Jul 23, 2024

Thơ song ngữ

Thơ Song Ngữ PHAN TẤN HẢI
Phan Tấn Hải * đăng lúc 04:02:18 PM, May 18, 2024 * Số lần xem: 140

 

*              

   
Thơ Song Ngữ PHAN TẤN HẢI

                             ❤ 🌹 ❤



MỘT THỜI

Làm sao anh có thể viết
về một thời, khi thấy gió bay
anh mới biết rằng tóc em quá ngắn,
khi thấy nắng hanh
anh mới biết rằng màu phấn
còn quá nhạt trên má em,
khi mời em đi lễ hội anh mới thấy
rằng em chưa biết điểm trang.
Làm sao anh có thể viết về một thời,
khi em mang tiếng cười vào đời
anh và bây giờ còn vọng trong trí nhớ của anh,
khi tiếng guốc em đi thời
mới lớn vẫn còn gõ nhạc trong giấc ngủ của anh,
khi chúng ta lần đầu nhìn nhau
và thấy thời gian đứng lại.
Một thời. Một thời.
Một thời vẫn làm anh run rẩy
khi nhớ lại màu môi hôn của em.



ONCE UPON A TIME

How could I write about a time
when I saw the wind
and knew that your hair was so short,
when I saw the dry sunshine
and knew that your cheek color was so pale,
and when I invited you to a festival
and knew that you learned
nothing about make-up.
How could I write about a time
when you brought laughters into my life
and let them echo deeply in my memory,
when you walked on wooden clogs in our naive
years and sounded the music in my sleep,
and when we first time looked at each
other and knew the time has stopped.
Once upon a time. There was a time.
A time that has made me shake
while recalling the color of your kissing lips.

❤ 🌹 ❤

MÃ HÓA TÊN EM VÀO THƠ

Anh ghi xuống giấy
 những lời từ tháng ngày
 như đã quên
 thấy lại giữa những
 chữ ẩn mật
 khuôn mặt em mơ hồ hiện lên
 buốt giá hồn anh nửa đêm
anh đưa vào thơ
những dấu chân tuyết
em một thời thật xa để lại
hơi lạnh còn nghiêng trên nét mực
 anh run rẩy đọc
 nhìn thấy em bước
 giữa những chữ trên giấy
anh ghi lại vào chữ
những trí nhớ
từ một thời xa thật xa
nghe giữa những sợi khói mờ nhạt
vọng lời em rất buồn
có phải chúng ta đã vụng về mất nhau
 em sẽ đọc thấy
 mùi hương ẩn trong chữ của anh mùi hương từ trời
 một thời em đã
 mang vào đời anh
 một ngày mưa tuyết
 ngày chúng ta tựa vào nhau
đỡ cho nhau từng bước chân
nhiều lần chúng ta trượt
 qua những hè phố đóng băng
 nơi tiếng em cười rơi xuống
 và rồi bay lên
 thành hoa tuyết khắp trời
 và từ đó
 phủ mát tháng ngày của anh
 rồi sẽ có một ngày em đọc
 và thấy giữa dòng thơ
 anh chép đêm nay
 và sẽ nhận ra giữa những câu
 quá nhiều những chữ không còn vần điệu
 là những ngày còn lại của đời anh
 là những ngày và đêm
đã bị xô lệch và mã hóa bằng tên em
nơi một thời thật xưa
 nơi đó
 em đã bước vào hồn anh
 và rồi bỏ đi
để lại những lối trận đồ.

ENCRYPTING YOUR NAME WITH VERSE

I put onto paper
words from days and months
 that have almost vanished
 and see again among the
 secret words
 your face stealthily appearing
 chilling my soul every night
 I put into poem
 the footprints you left in snow
 from days so far away
 with cold wind shivering my ink lines
 shaking I read
 and see you walk
 among words on paper
 I put into words
 the memories
 from days so far away
 and hearing amid the fading strands of smoke
 your sorrowful voices
 how did we lose each other so clumsily
 you will notice
 the fragrance hidden in my words
 the fragrance from heaven
 that you once
 brought into my life
 in a day of snowfall
 the day we leaned on each other
 to help passing for every step
 and many times we slid and fell
 along the icy sidewalks
 where your laughs fell onto
 and then soared back to sky
 transforming into snowflakes
 and since then on
 cooling my days and months
 you will someday read
 and see beneath the poetic lines
 that I write down tonight
 and will notice among the clauses
 so many words without rhymes
 those are my remaining days in life
 those are days and nights
 being tilted and encrypted with your name
 once upon a time
 at that place
 you stepped into my soul
 and then left
 leaving a maze of paths

