Jun 25, 2024

Tập thơ

10-01-2011 | VĂN HỌC TRANG THƠ TRẦN HOÀI THƯ
Trần Hoài Thư * đăng lúc 04:59:35 PM, Mar 02, 2023 * Số lần xem: 2179
Hình ảnh
#1

Nguồn trích từ trang VAN HOC :

10-01-2011 | VĂN HỌC TRANG THƠ TRẦN HOÀI THƯ    

 


     * Thơ trích từ thi tập "QUÁN"

 

Nửa đêm uống rượu bạn bè     • Một thời tuổi trẻ     • Đôi mắt Tam Quan

Về với phố          • Để lại từ tâm          • Quán cũ đã cài then

Cuối Năm trong Quán Cà Phê Mỹ       • Dừng quân thị trấn


     * Những bài thơ từ PULAU BIDONG

 

Tiều Phu        • Hồng Thủy        • Bạc Phước


     * Thơ trích từ thi tập "Ô CỬA"

 

Bụi chuối bên đường       • Đêm từ biệt Việt Nam

Ô Cửa           • Em Tây phương                   • Sợi tóc nhớ nhung

Để lại từ tâm           • Cảm tạ Đồng Bằng     • Từ biệt núi rừng

Eo chết         • Anh ở trên rừng                    • Hành quân dưới chân đèo An Khê

Đêm xuống đồi      • Đồi xưa     • Trung đội             • Đêm tiếp cứu chợ Huyện

Em lên thăm anh   • Tạ Từ   • Người lính trở về với chiến thương   • Đêm vượt sông


   :: Nửa đêm uống rượu bạn bè


Nửa đêm, mấy đứa quanh bàn rượu

Nửa đêm, bềnh bồng trong hơi men

Nửa đêm, bạn ạ, ly chưa cạn

Rượu vẫn đầy kho, mồi vẫn ngon


Nửa đêm, có lẽ ngoài kia, gió

Có phải như là mùa chuyến xuân

Thì ở trong này, ta đón lộc

Vất nỗi buồn, vất nợ trần gian


Nửa đêm, như thể ngày xưa ấy

Mấy thằng trải chiếu dưới đêm trăng

Trăng sáng phơi trên hàng kẽm lạnh

Rồi chảy vào bát rượu bâng khuâng


Nửa đêm, mấy đứa chưa buồn ngủ

Buồn ngủ làm sao, ta chiêm bao

Lính trận dưỡng quân, nhờ tí tửu

Để mai nằm xuống hồn bay cao


Nửa đêm, nhà bạn chiêu hùng trại

Có lũ phương xa tới quấy rầy

Đời bạn gặp bao lần bão biển

Thì lần này, bão nữa, không sao


Nửa đêm, rượu bốc lên tê dại

Bỗng thấy hồi xuân, như thuở xưa

Như thể bên kia mờ kính lão

Những hiền thê ái thiếp tuyệt vời


Rượu quí, mời nâng lên mà nốc

Đời này tuổi trẻ mà trăm năm

Tha lỗi khi ta gào ta hét

Là ta điên cuồng

muốn nổ xác thân


Máu cao, mặc nó, ta còn thở

Có nghĩa là ta còn tuổi xuân

Hãy đốt cho thêm đời chất nhựa

Cho ngọt bùi cái kiếp phù vân



   :: Một thời tuổi trẻ


Nốc cạn cà phê. ném tàn thuốc lá

Mau kịp khởi hành. để kịp giờ G

Lau lấy cặp tròng. bùn lem Trung Bộ

Nhà ai còn đèn. chào nhé ta đi...


Mùa mưa xe người. nhão nhề khốn đốn

Những con thú người. râu tóc trường sơn

Gặp bạn giữa đường. chửi thề mấy tiếng

Pháo dội rền vang. tiếng nói mất còn


Ngày một lên đường. điểm danh đầy đủ

Ngày ba trở về. những đứa cúi đầu

Dưới chân nỗi buồn. vẽ thành bàn thạch

Không nói mà lòng. gai xước châm đau


Rồi đi, đi hoài, dấu giày trận dẫm

Lún vào đất đai. mưa máu mưa rừng

Để cuối đoạn đường. nhảy tàu qua Mỹ

Lún ngập cuộc đời, hai chữ áo cơm



   :: Đôi mắt Tam Quan


Đường ra tiền phương, xe dừng chợ phố

Ghé thăm cô hàng, đốt thuốc tình si

Gọi ly xây chừng, pha thêm đôi mắt

Đôi mắt xứ dừa, đôi mắt Tam Quan.


Đôi mắt của em xanh màu dừa xanh

Tôi về Tam Quan, nhớ em gái nẫu

Nhìn em, nhớ ngày tôi qua vườn cũ

Uống trái dừa xiêm nước ngọt tận lòng


Tôi về Tam Quan, ngược lên đèo Nhông

Theo những vòng lăn chiếc xe mười bánh

Ơi người Tam Quan, da em quá trång

Bắt tôi bồi hồi mỗi bận hành quân


Quận lỵ tiêu điều lính nhiều hơn dân

Dân bỏ đi rồi, sao cô ở lại

Để tôi trở về kêu ly xí nại

Uống hết Tam Quan xứ của rừng dừa



   :: Về với phố


Thành phố nọ trở về vui một bữa

Quán cà phê và bạn hữu tao mày

Phố xanh hồng sáu chục cũng còn say

Huống bọn trẻ ở trên rừng vắng gái

Gác chân lên bàn, giày da vẹt để

Cốc xây chừng ngầy ngậy giọt bơ thơm

Ánh mặt trời đọng lại trong ly con

Gió sống thổi, tà áo màu tha thướt

Vỉa phố trời cho rộng vài ba thước

Đường phố không dài nên đi xuống đi lên

Muốn theo gót nàng nhưng không dám làm quen

Thôi chỉ biết ngồi lì mòn cả ghế

Để cố uống một lần mai từ giã

Những mái nhà, những cửa tiệm,

đám đông

Đàn bướm màu làm đẹp cả hoàng hôn

Để gìn giữ làm của thời tuổi trẻ


Thành phố nọ trở về vui một bữa

Đám cô hồn, mấy đứa buồn như nhau

Tiếng hát Khánh Ly, quán mờ đèn lu

Ai nức nở xoáy hồn ta, đau nhói

Mắt mỗi đứa nhắm nghiền,

u buồn khói thuốc

Đêm bên ngoài, hay

đêm của thanh xuân

Giọt đen cà phê, quạnh đặc linh hồn

Đôi mắt bạn bè chao ơi, buồn quá đỗi!



