Jul 12, 2024

Thơ mới hiện đại VN

Thơ Nam Dao
Nam Dao * đăng lúc 03:50:23 PM, Aug 14, 2020 * Số lần xem: 1191
Hình ảnh
#1
#2


                    * đăng lúc 12:59:36 AM, march 21, 2020 * Số lần xem: 522 

  

 



Thơ NAM DAO


Ta chúc gì nhau trong mùa bất an

              (gửi đám ăn mày, không chỉ văn chương)
 

Thần linh bỏ cuộc

đền thờ hoang

bầy ngôn sứ nay câm

 

Còn đâu, con người?

Còn đâu? đám ngư dân  nổ máy

cắm đầu bỏ chạy

chẳng phải sợ quá ngày giúm cá đánh lên ươn

biển nay cũng vạch đầy biên giới

tàu tuần tra lạ hoắc đón đường

 

Còn đâu?  cạnh những mỏ kim cương

đất đá đào lên lổn nhổn

đám đánh thuê bản xứ  súng ngoại gầm gừ

canh cho những ông chủ

đang đợi mở xâm-banh

hân hoan kết thu một năm lợi nhuận

 

Còn đâu?  bọn như  tôi như  anh

hàng hàng lớp lớp

chen nhau ngày  boxing day *

mắt dán vào những mặt hàng

bán tháo

 

Lời và lẽ, bát nháo

bầy ngôn sứ nay câm

thế giới lửng lơ

hải hạm khoe răng nanh

pháo phòng không chĩa lên mặt trời

cánh chim thép sà vào lòng biển

 

Trong khi bán đảo bên này

đã lắp giàn tên lửa tầm xa

Trong khi bán đảo bên kia

tiềm thủy đĩnh gắn đạn  đầu  nguyên tử

 

Trong khi tôi luồn vô em

Nhưng không cương cứng nổi

Còn  đâu, con người?

Thế thì cho tôi hỏi

Ta  chúc gì nhau trong  mùa  bất  an?

*

Ngày 26-12, sau Giáng Sinh,  hàng bán hạ giá ở Anh, Mỹ,
người đời chen lấn tranh nhau mua như đánh boxe

 

 

Hoá thân

             (tặng một người mang tên bình minh)

 

Trinh bạch

như tuyết phủ nơi này

lần đầu

       nắm tay nhau

nụ hôn

       hờ

              trên má

 

Trinh bạch

       như tờ giấy trắng tinh

bút mực

       chùng chình

lời lẽ  nào

       nói cho đủ

những ước mơ chưa thức kịp bình minh

 

Trinh bạch

       ngủ giấc li bì

quơ tay vòng ôm

              nơi vắng em

 

Tôi cứ thế

sống một mùa trinh bạch

như hạt bụi trong ngần

gió thốc vào vũng  nước đục

để rồi hạt  bụi  hóa thân
 

khoảng rỗng

tôi lôi từ hộc tủ

       một mẩu  ấu thơ

cánh chuồn kim ngày nào

                     nho nhỏ

chở những ước mơ

 

thật khó hiểu

       những hộc tủ rỗng

chỉ còn bây giờ chút mùi thuốc đắng

       thoang thoảng  những ngày qua

 

thật khó hiểu

giữa những bộn bề

vô nghĩa

tôi làm thơ

khổ thơ nhỏ

lòng tôi vần vũ

 

thật khó hiểu

thật khó hiểu

duyên hạnh ngộ đẩy đến gần

nhưng sao là

rồi những cuộc chia xa

 

Rất có thể, có gì đâu để hiểu

Thật, chẳng cần hiểu gì

       giữa  những bước chân đi

mênh mông

       khoảng rỗng

 

 

mê si

 

Thả gió cho về bên nớ
Thèm theo một vết chim di
Mùi thơm loài hoa Hạ Tử
Vương hoài những bước chân  đi
Bẻ cho cong vòng trí nhớ
Khoát tay từ buổi chia ly
Làm thơ như thuở mười sáu
mê si...

 

vẽ đi...

