Jan 23, 2019

Tùy bút - Bút ký

Trà Móc Câu
Thủy Điền * đăng lúc 10:00:35 AM, Sep 03, 2018 * Số lần xem: 120
Hình ảnh
#1

 

 

Trà Móc Câu

 

 

    Ngày cuối cùng, cũng là ngày thứ 30, hết hạn thời gian du lịch tại Việt nam. Nó phải lên đường trở về Hoa kỳ. Vì thương cha, mẹ trong những lúc xế chiều, buộc nó phải nói ra những điều cần thiết của những người tuổi già. Dù biết những lời ấy khi thốt ra sẽ bị phản kháng lại ngay.

Nhưng không sao, dẫu có ai tin thì tin, còn không thì thôi, vài, ba tiếng đồng hồ nữa mình cũng tạm biệt chốn nầy.

 

      Lúc còn ở nhà nó cũng trẻ và cha mẹ cũng trẻ, những biến chứng thất thường cả hai đều không nhìn thấy.

 

      Nhưng khi xa quê hương càng lúc càng lớn- trưởng thành nó thường hay đọc báo, xem Internet thấy người ta hay nói tại sao người già ở xứ Châu á và nhất là ở China và Việt nam thường hay bị bệnh mất ngủ. Riêng người Tây phương thì ít gặp trường hợp nầy. Vả lại, bao lần điện thoại về thăm gia đình, ông bà luôn than phiền về vấn đề trên, khiến nó lúc nào cũng thường hay để bụng và tìm tòi xem nguyên nhân từ đâu. Nó nghĩ, nó đi từ năm 15 tuổi với ông bác sang Hoa kỳ và bây giờ 45 tuổi, thời gian 30 năm xa cách, sự nhớ nhung cũng giảm dần và dường như quen thuộc có chi dâu mà ngủ không được về nỗi nhớ con. Về đời sống cũng thế, hàng tháng nó đều cung cấp đầy đủ cho ông bà thì cớ gì cần phải lo toan thứ khác nữa chứ. Kể từ ngày nó đi, tính đến hôm nay ông bà chẳng phải làm gì, ngoài việc ăn uống và du hí mà thôi.

 

      Ngược lại, khoảng thời gian ông bà càng lúc càng lớn tuổi, ở quê nhà vì quá rảnh rỗi, nhàn nhã nên ngày nào hay đến bạn bè và tại nhà cũng thế, lúc nào trên miệng cũng đều có những giọt nước trà nóng. Lúc đầu thì ít, nhưng dần dà đã trở thành thói quen. Hỡi khi không có nước trà là không chịu được. Chính vì chỗ ấy mà đêm đêm ông bà không bao giờ ngủ ngay được mà nằm trằn trọc mãi cho đến giữa khuya mới chợp mắt, ngày qua ngày biến thành cơn bệnh mất ngủ, người gầy gò và sanh ra những chứng bệnh khác như ho, cảm, yếu sức v…v.

 

      Cái câu than…thở về mất ngủ dường như nó in hẳn trong máy di động của nó, hể mỗi khi gọi thăm ông bà là tự dưng lời ấy hiện lên. Nó thì chẳng biết ất giáp thế nào cũng như quá lo âu về sức khỏe của ông bà. Qua mấy lần khuyên bảo, không kết quả. Buộc lòng nó phải sắp xếp thời gian để trở về Việt nam một chuyến trước là đi du lịch và xem sự thể ra sao.

 

      Về đến nhà nhìn sơ qua một tuần lễ, hai tuần, ba tuần rồi hết một tháng. Ngày nào nó cũng thấy ông bà uống trà quá nhiều, đúng như những đều nó dự đoán. Đứng lắc đầu mà không dám nói, sợ ông bà buồn rồi mọi việc sẽ không vui.

 

      Có một hôm nó "Thử " Nhưng chỉ riêng mình ông, bằng cách mang rượu chè về ăn nhậu một bữa cho quắc cần câu và nhất định không đụng chạm đến ly trà. Thật tình vì già ông uống chẳng bao nhiêu, chỉ vui với con, cháu là chính. Quả thật đêm ấy ông ta ngủ rất ngon chẳng có vấn đề gì, còn bà thì trăn trở suốt đêm không ngủ được. Điều nầy chứng minh rằng vì tại uống quá nhiều nước trà nên ông ta ra nông nỗi.

 

      Biết được nguyên nhân từ đâu đến, ngày cuối cùng trước khi ra đi nó nói hết sự tình. Chủ yếu mong ông bà nhìn thấy và giảm dần. Nhưng gì thói quen và văn hóa của người Việt nên nó phải đón nhận một sự phản kháng dữ dội và còn bị gán cho cái tội trứng mà muốn qua mặt Vịt. Buồn, vác gói ra đi không một lời đưa tiễn. Vừa đi nó lầm bầm “Bác mình già hơn cha mà đêm nào ông ngủ rất ngon có khi còn nhiều hơn tuổi trẻ của chúng ta nữa và những người Mỹ già sống lân cận ai ai củng đều như thế. “ Bởi, cái gì họ cũng dùng có giới hạn.

 

Thương người tôi thốt với nhau

Ai Ngờ ! Cái vị “ Móc Câu “ trở đầu

 

Thủy Điền

02-09-2018

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.