Oct 23, 2020

Thơ mới hiện đại VN

Bia hùng lực /Biển câm nổi sóng/Bơ Vơ
Vũ Hoàng Chương * đăng lúc 01:39:29 PM, Aug 02, 2020 * Số lần xem: 54
Hình ảnh
#1

Bia hùng lực

Đất PHẬT trời THƠ, một phen bĩ cực.
xót đạo thương đời, lòng đau rưng rức.
bồ tát thiêu thân, đêm tan đáy vực.
thế giới nghiêng mình, Việt-Nam bừng thức.
kìa tháp ĐOÀN VIÊN, này bia HÙNG LỰC.
đá hiện Thời Gian, khắc sâu ký ức.
thông điệp TỪ BI: TRÁI TIM sáng rực.
bốn ngả hành hương, đều nghe thơm nức.
giòng máu Lửa Thiêng, sôi lên trong ngực.
vững một niềm tin: NGÀN TAY giúp sức.
bèo bọt sông Mê, tìm ra lẽ Thực.
phá vỡ cô đơn, thoát ly áp bức.
ruột thịt hoà vui, trên đường chính trực.
đồng thanh nam mô: Bồ tát QUẢNG ĐỨC

Sài Đô phật lịch 2511

Nguồn: Bút nở hoa đàm, NXB Vạn Hạnh, 1967


Biển câm nổi sóng

tặng Luna 9

tuổi thế kỷ SÁU MƯƠI vừa lẻ SÁU
lịch mặt trời ghi: tuyết rã băng tan.
lắng trên giòng Thời Gian:
mùa Bảo Bình nghiêng đổ
vách đêm sâu, con đường Sữa đăm chiêu...
cũng là đêm đầu tiên
mùa xuân Á Châu mừng gương nguyệt tròn
theo lịch của người đời thượng cổ
lấy Mặt Trăng làm điểm tựa chon von;
như đã lấy Nông làm Thần
trỏ các ngôi sao đặt tên: Cái Sàng, Cái Đấu,
nghe tiếng nổ tinh vân
     thành nhạc lúa vang ròn.

phải rồi, đêm nay là NGUYÊN TIÊU
của Hương Cảng, Đông Kinh,
     Vọng Các, Sài Gòn.
mặc dầu trăng xế ngàn dâu
hay đứng trên đầu vằng vặc
hay đang vượt chân trời lấp ló sườn non...

lưng chừng canh khuya TRÁI HỢP KIM
ghé bến vòng sao du mục.
từ lúc ra đi hướng nổi phương chìm
đã mấy thời gian đằng đẵng;
nay mới được buông xuôi đường thẳng
ngược lẽ "Hoá sinh" tự bóc mình ra
để phút chốc mang hình một đoá hoa,
giữa khoảng chân không xoè bốn cánh
rơi xuống NGUYỆT CẦU
chẳng khác trùng dương hạ cánh âu...

nơi ngày xưa thi bá Nguyễn Tiên Điền
với Cao Chu Thần, Lão Đổ, Trích Tiên
vẫn gọi là "Cung Quảng"
vừa thoáng rung khuôn mặt đá mềm.
khí quyển bao quanh vô cùng nhẹ loãng
sao có được âm thanh?
chỉ thấy điện ba dài ngắn tung hoành.

ôi, TRÁI kết thành HOA
     ắt nở HOA thành NỤ
và NỤ chuyển thân về HẠT nguyên trinh!
Nguyệt Cầu muôn thủa vệ tinh
của Trái Đất, chưa một lần hội kiến;
khuya nay khối hợp kim này đại diện
tới gieo mầm tương cảm đó chăng?
sứ giả kia ơi, còn rung động nào bằng?

Nhưng KHỐI HỢP KIM chẳng là Địa Sứ;
thông điệp còn lơ lửng trên cao...
những hình ảnh bấy lâu vùi sâu huyền sử
đã vươn lên từ ngôn ngữ ca dao,
từ thần thoại, gốc tâm hồn Nhân Loại,
theo sát đường bay, vút hướng muôn sao.
hoa SẮT THÉP bị sáu bề vây bủa,
một từ trường dệt mau như tơ tầm sóng lúa,
kìa bóng Cây Đa, kìa nếp Vũ Y,
này Chú Cuội, này con trâu, này bờ ao bãi cỏ,
và cối thuốc Trường Sinh,
     trắng phau Ngọc Thỏ;
mộng Thanh bình siết chặt mãi trùng vi.
hạt CHIẾN TRANH gieo?
     - Tàn lụi tức thì!

"gieo rắc không tàn lụi,
riêng có HẠT TỪ BI"
đáy Biển Câm bật thành tiếng nói
truyền qua ruột Khối Vô Tri,
gửi về giải núi Oural trùng trùng điệp điệp
gửi cả về con sông dài Mississipi...

ngàn thu bóng nguyệt
chẳng khuyết câu thề,
vẫn tròn như vai thần tượng
đầy như hy vọng gái quê.
đâu đó Tháp Chàm đang huỷ diệt
hay Khải Hoàn Môn đang hôn mê?
sóng THƠ bảy sắc hồng nghê
mỗi đêm trăng tỏ rung về trần gian.

4.2.66

Nguồn: Bút nở hoa đàm, NXB Vạn Hạnh, 1967



Bơ Vơ

Mòn con mắt đợi cổng trường
Người ta về... các ngả đường xôn xao
Bóng ai nào thấy đâu nào
Mây càng thấp gió càng cao... một mình
Không gian ngoảnh mặt làm thinh
Giọt mưa xuân cũng vô tình trêu ai
Mưa đầy tóc gió đầy vai
Sầu theo bốn hướng trôi dài tâm tư
Mong càng thêm... nhớ càng như...
Lẽ đâu tới phút này ư chưa về
Một mình gieo bước nặng nề
Gió tung xác lá bên hè tả tơi
Hồn chênh vênh bóng chơi vơi
Đất cong mặt giận chân trời lảng xa.

Vũ Hoàng Chương

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.