 

vẽ đi...

bóng chim lưng chừng trời

sợi dây thép ngăn ngang tầm mắt

nhún nhẩy

chao nghiêng

buổi tàn thu

 mùa đuổi theo mùa

 vội vã

 

vẽ đi...

một trái tim đen

hai bàn tay trắng

những hạt cát ven bờ

biển và biển

sóng rút kéo xa triền đất hứa

 

vẽ đi...

những cánh gió lưng chừng trời

giấc ngủ muộn

những bình minh không muốn thức

 

vẽ đi...

cứ vẽ cả những gì vô hình vô tướng

như vẽ những  bờ môi son

thiếu một nụ hôn dịu ngọt

 

vẽ đi…

để rồi xoá

tất cả

xoá đến thiên thu

xoá cho đến bờ mép hư vô

bằng một vòng độ lượng

lòng ta

 

Chuyện cùng sẻ nhỏ

( thơ gửi  một người, và những ngày đông bắt đầu lộng gió)

 

Người thủy thủ già tóc chớm màu muối

tay vân vê chuỗi mộng một đời

tai bỗng nghe...

giữa gió lộng trùng khơi

một tiếng chim

 rất nhỏ

*

tiếng chim lạ mơ hồ trong gió

tiếng chim yếu ớt

mong manh

như  một lời kêu cứu

dẫu trên đầu,

              trời xanh

dẫu dưới chân,

              biển xanh

*

người thủy thủ già ngơ ngẩn

một con sẻ nhỏ loanh quoanh

trên boong tàu nép mình trốn gió

-        Này, chim đất liền!

Sao lại lạc trên đại dương chập chùng sóng  gió?

-        Tôi đi kiếm ăn

       quên mất giờ về tổ

tàu ra khơi

và tôi lạc ra khơi

*

người thủy thủ già thảng thốt gọi

em ơi!

rồi bật khóc như đứa trẻ bơ vơ lạc lối

tay giang ra

              nhưng tay  nào đủ rộng

mang đến cho em chút hơi ấm  tình người

*

Biển vô tận

              sóng dềnh

                           bọt sủi

lăn tăn xa đi chớm tóc bạc  thời gian

gió cứ thế đẩy đưa hy  vọng

trôi về đâu những kiếp cơ hàn ?

*

Giữa hai cột  buồm

              những sợi cáp giăng  ngang

bỗng từ đâu hàng trăm  chim sẻ

              bay về đậu thành  hàng

Sao  sẻ nhỏ kia vẫn lạc lõng trên boong

              cắm cúi tìm gì?

                       có phải  là những mẩu bánh mì vãi  vụn ?

*

- Này sẻ nhỏ, hãy bay lên tìm  đàn

       để  bớt cô đơn và quên  đi phiền muộn

       quên gió sáng hoang vu

              quên mây chiều  hoang vu

quên những trôi xa, quên kiếp  không nhà

quên để nhớ bước về bờ bến cũ

*

-  Ô,  thủy thủ, hẳn mắt  chắc lòa

                 sợi cáp treo trên đầu chẳng có lấy một bóng chim

       chỉ ó biển, mỏ dài móng sắc

 bay trên cao

 lơ lửng, rập rình

*

người thủy thủ chợt nghĩ về mình

       suốt một đời tất bật

gió rám cháy da , tay  sần nứt nẻ

hả miệng

ngửa mặt  hát

Hát rằng:

       ‘’ Ô hay, ta đã làm chi đời ta? ‘’ *

*

Câu thơ lạnh cắt da

người thủy  thủ xòe tay phủ mặt

                     che hoang tưởng đời mình

Con chim sẻ  thình lình

đậu lên vai người, nhỏ nhẹ:

-        Ta cho nhau một chút an bình!

*

Quơ tay lau nước mắt

người thủy thủ

 hồi sinh

nghe trong tim máu trào như sóng biển

 theo ánh bình minh

                     cùng  mặt trời xuống núi

*

Thì ra

Sự  Sống

       ta viết hoa

muôn đời,

vẫn vùng lên từ những tro than

vẫy đôi cánh tình yêu  lừng lững.

*

Cảm ơn em,  sẻ nhỏ

đã nhắc ta

Sự Sống

       chan hòa

*

Thơ Vũ Hoàng Chương

NAM DAO
Québéc Canada 

 

 

 

 


 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.