Oct 19, 2020

Thơ mới hiện đại VN

Ðời Vắng Em Rồi - (những bài thơ bắt đầu bằng vần Ð + D.)
Vũ Hoàng Chương * đăng lúc 06:15:52 PM, Jun 26, 2008 * Số lần xem: 2889
Những Bài Thơ của Vũ Hoàng Chương bắt đầu bằng âm tự Ð...
Ðời Vắng Em rồi

Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu
Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu
Thôi rồi tay nắm tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau

Trai lỡ phong vân gái lỡ tình
Này đêm tri ngộ xót điêu linh
Niềm quê sực thức lòng quan ải
Giây phút dừng chân cuộc viễn trình.

Tóc xõa tơ vàng nệm gối nhung
Đây chiều hương ngát lả hoa dung
Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng.

Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay
Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung mộng hướng say

Gặp gỡ chừng như truyện Liễu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai
Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai ?

Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
Ghé bến nào đây người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màng.

Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
Mà đây lòng trắng một mùa đông
Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
Thoảng gió trà mi động mấy bông.

Ðăng Trình

Bao nhiêu hạt cát bến sông này
Đã bấy nhiêu ngàn thế kỷ nay
Từ vượt ngàn năm đường ánh sáng
Tự ngoài vô tận đến nơi đây

Đêm đêm ta dõi mấy từng cao
Tìm một không gian mới lạ nào
Lấp lánh Quê Trời thơ hẹn bến
Giam mình Quả Đất mãi hay sao

Nhân loại ra đi chẳng một lần
Hợp tan nào khác mảnh phù vân
Trên đà tốc độ siêu quang ấy
Một chuyến đăng trình, một hóa thân

Này lúc vào qua hệ Thái Dương
Ném sau ngàn lửa đốm kim cương
Mạn phi thuyền cháy lên rừng rực
Ta gõ mà ca: Thiên Nhất Phương!

Ðà Giang

Cắm thuyền sông lạ một đêm thơ
Trăng thượng tuần cao sáng ngập bờ
Đâu đó Tầm Dương sầu lắng đợi
Nghe hồn ly phụ khóc trên tơ

Có lẽ ngàn xưa là đáy sông
Đêm đêm giọt lệ gái xa chồng
Đè theo đôi tiếng tỳ hư ảo
Dâng tới thuyền ai ngủ bến không

Chén đã vơi mà ngập gió sương
Men càng ngây ngất ý Tầm Dương
Gót sen kỹ nữ đâu bên gối
Tìm ái ân xưa dễ lạc đường

Cánh rượu thu gần vạn dặm khơi
Nẻo say hư thực bóng muôn đời
Ai đem xáo trộn sầu kim cổ
Trăng nước Đà Giang mộng Liễu Trai.

Đào Nguyên Lạc Lối

Chiều đã tím ở lưng chừng dẫy núi
Sắc thu mờ lơ đãng dáng hoàng hôn
Lặng nằm nghe bốc tự đáy linh hồn
Nỗi thương mến xa khơi tình kiếp trước
Sóng ngủ dưới chân thuyền im gió nước
Đã ai say lạc bước tới Vô Cùng
Sương đầy khoang nghe thấp thoáng hoa dung
Mà lối cũ Đào Nguyên chừng hé mở

Trời cũ với hồn nay còn bỡ ngỡ
Thuyền đã nghiêng và nghiêng hẳn giòng sông
Trên dốc say vùn vụt hướng về Đông
Ta nghe rõ con thuyền trôi phất phới
Non động hoang mang tình xưa bạn mới
Hoa chờ -- tươi -- mây đợi -- thắm lưng đèo
Suối quanh co bờ đá dựng cheo leo
Sườn bích lập nâng cao trần thạch nhũ
Vòm nho nhỏ còn ghi thương nhớ cũ
Lệ chia phôi ngàn thủa đọng lưng chừng
Lối vào sâu mây khóa nẻo sau lưng

Khe nước hẹp khép dần sau bánh lái
Đôi bờ gấm chập chờn xê xích lại
Nóc rêu nhung buông rủ sát ngang đầu
Hồn phiêu dao tưởng cỡi chiếc thuyền câu
Lách hang đá bay về non nước Tấn
Sương khói bâng khuâng sông cùng núi tận
Thời xa xôi dìu dặt áng hương mơ
Đất Vũ Lăng chàng đánh cá năm xưa
Mê sắc thắm tơi bời khe suối rụng
Ven giải Đào Nguyên buộc thuyền cửa động
Dấn bước xem trời mở cuối hang sâu
Ôi thời gian sông núi vẫn tươi màu

