Em Đọng Nỗi Buồn Nên Đôi Mắt Rưng Rưng

Lá mắc cỡ, chạm tay vào, cụp xuống.  Bông mắc cỡ, chạm tay vào, ngẩng lên,  Cây mắc cỡ giống như em, đừng chạm tay vào...coi như người lạ!
 
Không cây bông nào không có bông, không có lá.  Lá, một tên thôi, Lá của một loài cây.  Nhưng bông thì có cách gọi, tùy ai...là Hoa, là Huê...là Qua, là Quê, cũng vậy!
 
Tản Đà làm thơ nói Huê Trôi Nước Chảy, người Bắc thường chỉ nói Bông là Hoa.  Nói chuyện gì thì cũng chuyện-người-ta, nói mà Cảm Nhận thì chúng ta nên nói...
 
Cây mắc cỡ...một loài cây người Nam gọi,  nó giống người mình mới gặp, đầu tiên; nó giống em, anh dám hứa, không quên:  Em Chính Thật Người Đầu Tiên Anh Gặp!
 
Em mắc cỡ ở cái nhìn trong mắt, lá mùa Thu che vầng trăng mùa Thu.  Em hồn nhiên ở cái nụ cười - Bông Mắc Cỡ chắc có tên vì thế?
 
Lần đầu tiên, anh chào em, em e lệ...Nhớ làm sao Bông Mắc Cỡ Liên Khương, xưa gọi Sân Bay, nay gọi Phi Trường, em áo tím, bông phi trường cũng tím...
 
Nếu một mai, mình nghĩ đến nhau, còn kỷ niệm...còn bàn tay em trong bàn tay anh.  Lá mắc cỡ mãi mãi một màu xanh, bông mắc cỡ tím...bởi vì em mắc cỡ! 
 
Bốn mươi năm hơn Nước Non mình mắc nợ những người đi, những người ở, vì sao?  Không chờ một mai mà nhớ mãi hôm nào...anh ra Bắc, em nghẹn ngào...Kinh Tế!
 
Bông Mắc Cỡ đọng sương là đọng lệ, em đọng nỗi buồn nên đôi mắt rưng rưng...
 
Trần Vấn Lệ

Sau Đêm Nguyệt Thực


Tôi thức dậy khi mặt trời còn ngủ
Tôi kéo mền đắp kín mặt-trời-tôi
Tôi ra sân nhìn áo lụa ai phơi
Mù sương trắng một góc vườn nguyệt thực...

Đêm hôm qua, Rằm, mà trăng đâu mất
Áo lụa chờ trăng trái trắng mù sương
Cả thế gian như một cái giường
Sao trống vắng một nàng Tiên diễm lệ?

Không lẽ nàng Tiên cùng trăng xuống thế
Đường trăng đi không ai ghé thăm mình?
Chưa có mặt trời lên thì chưa có bình minh
Vì tôi giấu mặt-trời-tôi trong ngực!

Mặt trời tôi nằm ngoan trong hạnh phúc
Tôi nghe mặt trời thở nhẹ tiếng khoan thai
Tôi ngó mông xa lắm dặm đường dài
Là quá khứ của tôi thời rất trẻ...

Đêm Nguyệt Thực không cánh cửa nào he hé
Nhánh soan nằm trên khung cửa rung rung
Gió hình như gió của một mùa Đông
Tôi không biết làm sao khơi lửa lòng tôi lại...

Nàng Tiên nào cũng đều là con gái
Và Trăng nào cũng tuyệt thế giai nhân
Tôi hôn mặt-trời-tôi, hôn nhẹ gót chân
Mặt Trời ơi, em, nguyên nhân của Tình Yêu Dấu!

*
Lát nữa tôi sẽ đi thăm Đồi Ổi
Lát nữa tôi sẽ đi tới Liên Khương
Tôi sẽ vì em mà cuốn hết mù sương
Cuốn tấm lụa gửi về ai Bảo Lộc...

Tôi nghe đời tôi cả con tàu đổ dốc
Tôi phải đi tìm cho được áng trăng xanh
Mặt-trời-tôi, Tiên Nữ, những Giai Nhân
Tôi gom hết thành một chùm Tinh Tú!

Tôi sẽ đọc cho ai nghe một câu-thơ-vô-tự
Một bài Kinh-Vô-Tự thị Chân Kinh
Trước hết với ai, tôi sẽ giật mình:
Mình đi mãi một kiếp người lữ thứ...

Có phải đó là câu thơ vô tự?
Có phải đó là bài Kinh vô ngôn?
Sáng mù sương tôi nghe boong boong
Ai gõ chuông trên Chùa Núi vậy?

Em ơi em "Bao Nhiêu Sao Em Thấy
Không Nhiều Bằng Tình Anh Yêu Em!"

Trần Vấn Lệ


 Em Bọc Làm Chi
               Mặt Trời Trong Áo Đỏ


Thông cáo báo đăng:  "Chớ ra đường, nóng lắm, đừng mặc áo màu đen mà nên màu trắng !".  Em biết mà tại sao em bình thản, hôm nay ra đường mặc áo đỏ trêu ngươi?

