Nov 13, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Gặp chi nhiệt huyết lạnh tanh … hương lòng? / Cho em tất cả những gì ta có....
Xuân Ngữ * đăng lúc 08:43:38 AM, Jun 14, 2009 * Số lần xem: 1114


Hai mươi năm sau gặp lại
Trái tim hai đứa dạn dày phong sương. XN


Mắt vương dạt áo lưng dài
Bạt xiêu cánh gió mệt nhoài cơn giông
Lạc nhau bốn cõi bềnh bồng
Thấy trong ký ức: Núi sông tự trầm!

Thì thầm sóng vỗ đá ngầm
Em quay bước mõi, ta bầm tim hoang
Vụt theo non nước ngỡ ngàng
Phố xưa, cột điện cũng bàng hoàng theo

… Tan trường bám sát như mèo
Thẹn thùng em quắn quíu, quèo cả chân
Tình rơi. Nhịp bước em gần …
Ta tăng vận tốc … ân cần trao thư

Loạn ly rờn bóng phù hư
Thấy em quấn vội tóc bù khăn sô
Cấu càu đất mới đấp mồ
Đắng cay … xin ngậm, đưa đò sang sông

Ngỡ trời đất lạ mêng mông
Hai mười năm dẫu cạn lòng, khô trơ
Bỗng đâu sóng vỗ tràn bờ
Bôn ba tái ngộ giữa đời trầm luân!

Nhìn nhau mắt hoắm sâu, quần
Phong sương sững sốt … gian truân nữa đời
Lần tay đếm nụ rã rời
Mọc trong tim đá rối bời rong rêu

Thanh xuân ngã bóng xế, chiều
Chảy bương sinh kế cũng nhiều lãng quên
Thôi em, tình nặng lụy phiền
Coi như cơn gió thoãng triền đá treo

Dẫu cho trôi giạt cánh bèo
Hơn tù rục mạng, đói, nghèo chung thân
Thôi em! mình kiếp phong trần
Gặp nhau chỉ để nhớ ngàn lau xưa

Rồi theo dòng nước đêm mưa
Cuốn phăng dĩ vãng, chôn bừa tuổi xanh
Trời cao sao nỡ đọan đành
Gặp chi nhiệt huyết lạnh tanh … hương lòng?

Xuân Ngữ

***

Cho em tất cả những gì ta có....

Ta nào muốn cho em tất cả
Những hoàng hôn lẩn quẫn bên đời
Những u tình rải khắp biển khơi
Và cay đắng … một đời lưu lạc!

Hồn ta đây! phiêu diêu như cánh vạc
Mật ngọt nào rơi rớt giữa đêm đen?
Cuộc đời ta đầy cay ớt, chua phèn
Nào có được chút bình minh rực rỡ!

Từ bước lưu vong đất trời bỡ ngỡ
Ôm ấp, vỗ về bằng thú đau thương
Em gọi ta: Thi sĩ của đoạn trường
Thơ chua chát mang sầu đau man mác

Ta yêu em, đóng khung tình phai nhạt
Dấu trong hồn góc tối chút điền viên
Lỡ mai sau đời điên đão ngã nghiêng
Khơi kỷ niệm … vơi sầu dăm ba phút

Ta nào muốn cho em: Chí cùn, tâm nhụt
Nhưng giữa rừng đầy thú dữ, gươm đao
Lọc lừa nhau thêm chồng chất hư hao
Thêm máu lệ đổ tràn bờ nhân ái

Có chút gì cho em, chắc ta không ái náy?
Nhưng sót lại trong đời đều hư đốn, lao đao
Như mặt mày ta - phờ phệt, xanh xao
Gắng gượng sống, yêu bằng tim thoi thóp!

Và tất cả những gì ta nhặt góp
Từ ước mơ trời sáng lạng quê hương
Đến tình yêu chôn kín đáy tâm hồn
Xin tặng hết cho em những gì ta có....

Và cho em tất cả những gì ta không có!

Xuân Ngữ

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.