❤ 🌹 ❤

LEM DÒNG MỰC

  Này cô, cô ni nhỏ
xin giữ thật vắng lặng
 từng bước cô đi
 thật dịu dàng
 hãy lắng nghe từng góc chùa
 tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
 kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
 này cô, cô ni nhỏ
xin giữ thật vắng lặng
 khi đọc những trang kinh
 hãy thấy chữ tôi đã vàng trên giấy
 hãy nghe làn gió còn hát trong các dòng mực
 một thời tôi ngồi chép
 lời của Đức Thế Tôn
 từ những ngàn năm trước
 này cô, cô ni nhỏ
xin giữ thật vắng lặng
 thật vắng lặng
 xin đừng cười
 nào ai còn nhớ
tiếng cười cô ni đã làm hồn tôi vỡ
và lem mực những dòng thơ tôi.



BLURRING THE INK LINES

you, the young nun
 please keep really silent
 on every step you walk
 gently please
 just listen to every corner of the temple
 where the wind from the ancient meditation forest whispers
 and recites the way of Buddha sitting soundlessly
 you, the young nun
 please keep really silent
 while reading the ancient sutras
 just see on paper my words that have turned yellow
 just hear the breezes still sing within the ink lines
 once, in a long past age I wrote down
 words of Buddha
 thousands of years ago
 you, the young nun
 please keep really silent
 really silent
 please don’t laugh
 who would remember
 a laugh from a nun that broke my heart
 and blurred the ink lines from my poems.

❤ 🌹 ❤

MỜI EM CÙNG ANH RA BIỂN

 mời em cùng anh ra biển
 hãy bước vội
 và bước thật vội
để dịu dàng đặt chân lên cát
để nhúng những ngón chân
 vào sóng nước
 và để thấy mình
 trở thành như một với cả bầu trời
 mời em cùng anh ra biển
 trước khi những sợi tóc
 trở màu xám
 trước khi những
 tháng ngày
 nhạt hồng trên má,
 và trước khi tình yêu của anh làm
 son nhạt trên môi em
 mời em cùng anh ra biển
 hãy bước vội và thật vội
 trước khi ngày và đêm
 trở thành các nếp nhăn
 trên mặt, trên tay
 và khi chúng ta còn bên nhau
 mời em cùng anh ra biển
 hãy ngồi xuống,
 hãy lắng nghe
 và hãy nhìn thấy
 lời anh đọc thơ
với từng chữ bay lên để thành hoa khắp trời
 mời em cùng anh ra biển
để thấy chúng ta là bọt sóng
 một thời hiện ra
 và rồi sẽ biến mất
 một thời tới bên nhau
 yêu nhau
 và rồi sẽ lìa xa
tất cả rồi sẽ trở về
lặng lẽ
vô cùng
 mời em cùng anh ra biển
 hãy giữ lòng mình
 trôi chảy như sóng nước
 không nơi nào để tới
 và rồi trở về lòng biển rộng
 nơi đón nhận mọi thứ trong đời
 với lòng không phiền muộn
 và vẫn giữ lòng
 lặng lẽ
muôn nghìn năm
mời em cùng anh ra biển
để tập thấy chúng ta
 là bờ cát trắng
 nơi đón nhận mọi bước chân
đón nhận mọi thứ trong đời
 với lòng không phiền muộn
 và vẫn giữ lòng
 lặng lẽ
muôn nghìn năm
 mời em cùng anh ra biển
 nơi những trận bão vùi dập
 nơi em sẽ trở thành
 một ngọn gió
 và dìu những cánh chim hải âu vào bờ
 đưa những cánh buồm ngư dân tránh bão
 hãy bước đi với anh
 dịu dàng như ngọn gió
để đón nhận mọi chuyện
 với lòng không phiền muộn
để nơi lòng chúng ta
 lặng lẽ
không nơi chỗ trụ
và là bạn của muôn pháp
 mời em cùng anh ra biển
 nơi chúng ta trở thành bầu trời
 nơi chúng ta
đón nhận
 cả nắng và mưa
 cả ngày và đêm
 với lòng không phiền muộn
 nơi lòng chúng ta
 lặng lẽ, không nơi chỗ trụ
và là bạn của muôn pháp
 với lòng không phiền muộn
 và là bạn của muôn pháp.



