Oct 17, 2019

Thơ nối điêu

Phiên Bản Sương Chiều Thu Ðọng
Hà Thượng Nhân * đăng lúc 07:10:55 PM, Dec 11, 2016 * Số lần xem: 14179
Hình ảnh
#1
#2

 

 




Hà Thượng Nhân nối điêu tập thơ 
 
Sương Chiều Thu Đọng  của HuệThu(muốn đọc thơ huệthu xin bấm vào link này)
   

H.T.Nhân viết thành Thơ  Đôi Lời Trước Sách:  

Mười năm đó tôi xếp thơ tôi lại
Xếp lòng tôi. Ít nhất một lần quên.
Những nỗi buồn thật hết sức tự nhiên.
Vu vơ lắm! - nỗi buồn nào chẳng thế ?

Sương Chiều Thu, đọng thành lời kể lể
Thành lời kêu, tiếng gọi nỗi buồn xưa.
Là tập thơ gom vội ý tình cờ,
In dấu ấn trài tim tôi nồng cháy.
Tôi sợ nó bay đi như tôi thấy
Cây liễu buồn, đàn chim sẻ chuyền xa.
Con lý ngư nằm chết ở trong hồ.
Tôi không muốn đem thơ mình xé bỏ,
Tôi không muốn xé niềm thương, nỗi nhớ
như đôi khi xé bỏ trái tim mình.
Tôi giữ gìn, tôi hết sức giữ gìn
Nhũng gì đó mà mình còn giữ được
Như... Thôi nhé! Dù những dòng nước mắt
Sương chiều thu nhất định sẽ lem thôi,
Khi bình minh lấp lánh cuối chân trời.
Bởi đời sống phải kết bằng mơ ước.
Vẻ rực rỡ ngoài kia tôi thấy trước
Nhưng mà ôi! đang bóng tối hoàng hôn,
Phủ mênh mang trên ngọn lá sầu đông
Đang nhánh liễu xạc xào trong gió chướng.
Ánh trăng ấy nhạt nhòa trong tâm tường.
Tôi soi tôi vào những giọt sương trong.
Tôi yêu tôi vì tôi có tấm lòng,
“Lìa ngó ý tơ lòng còn vướng mắc”
Đó là chuyện của bông sen biển Bắc,
Chim trời Nam, Tôi lại cánh chim trời !

Sương Chiều Thu, tiếng nói của muôn đời,
Kinh vô tự, chép tình yêu vô ngữ .

Hà Thượng Nhân
Bài Tựa Sương Chiều Thu Đọng
của Huệ Thu
H.T.Nhân viết thành thơ Lục Bát


Mười năm xếp lại thơ mình
Xếp luôn cả những mối tình dở dang
Muốn quên ? Hoặc đã quên chăng ?
Mà sao vẫn cứ mang mang nỗi buồn
Nỗi buồn. Ồ nhỉ vẫn còn
Vẫn vu vơ giống nỗi buồn xưa nay

Chiều Thu Sương Đọng . Chau mày
Vội vàng góp nhặt những ngày rất xa
Những ngày vừa thoáng hiện ra
Không in đậm dấu trong ta hỡi trời!
Như đàn chim sẻ rong chơi
Chuyền trên cành liễu khơi khơi trước nhà
Như con cá chép đêm qua
Vừa nằm chết cứng trong hồ con con
Ai đi xé trái tim non,
Như đem xé bỏ thơ muôn thuở tình
Giữ gìn tôi cố giữ gìn
Cà dòng nước mắt của mình ngày xưa
Sương Chiều Thu Đọng tan chưa
Bình minh đã hiện ước mơ đã về
Sống là mơ ước đam mê
Sầu đông lá đổ bên lề hoàng hôn
Đêm trăng đã nhạt lối mòn
Những cơn gió chướng dập dồn liễu xanh
Giọt sương đọng lại mong manh
Thì mình soi lại bóng mình xem sao
Biết đâu, thật đó, biết đâu
Tôi yêu tôi giống ngày nào yêu ai !
Ơi chim, đất rộng, trời dài
Lưu ngàn sau hoặc một vài lời kinh
Mà kinh nếu đã vô thanh
Thì ngàn trang sách vẫn đành vô ngôn...

Hà Thượng Nhân




Thoáng Nhớ

“Đêm qua ta mơ thấy ta
Vác hòn núi nhớ lội qua biển sầu
Tìm người bán rượu gần nhau
Tình cờ nhặt được mấy màu thời gian !”

Huệ Thu


Hỡi cô con gái tài hoa
Vác hòn núi nhớ lội qua biển sầu
Biển dù muôn trượng chẳng sâu,
Núi ngàn triệu tấn có đâu nặng gì ?
Nặng sao bằng nỗi si mê ?
Xé mây anh gói gửi về tặng em

*

Biển thèm men rượu biển gào.
Em đem rượu đắng rót vào biển say.
Chỉ cần anh nắm bàn tay
Đôi môi cũng đã thơm ngây nỗi buồn


Hà Thượng Nhân


Ngọc Lan

Ngọc lan em tặng cho anh,
Bỗng dưng sao lại biến thành Bích Tiên
Cô học trò nhỏ Lâm Viên
Tỉnh ra thơm ngát một bên túi này.

Hà Thượng Nhân


Sương Chiều Thu đọng

Sương chiều Thu đọng
có tan không?
nhánh liễu reo chi
những tiếng lòng
Gió thoảng bên tai
ngờ tiếng thở
hái cho ta với
nụ hoa hồng !

Sương Chiều Thu đọng
mắt âm u
ai đốt lòng ai
khói tỏa mù
một dải sông xanh
đùa sóng bạc
Thu này Thu nửa
tiếp bao Thu ?

Huệ Thu

Sương chiều Thu đọng tan không,
Liễu reo chi những tiếng lòng ngày xưa ?
Gió bay hơi thở còn ngờ,
Hoa hồng ai hái bây giờ tặng nhau ?

Sương Chiều Thu Đọng muốn lau,
Khô sao cho được niềm đau chẳng cùng !
Đốt thơ hay đốt tấm lòng,
Chiều tàn khói sóng trên sông bạc đầu...

Dịch Kinh Vô Tự

Cúi xuống hôn vùi trang giấy
Thơ bay chữ nghĩa thành không.
Nhìn ra trời đất mênh mông
Còn lại vô tình ánh mắt.


Hồ Như Thoảng Động

Rượu dù ngàn chén vẫn chưa say,
Lời nói làm sao lại đắng cay ?
Con sóng ngàn năm đùa gió thổi,
Biết đâu trăng đã sáng đêm nay.