   :: Để lại từ tâm


Thì cô đơn cũng lấp đầy khoang cửa

Ba bốn giờ đêm lạnh nghe hơi sương

Để mang trong hồn một nỗi nhớ thương

Xe nghiến bánh. Không. Người phu

hốt rác

Thì xa vắng, thì mênh mông xa vắng


Ly tách khô đọng lại giọt cà phê

Con chó hoang cào cửa đến mê mê

Cửa đã đóng sao nhà chừng ngập gió


Tôi thức giấc. Sàn nhà hoang. Trống ngõ

Ai hôm qua đến gõ cửa một lần

Một lần rồi, người để lại từ tâm

Sợi tóc cũng ướp theo mùi nhung nhớ


Nói gì đi, bài thơ vừa dang dở

Những nỗi buồn thật vô cớ vô duyên

Thèm vô cùng một tiếng nói Việt Nam

Thèm ai đọc cho nghe một bài

Nguyễn Bính


Nói gì đi, xứ này, quá lớn

Tìm đâu ra những trái tim hồng

Giữa vô cùng không núi không sông

Một tiếng cảm thông

cũng là ấm áp


Thì cô đơn cũng lấp đầy quán sớm

Ai đến đây gió bỗng nổi mùi hương

Rồi bỏ đi, sao để lại nỗi buồn

Như chai rượu trống trơn lòng ly tách

Thì gió nổi, đâu có gì cay mắt

Lời hôm xưa, không trăn trở mà đau

Gặp một lần thì trời cũng mưa ngâu

Tội nghiệp lắm cho những người

ngăn cách




   :: Quán cũ đã cài then


Khi tôi về quán cũ đã cài then

Còn gốc sứ vẫn nở chùm hoa đỏ

Chiếc bảng hiệu, vẫn còn xanh hàng chữ

Nhìn xuống con đường, nhìn xuống bờ sông


Khi tôi về, tôi nhớ mênh mông

Một góc cũ, và những ngày si dại

Em ở nơi quầy mắt đen hoang dại

Bình hoa pha lê, một cánh phong lan

Và mái tóc dài như chảy miên man


Khi tôi về, từng góc phố thân quen

Thành xa lạ, như lòng tôi rướm máu

Đây quán cũ nhìn xuống giòng đỏ ối

Tôi đứng trên bờ, không biết đợi ai


Khi tôi về, vần vũ trời mây đen

Ai bảo với tôi cô hàng đã chết

Cũng bờ sông này, nàng đi ra biển

Không ai tiễn nàng,

trừ cây cầu đá trông theo


Thì tôi về, yên lặng, tang thương

Thành phố xám, những ngôi nhà kín mit

Vâng, thì em ra đi nơi này vẫn thế

Vẫn một bầy chó dại rú cuồng

điên...



   :: Cuối Năm trong Quán Cà Phê Mỹ


Ghé lại Dunkin gọi cốc cà phê

Cô hàng mắt xanh nhìn ra ngoài cửa

Ngày cuối năm bầu trời thiếp ngủ

Những nhánh cây gầy gượng chở

mùa đông


Cô hàng ơi, đôi mắt quá trong

Sao không thấy lòng tôi quay quắt

Sao không thấy mắt tôi mờ trên

chiếc cốc

Nhìn nỗi buồn đặc sệt chưa tan


Vâng người con gái nào cũng mắt tô than

Cũng bí mật như lòng kim tự tháp

Tôi cũng muốn đùa, con chim xứ tuyết

Ngày cuối năm, em lại buồn so

Bắt tôi tội tình lòng dạ để đâu


Ghé lại Dunkin gọi cốc cà phê

Nhớ bạn, ra ngoài đường đốt thuốc

Một chút cay cay xé nồng con mắt

Như khói mù buổi sớm Việt Nam

Cốc xây chừng để lại Qui Nhơn

Chắc sẽ nguội và đọng thành lệ đá

Trang giấy nợ ta có lần ghi sổ

Còn chừa ta, một kẻ, chạy làng

Thì xin cô hàng một cốc tang thương

Đời cũng đổi lần bỗng thèm chất đắng

Cũng có khi muốn hòa nước mắt

Nhấp theo từng hớp nhỏ héo hon

Của một người thua trận lưu vong...



   :: Dừng quân thị trấn


Trưa dừng quên thị trấn

Lính hối hả xuống xe

Ghé cô hàng cà phê

Nhìn em cho đỡ nhớ


Xin em cà phê sữa

Em còn sữa không em

Lính chọc, cười huyên thuyên

Cô hàng ngơ ngẩn. Tội


Cô hàng sao ủ dột

Ta dựa cột si tình

Khói thuốc cuộn bềnh bồng

Phà xanh lên đôi mắt


Chiến chinh đời thật ngắn

Mà tình ta quá dài

Sao ta ngồi bên này

Em ngồi kia xa cách


Ta biết lon thiếu úy

Làm sao bì quan to

Nhưng ta là nhà thơ

Tâm hồn ta vĩ đại...



   :: Tiều Phu


Đồi một, đồi hai, ta trèo đồi Bidong

Đồi càng lên cao, cây càng dài, càng thẳng

Ta tiều phu hề, đi tìm cây đẵn

Vác xuống chợ người đổi thuốc lá cà phê


Ta trèo lên đồi, chạm với trời mây

Hải đảo trơ vơ giữa trời giữa nước

Đây là đâu, bỗng nhiên có thằng lạc xứ

Tắp đảo lên rừng đốn nỗi buồn xa


Ta đốn nỗi buồn bởi lòng ta đau

Bởi nòi ta vẫn là nòi hư hỏng

Chém một đường dao, đau lòng lá đổ

Chém hai ba đường, đau đến rụng tim...




