Jul 12, 2024

Thơ mới hiện đại VN

Giấy Trắng Học Trò/Bóng Người Xưa/Tiếng Người Xưa/ Nhớ/Anh Viết Tên Em/Thương về Ðà Nẵng/ Sài Gòn kỹ niệm
Tân Văn * đăng lúc 11:40:28 AM, Apr 27, 2021 * Số lần xem: 547
Hình ảnh
#1

 


  

 

 

Giấy Trắng Học Trò

Thuở đó anh vừa mười sáu tuổi
Dạy em từ thuở mới mười hai
Thấy em duyên dáng nên anh đã
Mơ mộng đềm trường chuyện gái trai

Anh là hàn sĩ sống tha hương
Tuổi đời niên thiếu, thiếu tình thương
Tương tư dệt mộng bên người Ngọc
Dung nhan kiều diễm, ngạt ngào hương

Dưới ánh đèn anh ngồi nhìn em
Làm bài toán số, học Anh Văn
Em hỏi những gì anh quên mất
Chỉ nhớ em xinh tựa chị Hằng

Thời gian gần nhau trôi quá mau
Anh về dệt mộng suốt đêm thâu
Ngày mai hạnh phúc huy hoàng quá
Xây tổ uyên ương hai mái đầu

Cũng từ lúc đó biết tương tư
Biêt thương, biết nhớ, biết đợi chờ
Đến trường anh viết tên em mãi
Hết giấy mà không hết ý thơ

Gần nhau cũng chỉ được ít năm
Tốt nghiệp anh đi vào Sài Gòn
Chia tay mà vẫn không dám tỏ
Tình đầu câm nín giữ trong lòng

Em cũng nhìn anh trong bâng khuâng
Giả từ Đà Nẵng, nhớ không ngưng
Hình em tha thướt trong áo trắng
Nụ cười duyên dáng, nét cao sang

Rồi mấy năm sau cũng tình cờ
Anh gặp lại em nơi xứ người
Kỷ niêm năm xưa bừng sống lại
Tìm nhau mình lại rủ đi chơi

Tết đó mình đi chợ Bến Thành
Chợ Tết nhưng anh chẳng muốn nhìn
Vì mãi nhìn em, anh cũng thấy
Mùa Xuân đang đến giữa tim anh

Sau Tết chúng mình lại gặp nhau
Thời gian vội vả cứ qua mau
Tháng tư bảy lăm mùa ly loạn
Anh sắp xa quê, đã sẵn tàu

Em đến tìm anh lần cuối cùng
Nhìn em anh nhỏ lệ u buồn
Làm sao khi trước em không nói
Một vé phi cơ, thật não nùng!

Anh đưa em đi ăn điểm tâm
Để được nhìn em thêm một lần
Rồi mai anh sẽ rời quê mẹ
Hình dáng người xưa mãi bâng khuâng!

Trên chiếc Honda đưa em về
Chẳng biết mình đang tỉnh hay mê
Chỉ nhớ bên anh em thủ thỉ
Ra đi anh có hẹn ngày về ?

Máy bay chờ đợi ở phi trường
Anh không muốn rời, bỡi vấn vương
Chẳng muốn xa em, em có biết ?
Anh mãi thẩn thờ trong nhớ thương

Sau cơn oanh kích Tân Sơn Nhứt
Hăm tám tháng tư hết phi cơ
Anh vẫn không đành xa em được
Giới nghiêm cấm ngặt 24 giờ!

Ba mươi tháng tư ngày ly biệt
Anh bước lên tàu, vượt biển khơi
Chạy ngang nhà em không vào được
Nên nhỡ nhân duyên phí một đời !

Những ngày lưu lạc Canada
Lạnh lẽo, buồn tênh quá nhớ nhà
Nhớ nhất nụ cười duyên say đắm
Ánh mắt long lanh, đẹp hiền hòa

Anh vẫn nhớ em đến bây giờ
Người xưa cảnh cũ vẫn trong mơ
Bây giờ có lẽ em có cháu
Nhưng trái tim anh vẫn đợi chờ !

Chiều nay bất chợt gặp một người
Bạn thân của em lúc thiếu thời
Sung sướng cùng ôn từng kỷ niệm
Chuyện cũ gần nửa thế kỷ rồi!

Anh đang sống lại những ngày thơ
Thấy em duyên dáng trong áo dài
Và anh trong lớp đang ngồi viết
Tên em trên giấy trắng học trò!