Xin anh lòng nhẹ như mây trắng
Cay đắng coi như hớp rượu nồng
Em sẽ theo anh ngàn vạn lối
Trăng tròn mình có biết hay không ?

Hồ nước nhìn xem phẳng lặng tờ
Trùng Dương tím ngắt một mùa thơ.
Gặp nhau ta cám ơn trời đất
Mai mốt dù cho mỏi mắt chờ.

Anh buồn đã có em thương nhớ
Có ngọn đèn khuya vẫn ngẩn ngơ
Em nếu như buồn ai vuốt tóc,
Rưng rưng nâng chén cạn men thu ?


Khép Lại Cho Em
Thế Giới Sầu

Chẳng mời anh cũng cứ vào,
Để xem cá lội nát nhàu trăng Thu.
Để xem trong cõi phù du,
Chậu bonsai mấy công phu cho thành ?

Anh vào mây ngả màu xanh,
Mấy con chó nhỏ thấy mình bỗng vui
Thơ Đường đọc lại ngậm ngùi
Tiếc gì nhau nhỉ một lời thưa anh

Một lời nói thật chân thành,
Một tia mắt chớp để dành làm duyên
Một lời ngày ấy Bích Tiên
Nhắn em lớp Sáu chưa quên bao giờ.

Giò lan lá mượt không ngờ
Những chùm xanh tím như thơ chúng mình
Lan tươi trong nét thơ tình
Có tàn sao được nửa vành trăng xưa ?

Sân hoa thắm mãi thấy chưa
Tay vin cành liểu cho vừa Thu sang
Trúc xinh không mọc giữa đàng
Ai đem Cổ Trúc chắn hàng Hiên Xanh

Rót ly bia, rót cho anh !
Rót cho em rót cho thành tiệc vui
Sao con anh vũ ngạâm ngùi,
Nghe như lời gọi lời mời ngẩn ngơ

Ly bia em uống bây giờ
Nữa mai bia ngấm thành thơ không chừng...


Một Chiều Hạ Thu

Nhớ nhau quên sớm hay chiều
Quên xưa cuối dốc con diều bay cao
Quên chừng lá cỏ xôn xao,
Heo may hoặc đã lọt vào huê viên ?
Trúc vàng nửa mái Thanh Hiên
Nửa vành trăng sáng Giáng Tiên chưa về
Mùa Thu, Thu đã gần kề
Màu hoa phượng tím đã tê tái sầu .


Thoáng Nhớ
Mênh Mông


Có dấu chân nào trên cỏ dại
Hương thơm lưu lại những ngày xưa !
Dường như mùi cốm len trong gió
Đã tái sinh ngày giữa buổi trưa
Buồi trưa anh đứng bên hiên vắng
Mới đó mà như lại đã không
Mới đó mà như trời đất rộng
Chưa bằng một thoáng nhớ mênh mông


Bao Giờ
Anh Đến Thăm

Hôm qua, chắc hẳn anh thao thức
Chủ Nhật mà buồn đến thế sao ?
Em gọi mơ hồ nghe tiếng gió
Anh đi uống rượu ở phương nào ?

Thứ Hai lầm lũi em về đó
Một vết thương sâu mãi chẳng lành
Đã trọn mười năm từ dĩ vãng
Em buồn anh có biết không anh

Bao giờ anh mới về anh nhỉ
Tay vuốt dài trên mái tóc say
Hơi thở nồng trên mi mắt ướt
Buồn em mây trắng cuối trời bay

Anh nói một lời tha thiết đi
Nữa mai chẳng biết nói năng gì
Anh về trong buổi chiều hiu quạnh
Qua nghĩa trang buồn những mộ bia

Anh có tưới dùm đôi giọt lệ
Bonsai tàn ở góc vườn xưa
Em từ đáy mộ nghe xanh cỏ
Trời nắng bây giờ đã lại mưa !


Đêm Qua

Đêm qua ta mộng thấy ta,
Tay trong tay dạo đồi hoa với chàng.
Chàng im. Nghe tiếng chân vang,
Nghe trong hơi thở nắng vàng thiết tha.

Đêm qua thức dậy xót xa,
Giường đơn ta lại với ta. Một mình
Sương loang cửa kính vô tình,
Tưởng đâu giọt lệ chảy quanh chỗ nằm.

Bao giờ chàng sẽ về thăm,
Chẳng bao giờ nữa tháng năm đợi chờ.
Lạnh cho thấm nỗi bơ vơ,
Trời Tây xa lắm cứ ngờ trời Đông.


Anh Hứa

Chiều nay anh hứa em trông đợi
Tím cả thời gian tím cả lòng,
Anh hứa. Em trông. Vời vợi nhớ
Hoàng hôn giờ đã tím không trung.

Chiều hết rồi anh. Tối muộn màng
Mà sao anh vẫn chẳng thèm sang ?
Ở đây en ngóng nhìn phương ấy,
Trăng bỗng dưng trông cũng võ vàng.

Em dẫu sao đi cũng cảm ơn
Một lời hứa thế cũng còn hơn
Là anh chẳng gửi lời an ủi
Để mãi riêng em nỗi tủi hờn.

Anh hứa bởi anh còn có nhớ
Em buồn đôi lúc vẫn còn mơ
Anh ơi ! Quên nhớ mơ và mộng
Rút lại ta còn những vận thơ.


Đời Có Bên Nhau

Đứng hay ngồi. Ta buồn hay khóc đó ?
Vui bao nhiêu ? Và buồn biết bao nhiêu ?
Hãy lặng yên đừng có nói thêm nhiều
Nỗi cô độc lạc loài như tiếng gió

Nẻo hư thực ? Nói gì đây với đó ?
Lửa đốt rừng. Tất cả hóa thành tro
Giọt nước mắt đưa tay chùi tưởng nhớ
Có ngờ đâu phút chốc hóa thành thơ.

Ta chắp tay lòng nguyện cầu Phật Tổ
Khi thấy rồi sáng tỏ một vầng trăng
Có cần chi phải tắm nước sông Hằng
Mới nghĩ đến thân mình cần Phổ Độ ?

Thơ em đó như tình yêu vĩnh viễn
Khúc Tân Thanh sống mãi một giai nhân.
Nguyễn Bỉnh Khiêm khi áo vải chân trần
Cuộc sống chết chẳng cần người đưa tiễn.

Xưa cũng thế mà bây giờ cũng thế
Cõi phù du vẫn đắng vị nhân gian
Nếu hoa tươi cùng năm tháng không tàn
Nếu cuộc sống cứ vô cùng giản dị

Và ăn uống có cần chi gia vị
Em ơi em ! Ta chưa lạc Thiên Đường
Để thấy gió cùng trăng đang thủ thỉ
Để ta còn biết đến nghĩa yêu đương.