   :: Hồng Thủy


Khi con người không còn đất để đi

Chỉ có Trời mới mở lòng độ lượng

Như con tàu Noé bình an qua lòng biển động

Sau khi Thượng đế phẫn nộ loài người


Chúng tôi hàng triệu năm sau cũng đã lên đường

Cũng con thuyền lênh đênh trong lòng biển dữ

Khác với tổ tông,

chúng tôi lên đường như người tự vẫn

Già trẻ thi nhau, tình nguyện xuống mồ

Trong bão loạn cuồng cùng hát thánh ca

Cùng lấy con thuyền làm quan tài tập thể...

Lấy biển mênh mông làm nơi tế lễ

Máu lệ chúng tôi pha rượu dâng đàn

Chúng tôi đọa hình chuộc tội Việt Nam...




   :: Bạc Phước


Con thuyền đưa người đến bến bờ bình an...

Còn chút hơi tàn nằm trên bãi cát

Như con bệnh ngất ngư sau hồi mê sảng

Đáy lủng nước tràn mấp mé lòng khoang

Con thuyền nằm nghiêng, dưới vầng trăng nghiêng

Sườn cũng nghiêng lên nền trăng lạnh lẽo

Không biết đêm nay, những người trên đảo

Lòng có còn chạnh nhớ chiếc thuyền xưa

Đã chở đời mình qua vực thẩm đại dương...




   :: Đêm vượt sông


Giòng sông phân tranh hai vùng thù nghịch

Đêm xuống đồi gặp con nước nổi

Súng đưa khỏi đầu

Từng con một vượt sông ...


Rồi trước khi trèo ngọn Kỳ Sơn

Anh lạc trên cánh đồng trăng mênh mông

không biết nơi nào là cõi dữ

Trên đôi vai anh nặng nề lịch sử

May mà còn em

vầng trăng mười sáu

anh giữ

ở đáy ba lô ...



   :: Người lính trở về với chiến thương


Những lần chuyển quân dù chẳng biết về đâu

Nhưng chúng tôi đều biết những gì chờ đợi sẵn

Như thể khi viên đạn đồng trong lòng cơ bẩm

xẹt ra khỏi nòng, rồi kiến cắn, tê mê


Chỉ khi nào anh cảm nhận đau tê

Có nghĩa là anh biết mình vẫn còn sống sót

Anh hãnh diện là đã đi về phía trước

Là máu hồng anh đã đổ xuống, tặng em

Và khi anh trở về, ôm lấy vết thương

Anh mới biết đời vô cùng độ lượng


Anh càng thấy nắng càng vàng càng mượt

Mây càng xanh, và hoa càng thắm càng tươi

Đời sống thênh thang, dư dật tiếng cười

Cả con gái đàn bà, má nuôi chị nuôi, em nuôi

Tất cả!


Anh sẽ gọi chai bia và ngồi thư thả

Chúc tụng cuộc đời, an ủi tim ơi


Hãy mừng dùm anh

dù bầm dập tả tơi

Anh vẫn được tăng phái xuống đồi

tiếp tục những lần chuyển quân

về những nơi mình không biết...


(1) trích Ô Cửa, thơ tuyển toàn tập của Trần Hoài Thư



   :: Tạ Từ


Xin tạ từ những làng mạc quê hương

Những nơi ta qua, những vùng ta đến

Xin tạ từ những ngôi làng ta tái chiếm

Những con đường ta đã giải tỏa hôm qua

Những nhọc nhằn và tủi nhục xót xa

Xin từ tạ để dành cho cát bụi


Chỉ giữ lại trên thân ta, này vết sẹo

Để khi buồn, sờ lại nhớ thời xưa

Dấu vết hôm qua khói lửa mịt mờ

Và kinh hãi,

trời ơi

ta vẫn còn sống sót


Xin từ tạ những mồ hôi và nước mắt

Những đêm ngày nơi chiến địa tha ma

Những xóm làng đã cháy thành tro than

Những bãi chiến trường chất chồng xác chết


Xin từ tạ chú gà còn sống sót

Giữa trưa hè, cất tiếng gáy lẽ loi

Muốn quì lên trên nền đất tả tơi

Và hôn xuống một miền Nam sụt sùi lệ đỏ


Xin từ tạ những tháng ngày gian khổ

Nhớ lúc buồn bày cuộc nhậu dưới trăng

Thầy trò chuyền nhau nắp rượu bi đông

Màu rượu, màu trăng

long lanh cả sao trời chinh chiến


Bóng người lính bên chiến hào đợi sáng

Và bây giờ, anh đứng đấy, không phai

Xin tạ từ anh, người lính thám kích sư đoàn 22

Anh, người đồng đội của tôi, mấy mươi năm về trước


Chiếc chiếu rượu bây giờ thành chiếu trống

Những người xưa giờ đã bỏ đi đâu

Còn lại mình tôi, cách nửa địa cầu

Con ngựa lạc đàn ngậm ngùi đất khách...




   :: Em lên thăm anh


Em lên thăm anh mang mùa thiếu nữ

Nhà anh đây, những hố hầm phòng ngự

Không có gì ngoài một ít bài thơ

Không có gì ngoài những hoa mười giờ

Đỏ thắm cả một triền đồi heo hút

Em lên thăm anh, áo màu hoa cúc

Mà hầm anh, lâu quá, không sửa sang

Em xem kìa, lựu đạn với dao găm

Không có cả một tấm hình để thêm tươi mát

Không có bức tranh, dù là tĩnh vật

Để ấm cuộc đời trong tuổi thanh niên


Em lên thăm anh, trời như vào giêng

Căn hầm anh tự dưng bừng ánh sáng

Những thùng đạn tự lâu nay câm nín

Bỗng một lần chúng thức dậy nôn nao

Như hoa mười giờ gặp nắng xôn xao

Như hồn anh biết lần đầu hạnh phúc.




   :: Đêm tiếp cứu chợ Huyện


Diều hâu đã về, như một lũ âm binh

Kẻ trước người sau lao vào địa ngục

Đêm không thấy đường, giữ giây khỏi lạc

Chúng tôi băng đồng nước ngập

giải cứu quê em


Ta đã về , dành lại quê hương

Dành lại quận đường hoang tàn đổ nát

Dành lại ngôi trường lời ca tiếng hát

Nhưng ta lại không dành được em gái ta yêu!


