Feb 19, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Bến Sông Xưa / Biển Vắng / Biển / Vũng Tàu Hoài Niệm /Thương Lắm Miền Trung
Vân Huỳnh * đăng lúc 08:59:29 AM, Jun 07, 2016 * Số lần xem: 1617
Hình ảnh
#1

 

BẾN SÔNG XƯA

Khách sông hồ dừng lại bến sông xưa
Chén rượu nóng ấm tình cô Quán trẻ
Gió bên sông nhẹ mơn làn tóc rối
Ánh đèn vàng óng ánh tóc hoa râm

Mới đây mà đâu hơn quá mười năm
Sao đêm nay mình già mau đến thế
Chuyện đổi dời thời gian qua vô kễ
Nhìn em buồn anh nghe mắt mình cay

Khách sông hồ chợt nhớ ghé qua đây
Thăm cô Quán ngày xưa nơi bến cũ
Nước lớn ròng tình xưa em ấp ũ
Đò lại qua.. em mòn mõi trông chờ

Buồn chi em hảy rót chén rượu đầy
Cùng chia sớt nỗi buồn em hiu quạnh
Anh sông hồ vẫn nữa đời tay trắng
Đường công danh mòn mõi tấm thân rồi
Nếu tình chờ rượu uống đến mềm môi
Anh ở lại bên em mình tâm sự ..


( hanvantu) VÂN HUỲNH

BIỂN VẮNG

Biển vắng hôm nay thật trong xanh
Nhìn con cá lội rỏ hình đáy sâu
Giật mình đàn cá lội mau
Tung mù bụi cát đục ngầu mất tăm

Ngồi nhìn trên biển xa xăm
Cánh bườm trắng nhỏ tận ngoài tít xa
Có con chim biển bay qua
Giữa trưa trời nắng la đà cánh chim

Trời xanh gió lặng sóng êm
Dã tràng trố mắt u sầu lẽ loi
Trắng phau cồn cát bãi bồi
Trãi dài vắng bước chân người hoang sơ

Biển xanh óng ánh chân trời
Trên kia mấy áng mây thờ thẫn trôi
Nỗi lòng riêng mỗi mình tôi
Cô đơn một mối tình chờ ai hay ?

( hanvantu) VÂN HUỲNH

BIỂN

Từ thuở nào ai đặt tên là Biển
Biển bao la thăm thẵm tận chân trời
Lúc ồn ào khi lẵng lặng êm trôi
Như dấu kín…tình đời yêu hờn giận

Lúc nổi nóng biển chờm cao ngọn sóng
Hung hản gầm gừ cuồng cuộn cuống phăng đi
Phút chốc thôi cơn cuồng nộ qua rồi
“ Biển lại đẹp như dáng ngồi của mẹ “

Biển rầm rì sóng ôm bờ nhè nhẹ
Tròn vòng tay ôm cồn cát trắng ngần
Một thoáng nào hồn lữ khach bâng khuâng
Mê đắm đuối nhìn hoàng hôn trên biển

Khi bọt sóng đổi sang màu tim tím
Anh nghe lòng trổi dậy nỗi nhớ em
Và sóng ngầm…Biển lại muốn dâng lên..
…………….
(hanvantu) VÂN HUỲNH


VŨNG TÀU HOÀI NIỆM

Anh về đây thăm lại Vũng tàu
Có những tòa nhà cao ngất ngưỡng
Thành phố đông người khi đêm xuống
Đèn sáng muôn màu rực rỡ tối nay

Nay anh về thành phố đã đổi thay
Mấy mươi năm nhọc nhằn đất khách
Anh bỏ rơi em anh xa rời Tổ Quốc
Chút bùi ngùi nuối tiếc tuổi thanh xuân

Con đường xưa rộn rả những bước chân
Anh dìu em con đường hoa phượng đỏ
Hàng me năm xưa vẫn còn xanh lá nhỏ
Góc me này ta đứng hẹn hò nhau

Em chờ anh đứng đợi dưới mưa ngâu
Bao lá me rơi bao cơn gió lạnh
Đồng hồ trên tay thời gian sao chậm
Em đến sớm chờ rồi lại giận vu vơ