Nên Em Chưa Nói

Cần gì phải nói hở anh,
Lộc non đã hé, nụ xanh đã chào.
Anh nhìn anh hiểu vì sao,
Mắt em ngó xuống, lòng nao nức chờ
Em không muốn nói bây giờ,
Lỡ như mai mốt bất ngờ quên nhau
Lỡ như chẳng hiểu vì đâu,
Con chim lại hót bên cầu nước trôi.
Ừ non, ừ nước muôn đời,
Mà sao vẫn có một thời xa nhau ?
Ngày xưa chung một nỗi đau
Mai kia nhìn lại trắng màu mây Thu
Em về đỉnh núi sương mù
Soi gương có thấy phù du nỗi mình ?
Còn thơ, còn mối chân tình
Vẫn còn mãi đó những hình bóng xưa
Tóc thơm theo ngọn gió đưa,
Dưới trăng vẫn có người chưa chịu về
Hỡi ơi ! Một phút đam mê,
Đủ dài hơn cả lời thề trăm năm
Áo em xếp dưới gối nằm
Mùi thơm như ánh trăng rằm còn đây !
Yêu dù một phút một giây,
Cho sông nước chảy cho mây lững lờ.
Cho ta biết đợi biết chờ,
Biết đêm nay có bài thơ sẽ làm.


Say

Ta cũng say đây. Ta cũng say
Vì sao mà ta buồn đêm nay ?
Em không ngoảnh lại ta nhìn xuống
Trời ạ ! Bỗng dưng mà lệ cay.
Bạn ta chỉ có vài ly rượu
Rượu hãy vì ta cạn chén này.
Ta đập vỡ ly không uống nữa,
Rượu đâu nói hết tâm sự này
Rượu có là bạn ta không đó ?
Ta biết tìm đâu một nắm tay ?
Em chẳng tin ta như tin rượu
Thì để làm chi ly rượu đầy
Rượu ơi ! Nếu thật ngươi chung thủy
Sao chẳng dùm ta uống thật say
Ta uống bỗng dưng ta lại hỏi
Lòng ta thảng thốt nỗi chua cay !
Người ta yêu nhất trong thiên hạ
Lại nỡ ngờ ta dù phút giây.
Một phút giây thôi ngàn tủi nhục
Lời nào gửi gió, gió nào bay
Nếu ta là rượu xin người uống
Để thấy lòng ta không đổi thay


Lệ Thừa

Thương cho bãi cát ngàn đời,
Quanh năm sóng vỗ rã rời niềm đau !
Hiểu rồi một cuộc bể dâu,
Tấm thân lưu lạc biết đâu bến bờ ?
Là mồ chôn của người thơ ?
Là dòng lệ ướt bất ngờ nhớ ai,
Trăng xưa, tiếng gió thở dài,
Sông Hằng hạt cát còn vài lời kinh .
Lời kinh hồ tựa lời tình,
Lệ thừa rỏ giọt để mình khóc nhau...


Thoảng Mơ

Tuy rằng chỉ một lại là hai
Ong bướm chung đôi cứ lượn dài
Có lẽ lòng xuân vừa mới chớm
Đường xưa lại nở trắng hoa mai

Vào rừng vạch lá thử đề thơ
Thơ đến giàu sang quá bất ngờ
Chim cũng vì nhau mừng ríu rít
Đời ai từng đẹp những cơn mơ ?

Anh về thử hứng giọt sương sa
Rũ áo em cười vội bước ra
Mây khói bốn bề sương lãng đãng
Còn ai đâu nữa chỉ đôi ta !

Chỉ đôi ta đó, cung đàn đó,
Một tiếng tơ đàn mấy thiết tha .


Ca Dao Huệ Thu

Chẳng cần ngả nón trông Đình
Chỉ cần ta biết rằng mình với ta
Ta đem sửa lại khúc ca
Kẻo rồi mai mốt lầm là Ca Dao
Dù cho ta ở nơi nào
Vẫn sông vẫn núi ra vào vẫn thương
Vẫn anh, như những giọt sương
Vẫn em, như đóa hải đường chờ Xuân
Má em chín đỏ phù quân
Phải vì anh rót mấy tuần rượu ngon ?
Nếu em là núi là non,
Anh làm sông biển chảy mòn tháng năm
Bông sen em lót chỗ nằm
Anh xin làm ánh trăng rằm đêm đêm.


Gọi Người

Em ơi ! Nếu tóc biết thề,
Tại sao trăng lại không kề với hoa ?
Tại sao lại có đôi ta ?
Con đường gần thế mà xa não nùng.

Ngày xưa, ồ ! Lạnh vô cùng,
Chuông chùa theo gió muôn trùng vào Thu
Ta giờ nằm đọc câu thơ,
Bỗng dưng lại nhớ Cô Tô thuở nào

Thử nhìn thăm thẳm trời cao
Sợi dài sợi ngắn làm sao lại buồn ?
Tóc dài như giải mây tuôn,
Bây giờ tóc ngắn như nguồn ước mơ !


Hỡi Anh

Thốt chi lời nói đắng cay
Bỗng dưng lại cứ đạêt bày thêm đau
Yêu nhau xin chớ ngờ nhau
Đã tin xa mấy trước sau vẫn gần


Về Đi

Tại sao phải gọi hồn ma dậy
Ta đọc câu thơ thấy lạnh lòng.
Ai phụ tình ai ? Ai có biết
Bỗng dưng Hè lạnh giữa mùa Đông !

Đã thế còn gì để nói năng
Nhìn lên vằng vặc một vầng trăng
Mây trôi tám hướng về đâu nữa ?
Buồn đọc thơ người Đỗ Thiếu Lăng


Chùi Dùm Tôi
Những Câu Lục Bát

Hình như mới đó đã mười năm
Theo gió hồn ta thoát bỗng trầm
Ta cũng cười say qua tủi hận
Người ơi ! Đừng rót lệ âm thầm.

Ta nhớ chiều nào xa rất xa
Không hề hò hẹn ghé chân qua
Ta ngồi dưới gốc cây rồi bỗng
Khóc nhớ người hay khóc nhớ ta !

Xa lắm, người ơi có phải không
Thơ buồn như những lá sầu đông
Ta đâu muốn thế bao giờ nhỉ !
Đau lắm lòng đau thuở nhớ nhung.

Hình như ta chẳng nói nên lời,
Một thoáng mười năm nhớ chẳng vơi
Người lặng nhìn ta, ta cứ tưởng
Lũng hoa vàng đó bóng chung đôi

Mà thôi chẳng nói năng gì nữa
Lục Bát thơ xưa hãy cố chùi...