Ta đã về nhìn bầy chim nhỏ cút côi

Chúng ủ rũ, như lòng ta ủ rũ


Lũ bé quì bên xác người cô trẻ

Đặt chùm hoa, mếu máo gọi cô về

Cô không về, cô bỏ dạy, cô đi

Cô bỏ chúng con cô về xứ khác

Ta cắn bầm môi, em ơi, ta khóc

Em không về em cũng bỏ thanh xuân

Em bé quê ơi, cho ta nhành bông

Một nhành bông quì vàng như màu áo

Ta đặt lên em. Trống trường ảo não

Như những hồi mặc niệm em tôi>


Ta đã về, và đã trễ, em ơi ...




   :: Trung đội


Băng đồng, băng đồng, đêm hành quân

Người đi ngoi ngóp, nước mênh mông

Về đây Bình Định ma thiêng lãnh,

Mỗi địa danh rờn rợn oan hồn


Trung đội những thằng trai tứ chiếng

Những thằng bỏ lại tuổi thanh xuân

Diều hâu bôi mặt hù ma quỉ

Thuở đất trời bày đặt nhiễu nhương>/p>

Đêm của âm binh về xứ khổ

Poncho phơ phất gió hồn oan

Trên vai cấp số hai lần đạn

Không một vì sao để chỉ đường


Mưa lạnh thèm tu hơi rượu đế

Để quên tim nhảy nhịp lo âu

Giơ tay vuốt mặt lau tròng kính

Giờ G, giờ G sao quá lâu


Thì đi, đột kích trong lòng địch

Chụm tiếp nồi cơm hộ Bắc quân

Cơm nóng thầy trò ăn đỡ đói

Ha hả cười, cơm của nhân dân


Trung đội cả tuần đêm không ngủ

Lương khô đã hết, chờ trực thăng

Hành quân một tháng trên An Lão

Một tháng trời mưa thúi chiến trường


Pháo chụp người gào khan cả họng

Máy sôi tắt nghẹn chờ phi tuần

Miếng thép đâm xiên, thằng bạn gục

Hỏa châu vàng thoi thóp triền sơn


Địch vây xiết chặt bộ tiền phương

Quân băng đường máu về Bồng Sơn

Qua kênh, sương muối mờ tre bụi

Thánh giá trơ vơ nóc giáo đường


Nước nguồn đổ xuống ngày binh lửa

Những xác nào đã thúi hôm qua

Ai bạn ai thù sao quá thảm

Trên một dòng cuồn cuộn oan gia


Con sông chia cắt bờ bi hận

Cột khói còn lưu luyến chiến trường

Có ai chạy loạn bơi xuồng kể

Một thước đi, xác ngập thước đường


Cây cầu sắt bắt qua tử địa

Bên kia sông ta chiếm rừng dừa

Đêm bỗng nghe quạ bầy động ổ

Gọi ran trời kinh động sao khuya


Lũ quạ trốn đi từ dạo ấy

Để giờ đây kêu động rừng phong

Quạ gọi bầy tháng năm tháng bảy

Sao ta gọi bầy thăm thẳm mù tăm


Trung đội ta những thằng giữ đất

Từ Qui Nhơn, Phù Cát, Phù Ly

Ra Tam Quan qua rừng An Lão

Từ Kỳ Sơn, Phước Lý An Khê


Đồng đội ta những người đã chết

Những Vọng, Nga, Nai, Bình Lò Heo

Những Chấn, Hảo, Sơn, Tài Xóc Dĩa

Đàn diều hâu thảm thiết khóc òa


Lịch sử cũng vô tình thế đó

Người qua sông không nhớ con đò

Những người chết không còn nhắm mắt

Người sống giờ như những hồn ma




   :: Đồi xưa


Trở về đây. Tôi trở về đây

Đồi xưa tôi gọi đồi không hay

Ai đi, bỏ lại hoàng hôn lạnh

Đỏ ối đồi xưa ôm lấy mây


Tôi qua Phù Cũ, qua cầu sắt

Miếng vỉ cầu rên nghiến bánh lăn

Những chuyến xe đi về mặt trận

Ngủ ngồi đợi một chuyến ra quân


Tôi qua đèo xám, mây mờ núi

Thương về đâu, một lũ sáo rừng

Hôm qua đồi ngập hàng trăm xác

Đạn pháo đào sâu bãi chiến trường


Có ai như thể thằng bạn cũ

Gọi máy về nhắc chuyện chị em

Chửi thề mấy tiếng trong tầm pháo

Thế hệ sinh lầm thuở rối ren


Có ai như thể người binh Thượng

Ngồi khom trên bờ đá thổi khèn

Hôm qua có những hồn ma lẻ

Lạc tìm về buôn bản cao nguyên


Có ai dưới lớp mồ hoang dã

Nằm xuổi chân mắt mở trợn trừng

Chiều nay sao mọc về phương Bắc

Sao ruột lòng vắt đỏ phương Nam


Cỏ tranh lớp lớp che đường dốc

Phòng tuyến buồn hiu nhuộm nắng chiều

Trận đánh cũng đi vào quên lãng

Sao còn rờn rợn những hồn xiêu ...




   :: Đêm xuống đồi


Sáng qua đèo An Khê

Chiều trở về Tháp Bạc

Đêm kẻng khua tập họp

Lại xuống đồi làm ăn


Đoàn xe đợi ngoài sân

Tháp in nền trăng sáng

Những bầy dơi đập cánh

Đưa tiễn buổi ra quân


Đội lại chiếc mũ rừng

Đeo vào dây ba chạc

Đây là trái lựu đạn

Đây là lưới dao găm

Đây là khẩu súng trường

Phần oan khiên tuổi trẻ


Xe lăn, đèn mờ tỏ

Những tượng người lặng im

Đê m rất nhẹ trên không

Sao trên vai nặng trĩu




   :: Hành quân dưới chân đèo An Khê


Làng ở bên kia đồi

Bông quì vàng lấp trủng

Tôi qua đó hành quân

Thầy trò chia gian khổ


Trên cao gầm đạn pháo

Dưới đất treo mìn chông

Và tôi bóp trái tim

Nơi một vùng lục soát


Nơi nào cũng nước mắt

Nơi nào cũng đau thương

Tôi nhìn xuống nhìn lên

Ai là thù là bạn?