Xưa tình mình đẹp lắm tựa bài thơ
Đứng nghe câu hò kéo ghe xuống biển
Hai bàn tay đan nhau quyến luyến
Sóng rầm rì vỗ bờ cát reo vui

Bãi trước đông người hóng mát ngồi chơi
Trong số ấy ai là người quen cũ
Người ngược kẻ xuôi nam thanh nữ tú
Dáng người xưa sóng biển bổng nhạt nhòa

Đêm Vũng tàu bỡ ngỡ kẻ phương xa
Giờ em ở nơi nào đâu đây thành phố
Không gặp em mỗi mình anh thã bộ
Dưới hàng me già kỹ niệm thuở xa xưa

VÂN HUỲNH


THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG


Đẹp lắm Việt Nam bờ biển hình chử “ S “
Ẽo lã mượt mà với những đường cong
Ưỡng ngực mình thách thức với biển đông
Như những chàng trai khoe vóc hình vạm vỡ

Gồng gánh chịu nỗi phong ba bão tố
Từ tháng năm cho đến cuối tháng mười
Đẹp tấm lòng nhưng khổ lắm anh ơi !
Em ở trong Nam xót đau từng khúc ruột

Em ở trong Nam ..gốc Ông Bà ngoài nớ
Thế cho nên anh gặp nạn ..em buồn !
Chiều nay xem đài (TV) lệ nóng trào tuông
“ Thấy chị bế con anh bồng bà mẹ”

Từ Nghệ An đến tận cùng Mũi Né
Gánh chịu gió mùa bão lủ phong ba
Bắc Trung Nam cùng giồng giống Mẹ Cha
Ai không xót đau khi Miền Trung bão lủ

Miền cao trượt bùn đồng bằng bão lụt
Ven biển sóng cuồng phút chốc hoang sơ
“ Mẹ khóc ròng bế chặc đứa con thơ
Cha cố níu mái nhà cho khỏi sập “

Nước lủ vô tình dâng cao tràn ngập
Gió cuồng xoay cơn lốc xoáy hành hung
Đồng bào ơi ! hảy ôm lấy miền Trung
Ở ngoài nớ…Bà con ta lạnh lắm !

Gói ghém lòng m
ình dang tay mở rộng
Nhín ít nhiều giúp đỡ nghĩa anh em
Đêm nay buồn em ngồi khóc suốt đêm !

VÂN HUỲNH

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.
Biển Thùy Vân
huynhvanson Jun 07, 2016
Vũng Tàu mời bạn - ra thăm
Thùy Vân cát trắng thì thầm gió reo
Chiều nghiêng bóng rớt bên đèo
Hòn Bà sóng dậy mừng theo chân người

Mênh mông biển tận chân trời
Thanh thang dáng ngọc môi cười người ta
Sóng tràn bãi cát vàng pha
Bàn chân trắng nõn, gót qua nắng chiều

Hoàng hôn ráng đỏ cánh diều
Bên bờ tha thướt mĩ miều …dáng em
Gối đầu trên bãi cát mềm
Lặng nghe nhịp sóng ru êm tim mình

Còng gió tròn mắt …cố tình
Chân se hạt cát mắt nhìn, ghẹo ai
Gió riu sợi nắng trang đài
Bay bay mái tóc liêu trai …ru hồn

Đôi bờ vai trắng no tròn
Bóng tà xuống vội ôm hòn Nghinh phong
Hải đăng vụt sáng… một vòng
Nụ cười em nở thắm lòng thơ tôi
Vân Huỳnh
Vũng Tàu, 06.9


BIỂN & EM
Song thất lục bát
Sóng biển ngàn năm ru lời hát
Thời gian dài vỡ nát quạnh hiu
Vô tình mây đọng trong chiều
Không gian trống lạnh tiêu điều hư không

Giữa đại dương…. dạt dào gió lộng
Gây ba đào nổi sóng bạc đầu
Bóng tà ngả nắng bờ ao
Rớt giăng sợi nhớ nghìn đau bước chiều

Sóng biển vẫn - yêu đều - hôn cát
Ôm cồn hoang - dào dạt say đừ
Nhạn sầu mỏi cánh lắc lư
Biển khơi rộn khúc...mỷ ngư cợt tình

Biển lặng dấu ẩn mình sâu thẫm
Hờn bạc đầu sóng ngậm chân trời
Thuyền anh chao đảo chơi vơi
Não nề dịu vợi biển đời gian nan

Em như biển… bạt ngàn sóng dậy
Nước xoáy trào giật đẩy thuyền tình
Thuyền anh chao lái chênh vênh
Mấy lần chìm đắm bão tình biển em
Vân Huỳnh 10.9.