Thuở Tần loạn xưa kia tìm trốn tránh
Dắt dìu nhau lạc vào nơi tuyệt cảnh
Mươi lăm nhà riêng chiếm một Thiên Thai
Nỗi hưng vong chỉ xá việc bên ngoài

Khát cô đơn chập chờn đôi cánh mộng
Tưởng đâu đây xóm làng xưa vẫn sống

Ôi lòng ta khao khát tới Đào Nguyên
Hỡi xứ thanh tao thế giới hư huyền
Xin thu lấy một linh hồn trốn xác
Trong da thịt sẵn gieo mầm Tội Ác
Chiều nay nghe vang gọi tiếng Quê Hương
Chút thiêng liêng sót lại của thiêng đường
Gỡ dây trói sơ sinh cùng thể phách
Trên nẻo Hư Vô mơ hồ chiếc bách
Khói dìu đi men đẩy phía sau khoang
Dần chơi vơi trong huyễn mộng huy hoàng
Tưởng bay tới nơi dân Tần trốn giặc
Hỡi người xưa Ngư Phủ hỡi Đào Nguyên
Ta đêm nay say cũng lạc con thuyền.

Đêm Kỳ Bút

Nòi si, cốt nhạc, giống đa tình
Vạn thuở còn say bóng nguyệt chênh
Mực ngát trang thơ, dòng thạch bản
Đằm tươi màu tóc Thôi Oanh Oanh

Trăng sáng ngờ hoa động cách tường
Câu thần phơi phới vóc băng sương
Đã ai về ngự đêm kỳ bút
Giải gấm phong lơi nhụy hải đường

Chất mởn đào yêu, nõn ngó sen
Nát tơ nhàu lụa phút trần duyên
Cánh tay hằn vết son đài các
Ôi đóa hồ ly... nụ giáng tiên...

Bút tuôn phong vũ mấy vần thơ
Ai đó tình si tự kiếp xưa
Khiến kẻ ngàn sau nằm đọc sách
Còn mơ lần nữa giấc ai mơ

Ta nằm mơ lại giấc mơ cuồng
"Vọng mỹ nhân hề thiên nhất phương"
Gối nệm gây gây mùi dị phấn
Lòng đơn nặng trĩu gái Tây Sương.

Đêm Vàng Thủy Tạ

Em ạ! Cô Hằng chắp cánh
Vừa lên trong khói sương chiều
Có phải mưa sầu đã tạnh
Cho ta đời chớm hương yêu

Tình Thơ nồng thắm bao nhiêu
Sách cũ Hội Chân nào chép
Mình hoa nghiêng -- sóng lòng xiêu...
Đào suối Thiên Thai chẳng đẹp

E lệ màu phai bóng nép
Cuộc chơi đêm ấy cung ngà
Bẩy sắc Nghê Thường mở khép
Ngàn thu ghen xuống đôi ta

Hồ chiều nghi ngút yên ba
Nguyệt quạnh mây vần le lói
Mê đàn liễu ngủ bờ xa
Một tiếng chim hồng vẳng gọi...

Ba mươi mấy năm mòn mỏi
Gặp nhau tình bỗng trầm hương
Anh muốn quỳ bên gặng hỏi:
"Có yêu cùng gã phong sương?"

Ngang tàng nửa kiếp văn chương
Lòng chỉ vì Khanh mềm đó
Sen vàng xõa lưới tơ vương
Giam cánh hồn si bé nhỏ

Mưa tạnh vầng trăng đã ló
Mai rầy chói lọi đêm đêm
Xứ xứ hoa thầm bảo gió:
"Vì Khanh một trái tim mềm!"

Đậm Nhạt

Da thịt đìu hiu rợp bóng mây
Sương lam mờ cỏ gió vàng cây
Song sa nắng xế dần ân ái
Lạnh cả mùa xưa nguyệt Mái Tây

Nẻo ngắt chiêm bao nhịp rụng đều
Tâm tư ngờ chạm bước hài thêu
Tiền thân nửa gối vườn mưa lá
Vết cũ phong sầu đậm nhạt rêu

Tình chủng bơ vơ độc viễn hành
Nàng Thôi thôi đã hết Oanh Oanh
Gót sen chùa cổ đêm trăng ấy
Vọng thấu luân hồi nhạc mỏng manh

Mùa nhớ thương sang mộng nõn nà
Tinh anh nghìn kiếp thoáng dư ba
Hồn ai xác mới nghe thoi thóp
Vang bóng hài xiêm chuyển thớ da

Đến Khúc Quanh Rồi

Biết em từ thuở mới mười hai
Từ thuở em còn tóc xõa vai
Son phấn chưa dùng gương lược biếng
Nửa phần ham học nửa ham chơi.