Chợt thấy ai thấp thoáng

Dáng nhỏ áo vàng hoa

Hồn tôi chợt thiết tha

Màu vàng buồn cổ mộ


Em nhìn tôi, mắt đỏ

Hận thù hay van lơn

Tôi làm sao moi tim

Để lòng tôi, em hiểu?




   :: Anh ở trên rừng


Anh ở trên rừng với thượng với kinh

Với những đại ngàn mặt trời mất tích

Những người chung quanh màu da đen nám

Nên cuộc đời anh cũng phải nám đen


Anh ở trên rừng, mưa ngày mưa đêm

Không cần cùm chân, mà chân khó bước

Bước một cất lên, bùn già chân trước

Bước hai cất lên, bùn non chân sau


Anh ở trên rừng, măng trúc măng tre

Bãi bom bãi mìn đường mòn sạn đạo

Ngó lên trên trời, đỉnh trời cao ngạo

Ngó xung quanh mình, núi dọa thần linh


Anh ở trên rừng, thương em nhớ con

Không biết làm sao để về dưới nớ

Ăn trái ớt rừng cay nhung cay nhớ

Cay cả cuộc đời lính thú cao nguyên




   :: Eo chết


Địch cho trung đội qua eo chết

Hai bên sườn, đại liên đan nhau

Nổ. Nổ dòn.

Đất đá kêu đau

Sủi bọt,

Khói bốc lên,

Bốn bề dội vào vách xám


Một hai ba, lộn, nằm co quắp

Còn lại, vẫn ào lên, ào lên

Đừng bò! Đừng bò!

Trung đội phó hét cuồng điên

Cỏ tranh bắt mồi cháy mạnh

Gió tạt, khói mù

Bốn bề khói rợp

Xé cay trên cặp mắt nổ tròng

Khắp bốn bề gào thét xung phong


oOo


Cao điểm chiếm rồi

Vui mừng quá độ

Mà sao, người truyền tin rơi lệ

Báo cáo trong tiếng mất tiếng còn

Về những thằng

bị kiến cắn ngủ yên (1)


(l): tử trận




   :: Từ biệt núi rừng


Trở lại đồng bằng xa núi thẩm

Dầm mưa Đồng Tháp nhớ Trường Sơn

Qua sông điên điển vàng bên rạch

Lại nhớ về mùa hoa Đơn Dương


Từ biệt núi rừng, vùng đất khổ

Những ngày bùn đỏ bám giày saut

Mà sao lại nhớ, cơn mưa nhỏ

Ướt tóc mềm người em Buôn Hô


Trở lại đồng bằng, không dám nhớ

Những hầm những hố những đêm đen

Mà sao vẫn nhớ nồi cơm sống

Khói bốc cay nồng buổi đóng quân


Từ biệt núi rừng không dám nghĩ

Những rừng cháy đỏ, những đồi ma

Mà sao cứ nhớ chùm lan dại

Giữa bãi hoang tàn vẫn nở hoa


Thôi nhé Trường Sơn xin bỏ lại

Ta về châu thổ lội qua Miên

Bỏ lại trên vai hòn núi nặng

Cho những bạn bè đồng đội anh em




   :: Cảm tạ Đồng Bằng


Phà chậm. Bờ xa mờ khói quyện

Bên này bên ấy rộng trường giang

Đồng bằng bỗng chốc mà thân thiết

Bởi có em là một tình nhân


Anh về xứ thấp đôi giày vẹt

Áo bạc như người quá nổi trôi

May mà cuối bến, em chờ đợi

Giường chiếu em mang trải cuộc đời


Phà chậm. Đìu hiu bờ sậy ngủ

Bơ vơ thân gỗ mục lạc dòng

Trở về mắt ngợp trời sông cũ

Nhớ Trường Sơn lại mến đồng bằng


Cảm tạ em. Người em Cần Thơ

Anh theo em bỏ xứ. Bao giờ

Bao giờ. Như thể tiền thân trước

Một kẻ lưu dân trở lại nhà


Có phải em là trăng thanh

Soi lên miền anh ngụ

Có phải em là trăng tỏ

Theo đời anh lênh đênh

Có phải em là dòng sông

Cho anh về tắm lội

Có phải em là cây bưởi

Cho anh trèo hái bông


Có phải em là Cần Thơ

Anh về yêu châu thổ

Có phải em là đồng bằng

Thịt căng tràn vú sữa

Để một dòng chín cửa

Trải nhánh dài nuôi vựa đất miền Nam


Cảm tạ em người em Cửu Long

Em cho anh hơi thở đồng bằng

Từ trong lòng dậy nguồn ơn lượng

Của chập chùng cam khổ tiền nhân.