Ngã Ba Khuya

Ta tìm người giữa đêm sương
Thấy cây liễu đứng mà thương nỗi mình
Đèn vàng mấy chấm lung linh
Uổng công chờ kẻ vô tình thiết tha.


Bài Hát Tiễn Người

Đưa người chẳng cứ qua sông
Vẫn nghe tiếng sóng trong lòng xôn xao
Bóng chiều không thấp không cao
Không vàng không thắm trôi vào mắt trong

Đưa người người có biết không ?
Phẩy tay là chuyện dửng dưng thế tình
Ơi con đường nhỏ chạy quanh
Tay không, chí lớn, không thành, còn đi!

Trở về mà để làm chi
Ba năm mẹ cũng đừng vì con mong.
Người buồn hôm trước phải không
Sen tàn nở nốt mấy bông cuối mùa.

Hôm nay người lại buồn chưa?
Mùa Thu chưa tới, nắng thừa màu tươi
Em thơ mắt ngẩn ngơ cười
Gói tròn thương tiếc cho người chiếc khăn

Người đi, ừ gót phong trần
Mẹ thà coi giống một lần lá bay
Chị thà như hạt bụi này
Em thà như chén rượu cay ai mời

Trăng Thu đầu núi sáng ngời
Đã nghe cơn lạnh bời bời ruột gan
Ven trời ly khách tần ngần
Lệ nghe muốn chảy mà câm hồi nào?


Vọng Xa

Đường dài, bước ngắn, chúng ta
Phù vân ngõ đã mở ra lúc nào?
Nghe chừng tiếng lá xôn xao,
Mùa Thu phỏng đã thấm vào gối chăn?
Đã nghe nghiêng lệch chỗ nằm
Mà sao không rượu đầm đầm vẫn say
Ai về ai nhớ chốn này?
Cũng thôi mù mịt đám mây cuối trời.


Tôi Bây Giờ

Ta yêu cây cỏ, yêu hoa bướm
Yêu gió yêu mây tám hướng trời
Yêu chim, yêu cá, cỏ hoa tươi
Thấy được gì đây giữa trận cười

Có phải tình yêu của chúng ta
Chậu bonsai đứng giữa ta bà
Bỗng thương như thể ngoài muôm dặm
Tổ Quốc còn đau giữa thịt da!

Tình yêu không thể hoài câm nín
Nên bướm bay hoài giũa cánh hoa
Mây rớt sau nhà, mây trước cửa
Lòng nghe thoáng chốc cũng âm ba!

Bốn mươi tuổi nhỉ, tôi còn trẻ
Còn thắm môi hôn thắm má đào
Ai đó người dưng khi ghé hỏi
Vườn sau cành liễu bỗng xôn xao.

Ôi chậu bonsai, xót phận mình
Quặn từng khúc ruột giữa vô minh
Đem thân làm đẹp cho thiên hạ
Xin giữ cho nhau một chút tình.

Nhìn quanh, trời rộng núi sông sâu
Khỏi phải cần chùi mấy giọt châu
Quê mẹ, quê người hai tiếng ấy
Nghe ra thăm thẳm một niềm đau.


Nhánh Sầu Đông

Em đau lòng lắm thưa anh
Cười sao nước mắt bỗng thành cơn mưa
Lời yêu nói mãi có thừa ?
Dối lòng một chút cho vừa niềm vui.
Vui đâu có phải vì cười
Khóc đâu có phải cuộc đời đảo điên ?
Vỗ về lòng hãy bình yên
Vét hai túi áo còn tiền đấy chăng ?
Rượu còn, xin hãy đãi đằng
Uống vài ly nhỏ cũng rằng ta say
Ôi ông Uy Viễn nào đây
Giũa đời lại mọc một cây thông già
Bây giờ còn có đôi ta,
Còn cười để khóc Xuân là mùa Đông!
Để nhìn lại mấy dòng sông
Núi kia đứng đó, núi không bạc đầu
Ôi thôi nước chảy qua cầu
Sầu đông mấy lá còn đâu quê nhà
Còn đâu những tháng năm qua
Có về Đà Lạt cũng là về chơi.


Qua Cầu Gió Bay

Vì ai trút áo lụa đào?
Để trăng ngơ ngẩn, để sao đợi chờ?
Em còn nói chuyện hững hờ!
Phải là nói để giả vờ dối nhau?
Tiếc cho chiếc áo phai màu,
Ngày xưa người bỏ, ngày sau ai cầm?
Nhiều đêm hoa cỏ thì thầm,
Ngọc lan trót hái gửi lầm tay ai!
Từ em một tiếng thở dài,
Bước chân người ấy miệt mài về đâu?
Có về thung lũng ngồi sầu,
Nghe hoàng hôn phủ bóng câu vô thường?
Em từ vén tóc mù sương,
Cớ sao giọt lệ lại vương trước thềm?
Nụ hôn chưa đủ môi mềm,
Giọt mưa lại thấy bên thềm cứ rơi
Lụa đào áo cởi đem phơi,
Chẳng cần mời gọi cũng trời vào Thu .


Đợi Anh

Ôi chao là cốc rượu say
Anh mong em rót thật đầy cho anh
Thấy trong giọt rượu long lanh
Có như một chút màu xanh buổi nào
Anh chờ! Anh đợi ôi chao!
Mà em, em cứ làm sao hững hờ!
Anh không dám xé bỏ thơ
Lỡ như mai mốt bất ngờ em vui
Cài thơ trong túi để rồi,
Thử xem còn có thơm mùi ngọc lan?


Bóng Chim Tăm Cá

Em tìm cá vượt vườn hồng,
Tìm chim lặn tận đáy lòng biển khơi
Tìm trăng giữa buổi sớm mai
Tìm mây giữa lúc đất trời đổ mưa.
Em tìm, em thấy hay chưa?
Thấy ta ngày cũ hay vừa mới đây?
Thấy chăng giữa chén rượu đầy
Dẫu gì cũng có một ngày bên nhau
Có niềm buồn tủi sầu đau
Mà vui như chẳng ở đâu vui bằng
Vui như chén rượu dưới trăng
Mím môi em cắn hàm răng lặng nhìn
Lắc đầu em dẫu không tin
Một câu muốn nói vẫn in vào lòng
Bao giờ phượng nở đầy bông
Lại nghe gió thổi đầy lòng Hạ Thu
Lại nghe náo nức tuổi thơ
Phải ta đến lúc bấy giờ là ta?
Cần gì mở hội Long Hoa
Con chim con cá vẫn là bên nhau
Thử xem nghìn trước nghìn sau
Lâu là thế ấy mà mau thế này!