Tân Văn, Montréal, Canada
ngovantan@yahoo.com

Bóng Người Xưa

Bố mươi sáu năm vẫn không quên được

Bóng hình em từ lúc tuổi đôi mươi

Hàm răng ngà duyên dáng đôi môi cười

Đã làm cho trái tim anh rộn rã

Lòng ấm lên giữa mùa Đông lạnh giá

Trời hoàng hôn mà anh tưởng bình minh!

Anh tương tư gấp mười kẻ si tình

Rất bí mật, chả bao giờ em biết!

Tên của em mỗi ngày anh mãi viết

Trên giấy học trò, lên khắp trái tim

Lúc học bài anh chỉ nhớ tên em

Và hình dung nụ cuời như phép lạ!...


Tháng tư bảy lăm hai người hai ngã!

Anh phiêu lưu nơi đất lạ xứ người

Nhưng trong mơ luôn thấy miệng em cười

Như sống thật với thuở ngày thơ dại ...


Chiều hôm nay bên trời Gia Nã Đại

Bỗng thấy hình em lòng dạ tái tê!

Đâu nụ cười xưa và mái tóc thề

Có còn chăng chỉ trong vùng kỷ niệm!

Anh lưu lạc nơi xứ người vĩnh viễn

Em suốt đời gắn bó với quê hương

Đâu nụ cười duyên dáng thuở yêu đương

Làn da trắng mịn màng răng ngà ngọc?

Lòng tê tái,  nụ cười xưa đã mất!

Anh bùi ngùi ôn lại những ngày thơ

Ba mươi hai năm anh vẫn còn mơ

Dầu vẫn biết thời gian không quay lại

Anh nuối tiếc, tự trách mình vụng dại!

Biết làm sao tìm lại tuổi đôi mươi

Để cho anh say mê ngắm nụ cười

Đã chiếm trọn trái tim từ thuở đó!

Tân Văn (Montreal, Canada)
ngovantan@yahoo.com

        

Tiếng Người Xưa

    Hôm nay là mùa Xuân bốn mươi sáu
    Mình xa nhau không liên lạc với nhau
    Em lấy chồng, anh lấy vợ sao đâu!
    Mà mỗi đêm nổi sầu không vơi bớt
    Anh vẫn nhớ nhiều đêm khuya thức giấc
    Bóng hình em còn phảng phất bên anh
    Ngày xa nhau, ta như lá lìa cành
    Rất đột ngột nhưng lại đầy khắc nghiệt!
    Ai không buồn nhớ lại ngày ly biệt
    Xa một lần ân hận suốt trăm năm
    Cho nên dầu em xa cách biệt tăm
    Anh vẫn cố tìm em trong tuyệt vọng
    Và đêm nay tâm hồn anh xúc động
    Tuy không nhận ra tiếng nói của em
    Nhưng anh mừng em cũng chẳng thể quên
    Tên của anh vẫn còn trong ký ức
    Anh nhớ rõ dáng đi em ngày trước
    Từng bờ môi, từng ánh mắt ngây thơ
    Mỗi khi nhìn em anh nói bâng quơ
    Vì chưa dám tỏ tình yêu vụng dại
    Anh nhớ quá, anh nhớ hoài, nhớ mãi
    Như đỗ quyên héo hắt nhớ bạn tình
    Như mùa Xuân nhớ ánh nắng bình minh
    Dầu định mệnh cách chia mình oan nghiệt
    Em có nghe tiếng sóng gào tha thiết
    Là tiếng lòng anh thổn thức nhớ em
    Dầu em ban ngày anh giữa ban đêm
    Em mặt trăng anh mặt trời không gặp
    Dầu khoảng cách một nửa vòng trái đất
    Em mùa Xuân và anh giữa mùa Đông
    Nhưng hình em anh ôm ấp trong lòng
    Vẫn tha thiết như thuở mình thơ ấu
    Những kỷ niệm chẳng bao giờ phai dấu
    Để đêm nay trong giấc ngủ hiện về
    Em của anh vẫn còn mái tóc thề
    Và nét đẹp tuổi đôi mươi tinh khiết
    Anh vẫn giữ mối tình em bất diệt
    Suốt kiếp nầy và mãi vạn kiếp sau...