Khoe hồng thắm mặc người trang điểm
Vẻ em xinh kiều diễm thiên nhiên
Lòng không bận chút lo phiền
Trò chơi "bịt mắt"... em quên tháng ngày.

Bông đào mỉm chưa say gỗ đá
Tuổi dậy thì trên má chưa căng
Núi cao chưa động nguồn băng
Đêm xanh đâu dễ tuần trăng vội tròn.

Cô thiếu nữ như còn lẩn bóng
Dưới nụ cười trong giọng trẻ thơ
Khi đùa khi học nhởn nhơ
Gấm hoa đầy một giấc mơ êm đềm.

Hoa xuân lần lượt nở bên thềm
Vẻ gấm càng khoe lộng lẫy thêm
Nhưng cũng theo xuân dần đổi khác
Tâm hồn, hy vọng, với đời em!

Lượt phấn điểm hồng thêm gò má
Cặp môi đào nay đã thắm son
Tuổi xuân gần tới trăng tròn
Tóc mây em quấn, đầu còn xõa vai!

Em chẳng còn ham chơi như trước
Nhịp máu rung trời nước đâu đâu
Có khi ngồi lặng giờ lâu
Vẩn vơ nét bút đường khâu ngại ngùng.

Xiết bao vẻ thẹn thùng e lệ
Trong làn thu cô bé năm xưa
Ai đem sầu muộn dằngtơ Làm phai giấc mộng ngây thơ độ nào?

Chi đã vội gieo vào tiếng hát
Những buồn thương khao khát không đâu?
Giục chi tươi thắm lên màu
Cho hoa đẹp sớm để mau hoa tàn?

Kiều-Thu! nghe chăng tôi than van?
Đến khúc quanh rồi, em hãy khoan!
Dừng gót nghe tình tôi trải rộng
Thành thơ trên mỗi bước em đàn!

Rồi em đi hết Thời-gian
Hương say còn ủ mãi bàn chân hoa.

Vũ Hoàng Chương
Đỉnh Chót Vót

Theo gió xuân lên đường Ngọc-hà
Nẻo về tươi nắng Trại Hàng-hoa
Đến vườn Bách-thảo anh reo khẽ:
"Thượng-Uyển này riêng của chúng ta!"

Em bĩu môi xinh: "Làm như vua!"
Rồi không dưng chợt buồn vu vơ.
Hỏi, em ngoảnh mặt đi nơi khác
Như giấu tâm tình đang gió mưa.

Anh hiểu rồi; em đã giận hờn.
Làm vua, em chẳng ghét gì hơn!
Ba cung sáu viện đầy nhan sắc,
Hoàng hậu nào xưa tủi bóng đơn!

Em giận mà em chẳng bắt đền
Anh đành nói lại: "Đây Hoa-viên
Của chàng thi sĩ yêu em đấy,
Chỉ một mình em thôi, chớ ghen!"

Nguôi rồi em vẫn còn rưng rưng
Chậm bước theo anh vào giữa rừng
Ai hay phút chốc em quên giận:
"Anh ạ, bầy hươu đẹp quá chừng!"

Chiều xuống cỏ non mơn mởn xanh
Hươu sao nghển gặm lá trên cành.
Bỗng nghe cọp hú vang trong gió
Em riễu: "Kìa ông bạn gọi anh!"

Đúng rồi... ông bạn ở sau đền
Chỉ cách phòng anh một mái hiên
Chuồng cọp phòng văn hai giấc mộng
Đi về chung một nẻo cô miên.

Bạn gọi, nhưng anh còn có em,
Nắng chưa tắt hẳn, chiều xuân êm.
Chúng ta phải tới non Nùng chứ?
Líu ríu vừa nghe lọt tiếng chim.

Thoăn thoắt trèo lên, miệng mỉm cười:
"Núi chi mà thấp quá anh ơi!
Đứng trên đỉnh vẫn không nhìn thấy
Mặt nước hồ Gươm biếc ánh trời."

Anh nhủ: "Non Nùng chẳng mấy cao;
Gần đây còn có núi Trông-Sao
Nhưng sườn đá dốc đầy nguy hiểm
Trần tục chưa ai tới được nào."

Em ngờ vực, hỏi: "Còn hai ta?"
Anh cười: "May được đấy! nhưng mà
Em và anh phải giàu tin tưởng
Tránh hết bùn nhơ dưới gót pha."

Níu vai anh xuống, em nghiêng đầu:
"Chớ tưởng em còn bé nữa đâu!
Em hiểu những lời anh nói lắm...
Thôi, ta về nhé! Mợ chờ lâu."