NHỚ MÃI VŨNG TÀU
Nhớ làm sao thành phố biển Vũng Tàu
Nới Bãi Trước Bãi Sau Bến Đình Bến Đá
Nhớ rặng thùy dương vi vu trong gió
Nhớ biển trong xanh con sóng nhẹ bờ

Nhớ Vũng Tàu thành phố của tuổi thơ
Nhớ tình em dấu chân trần trên cát
Nhớ làn gió nồm mơn man suối tóc
Nhớ nụ hôn trên má gởi trong chiều

Nhớ làm sao Núi Lớn đứng đăm chiêu
Nhớ Núi Nhỏ ấp yêu lời hẹn ước
Nhớ Bạch Dinh khách nhàn du tấp nập
Nhớ Hòn Rùa em thủ thỉ bên tai

Nhớ Niết Bàn Tịnh Xá khói hương bay
Nhớ núi Nghinh Phong tượng Chúa giăng tay
Nhớ Eo Quắn đến Bến Tàu Cầu Đá
Nhớ đàn Cò trốn đông về vội vã

Nhớ cánh Diều em thả dưới nắng trưa
Nhớ hôm nào hai đứa trốn dưới mưa
Nhớ hàng Me lao xao tàng lá nhỏ
Nhớ lắm em ơi…bờ vai nho nhỏ
Nhớ ngày nào hai đứa nắm tay chơi
Vân Huỳnh


TÌNH NẮNG VŨNG TÀU
Biển Bạch Dinh con sóng vẫn đơm hoa
Nắng vẫn ấm, Biển hiền hòa đằm thắm
Núi Tao Phùng vẫn ngày đêm trông ngóng
Đợi người thơ xứ Bắc đến Vũng Tàu

Đang tiết đông rét phương Bắc tràn vào
Anh xót dạ gởi nắng ra ngoài ấy
Rét cóng lạnh miền cao em run rẫy
Tết không về..anh xin gởi lời thăm

Gởi chút tình..em sưởi ấm đêm đông
Tách trà nóng mồi hồng em bớt tái
Anh gởi cả trái tim thời vụn dại
Những lời thơ…vạt nắng ấm ngọt ngào

Chiều nắng vàng óng ánh sóng Bãi Sau
Nhen lửa ấm trên bến Tàu Cầu Đá
Nếu em được… thấy nắng chiều hối hả
Có con thuyền Bãi Trước chở nắng sang

Có đùn mây xao xuyến nắng hanh vàng
Long lanh sóng và long lanh mắt biếc
Người Vũng Tàu với lòng thành thắm thiết
Gởi tình người cùng vạt nắng thăm em
Vân Huỳnh
16.1.2016

ĐÊM VŨNG TÀU
Em về duyên hải, đầu hè
Tháng tư vạt nắng vàng hoe cuối chiều
Trên cành phượng , tiếng ve kêu
Nỉ non thầm nói bao điều nhớ anh

Trãi dài cồn cát, dấu chân
Sóng chồm níu gót bước dừng ôm nhau
Biển đêm cố ý dâng trào
Nụ hôn vội vã xôn xao mạn thuyền

Em về thầm ước chút duyên
Nghe cô đơn vẫn ưu phiền lòng em
Xốn xan phố biển lên đèn
Giã từ nhau..lại thèm ghiền bên anh

Ngoái nhìn biển... một màu xanh
Trong đêm còn thấy dáng anh đứng chờ
Bước thầm thuơng nhớ vu vơ
Sóng ru nhè nhẹ ôm bờ…còn thương
Vân Huỳnh