi em một chút nắng vàng
Có hong khô tóc muộn màng ngày qua

Gửi em bao nỗi xót xa
Bao đêm không ngủ, nghĩ xa nghĩ gần
Gửi em đâu đó dừng chân
Có còn nhớ đến những lần bên nhau

Gửi em chiều vắng qua cầu
Hồn thơ lạnh giá mái đầu tuyết sương
Gửi em cây lá bên đường
Nửa vầng trăng cũ nỗi buồn mênh mang

Gửi em giấc mộng vỡ tan
Một đời dong ruổi, ngựa hoang suốt đời
Tìm em đâu một nửa ơi!
Còn ta đứng lại khóc cười trần gian .


TRÁI TIM GIỮA ĐỜI

Giờ đây sống giữa cuộc đời
Trái tim đau nhói mong người bình yên
Bến bờ neo đậu đôi bên
Con thuyền không bến ngày đêm trông chờ

Bên này là mộng là thơ
Bên kia là thực là mơ cõi đời
Buông tay thuyền giạt mây trôi
Cầm tay lại thấy đất trời cuồng quay

Ơi người đến thật là hay
Để cho ta được đắng cay hương tình
Mai về cõi mộng một mình
Nhớ thương ở lại bóng hình tàn phai

Làm sao trả nợ trần ai?
Cho thuyền vượt sóng sông dài biển xa
Cho đời mưa thuận gió hoà
Cho hồn ta mãi tan hoà vào em

Cho ngày ngắn lại chờ đêm
Cho xuân xanh cũng lãng quên tháng ngày


NGƯỜI VỀ TRONG MƠ


Ta về phố cũ đèn khuya
Nghe đêm thổn thức vọng về miền xa
Ngày xưa mưa cũng không nhà
Lang thang mưa đến tìm ta chuyện trò

Đêm nay mây cũng thẫn thờ
Theo mưa gió mãi bơ vơ trên đời
Đừng buồn chi nữa mưa ơi!
Ngày mai lại nắng gặp người mưa trông

Ngày nao hoa rụng ven sông
Đêm nay hoa nở bên song mong chờ
Gió mưa thức giấc hồn thơ
Người về lay động đôi bờ bến xưa

Đêm dài mong gặp trong mơ
Trở mình trời sáng ngẫn ngơ mắt tìm
Người về chiếm nửa con tim
Đắm con thuyền mộng nỗi chìm phong ba

Người về ta chẳng muốn xa
Người ơi hãy đợi hồn ta đến người


GIÁ NHƯ

Giá như anh chẳng gặp em
Làm chi có cảnh ngày đêm mong chờ
Giá như em cứ thờ ơ
Làm chi có những vần thơ yêu đời

Giá như đời chẳng có tôi
Làm chi em phải đứng ngồi ngóng trông
Giá như em chẳng lấy chồng
Làm chi có chuyện tơ hồng trái ngang

Giá như có chút nắng vàng
Làm chi có cảnh đông tàn buồn đau
Giá như mình chẳng gặp nhau
Làm chi có những chuyến tàu biệt ly

Giá như anh chẳng là gì
Làm chi em phải nghĩ suy muộn phiền
Giá như anh có thể quên
Làm chi có những lời nguyền đắng cay!

CHÚT TÌNH BẠC LIÊU

Nắng chiều xứ Bạc liêu riêu
Trời khuya khép lại bao điều nhớ quên
Mơn man bãi cỏ êm mềm
Anh ru giấc ngủ bên thềm cỏ xanh

Em chừ qua ngõ mông lung
Bao giờ có được gốc tùng dây leo?
Đường xa chẳng ngại suối đèo
Chỉ mong gặp được thuyền neo giữa dòng

Cũng đành soi bóng trăng trong
Cũng đành lẽ bóng cô phòng chờ ai
Thời gian lãng đãng phôi phai
Hanh hao sương lạnh bờ vai hao gầy



NGỰA CHẾT LƯNG ĐỒI

Rồi mai ngựa chết lưng đồi
Yên cương gãy vụn tàn hơi rủ bờm
Trông chiều chiều lặng thinh hơn
Cho ta uống cạn chén hờn trong thơ

Rồi mai ngựa chết lưng đồi
Em đi qua đó nụ cười còn đâu
Chiều xưa mây trắng qua cầu
Em về bên ấy bạc màu tóc anh

Rồi mai ngựa chết lưng đồi
Anh đi ra khỏi cuộc đời dở dang
Chiều nay còn sợi nắng vàng
Em ơi gửi lại trần gian mối tình

Rồi mai ngựa chết bên đời
Yên cương buông thả, nụ cười nhạc phai
Chiều rơi tìm bóng đêm dài
Rượu nồng uống cạn hình hài trong thơ

Rồi mai ngựa chết như mơ
Hư không hoà quyện đôi bờ chờ mong
Sớm mai hồn đọng sương trong
Cõi về rảo bước thong dong một đời


TRẦN NHƯ LỘC
6/14 Thánh Gióng, Huế
ĐT: 0903539036
Email: trannhuloc1949@gmail.com

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.