Đưa em về phố, tạm chia tay
Trở lạ vườn khuya anh vẫn say
Trên đỉnh Tình-Yêu hồn chót vót
Tha hồ cọp hú lộng hơi may...

Ðộng Phòng Hoa Chúc

Lìa cõi Mộng giong thuyền qua bến Tục
Đoái hoài chi băng tuyết sẽ vùi chôn
Em khao khát dìu Anh tìm hạnh phúc
Ơ men nồng chăn ấm tối tân hôn

Đuốc hoa tỏ xiêm y càng rực rỡ
Khói trầm dâng son phấn ngát lây hương
Da thịt cháy nhưng còn hơi bỡ ngỡ
Nấp sau rèm tơ lụa mỏng hơn sương

Vàng di gót đầy ta châu với ngọc
Cổ long lanh lòa chói những kim cương
Nhưng đã biến trên màu nâu mái tóc
Vòng linh quang phơn phớt của thiên đường

Rượu hợp cẩn đem theo từ nguyệt điện
Mấy vò thơm chuốc mãi tận sông Ngân
Nhưng đến lúc kề môi trên miệng chén
Chỉ than ôi nồng cháy những men trần

Kìa nệm gối đương chờ ta xô lệch
Thầm bên tai nhắc gọi phút điên say
Và đương rụng giữa luồng trăng chênh chếch
Cánh hoa tàn sau chót của thơ ngây

Thôi hết nhé thỏa đi niềm rạo rực
Từ cung Trăng rơi ngã xuống trần gian
Ta sắp uống bùn nhơ và Sự Thực
Sẽ mai đây giày xéo Giấc Mơ tàn.

Ðời Còn Chi

Cha mẹ khuất đi lạnh hương khói
Một chị một em sầu má hồng
Khuya sớm cô đơn giọt lệ tủi
Ấu thơ đã trêu gì Hóa Công

Thân còn nhờ vả nói chi phận
Nhắm mắt vui đâu tình với duyên
Một sớm thu tàn chị lẳng lặng
Bước xuống đò ngang không chọn thuyền

Chị đi lấy chồng một em khóc
Bơ vơ đã dễ nào yên thân
Nay đó mai đây bọt theo sóng
Đổi nơi nương tựa mấy mươi lần

Tan tác hoa khô rụng đầy nẻo
Thu sang trăng lạnh mờ đêm sương
Ôi lòng giá băng ngày tháng héo
Ai xót đời em ai tiếc thương

Nhưng chàng đã tới một chiều đẹp
Rủ rỉ bên tai lời ái ân
Lan nở hang sâu nụ vẫn khép
Hồn trinh phong kín trao tay chàng

Những tưởng yêu thương đến trọn kiếp
Mong sẽ trăm năm cùng bạc đầu
Nhờ chàng an ủi nồi đơn chiếc
Tấm thân trôi giạt từ bao lâu

Ai ngờ giữa lúc lửa hương đượm
Tình em thắm thiết gần si mê
Tiếng gọi phồn hoa một buổi sớm
Đã cuốn chàng đi chẳng trả về

Chàng còn lưu luyến cuộc đời cũ
Lòng gửi trăm nơi ngàn chốn yêu
Giẵm lên thề thốt mặc riêng khổ
Mình em vò võ sầu cô liêu

Thư chàng không lại cuối rừng thẳm
Chàng nhớ gì đâu người xa xôi
Đời em còn có một tia sáng
Chàng đã đang tay dập tắt rồi

Mưa ngâu chiều nay càng nặng giọt
Em không còn lệ chung khóc than
Người khóc biệt ly khóc xum họp
Em khóc tình phai khóc mộng tàn

Thôi hết chờ mong thôi hạnh phúc
Ai dễ tìm vui trong lãng quên
Từ nay sống để nhớ ngày cũ
Chàng đã bỏ em đời hết duyên

Họ hàng không phải cưỡng ép nữa
Lấy ai em cũng sẵn lòng đi
Từ nay sống để đợi ngày chết
Chàng đã bỏ em đời còn chi

Cha mẹ không còn để phụng dưỡng
Chị gái theo chồng thân đã yên
Thương kiếp long đong từ tấm bé
Giọt tủi rừng sâu riêng khóc em.

Ði Thi

Mùa thi rối gương lược
Anh sửa soạn cho em
Ngay từ nửa tháng trước
Ngồi khuya đêm lại đêm.
Hoa gạo nở tươi điềm tất thắng
Sao em còn lo lắng vẩn vơ?
Anh ơi, từ buổi tình sâu nặng
Em thuộc gì đâu, chỉ thuộc thơ!