Áo  đỏ, em đi, đỏ một góc trời.  Em bọc làm chi mặt trời trong áo đỏ?  Phải chi em mặc áo màu của gió...đem về mưa, một chút, chút, vui sao!

Lá vườn anh lại xanh như bữa nọ, hôm nào, em tóc xỏa gió vờn vai áo lụa...em bước nhẹ như mây vờn đám lúa...em khoan thai như con mèo nhỏ dễ thương!

Em người Nam, em nói đỏ là hường, em chúm miệng, ghét vô cùng cái miệng!  Em có biết không, em làm anh đau điếng...Đêm nay Rằm, Nguyệt Thực, cũng vì em!

Đêm nay trăng không rọi ánh lên thềm.  Trời buổi tối, dĩ nhiên không có nắng.  Chỉ em thôi, không có ai thay đặng để bắt đền áo đỏ nắng hồi trưa...

Nắng hồi trưa, hồi trưa hay hồi xưa?  Em áo đỏ qua đò ngang mất biệt!  Bốn mươi năm hơn một mối tình tha thiết...rồi, Quê Hương cũng mất biệt theo em!

*

Anh làm thơ không có chữ nào êm.  Anh lọc, lựa, đẽo mòn tim óc.  Nóng đến nỗi, em ơi con sóc, đứng làm thinh, vẫy, vẫy cái đuôi xù!

Anh biết rồi, anh vẫn sống trong mơ...Em áo đỏ giấu mặt trời trong áo đỏ...Anh tưởng tượng em vừa ngang qua ngõ, nụ hoa hồng anh gửi gió...hôn em!

Em cười đi cho cái miệng thêm duyên...cho mắt biếc chao giùm anh đại hải...cho mãi mãi em là con gái...cho muôn đời anh ngưỡng mộ chiêm bao!

Trần Vấn Lệ


 Bềnh Bồng Bồng Bềnh


Buồn bữa ấy / cũng là buồn bữa nay!  Nếu mình cứ mười hai / đừng bao giờ mười bảy!  Nếu những gì mình thấy / chỉ là mưa bóng mây...Xe chở những chàng trai / đừng chạy về phía Bắc...Rừng K'nia xanh ngắt sao nỡ lòng đốn đi?  Ba bóng núi xanh rì, Thu Giang cũng xanh ngắt...Ôi những người úp mặt / ngực vần đầy huy chương!  Khi lịch sử sang trang / thì cuộc đời đổi khác!  Đừng trách chi Đất Nước / sao cứ ngổn ngang hoài.  Cũng đừng trách chi ai / nếu miền Nam đừng có!  Hãy nghĩ:  đời, ngọn gió / đùa cỏ đi bốn phương...Mười bảy tuổi dễ thương / ai cấm buồn con mắt?  Suối tóc tơ em thắt / có nghĩ ruột gan không?

Ôi chúng ta bềnh bồng ôi chúng ta bềnh bồng...

*

Hãy nhìn kìa, con sông!  Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu...Bướm vàng bay không đậu, áo vàng bay bay bay...Tuổi mười hai thơ ngây, một hôm lòng chợt xót, té ra trăng vẫn Nguyệt, em mười tám tuổi hơn, anh thì nhận không buông / cái ballot trận mạc, vượt qua những ngọn thác, xô bọt bèo mà đi...Hôn em má Xuân Thì, hôn em môi trinh nữ...Không ngờ cũng lịch sử:  Pho sử tình Thiên Thu!

Tôi lăn trái mù u, nhớ những ngày Bù Đốp,  nhớ những cái gùi thóc / trút vào cối Bom Bo...Những tiếng chày đêm khua / bóng trăng vàng không vỡ, chỉ nước mắt không đổ sao ngập bờ thời gian?  Ông Tổng Thống rút khăn, rút mình vào bóng tối.  Không ai phê công, tội, xe tải chở tù, lăn...Nhớ đi, bao tháng, năm?  Nhớ đi, bao xác nổi.  Con dốc cao chới với, con người đi như ma...

Tôi vò nát đóa hoa.  Tôi vò tôi quá khứ.  Tôi vò niềm tư lự...bây giờ là tư duy.  Bây giờ ai nói chi / cũng làm tôi bức xúc.  Bây giờ...kìa nhà ngục / hoành tráng tòa building.  Đố ai không giật mình / khi về thăm phố cũ:  những đền đài miếu mộ, những nhà thờ, nhà giam.  Ôi chao nước Việt Nam, bây giờ hoành tráng thiệt!  Những người trai sức kiệt / không còn đạp cyclo, những cô gái ngây thơ / giả đò mà như thiệt! Trời ơi hai chữ Thiệt, một chữ Thòi đi theo.  Thơ tôi đó, đáng yêu, không?  Hỡi ai mười bảy?

Thơ tôi mà em thấy...chắc em cười, vậy thôi!

Trần Vấn Lệ 

*