   :: Để lại từ tâm


Thì cô đơn cũng lấp đầy khoang cửa

Ba bốn giờ đêm lạnh nghe hơi sương

Để mang trong hồn một nỗi nhớ thương

Xe nghiến bánh. Không. Người phu hốt rác

Thì xa vắng, thì mênh mông xa vắng

Ly tách khô đọng lại giọt cà phê

Con chó hoang cào cửa đến mê mê

Cửa đã đóng sao nhà chừng ngập gió


Tôi thức giấc. Sàn nhà hoang. Trống ngõ

Ai hôm qua đến gõ cửa một lần

Một lần rồi, người để lại từ tâm

Sợi tóc cũng ướp theo mùi nhung nhớ


Nói gì đi, bài thơ vừa dang dở

Những nỗi buồn thật vô cớ vô duyên

Thèm vô cùng một tiếng nói Việt Nam

Thèm ai đọc cho nghe một bài Nguyễn Bính

Nói gì đi, xứ này, quá lớn

Tìm đâu ra những trái tim hồng

Giữa vô cùng không núi không sông

Một tiếng cảm thông

cũng là ấm áp


Thì cô đơn cũng lấp đầy quán sớm

Ai đến đây gió bỗng nổi mùi hương

Rồi bỏ đi, sao để lại nỗi buồn

Như chai rượu trống trơn lòng ly tách

Thì gió nổi, đâu có gì cay mắt

Lời hôm xưa, không trăn trở mà đau

Gặp một lần thì trời cũng mưa ngâu

Tội nghiệp lắm cho những người ngăn cách




   :: Sợi tóc nhớ nhung


Chuyến đò nào đưa em về trong mưa

Tôi mang đôi mắt em theo dòng kinh xám

Tôi nói một mình, tôi chỉ còn em

Chỉ còn em, có nghĩa là lòng tôi nhỏ lệ


Thì đò đưa người xa khuất rừng lau

Rồi tôi sẽ về cùng đầm dạ trạch

Em còn mang cho tôi chiếc khăn sọc rằn

Vướng thêm sợi tóc dài bỏ sót


Sợi tóc mấy năm em làm tình nhân

Khi em theo tôi một thời lận đận

Khi nhớ nhung theo con nước đầu sông

Khi đêm ngày ấp đầy những trang nhật ký


Khi yêu tôi, em trở thành thua lỗ

Bắt chước ca dao, hái nụ khổ đau

Tôi bỏ em lặn lội miền cao

Những ngày chiến tranh không thấy nắng

Chiếc quần vừa phơi, chưa khô đã mặc

Mùa mưa dầm dề trên vải poncho

Trang giấy nào bỏ lại đêm qua

Viết dang dở như mảnh đời bạn hữu

Đường lên đồi cao, gai rừng chắn lối

Thằng lính mở đường run không dám lên

Em có biết không? tôi giấu yếu mềm

Thèm bị thương được nằm bệnh xá


Tôi bỏ em về miền duyên hải

Ngày đầu năm lửa cháy Qui Nhơn

Bộ đồ vàng trung đội ngụy trang

Gian khổ lắm chiếm từng con phố

Nhớ người truyền tin bò qua con lộ

Cõng tôi về băng bó vết thương


Nhớ vô cùng, cô gái không quen

Quên cả sợ, mang giùm ly nước

Tôi đã uống vào cơn đau khát

Cả tình yêu chan chứa Qui nhơn


Tôi đã qua Phù Cũ Bồng Sơn

An Cửu, An Khê, Tân Dân, Tuy Phước

Nhớ cây đa, chiếc cầu trong văn Võ Phiến

Thương những người bỏ xứ xa hương

Nhớ vầng trăng trên xóm Gò Găng

Bà mẹ nhớ con mắt mù kết nón

Và những đêm sao trên đồi Bánh ích

Cho tôi cố tìm đôi mắt người yêu


Nhớ những chuyến xe xuôi ngược sáng chiều

Ai trong ấy, cứ cắn hoài sợi tóc

Khi mái tóc chớm vai gầy bé nhỏ

Tôi biết em còn gội với nhớ nhung

Tôi bỏ em đi, theo những dặm trường

Những vinh nhục, những lầm than hạnh phúc

Ai mang cho em một chùm bông bưởi

Bỏ thêm vào nồi chùm kết cho thơm


Tôi bỏ em vào tận rừng tràm

Em cũng theo tôi nuôi chồng lận đận

Bà Tú Xương ngày xưa gánh gạo

Em cũng theo bà gánh tiếp lao đao

Cám ơn em, người con gái miền Nam




   :: Em Tây phương


Đôi mắt em xanh trời mùa hạ

Như mặt hồ gợn một chút buồn vương

Mái tóc em óng mượt lạ thường

Vàng thắm cả một dòng nắng mới

Buổi sáng, em qua, phòng tôi bỗng ấm

Tôi nhìn em, gặp lại tuổi thanh xuân

Em Tây phương mà hiền dịu dị thường

Lời thỏ thẻ ấm hồn tôi viễn xứ

Em đến cùng tôi mùa hoa dại nở

Dưới trời xanh, cây lá bỗng tình si

Những loài hoa mới nhú tự hôm kia

Thành thiếu nữ mặc trăm màu áo cưới

Em ngồi xuống, triền cỏ xanh bối rối

Mây cũng ngừng. Mây nín thở không trôi

Con kinh bên đường dừng lại chân đồi

Và bướm lượn, và chim rừng ríu rít

Em ngồi xuống, dáng nghiêng soi mặt nước

Bóng của người, tôi muốn giữ trăm năm

Sao tôi lại buồn, chiếc bóng mong manh

Chao động mãi, và chao ơi tan vỡ


Thì hôm nay, một mình tôi, còn lại

Em đi rồi, đi xuống lầu thang

Đi ra parking, vẫn dáng dịu dàng

Và cứa đóng, và xe rồ tiếng máy

Tôi đứng trông theo, bóng người đã khuất

Mà hồn tôi nhòa nhạt một cơn mưa...


Sao tôi lại buồn, lại nhớ Đơn Dương

Con đèo xám, sương mù hôn thị trấn

Chiếc quán trên đèo, gió lùa vách trống

Mỗi năm tôi về đốt sợi tình si

Mỗi năm tôi về thị trấn hoa quì

Đôi giày trận bám bùn đêm đột kích


Ngày bỏ nước tôi đi không dám nhớ

Biển dưới kia, và em ở trên cao

Em ở trên cao trong cõi sương mù

Trên cao nữa là một vùng mây trắng

Em bỏ tôi đi buồn hiu thị trấn


Như bây giờ người con gái Tây Phương...