 

 


Để Ta

Về đâu? Em định về đâu?
Để cho dang dở mối sầu nhân gian!
Men say tiệc rượu chưa tàn
Gịot tình dẫu đắng nỡ tan cho đành?
Này em trên vạt cỏ xanh
Bước chân ngày ấy có anh, có nàng
Trời mang mang, đất mang mang
Lẽ nào lại để võ vàng vì Thu!


Thoáng Nhớ

Chao ơi là nhớ là buồn
Nặng hơn trái đất, rộng hơn vòm trời
Gặp cô bán rượu chào mời,
Men nồng liệu có giúp tôi quên chàng?


Trả Nhớ Cho Em

Nhớ anh ra tận bờ sông ngóng
Anh có về cùng lớp sóng xa?
Anh ở nơi nào mây khói lấp
Trời Thu còn lại một mình ta

Ơi người em nhớ em thương ấy
Anh vắng, em còn gì nữa đâu?
Hãy trả cho em trăng nửa mái
Xóa dùm những đoạn cách xa nhau.

Con sông sóng cuộn xuôi biền biệt
Sao nỡ tìm thêm những ngã ba.
Đò ngược, đò xuôi gì cũng được
Miễn là mình sẽ ở bên ta.

Tại sao trời đất vô tình vậy
Mà gió và mây cứ gặp nhau
Còn chúng mình đây thì lạ quá
Nói đi là biệt một câu chào.

Ôi những nụ hôn, những nụ hồng
Chiều nay có nở giữa cơn dông
Anh về anh nhớ, em mong đợi
Trăng khép sao cho chặt cửa phòng.



Em Về

Tiếng chuông rung tự bao giờ
Mà mưa bỗng tạnh mà thơ bỗng về
Cám ơn! Nói để mình nghe,
Bàn tay anh đã vuốt ve tóc mình
Vòng ôm, môi mịn như tình
Tiếng cười trên đóa hoa quỳnh vừa thơm
Em về là ngọt nụ hôn
Xót xa vừa đó có còn nữa đâu!
Mai kia nếu bạc mái đầu
Liệu lòng ta có trước sau vẫn mình?
Em về, gót nhẹ im thinh
Cứ như là bất thình lình gặp nhau
Em về có chút nghẹn ngào
Chút thôi đủ để lời chào thiết tha.


Đền Cho Em

Ai có nhớ những cành hoa Thu muộn
Nhớ anh chàng Thôi Hộ buổi đầu Xuân?
Đền cho em lá thư gửi đầu tuần
Tay vụng dại như mắt nhìn bỡ ngỡ

Đền cho em hoa cài trong tập vỡ
Đền cho em buổi ấy những bài thơ
Những bài thơ mình còn nhớ đến giờ
Màu mực tím viết rên tờ giấy mỏng

Em vẫn biết phận con người bé bỏng
Ánh trăng suông trên bãi cát sông Hằng
Nhưng anh ơi ! Ta có một vầng trăng
Còn nguyên vẹn trên tóc dài lộng gió.

Còn tiếng nói dịu dàng em giữ đó,
Những mùa Thu Đà Lạt vẫn còn đây.
Đất Hoa Kỳ dù có đẹp làn mây
Có nắng dịu trên hàng thông trước cửa?

Có ai đến bên bờ hồ Than Thở
Soi bóng mình tìm lại bóng thời gian?
Biết rồi anh ! Hoa nở để rồi tàn
Sao chẳng nói yêu em như thuở ấy

Con bướm trắng bên rào em vẫn thấy
Mỗi mùa Xuân trước dậu nhởn nhơ bay
Ly rượu nồng chưa uống đã thèm say!
Kẻo mai mốt chợt quay về dĩ vãng.

Thơ em giống như mây trời lãng đãng
Đền cho em để mai mốt em về
Ngửa nhìn trăng vẫn má tựa vai kề
Thu có muộn nhưng men Thu vẫn đượm.


Liễu Thi

Liễu ơi! Liễu đứng chờ ai?
Sáu năm gió cứ thở dài đêm đêm
Ta buồn, liễu có buồn thêm
Nhánh khô rớt giữa trái tim bao giờ

Liễu ơi! Ai đợi? Ai chờ?
Tiếng chim vừa hót đã ngờ sớm mai.
Ai về? Vẫn chẳng có ai!
Chiều thôi cành liễu thêm vài giọt sương

Liễu ơi ta nhớ ta ta thương
Sáu năm ta gọi mà chàng bặt tăm
Có ai ghé gửi lời thăm
Để cho nhánh liễu cứ nằm đong đưa

Liễu ơi! Đã có hay chưa
Bức thư ai đó, ai vừa cài đây?
Nhìn lên chỉ gió cùng mây
Gió mây cùng với lòng này bơ vơ

Liễu ơi! Ta vẫn còn thơ
Thơ vì ta khóc những giờ đắng cay
Thơ ta viết mãi thế này
Có ai cầm đọc buồn lây vì mình?


Đêm Đầu Xuân

Gặp nhau đêm ấy mùa Xuân thắm
Những nụ hôn nồng cháy thịt da.
Ôi lạ! Tim em xao xuyến lạ,
Bâng khuâng chẳng cứ tưởng là ta.

Yêu nhau từ đó cho dù muộn
Vẫn tưởng như trăng của chúng mình
Vẫn tưởng giọt sương như giọt lệ
Rớt trên cửa kính sáng lung linh

Nụ hôn ngọt lịm hồn tê dại
Năm ngón tay mềm chải tóc xanh
Năm ngón tay mềm lùa tóc rối
Viết câu vô tự, hát vô thanh.

Đầu xuân rét ngọt như men rượu,
Hơi ấm chuyền nhau lúc nửa khuya.
Ai suốt nửa đêm quên giá buốt
Lời không cần nói vẫn tai nghe

Anh tha thiết đến lời như mật
Ngày nhớ, đêm thương chửa đủ dài
Anh nắm tay em anh hỏi khẻ:
Sao mình chẳng một, vẫn là hai?

Sao ta lại vẫn là hai nhỉ?
Tuy vẫn là hai, vẫn một thôi
Một nhớ, mười thương trăm khắc khoải
Tim mình cũng giống trái tim ai.


Ta Cười
Trên Cây Sầu Đông

Ta cười hay khóc hở ta
Tiếng cười có vọng vang xa tới người?
Tại sao lại bỗng dưng cười
Khi sương giọt rót lạnh dài trong đêm?