COME ALONG WITH ME TO THE OCEAN

come along with me to the ocean
 walk fast
 and walk faster, please
 to gently put your feet on the sand
 to dip your toes
 into the water
 and to feel like becoming one with the sky
 come along with me to the ocean
 before the hair
 turns gray
 before
 months and days
 fade the blush on your cheeks
 and before my love
 blurs your lipstick
 come along with me to the ocean
 walk fast and walk faster
 before days and nights
 become the wrinkles
 on face and hands
 and while we still have each other
 come along with me to the ocean
 please sit down
 please listen to
 and please watch
 my voice reciting poetry
 with every word soaring to become flowers in sky
 come along with me to the ocean
 and see that we are just bubbles
 once appearing
 and then someday vanishing
 once coming together
 loving each other
 and then leaving away
 everything then will return
 to the peaceful
 eternity
 come along with me to the ocean
 and keep your mind
 flowing like the waves
 that have nowhere to come to
 and then become one with the ocean
 that receives all things in life
 without regrets
 and that always keeps the heart
 peaceful
 for thousands and thousands of years
 come along with me to the ocean
 and learn to see us
 as the white sand beach
 where receives all footprints
 receives all things in life
 without regrets
 and still keeps the heart
 peaceful
 for thousand and thousands of years
 come along with me to the ocean
 where the storms rage high
 where you will become
 a breeze
 and steer the seagulls to a sanctuary
 and lead the fishing boats to a harbor
 just walk along with me
 gently like a breeze
 to receive all things
 without regrets
 to keep your heart
 peaceful
 that has nowhere to cling to
 and becomes friends with all things
 come along with me to the ocean
 where we become the sky
 where we
 receive
 all sunshine and rain
 all days and nights
 without regrets
 where our hearts
 stay peaceful and have nowhere to cling to
 and become friends with all things
 without regrets
 and become friends with all things.

❤ 🌹 ❤

HÃY ĐỂ BỤI MỜ TRANG GIẤY

   
--- Tặng Khánh Trường, một thời Hợp Lưu

Hãy khép trang giấy lại
còn thoang thoảng những ước mơ
hãy tự để bút mực
làm trôi chảy những dòng thơ
chữ đã viết xuống rồi
là hóa thân thành hoa cho đời
cũng như gió đã viết  
kịp lên trang giấy bầu trời
giữa những muôn trùng chảy xiết
thành những bạt ngàn chữ của mây
thành những bạt ngàn chữ sinh rồi diệt
để thấy đời người có hạn
cũng như mây tan vào vô tận
ai níu được gió hôm nay
ai nhốt được thơ ngày mai

Hãy mặc gió cuốn đi
tháng ngày tuổi trẻ của chúng ta
khi rượu còn đầy ly
khi nồng say còn sóng sánh môi hoa
khi những đôi mắt giai nhân còn chưa xa
còn ẩn hiện giữa dòng thơ trên báo
để rồi chúng ta phiền muộn trong mơ
để rồi chúng ta đưa nỗi nhớ mơ hồ
quyện vào mực, vào chữ để giấy ướp mùi hương
để rồi ẩn tiếng cười giai nhân vào tranh
để rồi gọi tên em là nhan sắc giữa vô thường
cứ ngỡ là bất tử
nhưng thực sự là không
khi mùa thu làm vàng trang giấy cũ
khi mùa đông làm nhạt nét tranh nơi môi cười
có phải vì chúng ta chạy trốn quê nhà
nơi nước mắt như dường miên viễn dặm xa.

