Sep 29, 2020

Thơ mới hiện đại VN

Thế Chấp Linh Hồn Vào Ngân Hàng Tình Yêu/Tóc Bạc/ Bão Nửa Đêm
Hồ Chí Bửu * đăng lúc 11:59:24 AM, Jul 13, 2020 * Số lần xem: 227
Hình ảnh
#1

 

 

      
   

THẾ CHẤP LINH HỒN
VÀO NGÂN HÀNG TÌNH YÊU


Con người
Không có lòng nhân –
không có tình yêu thì sống làm gì ?
Trong tình yêu có tình quê hương
Tình yêu thiên nhiên – yêu đồng loại
Và tình yêu nam nữ
Có thể bạn sẽ hỏi tôi rằng
Tại sao tôi không làm chính trị ?
Và chắc bạn cũng từng nghe ca từ của Trịnh
“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nổi chiến từng ngày…”
Chiến tranh khốc liệt như vậy đó
Có thể bạn sẽ hỏi tôi :
Sao không âu lo trước đại dịch Covid19 nầy
Xin thưa, tôi không phải thiên tài khoa học
Nghiên cứu chế ra vacxin để cứu nhân loại
Chuyện nầy hãy để xã hội lo
Chỉ có thi ca mới xoa dịu
những mất mát của chiến chinh
Chỉ có thi ca mới xoa dịu đi những nhọc nhằn sống, chết.
Ernest Hemingway cũng từng nói :
“ Chúng ta hãy quen với một thực tế rằng,
trên những ngả đường quan trọng nhất
của cuộc đời lại không hề có đèn tín hiệu giao thông”
Tôi không làm hay viết về chính trị
Vì trong đó nó đầy lừa dối, gạt gẫm và tàn nhẫn.
Tôi đã bị nhồi sọ từ khi còn quá nhỏ
Tôi trưởng thành trong chiến tranh
Và chính tôi tự giải phóng mình
ra khỏi cái bản ngã, cái phạm trù tội lỗi đó.
Chính trị là biện pháp duy xạo luận
Tôi nâng niu từ ngữ
Tôi vuốt ve tình yêu
Tôi ca tụng tình thương
Vì chính tình yêu làm thăng hoa cuộc sống
Nhóm lên ngọn lửa đã lụi tàn vì chiến tranh
Chính trị hả ? Đi chỗ khác chơi
Tôi không làm cách mạng
Với tôi – Tình yêu là vĩnh cửu.!

TÓC BẠC..

Không phải tại già mà tóc bạc
Nhớ thương thương nhớ tóc phai màu
Hay tại công hầu đời chưa đạt
Thất chí nên làm tóc bạc mau ?

Không phải. Nhớ nhau mà tóc bạc
Đêm nằm chợp mắt lại thấy em
Thân ta đã sống đời kiêu bạt
Rượu uống mềm môi vẫn thấy thèm

Ta vốn nợ em từ tiền kiếp
Kiếp nầy ráng trả hết tình xưa
Với ta thơ đã là duyên nghiệp
Nên trả bằng thơ cũng chẳng thừa…

BÃO NỬA ĐÊM…

Ta chợt tỉnh giữa đêm – trời chưa sáng
Mưa lạnh lùng gió thổi tạt vào hiên
Mưa miên man gió dội sạch ưu phiền
Khi cánh cửa nghiễm nhiên thành lá chắn

Ta tỉnh lại nghĩa là giấc mơ quá ngắn
Đêm hẹn hò sao em vội ra đi
Những đắm say ta còn lại được gì
Cơn mưa đã cuốn trôi niềm mơ ước

Em vội đi – có ai mà biết được
Ta sẽ buồn – ta sẽ viết thành thơ
Sẽ còn đây đầy ắp nỗi mong chờ
Cứ tưởng tượng say mê mà hoài vọng

Ta là gã làm thơ bằng giấc mộng
Khi đời thường thăm thẳm một chia ly
Em vẫn còn đi trên dốc tình si
Ta dưới dốc ngẩn ngơ điều kỳ diệu

Trời San Diego hình như còn thiếu
Một tượng đài cô độc đứng bơ vơ
Và tượng đài sẽ tan chảy thành thơ
Là ta đó – tặng em ngày mưa bão…

hochibuu

13.07.20






 

 

 

 









 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.