Ta cười cây cỏ buồn thêm,
Ở đây mà tưởng bên thềm Cố Hương.
Đâu rồi Đà Lạt mù sương
Ngàn trùng còn chút thê lương để dành

Sầu đông vin thử một cành
Vỡ trong tiếng khóc thưa anh em về
Sầu đông, sầu tái, sầu tê,
Sầu sao bằng được lời thề ai quên?

Hôm xưa ngửa mặt nhìn lên
Xòe tay viết thử cái tên của người.
Bỗng dưng ta khóc ta cười
Sầu đông sầu một sầu mười sầu Thu.


Nói Gì Đi Anh

Thơ cài nhánh liễu mưa lem,
Anh ơi! Anh nhớ tới em thế này?
Hoa vàng trước gió lắt lay,
Mà con bướm ấy tưởng bay chốn nào!
Gió mưa chiều tối buồn sao,
Bài thơ mưa nát bay vào đâu thơ?
Lời thơ chưa đọc bao giờ
Những niềm thương nhớ ấm tờ giấy lem.


Tường Vi Mấy Đóa

Ôi! Con bướm lạc vườn nào,
Tường vi đang độ mà sao chờn vờn?
Tường vi rã cánh tủi hờn
Chiều hôm gió lộng từng cơn thổi về
Sao không bướm cặp, ong kề
Hoa đâu tươi mãi lời thề trăm năm?
Mai kia bướm lại vào thăm
Cánh tường vi đã đầm đầm giọt sương
Phải đâu con bướm lạc đường
Hoa thơm hồ dễ mùi hương chẳng tàn?
Nghĩ câu bèo hợp, mây tan
Cũng thôi gió núi trăng ngàn cuộc chơi.


Đầu Xuân Khai Bút

Ta còn gì nữa ngoài thơ
Ngoài dòng lệ nóng ngoài tờ giấy xanh
Ngoài đêm ngày nghĩ về anh
Ngoài thương nhớ vậy mà đành đoạn xa

Ngoài gần mà lại thành xa
Ngoài người ta, chỉ người ta với mình
Ôi là những khóm trúc xinh
Có bao giờ sợi chỉ tình bền lâu?

Ngày xưa cởi áo cho nhau
Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay
Bây giờ sao lại thế này
Áo chưa kịp cởi gió bay lúc nào!

Ta còn gì nửa ngoài thơ
Mùa Xuân hay lại mùa Thu hở lòng?
Viết hoài những chữ chờ mong,
Vẫn chưa kín nỗi mấy dòng tương tư.

Đầu năm khai bút đấy ư?
Nỗi buồn đã dấy lên từ niềm đau
Còn gì để gửi cho nhau?
Thơ xưa hoặc lại mấy câu bẽ bàng?


Chiều

Chiều buồn nghe nắng rưng rưng
Hàng cây cứ tưởng đâu rừng Lâm Viên
Gió im, trời lặng, bình yên
Cỏ đùa sương ướt hàng hiên lúc nào
Đường xe bốn hướng xôn xao
Bỗng nhiên nỗi nhớ lại nao nức chờ
Hoa vàng tay ngắt hững hờ
Hôn hoa lòng lại cứ ngờ ai hôn.


Cảm Ơn
Mây Trắng

Cảm ơn mây trắng đầy trời
Để ta còn nhớ tới lời Cổ Thi
Cảm ơn trên bước đường đi.
Cỏ mòn xóa lối xưa về dưới trăng
Cám ơn “ phong cốt lăng tằng ”
Cám ơn người nhé cứ hằng đêm say.
Chờ nhau một cái vẫy tay
Quay lưng là gió đã bay phương nào
Cám ơn những đóa hoa đào,
Năm xưa giờ vẫn còn chào gió Đông
Bây giờ Thôi Hộ có không?
Để ai cứ mãi má hồng phôi pha
Cám ơn người, cám ơn ta,
Cám ơn, nào biết đâu là Cố Nhân?
Nếu như trong cõi hồng trần,
May ra còn lối phù vân để về
May ra còn một lời thề,
Bên ly rượu rót môi kề môi say
Cám ơn lời nói đắng cay,
Ủ vào tận đáy lòng này làm duyên.


Rượu Còn Để Chi

Uống đi! Xin Hãy uống đi!
Người không tới nữa để chi rượu này?
Ngày xưa cụng chén mà say,
Ta nhìn chẳng nhớ là ngày hay đêm.
Rượu không uống lại buồn thêm,
Trăng suông cứ mãi bên thềm ngẩn ngơ
Ngọc lan thơm ngát bất ngờ
Hình như kiếp trước đang chờ kiếp sau
Hình như trang sách gối đầu
Có thơ và có mối sầu cổ nhân
Trăm ly rót cạn một lần
Biết đâu là giả là chân hở mình
Hát ngao một khúc vong tình
Cười riêng với bóng với hình cũng vui.


Tái Tặng

Người đi ra phố một hồi
Bỗng nhiên người nói nhớ tôi người về,
Tôi nhìn cặp mắt đam mê,
Bó hoa người nhớ mua về tặng tôi.
Cầm hoa lòng những bồi hồi,
Hoa này em nhận xong rồi tặng anh.


Lý Ngư Và Tôi

Ôi con cá chép của tôi
Bảy năm ta sống với người bên nhau
Bảy năm tuy chẳng dài lâu
Cũng bao nhiêu nước qua cầu chảy xuôi
Ơi con cá chép tôi nuôi
Tưởng như nước mắt mồ hôi của mình
Con người, vốn dĩ vô tình
Cá ơi ! Cá cũng như hình vô tâm.
Thương nhau giọt lệ âm thầm,
Muốn im sao có thể cầm lòng đau?
Từ nay cho đến về sau
Làm sao ta thấy lại màu cá ta?
Đang gần cá bỗng nhiên xa,
Tử sinh là thế, thế là thế ư?
Cái ta là thực hay hư?
Mất còn thôi cũng coi như hão huyền
Ngày xưa đọc chuyện thần tiên
Kể rằng cá bỗng tự nhiên hóa rồng,
Những là hồ, nước, biển, sông
Cá ơi ! Đây chén rượu nồng tiễn nhau.


Mở Cửa
Đón Gió Khuya

Mở tung cánh cửa gió vào,
Tưởng đâu trời sáng cớ sao sương mù
Lạnh như trời đã sang Thu,
Chỉ mình với những bài thơ lạc loài!


Lăn Đâu Nước Mắt

Nếu như khóc được khóc rồi
Nếu như người biết rằng tôi rất buồn
Tưởng buồn như giọt mưa tuôn
Tại ai? Mà biết ngọn nguồn từ đâu?


