Aug 19, 2022

Thơ mới hiện đại VN

Kinh Tế Mới /Trái Nho
Trần Vấn Lệ * đăng lúc 12:06:56 PM, Mar 25, 2022 * Số lần xem: 185
Hình ảnh
#1

 


  

 


Kinh Tế Mới


Hôm nay trời trong vắt mà lạnh ngắt em à.
Nắng không nở được hoa vì nắng cũng lạnh ngắt!

Trời lạnh thật, lạnh thật.  Băng dính cứng mặt sân...
Xe lạnh cóng trên sân...gương bắt đầu nhỏ lệ!
Lau kính xe như xé áo đêm qua ai phơi...
Lanh chia khắp bốn trời, mây trôi đâu không thấy!
Ngộ ghê!  Dòng sông chảy, không ếch nhảy lên bờ
Không có gì là thơ như con sông Nam Định!
Ông Tú Xương yên ngủ hơn trăm năm nay.  Buồn!
Ông ngủ đi, ngủ luôn!  Ông ngủ đi, ngủ luôn,
Quê Hương mặc kệ nó, chó tru mặc kệ trăng...!

Đầu tháng, chưa phải Rằm, trăng khuyết trào nước mắt!
Đêm qua lạnh có thật, nước mắt không đóng băng!

*
Khi không tôi nói trăng.
Khi không tôi nói áo!
Tôi nhớ về Xóm Đạo, mùa Phục Sinh đang về,
em áo bay lê thê hay tóc thề gió chải...

Con sông lạnh tê tái, chắc sắp thành cánh đồng?
"Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô, khoai,
Đêm nghe tiếng ếch bên tai,
Giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò!" (*)

Thơ Tú Xương vậy thôi!  Kinh Tế Mới vậy đó!
Bao nhiêu người đã bỏ thân xác, hồn bay đâu?
Tại sao em cúi đầu?  Chúa bảo em đừng khóc?
Hỡi ơi tôi ác độc nhắc em chi ngày xưa...

Những ngày không nắng, mưa; những ngày đau như lụa
từng mảnh như phù vân...từng mảnh như phù vân!

 
 
Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Trần Tế Xương, bài Sông Lấp Nam Định:
"Sông kia rày đã nên đồng,
Chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô, khoai,
Đêm nghe tiếng ếch bên tai,
 
Giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò!"
Trần Tế Xương mất năm 1907, thơ ông để lại như tiên tri

 

Trái Nho...


Mình đi dạo vườn Nho, nàng nâng một chùm trái, hỏi tôi:  "Trái gì đấy?".  Tôi lắc đầu, làm thinh!

Có lẽ em bực mình, cái mặt em bí xị...Tôi nói:  "Đấy,  Trái Bi!".  Em nghe...mà lắc đầu!

Hai đứa mình giống nhau / cái lắc đầu hai nghĩa - lắc đầu, tôi, vô lễ; lắc đầu, nàng...dễ thương!

Tôi nâng mặt nàng hôn:  "Trái đấy là Trái Nhớ!".  Cái mặt nàng mắc cỡ, hôn nữa càng...khó quên!

Tôi nói nhỏ:  "Này em, trái Nho không có dấu...mình bỏ dấu không xấu / cái mặt của em nha!".

Trước tôi một nụ hoa / là đôi môi nàng nở!  Rồi cái miệng nàng mở:  "Này, ghét anh, ghét anh!"

Chúng tôi đi quanh quanh / trong vườn nho đầy trái.  Nàng là người con gái...không ai đẹp hơn nàng!

*
Cuộc chiến Việt Nam tàn / chia chúng tôi vạn dặm:  Nàng ở cùng đồng áng, tôi Cải Tạo, tha hương...

Ở Mỹ có nhiều vườn, nho nhiều bắt chóng mặt!  Tôi nhớ nàng se sắt...mua về cất dành nhìn...

Em ơi em làm thinh, anh cũng làm thinh, nhé!  Cắn trái nho, ứa lệ...vì dấu sắc dấu ơ... 

Cả chùm mà bơ vơ!
Cả chùm một chữ Nhớ!
Chúng ta đều đò lỡ...
Nói sao...Tình Đại Dương!

Trần Vấn Lệ



 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.