   :: Ô Cửa


Ngôi trường cũ có bao nhiêu ô cửa

Để tôi về đếm những đám mây

Tôi sẽ gọi một bầy chim sẻ nhỏ

Những con chim từ xa vắng lạc bầy


Tôi sẽ đứng như một người thiên cổ

Lớp học buồn, như từ cõi cô đơn

Thầy ngồi đó, đôi vai gầy tóc bạc

Chút ngậm ngùi, cơn nắng đọng hoàng hôn


Tôi sẽ về để biết mình bé dại

Hôm nào đây, chạy đuổi cuộc hành trình

Sông núi ấy, hai bên bờ ngăn trở

Đứa nào còn, nào mất giữa đao binh


Tôi sẽ nhớ một người tôi yêu dấu

Người nào đâu, về lại buổi hôm qua

Dấu chân nhỏ như vết hài vạn cổ

Đôi mắt nào theo mãi cuộc đời ta


Tôi sẽ nghe những hồi chuông lễ sớm

Đứng bên cầu tôi sẽ đợi chờ ai

Trong sương muối, người còn mang áo trắng

Trắng cả vùng trời, trắng cả đời trai


Tôi cũng hiểu rồi cuối cùng, thua lỗ

Khi bỏ trường tôi ra đứng bờ sông

Người bên ấy đang đợi thuyền ghé bến

Tôi bên này, mưa bấc lạnh căm căm


Dù dối lòng như cuộc đời chàng Dũng

Vì đám mây bên ô cửa gọi mời

Tôi bỏ xứ lao đầu vào binh lửa

Coi cuộc đời như một chuyện rong chơi


Và người ấy qua dòng sông sương muối

Tôi lên rừng theo dòng thác binh đao

Và người ấy theo sông về biển lớn

Tôi tội tù trả nợ kiếp bò trâu


Giờ thiếu phụ đã nằm trong lòng biển

Tôi về Đông, về Bắc, biết về đâu

Trăng thiếu phụ tôi mang vào song cửa

Cho một lần, cho vô tận thiên thu




   :: Đêm từ biệt Việt Nam


Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn

Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam

Việt Nam. Đêm ấy đêm trừ tịch

Có những con người lại cách ngăn


Chào những đường thân, những lối quen

Những hàng cây rũ lá bên thềm

Chào cây cầu đá qua thành phố

Chào những bờ hiên, những cột đèn


Chào ai, lầm lũi trong đêm lạnh

Cơn gió giao mùa chớm lá xuân

Người về cho kịp đêm đoàn tụ

Ai lại lên đường. Ai lặng câm


Vẫn biết lần đi là bỏ hết

Là phủi tay. Cháy túi. Sạch trơn

Quay nhìn lại: Em còn bóng nhỏ

Ngọn đèn vàng lạnh một dòng sông


Về đi. Em nhớ đừng ôm mặt

Rồi thắp giùm anh một nén nhang

Con có hỏi anh. Em hãy chỉ

Mây dịu dàng trôi giữa mênh mông


Về đi để tiếp đời cô phụ

Tiếp mảnh hồn khô héo nhớ nhung

Mai mồng Một, cắn răng đừng nấc

May cuộc đời tươi đẹp mùa xuân


Về đi để trả bài ma quỉ

Những đau thương câm nín chất chồng

Em hãy lấy ngày này giỗ kỵ

Một ngày nào chim đã bặt tăm


Về đi, kẻo máy tàu đã nổ

Như những người ôm ngực con tim

Trong khoang chật, nghe chừng nín thở

Anh hùng đâu. Một nỗi lặng thinh


Gió trừ tịch hú dài Bãi Giá

Đập mạn thuyền, sóng vỗ buồn tênh

Đêm vượt thoát ai ngồi nín thở

Cả quê nhà, mờ nhạt hai bên


Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn

Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam

Việt Nam. Một vệt mờ xa thẳm

Một chút rưng rưng bật xé lòng


Việt Nam. Tối quá, không đèn lửa

Ta ở trên thuyền ngực vỡ toang

Một nỗi buồn như đông đặc lại

Một nỗi vui oà vỡ cả hồn


Là lúc biết mình như thoát nạn

Sáng chân trời, hồng rực vầng dương

Là lúc, thấy mình như bất hạnh

Sắp làm người không có quê hương


Là lúc lòng dửng dưng chờ đợi

Nỗi dửng dưng buồn bã lạ lùng

Như thể trong một trời chuyển động

Một giọt sương cô độc tận cùng.




   :: Bụi chuối bên đường


Nơi chúng tôi ở bốn mùa như bốn hướng

Hàng cây quanh năm, làm lính giữ đường

Buổi sáng đi làm, trời mới tinh sương

Buổi chiều trớ về, hoàng hôn sậm tối

Đời sống xứ người quay cuồng thúc hối

Nên ít thì giở để nhớ để nhung...

Đời sống xứ người tất bật lao lung

Ngày tháng trôi qua khi nào chẳng biết

Trong trí tưởng, quê nhà như biền biệt

Những cây phong sồi đã che khuất lãng quên

Có một ngày giữa tiểu bang mông mênh

Chúng tôi đã bàng hoàng dừng xe, thổn thức

Bụi chuối nhà ai bên đường đã mọc

Chuối mẹ chuối con, trời hỡi quê nhà

Có điều gì rưng rức trong tim ta

Khi cả một quê hương bỗng nhiên trở lại

Thấy cả vườn sau cây xoài cây mận

Bụi chuối sau hè, lu nước, mương con

Chiếc gáo dừa còn để đấy, héo hon...

Thấy cả bụi chuối con nép mình nhỏ bé


Chúng tôi đã ngồi trong lòng xe, lệ ứa

Giữa muôn trùng tiếng gọi của quê hương.




 

Bài viết của Trần Hoài Thư:

 

- Dòng sông qua những tác phẩm của Doãn Quốc Sỹ Nhận định  24.11.2022

- Nguyễn Phương Loan Người thi sĩ có tâm hồn vô lượng Hồi ức  6.10.2022

- Hành trình tạp chí Chỉ Đạo Giới thiệu  12.7.2022

- Sự Mầu Nhiệm của Nghệ Thuật Tản mạn  24.6.2022

- Hành trình của ký giả Lô Răng Nhận định  2.3.2022

- Thăm vợ vào ngày giáng sinh Thơ  27.12.2021

- Quà Giáng Sinh 2021 của Blog THT: Thêm 72 số báo Văn của năm 1969, 1970, 1971... Giới thiệu  23.12.2021

- Giai Phẩm Tân Phong (1959-1960) Giới thiệu  10.11.2021

- Tiếng Hát Hồi ức  23.6.2021

- Lại Mưu Sinh Thoát Hiểm Tản mạn  12.3.2021

- Giới thiệu: Thư Quán Bản Thảo số 91 tháng 1-2021 Giới thiệu  31.1.2021

- Ngày cuối năm 2012 (sau bão Sandy một tháng hơn) Hồi ức  25.10.2020

- Lời mở cho một tác phẩm mới: Bão Hồi ức  30.6.2020

- Dịch Bệnh và Văn Chương Nhận định  4.6.2020

- Toàn bộ Tạp chí Thư Quán Bản Thảo từ trước đến nay được đưa lên online Thông báo  23.4.2020

- Nguyệt san Vấn Đề (không thiếu số nào, kể cả số báo bị tịch thu) Thông báo  18.3.2020