Hành Hương

Tiếng chuông từ mái chùa nào
Âm thanh khuya vọng mãi vào lòng ai
Đêm Hè đâu tưởng là dài
Cái không tan được là vài ý thơ .


Chiều Tan Cuộc Rượu

Nhắc câu kỷ niệm làm chi?
Lan Hinh còn đó tình đi chốn nào?
Lòng nghe một chút xôn xao
Cầm bằng những giấc chiêm bao đầu đời
Câu thơ Lục Bát rã rời
Tại sao lại cứ vẽ vời thêm thương
Đứng đây thung lũng mù sương
Bóng trăng chốn ấy, Quê Hương chốn nào?


Hình Như

Hình như thơ cũng vô tình
Như thơ Lục Bát của mình nhớ ta
Hình như một thuở nào xa
Tờ thơ bỗng ướt tưởng là trời mưa

Hình như vén tóc: dạ thưa
Thiếu ngày Chúa Nhật lại thừa thứ hai
Hình như dĩ vãng, tương lai
Chỉ còn trang sách chép bài chia ly.

Hình như chẳng biết nói gì
Cái thương sẽ mất, cái đi chẳng về
Hình như xưa mái tóc thề,
Trăng còn đọng chút đam mê thuở nào

Hình như một khúc ca dao
Đã theo mây trắng bay vào Quê Hương
Ước gì còn chút nhớ thương
Để khi nhắc lại dễ thường lại vui.


Một Ngày Muôn Thuở

Chiều nay Thứ Bảy thêm ngày nghỉ,
Chủ Nhật rồi ai sẽ tới thăm?
Cả một tuần dài như bất tận,
Dài như ai nói một trăm năm.

Ta nhìn liễu rủ bên thềm vắng,
Liễu có buồn như những giấc mơ?
Có một lời thưa chưa trọn vẹn
Để buồn cho cả một bài thơ.


Em Về

Em về rượu ngấm, lòng say
Trăng vừa lên khỏi ngọn cây trước nhà.
Khắp trời trăng sáng bao la,
Niềm vui bừng nở như là ngày xưa.
Em về, anh ngủ say chưa?
Trong mơ có thấy ta vừa gặp nhau?
Em về, ngõ trước vườn sau,
Chỉ nghe tiếng gió từ đâu rộn ràng.


Ước Gì
Đời Là Sông Biển

Ta buồn nhìn lại thời gian,
Nghĩ như hoa nở hoa tàn vì sao?
Nghĩ trăng tự một thuở nào,
Chưa tròn đã khuyết chưa hao đã gầy
Như là ta đó mình đây
Soi gương nhớ mái tóc ngày nào xanh
Biển dâu thôi thế cũng đành
Còn thơ trân trọng viết dành tặng nhau.



Nhìn Trưa

Hiu quạnh làm sao nắng buổi trưa!
Con chim sâu nhỏ lá đong đưa.
Con mèo nằm ngó ra hè vắng,
Chẳng rõ mùa Thu đã đến chưa?

Mùa Thu mây trắng mãi đầu non,
Nhớ nắng Thu vàng chợt héo hon.
Nếu có trận mưa nào để đến
Phỏng chừng phong cảnh có buồn hơn?

Trưa dài, nắng trải mênh mông nắng
Bỗng nhớ quê nhà tiếng võng ru,
Và tiếng gà trưa buồn tẻ gáy,
Ca Dao ai hát lạnh lùng Thu?

Ôi những mùa Thu, những khóm tre,
Những con đường dốc, lối đi về
Con mèo đôi mắt tròn như nắng,
Tôi mắt vô tình cũng đỏ hoe!


Chiều Thay Áo Tím

Có gì đâu nhỉ, có gì,
Hình như có chút buồn vì không đâu .
Chiều về tím cả mái lầu,
Ngày xưa kỷ niệm ngàn sau vẫn còn?
Một đời cứ tưởng sắt son,
Chao ôi là những nụ hôn vội vàng.
Nếu như lời nói muộn màng
Làm sao tím cả mấy hàng thông xanh?
Bỗng dưng chợt nhớ tiếng anh ,
Nhẹ như gió thoảng bên ghềnh chiều hôm.
Tóc ai lừng lựng mùi thơm,
Vói tay gối chiếc thử ôm tìm chàng .


Rung Tiếng
Chuông Chùa

Tiếng chuông chùa cổ vọng về,
Tưởng nghe đàn quạ bốn bề xôn xao .
Phong kiều bến ấy ở đâu?
canh khuya Trương Kế có sầu như ta?
Chắp tay ngăn giọt lệ sa,
Tấc lòng bỗng trắng như là trang kinh.
Trăng lên nửa mái tiền đình,
Tại sao lại chẳng có mình bên ta?


Tôi Lên Chùa

Lên chùa, đứng lặng tần ngần,
Lá Thu ai rải trước sân bộn bề?
Theo chuông gió có bay về?
Biết rằng Bến Giác, Bờ Mê nẻo nào?
Ngước nhìn tượng Phật trên cao,
Thản nhiên như những thuở nào Như lai .
Ước gì trên quãng đường dài,
Ngả nghiêng khóm trúc trăng cài đêm đêm.


Chào Anh Em Đi

Em đi, anh nhé, chào anh!
Ô hay! Chỉ thế là thành cố nhân?
Chưa đi đã nhớ ngàn lần,
Đi rồi, ai biết có cần nhớ ai? 




 Thu Về

Mùa chớm Thu về, em biết không?
Ở đây chẳng có lá ngô đồng.
Nhưng heo may thổi trên hàng liễu,
Cũng đủ cho mình lại nhớ nhung .

Ờ ! Nhớ gì đây, nhớ nắng vàng,
Vàng trên lối cỏ, nắng mênh mang.
Dắt tay hai đứa đi trong nắng,
Hoa cỏ chừng thơm khắp địa đàng.

Ôi ! Nhớ lòng còn muốn nhớ thêm,
Ngọc lan thơm mãi nửa chừng đêm,
Nủa đêm sương đọng trên khung kính,
Để mảnh trăng vương một góc thềm .

Em hãy vì Thu thương nhớ đi,
Như con bướm lạc đóa tường vi,
Như ta ngữa mặt trông mây trắng,
Rồi khẻ nghiêng đầu đọc Cổ Thi .


Bờ Mê Bến Giác

Lên chùa, muốn hỏi, hỏi ai?
Thảng nhiên nhìn đấng Như Lai gần kề.
Người xưa dưới gốc bồ đề,
Chắp tay bến giác, bờ mê đã từng.
Hào quang khắp nẻo sáng trưng,
Cái ta tưởng có bỗng dưng hão huyền.
Con sông trước mặt là duyên,
Nước non đô thị, lâm tuyền cũng y.
Ngón tay đã vạch đường đi,
Ngàn muôn pho sách còn gì mà xem?