Đủ các môn, em học
Mỗi bài cả trăm lần
Nhưng vang dội tim óc
Toàn lời thơ ái ân.
Tại anh viết bao lần thương mến
Đường chim xanh trao đến em chi
Để em ngơ ngẩn trong e thẹn
Đêm ngủ càng thao thức dị kỳ!

Giống chữ nghe ẩn hiện
Ngọt ngào trên đôi môi
Nồng say như gió biển
Lùa trong nhịp máu trôi.
Mặc dầu chỉ xem rồi lại trả
Về tay anh tất cả thư từ
Men Tình-Yêu vẫn say em quá
Em bắt đền anh không đáng ư?...

Một tuần qua vùn vụt
Kỳ thi-viết xong xuôi
Anh ngồi bên học giúp
Cho em mau thuộc bài.
Bảng vấnđdáp kề vai nhẩm đọc
Em quá mừng suýt khóc bên anh
Tên em vừa tỏ như trăng mọc
Giữa bốn trời sao tên thí sinh.

Ải cuối cùng dễ vượt!
Ghé ta anh dặn dò
Câu nào em không thuộc
Đằng sau anh nhắc cho!...
Đường về nhà quanh co thơm ngát
Em nhìn anh, chưa nhạt cơn mê:
"Đời em chẳng có anh sao được!"
Lời nói như say một chén thề..."

Ứng điềm hoa gạo nở
Ôi, đóa hôn đầu tiên!
Cả hai cùng bỡ ngỡ:
Anh đến hay em đến?

Duyên Mùa Loạn

Người đi ta cũng lên đường
Trông ra khói lửa mà thương phong trần.
Biết bao giờ gặp cố nhân
Cho ta lại được có lần cầm tay?

Lời kia xin tạc dạ này
Mong đừng quên, lúc đổi thay cuộc cờ.
Một đi nắng đợi mưa chờ
Bèo mây ai dám hững hờ lòng ai...

Đường khuya nhớ buổi kề vai
Đèn khuya nhớ lúc canh dài trao yêu.
Rồi đây khói sớm men chiều
Say bao nhiêu lại bấy nhiêu ngậm ngùi.

Nước non thề cũ khôn nguôi
Giống đa tình vẫn muôn đời tình si.
Người ơi, ta biết tặng gì?
Mượn vần thơ gửi hồn đi theo cùng!

[ Sài Gòn 1963 ]

Duyên Mùa Tận Thế

Giây khắc trầm tư loạn dáng màu
Trời ơi -- Hồn Cả nghẹn thương đau
Thế gian đương tự tay đào huyệt
Địa phủ gần kia -- lửa vạc dầu.

Bốn phương bể héo non nhầu
Đông tan Đoài vỡ, tinh cầu ngửa nghiêng
Nằm đây u uất đài thiêng
Dư ba gợn đắng niềm riêng một người.

Thiên lương quằn quại giữ màu tươi
Thể chất còn thoi thóp nhạc trời
Dạo xứ phân tranh mùa hỗn độn
Biết lòng ta vẹn, nhé Xa Khơi!

Lệ tuôn vòm khói châu rơi
Cũng hoài như ngọc vang cười thác men
Sóng chai cựa dáng hoa đèn
Môi nào thuộc, mắt nào quen, ta chờ!

Đợi ai về ngự sáng ngai Thơ
Người bạn đầu tiên thuở bấy giờ
Ước cũ: tái sinh ngày tận thế
Tìm nhau cùng nối mộng ban sơ.

Cánh bằng siêu thoát hư vô
Sau lưng bỏ sụp cơ đồ trần gian
Ngẩng lên: Nàng vẫn hồng nhan
Đê mê ánh bút hương đàn chầu quanh.

Chừ đây Trái Đất vỡ tan tành
Em đã về kia gặp lại anh
Nụ chúm nhung đào tươi lửa bấc
Thu ba nồng rượu khóe long lanh.

Phù du trọn cuộc viễn hành
Trăng tà treo đỏ, mây thành chắn ngang
Trầm luân vụn đá phai vàng
Bước ra ngoài giấc mơ màng đón nhau.

Thôi mặc Thời Gian liệng Trái Sầu
Gác tai ngựa hí cuốc gào đau
Dang tay trở gót về Nguyên Thủy
Rào kín vườn xưa khép cánh lầu.

Đôi ta dựng một Thiên cầu
Bể xanh vĩnh viễn nương dâu đời đời
Tiền sinh ôn việc đổi dời
Xiết bao ngời vực... Kiếp người đó ư?

Vũ Hoàng Chương


***
*

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.