- Sau một thời gian tu chỉnh, toàn bộ Tuần báo Nghệ thuật bắt đầu mở cửa... Thông báo  15.3.2020

- Hành Trình Của Một Người Tìm Kiếm Ý Nghĩa Cuộc Đời Nhận định  8.3.2020

- Ngày một dự án lớn hoàn tất Thông báo  2.3.2020

- Đêm Thánh Vô Cùng Truyện ngắn  24.12.2019

- Vài suy nghĩ về thơ Bích Khê Nhận định  16.12.2019

- Quà Tết Đặc Biệt Của Thư Quán Bản Thảo Giới thiệu  18.11.2019

- Nguyệt san Văn Hóa Á Châu (40 số) Giới thiệu  18.11.2019

- Về một người nữ ở quán Truông Bà Đờn Thơ  14.10.2019

- Viết về Trần Phong Giao qua những sách báo sưu tập Nhận định  3.10.2019

- Về Houston Tạp bút  7.8.2019

- Tính phổ quát trong một bài thơ Tạp luận  16.3.2019

- Bánh lăn đầu năm: giai phẩm “Huế trong trí nhớ” (tạp chí Văn Học năm 1970) Giới thiệu  7.2.2019

- Chuyện Làm Số Báo 83 (Thư Quán Bản Thảo) Giới thiệu  7.1.2019

- Hành trình của một nhà văn, dịch giả ở tiền đồn Nhận định  29.8.2018

- Lê văn Thiện vừa vĩnh biệt chúng ta Tản mạn  7.8.2018

- Về một tờ báo cũ Tản mạn  25.7.2018

- Chiếc máy HP phế thải Tản mạn  6.6.2018

- Quán Biên Thùy Truyện ngắn  1.4.2018

- Nuôi Sẹo Tạp luận  15.11.2017

- Số báo cuối cùng của Ba Tạp Chí Văn Học Miền Nam Giới thiệu  8.6.2017

- Hình như cây súng con lạ lắm Nhận định  7.5.2017

- Vãn Hóa Nguyệt San: Một bảo tàng viện vãn hóa Giới thiệu  12.1.2017

- Hồi Phục Một Di Sản Văn Chương Hồi ức  19.12.2016

- Đôi mắt La Ronda Hồi ức  14.12.2016

- Hành Trình Tạp Chí Văn Học Giới thiệu  10.10.2016

- Trần Thiện Đạo: Khi nghĩa tử không là nghĩa tận... Nhận định  31.7.2016

- Lưu Biệt và tính phổ quát trong thơ Phạm Ngọc Lư Nhận định  28.6.2016

- Bán nguyệt san Mai (1960-1966) Giới thiệu  22.4.2016

- Giới Thiệu Tạp Chí Nghệ Thuật Giới thiệu  18.2.2016

- Hành trình của một tạp chí đi vào lịch sử văn học miền Nam Giới thiệu  13.1.2016

- Tản Mạn Về Tính Nhân Bản Trong Thi Ca Miền Nam Thời Chiến Khảo luận  27.12.2015

- Di sản văn chương miền Nam: Các tác phẩm về văn học mới sưu tập Giới thiệu  15.8.2015

- Ngày làm xong Thư Quán Bản Thảo số 65 Tạp bút  29.6.2015

- Cái Chết Của Một Tạp Chí Nhận định  24.7.2014

- Ảnh Hưởng Những Dịch Phẩm Của Phùng Thăng... Phỏng vấn  30.3.2014

- Viết Về Phùng Thăng Sưu tầm  23.3.2014

- Phỏng Vấn Nhà Văn Nguyễn Lệ Uyên Phỏng vấn  20.4.2013

- Đi Tìm Địa Ngục Có Thật Tạp bút  22.1.2013

- Nước mắt tuổi thơ Truyện ngắn  16.6.2012

- Nhà văn viết về "duyên nợ" Bách Khoa Tạp bút  16.6.2012

- Ý Thức và Nỗi Bơ Vơ Của Bầy Ngựa Hoang Tạp bút  22.4.2012

- Rong Bút Rong bút  10.1.2011

- Trang Thơ Trần Hoài Thư Thơ  10.1.2011

- Làng Xóm Buồn Thiu Truyện ngắn  10.1.2011

- Mưa Mùa Hạ Truyện ngắn  10.1.2011

- Tản Mạn Về Võ Hồng Tạp bút  10.1.2011

      See the source image

 


Các tác phẩm đã xuất bản:


Trước năm 1975:

1968: Nỗi Bơ Vơ Của Bầy Ngựa Hoang, (Truyện, Nxb Ý Thức)

1970: Những Vì Sao Vĩnh Biệt,  (Truyện, Nxb Ý Thức)

1971: Ngọn Cỏ Ngậm Ngùi, (Truyện, Nxb Ý Thức,

1974: Một Nơi Nào Để Nhớ, (Truyện, Nxb Con Đuông)


Sau năm 1975:

Truyện:

- Ra Biển Gọi Thầm (Tập truyện, 1995)

- Ban Mê Thuột Ngày Đầu Ngày Cuối (Tập truyện, 1997)

- Về Hướng Mặt Trời Lặn (Tập truyện, 1998)

- Đại Đội Cũ, Trang Sách Cũ

- Thế Hệ Chiến Tranh (Tập truyện)

- Đánh Giặc Ở Bình Định

- Đêm Rừng Tràm

- Hành Trình Của Một Cổ Trắng

- Mặc Niệm Chiến Tranh (Tập truyện)

- Thủ Đức Gọi Ta Về (Hồi ức).


Thơ:

- Thơ Trần Hoài Thư (Tập thơ, 1998)

- Qua Sông Mùa Mận Chín (Tập thơ)

- Tháng Bảy Hành Quân Xa (Tập thơ)

- Phố Xa (Tập thơ)

- Ngày Vàng (Tập thơ)

- Ô Cửa (Tập thơ)

- Quán (Tập thơ, 2008)

- Xa Xứ (Tập thơ, 2010)


Giới Thiệu Sách:

 

Muốn biết chi tiết xin liên lạc:

Thư Quán Bản Thảo P. O. Box 58 South Bound Brook, NJ 08880. Email: tranhoaithu@verizon.net

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.