    Tân Văn
     (Montreal, Canada)


    Nhớ


    Nhớ em từng phút từng giây
    Như chim nhớ tổ như mây nhớ trời
    Như sông nhớ nước bồi hồi
    Như hè nhớ nắng, như vôi nhớ trầu
    Như thu nhớ lá vàng rơi
    Như đông nhớ giọt mưa xoi sụt sùi
    Như xuân nhớ đóa Mai tươi
    Như bình minh nhớ mặt trời chưa lên
    Như hoàng hôn nhớ bóng đêm
    Như chim quyên nhớ bạn tình xa nhau
    Em ơi, xin hãy về mau
    Rừng thương biển nhớ núi sầu tương tư.


    Anh Viết Tên Em

    Anh viết tên em trên cát
    Sóng vào cuốn mất tên em
    Anh viết tên em trên đá
    Đá mòn tên bị lãng quên
    Anh viết tên em trên mây
    Gió cuốn mây trời tan biến
    Anh viết tên em trên trăng
    Chị Hằng ghen quá xóa tên
    Anh viết tên em trên sao
    Sao cũng mờ sau đêm tối
    Anh viết tên em trên tuyết
    Tuyết tan dấu vết cũng tàn
    Anh viết tên em trên thép
    Thép đâu chịu nổi thời gian!
    Anh viết tên em trên gỗ
    Gỗ kia cũng mục có ngày
    Anh viết tên em trên giấy
    Thời gian làm mực mờ phai
    Anh viết tên em trên áo
    Giặt nhiều áo rách, tên nhòa
    Anh viết tên em khắp nơi
    Nhưng không nơi nào giữ mãi
    Anh viết tên em trong tim
    Suốt đời nằm mãi trong anh


    Tân Văn, Montréal, Canada
    ngovantan@yahoo.com

    Thương về Ðà Nẵng

    Ðứng bên ni Thái Bình Dương
    Ai về Ðà Nẵng chung đuờng với tôi
    Xa quê thương nhớ bồi hồi
    Nhìn về phương ấy đứng ngồi không an
    Sơn Trà nghe tiếng thở than
    Tiên Sa thông réo, gió ngàn vi vu
    Mỹ Khê vang bóng một thời
    Ngũ Hành Sơn vẫn còn mời khách xa
    Kim Sơn sừng sững kiêu sa
    Mộc Sơn vẫn gọi mời ta trở về
    Thuỷ Sơn hùng vĩ cao nghêu
    Hỏa Sơn hai ngọn đứng đều song sinh
    Thổ Sơn trông thật là xinh
    Bao nhiêu hang dộng, là tình bấy nhiêu
    Nơi tôi cùng với nguời yêu
    Ðã từng đến viếng những chiều năm xưa
    Thiên Long, Vân Nguyệt nhớ hoài
    Hoa Nghiêm thạch dộng, Lang Hu tuyệt vời
    Huyền Không Ðộng đón bao nguời
    Tàng Chơn tôi đã khắc lời trăm năm
    Tam Thai, Linh Ứng, Từ Tâm
    Là Tam Bảo tự tiếng tăm lẫy lừng
    Ai về tắm biển Thanh Bình
    Thanh Khê hải sản gái xinh mặn nồng
    Đưa em tlên đỉnh Hải Vân
    Trường Sơn yêu Thái Bình Dương nơi nầy
    Ai về Liên Chiểu, Chân Mây
    Phước Tường, Hòa Khánh những ngày nhớ nhung
    Quê hương xa cách ngàn trùng
    Nhưng tim tôi vẫn sống cùng quê hương
    Ai xa Ðà Nẵng không thương?
    Ngàn năm tôi vẫn còn vương vấn tình.

    Tân Văn
    ngovantan@yahoo.com

    Sài Gòn kỹ niệm

    Sài Gòn hôm nay có vui không em?
    Con đường năm xưa anh vẫn đi tìm
    Cho dẫu thời gian mờ phai kỹ niệm
    Thành phố thân yêu còn mãi trong tim
    Sài Gòn hôm nay có mưa không em?
    Nhớ những giọt mưa trên lá cây mềm
    Róc rách mái tôn từng đêm hoang vắng
    Mưa rơi bên này làm thương nhớ thêm
    Sài Gòn hôm nay có nắng không em?
    Nhớ ánh bình minh, nhớ cả nổi niềm
    Nhớ thuở học trò lê chân khắp phố
    Kỹ niệm ngày xưa giờ biết đâu tìm?
    Ước gì Sài Gòn có anh và em
    Hai đứa cùng đi, chung một nổi niềm
    Sống lại những ngày ngây thơ mơ mộng
    Ta đưa nhau vào hạnh phúc thần tiên

    Tân Văn
    ngovantan@yahoo.com






 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.