Hãy khép trang giấy lại
bụi thời gian đang lặng lẽ bay tới
đang phủ mờ đi một thời trí nhớ
đang xóa mất dấu chân một thời lặn lội
chúng ta đã muốn tìm mùa xuân lưng trời trận gió
để đưa vào giấy hợp lưu những mùa hoa nở
một thời chúng ta đã sống dài như bất tận
đã ồn ào nói cười như đêm vui mừng không ngủ
một thời chúng ta còn tin vào hồn giấy mực
còn suy tính về những dòng thơ sắp viết
còn cân nhắc với những chữ như dường siêu thực
một thời chúng ta còn tin vào tranh
còn đi tìm cho ra những sắc màu phép thuật
hy vọng làm đẹp hơn cho những chiều tối sáng trưa
khi chúng ta còn tin vào những dòng chữ hợp lưu
rồi sẽ nối kết được cả muôn trùng quê nhà
rồi xếp giấy, chép thơ để làm cầu
rồi vẽ tranh, phác họa để nối cả thiên hà
rồi dòng chữ đã thành mưa để ngập ướt ưu sầu
rồi sắc màu đã thành gió để bay tìm mây dặm xa.

Hãy để bụi mờ trang giấy
chúng ta chỉ là quáng nắng chiều qua
chúng ta chỉ là ảnh hiện trong gương
chúng ta chỉ là bọt sóng mưa sa
chúng ta chỉ là tia chớp dặm trường
chúng ta chỉ là giấc mộng sát na
chúng ta chỉ là buổi sớm giọt sương
nhưng đã thơ mộng như kim cương bất hoại
nhưng đã xót thương như lòng mẹ từ bi
nhưng đã tắm dòng hợp lưu từ trời xa phương ngoại
nhưng đã hóa thân thành thơ giữa những chiều ánh tà huy
nhưng đã đi đứng nói cười với ước mơ Hùng Vương cổ đại

khi trang sách khép lại
từng đàn chim từ các dòng thơ bay lên.
.

LET DUST BLUR THE PAGES

-- To Khánh Trường, for the ancient days with Hợp Lưu

Let's close the pages, where the dreams still linger
let pen and ink flow the lines of poetry on their own
words written down are the incarnation of flowers for life
just like the wind has written on the page of the sky
amidst the fast-blowing gales
to become thousands of clouds
to become thousands of words that arise and fade away
to see that life is too short
just like the clouds melt into infinity
who can hold the wind today
who can lock up poetry tomorrow

Let the wind blow away our youthful days.
when the cup of wine is still full
when passion still shines on the lips
when the eyes of the beautiful
are still not far away
still bob around in lines of poems in the newspaper.
then we are sorrowful in our dreams
then we put the vague nostalgia mixed
into ink, into words so that the paper can give off a scent.
then we hide the giggling of the beautiful into paintings
then we name her as the beauty among impermanence
we believe those are deathless
actually -- not.
the autumn turns the old pages yellow
the winter fades the smiling lips in paintings
is it because we run away from home,
where tears seem to be far away?

Let's close the pages
The dust of time is quietly flying in,
blurring ancient memories,
erasing footprints of a time of the laborious walk.
We wanted to find the spring with the wind
to put on paper the confluence of the blooming seasons.
Once upon a time, we lived as long as eternity,
talked, and laughed like nights of sleepless joy.
Once upon a time, we still believed in the spirit of paper and ink,
and chew over the lines of poetry that were about to be written
weighing the seemingly surreal words
Once upon a time, we still believed in painting
looking for magical colors
hoping to beautify the afternoons, evenings, mornings, and noons.
Once upon a time, we still believed in confluence words
then we would connect all the broken souls in the homeland.
then we would fold the papers and write down poems to make the bridges.
then we would sketch and paint to link all the galaxies.
then the words would become the rain to flood all the sorrow
then the colors would become winds to search for the clouds in faraway miles.

Let dust blur the pages
we are just a mirage of sunshine yesterday
we are just an image shown in the mirror
we are just the foams raising up from the rain on a river
we are just a flash of lightning in a faraway sky
we are just a fleeting dream
we are just a drop of morning dew

but we lived poetically like the undestroyable diamond
but we lived compassionately like merciful mothers
but we bathed in the confluence of rivers from faraway horizons
but we transformed into poetry in the sunset afternoons
but we stood, walked, talked, and laughed in a dream from the ancient Hung Vuong dynasty.
when the page closes
flocks of birds fly up from the lines of poetry.

 🌿💛🥀

Nguon Fb 

 🌺

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.