Oct 19, 2021

Thơ song ngữ

To The God Of My Fatherland
Dương Như Nguyện * đăng lúc 11:22:32 AM, Nov 25, 2020 * Số lần xem: 419
Hình ảnh
#1

 


  

 

       



To The God Of My Fatherland

Allow anger, allow rage, allow shame,

My poetry stained with the dirt of an unclean hand,

To those who buy and sell my holy sand,

Kneel down, beg for forgiveness, from the god of my fatherland.


***
Thế hệ trưởng thành trong thế sự

Ly đời viễn xứ vỡ thành thơ

Tim sao trơ trọi, đầu không chữ

Và bút cô đơn, giấy đợi chờ


Gíó từ quan ải về theo bão

Nước mắt thành mưa, khấp lữ hành

Tưởng như lửa đốt trong lòng biển

Cát từ hoang đảo, bụi vờn quanh


Nhắm mắt gục đầu theo nước đục

Tay run, chân nhão, thốn trong lòng

Tiền nhân đâu nhỉ mà thương tưởng

Có phải đang chờ dấu Lạc Long?


Khách đã quay về nơi chốn cũ

Còn đâu mỹ nữ, và thi nhân?

Hoàng Triều Cương Thổ nào đâu thấy

Vạch cỏ đi tìm những dấu chân


Ai tế Nam Giao, chừ tĩnh mặc

Hồn ai vương vấn bãi Trường Sa?

Ai biến thần kinh thành quán trọ

Chôn hài cốt Việt mà trổ hoa


Cưả Thuận vẫn xanh màu ảo vọng

San hô hình tạc, tạ ơn trời

Hay là máu lệ từ Sơn, Thủy

Trận chiến vì em, công chúa ơi


Nguyễn triều mộc bản từng khuôn chữ

Trí tuệ băm dằm, mục nát thôi

Mở mắt cho đầu lao xuống vực

Gọi Hàn Mạc Tử là chia phôi


Đất chẳng còn cây, rừng hết lá

Đâu là quê quán, duỗi chân nằm

Mái đò ai rẽ vào con lạch

Nặng trĩu lòng ghe, tiếng thạch gầm


Thánh Gíóng còn không, mà nguyệt tận

Hồn Trưng thao thức, ngả đôi bờ

Óc chị, tim em rồi tận thế

Có kịp cho thành tứ tuyệt thơ


Hoàng Sa, Trường Sa, rồi Hoàng Sa

Địa linh, nhân kiệt, tìm đâu ra?

Nước đã cạn dần thành đất thấp

Che đủ bàn chân, ai bước qua


Thu Bồn, Thạch Hãn trong tim em

Nổi thành cồn, lũ, cuả mưa nguồn

Nếu em cứ khóc người xưa mãi

Sẽ đuối trong dòng nước mắt tuôn


Tôi làm thơ có em ngồi trông
(Rằng Ai Tư Vãn cuả nàng Hân)

Ngâm Ai Tư Vãn, tiếc Huyền Trân

Sẽ là duyên nợ phần em giữ

Để nhắc con người nhớ núi sông


Còn dịp nào ra hoang đảo nữa

Này đây, xương thịt là quê cha

Ở cuối chân trời sen vẫn nở

Thơm ngát hương hồn cuả quốc gia


Đàn tranh, nức nở, rồi lặng im

Vì nghe trong gió, kẻ đi tìm

Gãy nốt đi em, biển biệt khúc

Đâu là ranh giới, đâu là tim?


Thả tóc đi em, về hứớng bắc

Khi mờ, khi tỏ, nghiệp duyên nàng

Chẻ tóc thành đôi hàng phố thị

Quay lại trời nam biếc ánh trăng


Đá sẽ hao mòn trong chính điện

Vua đem ngôn ngữ đúc thành bia

Đêm xuống trong làn sương giá lạnh

Thấp thoáng hồn ai đã hiện về?


Và dĩ nhiên là ta cúi lạy

Mặt chữ hay là mặt cuà tâm

Có ngày tâm nổ tung như đá

Trong tâm là huyết cuả tiền nhân


Chân kia sẽ quyết trèo lên cao

Đo cho bằng được mức nông sâu

Xem cho bằng được màu nhân ảnh

Linh hồn cuả đá, vẫn còn đau


Liên tiếp mả vun đáy huyệt sầu

Máu xương mai một những phương nào?

Em ơi, hậu sự là nhân sự

Thánh cũng như người, sẽ mất nhau


Chợt giận, chợt thương, chợt tủi thân

Câu thơ chợt lấm bụi phongtrần

Những ai rao bán từng manh cát

Sẽ phải quỳ xin trước thánh thần


Trút giận, trào thương, rồi uất hận

Làm thơ không trải hết dương trần  

Những ai rao bán lòng yêu nước

Phải nhận đòn roi cuả thánh thần


Allow anger, allow rage, allow shame,

My poetry stained with the dirt of an unclean hand,

To those who buy and sell my holy sand,

Kneel down, beg for forgiveness, from the god of my fatherland."

https://voiceofduongnhunguyen.blogspot.com/2020/11/tho-tieng-viet-cua-dnn-bai-te-cho-dan.html?fbclid=IwAR2hkJH5pXrrg-0l_FrpXVhxhyDrogZWvYfXICxma3QBzjfFHsR4BfXEUac

DƯƠNG NHƯ NGUYỆN


 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.