Sep 29, 2020

Tập thơ

Thơ Tình Hồ Chí Bửu 8
Hồ Chí Bửu * đăng lúc 06:13:59 PM, Jun 11, 2020 * Số lần xem: 262
Hình ảnh
#1

 



*Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn thông qua Văn Tuyển Saigon, vừa xuất bản tập thơ THƠ TÌNH HỒ CHÍ BỬU 8, gồm 120 trang (luôn bìa) khổ 13x19, 66 bài thơ in trên giấy trắng bóng dầy. Phụ trang 8 ảnh màu, với 7 bài nhạc phổ từ thơ HCB. Chịu trách nhiệm xuất bản : Giám đốc – Tổng biên tập NGUYỄN QUANG THIỀU – Biên tập : NGÔ THỊ THÚY NGA – Sửa bản in : Tác giả - Mỹ thuật : QUỐC ANH – Kỹ thuật TRANG NHUNG – Mã số quốc tế : ISBN : 978-604-9900-39-6. Đây là tập thơ thứ 18 của tác giả.


Mời đọc vài bài trong tập thơ :


EM NHỚ QUÊ – TA NHỚ EM..

Ta chay lạt để cho lòng bớt tục
Chú Đại bi cố niệm mỗi khi buồn
Lúc nhớ em ta đọc kinh Nhật tụng
Để nghe lòng rung lại một hồi chuông

Em xa quê – em xé lòng khi nhớ
Mỗi mùa xuân vọng tưởng đến quê nhà
Ta xa em – ta biết rằng muôn thuở
Em chính là quê hương của riêng ta…


NGÔN NGỮ…

Là tín hiệu biểu đạt của cảm xúc
Bằng ước lệ - ẩn dụ - tỷ lệ - so sánh vân vân.
Ngôn ngữ hàn lâm hay ngôn ngữ bình dân
Đều là cách thể hiện cho một ý định

Đạt cảnh giới của một nhà tu là im lặng
Vượt mức tình yêu ta dành cho em cũng là im lặng
Im lặng thiền học và im lặng triết học
Tuyệt vời của ngôn ngữ là im lặng trăm năm

Vết chém. Sâu vào da thịt
Là nỗi trầm thống của đời người
Vết chém. Sâu vào trái tim vô tội
Là tình yêu rực rỡ hay lụi tàn.

Trong hố thẳm của thi ca
Là sự nhai lại ý định của người khác bằng ngôn ngữ
Oằn mình chịu đựng mơ hồ viển vông
Để đi tìm một mùi hương vốn có

Khi ta dành cho em một tình yêu
Mà ngôn ngữ không thể diễn đạt
Thì đó là tình vô lượng
Của kiếp nầy và của thiên thu…


MƯA ĐÊM…

Mưa đã rớt trên con triền dốc ấy
Ta đứng chờ cho hết một cơn mưa
Và đêm tối đang lững lờ đâu đấy
Em phương nào – Không biết đã về chưa ?

Mưa sắp tạnh – ta sắp về - phố nhỏ
Cứ dặn lòng - Ừ, em sẽ về thôi
Và em đã thì thầm trong hơi gió
Lời hẹn hò – Hay chỉ tiếng mưa rơi ?...


MẶT NẠ DA NGƯỜI.

Ta giấu ta trong chiếc mặt nạ da người
Cái mặt mốc của một thời ngang dọc
Giờ mang mặt nạ dễ bề nói dóc
Hận căm thù mà cứ bảo yêu thương

Cũng giã vờ như mình yêu lắm quê hương
Cũng hoan hô – quang vinh – và vĩ đại
Cũng tâng bốc kẻ đại ngu – cuồng dại
Để dưới lớp mặt nạ da người là sỉ nhục – xấu xa

Giặc trên rừng – giặc dưới biển – bao la
Thanh toán nhau như mafia gốc Ý
Tịnh khẩu tịnh tâm làm người đại trí
Hỗ thẹn cho mình mang nợ núi sông