Tóc Bay Giữa Cầu

Qua cầu tưởng tóc là mây,
Mà mây với nước cứ đầy mặt sông.
Tóc ai đem thả giữa dòng,
Mây ai lại quấn một vòng ngang vai?
Ngày xưa mái tóc em dài,
Để cho người ấy nhớ hoài mây xanh.
Để thơ vướng mãi bên mành,
Dễ chừng nước mắt cũng thành sông Tương.
Qua cầu vén tóc mà thương,
Biết đâu mai mốt còn vương sợi nào?
Tóc mây thuở ấy đó sao?
Bởi mây, mây cũng bạc đầu như ai!


Chiều Ở Lũng Sương

Sương khói chiều hôm biết nhớ ai?
Nhìn ra cứ tưởng khúc sông dài.
Tôi con thuyền nhỏ không nơi đậu
Tiếng thở không rung nổi đất trời.
Giông tố không vì buồn bã nổi
Lầu xưa lơ lững đám mây trôi.
Cánh chim hoàng hạc từ nay biệt,
Thơ cũ giờ gom được mấy bài?
Ai cấm được tôi lòng thổn thức,
Khi nhìn nét chữ mực nhòe phai
Chiều ơi ! Sương khói trên đường cũ
Đã xoá dùm chưa những dấu hài?


Màu Thời Gian

Quên rồi. Quên hết được sao?
Quên vòng tay ấm ngọt ngào nụ hôn.
Quên ngày chờ đợi mõi mòn?
Quên đêm thao thức rượu còn chưa say!
Biết rồi sẽ có một ngày,
Trăng tròn sẽ khuyết, tình đầy sẽ vơi
Thế ư? Là thế cuộc đời?
Chao ơi! Những tiếng chào mời ngày xưa .
Ngày xưa? Không chỉ mới vừa...
Soi gương khép mở đã thừa mỉa mai
Thương sao mái tóc lược cài,
Bể dâu đủ để cho phai má hồng
Nói gì đến chuyện núi sông,
Quay đi từ đó là không lối về.
Mười năm quên hết lời thề
Ca dao còn dậy bên lề hoàng hôn
Còn đây nguyên một nỗi buồn,
Đóa hoa vàng mãi như hờn với Thu.


Trả Lại Hồn Cho Ta

Trả ta nỗi nhớ niềm thương,
Hỡi mây đang trắng, hỡi đường đang xa.
Hỡi sương ướt dưới trăng tà,
Hỡi chăn chiếu lệch, hỡi ta một mình
Trả ta những bức thư tình
Tiểu thư tóc kẹp bên mành nhìn xa,
Trả ta sách ép đầy hoa,
Trả ta nét chữ đã nhòa mực xanh.
Trả ta giấc mộng hiền lành
Những hôm làm dáng bắt anh đợi chờ,
Ta còn gì nữa bây giờ?
Thôi thì gói trọn vào thơ tặng người.


Âm Vọng Sắc Không

Làm sao em chẳng gọi tên người
Sinh tử dù cho nước chảy trôi
Ly rượu vừa chia nồng trước mặt
Vầng trăng đã thấy lạnh bên trời
Thơ buồn cho dẫu là chưa rụng
Trái chín làm sao lại chẳng rơi
Biển cạn non mòn người biết chứ?
Có gì vốn rã lại không rời?


Thấy Từ Ca Dao

“Đây người dưng đó người dưng,
Cớ chi nước mắt rưng rưng chảy hoài”
Thôn Đông sao nhớ thôn Đoài,
Người trong sao nhạt, người ngoài sao thương?
Lạ chưa là chuyện yêu đương!
Nguyễn Du sao viết Đoạn Trường Tân Thanh?
Tại sao anh chẳng là anh?
Mà hơn ruột thịt mà thành lứa đôi?
Tại sao tôi chẳng là tôi
Vắng ai bổi hổi, bồi hồi không yên
Tại sao lại nợ lại duyên
Lại đem giây buộc cho liền đôi ta?
Đêm đêm bấc lụn trăng tà
Đứng lên, ngồi xuống vào ra nhớ mình
Thì ra hai chữ ái tình,
Muôn ngàn năm viết vẫn hình như chưa!


Nửa Đêm Về Sáng

Ai người trên đó nhớ gì không?
Mà dưới này mình lại cứ mong!
Trên đó có mây vờn lớp lớp
Dưới này mình vin nhánh sầu đông.

Nhánh cây vít xuống tưởng đêm gần
Trăng hạ huyền xanh một khoảng sân
Người ấy ngủ quên rồi đấy nhỉ
Tại sao mình lại cứ phân vân

Trăng đã lên cao đêm sắp cạn,
Ta chờ ai nữa hết đêm nay!
Trời ơi ! Ngẩng mặt nhìn lên mãi
Chỉ thấy không dưng nước mắt đầy!


Tứ Tuyệt Cho Cổ Trúc

Cuộc vui nào lại chẳng tàn
Cám ơn anh nhé vô vàn chiều nay
Nắng tàn theo cánh lá bay
Đủ em khép chặt vòng tay xin về.


Tình Yêu

Tình yêu có phải là hoa,
Em đem rải trước hiên nhà đêm nao?
Phải không là tiếng em chào,
Nồng nàn đôi mắt, ngọt ngào làn môi?
Phải chăng ghé cạnh anh ngồi,
Em nâng ly rượu, em mời thiết tha.
Phải chăng là thấy người ta,
Cứ đưa cứ đón như là người thân.
Nói xa nhưng nghioã lại gần,
“xưa nay tài tử, giai nhân lẽ thường”
Dựng nên một khúc Đoạn Trường,
Để hờn, để giận, để thương bất ngờ,
Phải hoa phượng tím đôi bờ,
Gió bay vạt áo khi chờ đợi nhau?
Phải khi gấp áo kê đầu,
Mùi hương đọng mãi trong màu tóc ai?


Dư Âm Tống Biệt

Tổ quốc từ khi trở bước xa
Bốn phương sương khói biệt quê nhà
Con chim chiều tím tìm nơi đậu
Dãy núi mây xanh đẫm bóng tà
Mùa Hạ còn thương hoa phượng đỏ?
Rừng phong thêm nhớ sắt Thu già!
Những ai tỉnh giấc trong đêm vắng,
Có nhớ canh sương mấy tiếng gà?

Hà Thượng Nhân
San Jose - Trung Thu 1993

 

                                            

 

 

         

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.