Chim cú mèo phút chốc thành chim công
Thời mạt pháp sư ông khiêu dâm thí chủ
Bốc lột dân đen vẫn còn chưa đủ
Chiếm đất đoạt nhà cho họ ngủ công viên

Cái thời mà xã hội quá đảo điên
Thì triệu triệu người giống ta đều mang mặt nạ
Lỡ gặp nhau ngoài đường cũng xin làm người xa lạ
Chống gậy dò đường – hành khất – cái bang…


TÂM SỰ VỚI CHÁU TRÀ MY…

Không phải đến giờ cháu mới không thở được
Mà đã ngất nhiều lần khi còn ở Việt Nam
Ta nghẹn ngào và thơ không thể khóc than
Xã hội của mình bây giờ là thế đấy

Cháu còn trẻ ra đi là đúng vậy
Tìm nơi nào có không khí sạch trong
Ở nơi nầy cháu đừng có hoài mong
Khi không khí hình như đà nhiễm khuẫn

Ta chưa biết mình nói sai hay đúng
Nhưng tin nhắn của cháu giống như một lời kinh
Không phải chỉ mình ta và nước mắt lặng thinh
Mà rất nhiều người cũng se lòng bật khóc

Cháu đã ra đi nhưng cháu không hề đơn độc
Hàng vạn nén hương thắp sáng con đường
Giả vờ đi – mình chẳng có quê hương
Khi tất cả đã lên màu sắc máu

Nệm ấm chăn êm – miệng nói đều nhân đạo
Sao hơn bốn mươi năm rồi vẫn có kẻ ra đi
< Con không còn thở được nữa mẹ ơi >
Tiếng kêu cứu giống như lời trăn trối

Đau xé ruột gan – ôi tiếng kinh cứu rỗi
Ta ngậm ngùi nước mắt nuốt vào tim…


QUÁN RƯỢU ĐÊM..

Hai thằng – ta là khách – ngươi chủ quán
Đêm cạn dần và rượu đã mềm môi
Ngươi im lặng – hình như ta chẳng nói
Nói gì đây – ánh mắt đã thay lời

Con ngựa chiến hết thời nằm nhai cỏ
Chiến trường xưa gió lộng áo khinh cừu
Ngươi đấm ngực – tiếng cười rung theo gió
Ta tưởng chừng vang dội đến thiên thu

Và im lặng – hình như là bất động
Gió mùa lên lành lạnh đến run người
Ta kéo áo – biết rằng mình đang sống
Mà cuộc đời giống như một trò chơi

Nến đã tắt – ta siết tay từ giã
Theo ta về có một mảnh trăng côi
Đi rất chậm – chẳng có gì vội vã
Khi cuộc đời chỉ là một trò chơi…


XE ÔM…

Lâu thật lâu mới gặp thằng bạn cũ
Người ta cân đai áo mão lụa là
Bạn của tôi vẫn bộ đồ quá cũ
Năm tháng miệt mài ôm chiếc honda

Bạn với tôi cùng khóa hai sáu tám
Một chín bảy lăm trên cổ ba bông
Lỡ nạp đơn nhưng không đi phỏng vấn
Từ chối H.O nước mắt ròng ròng

Còn bà mẹ già đang lâm trọng bệnh
Một vợ hai con vất vả ngược xuôi
Bạn đành đánh liều phó cho định mệnh
Ở lại Việt Nam thí cái mạng cùi

Hai thằng nhìn nhau – nhếch môi méo xẹo
Cùng bá vai nhau – quán cóc bên đường
Nó cười rung rinh trên môi vết thẹo
Tôi cũng ậm ừ vuốt nhẹ vết thương

Mấy lon tiger với con khô mực
Ngồi kể chuyện đời chuyện nước chuyện non
Nhẩm tính ngón tay thằng nào đã chết
Nó bảo tôi giờ nhìn cũng còn ngon

Còn ngon mẹ gì – như con chó chết
Nhắm mắt bịt tai sống hết kiếp người
Cuộc đời bọn mình coi như đã hết
Sống giữa thị thành mà giống đười ươi…

Hồ Chí Bửu.     


                         

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.