Jun 19, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Ngày Xưa / Đường Về
Trần Vấn Lệ * đăng lúc 08:04:13 AM, May 12, 2018 * Số lần xem: 338
Hình ảnh
#1

 


  

 

 
  Đường Về


Diễm Châu có hai câu thơ "đẹp" lạ!
Hai câu thơ "cực tả":
- Chị về đây với người ta
Một hành lang rộng buồn da diết buồn!".

Y tá đẩy cái giường
đưa chị đi vào đó
Căn phòng không cửa sổ,
chỉ ánh đèn sáng trưng!

Chị vào phòng hồi sinh, chị vào phòng hồi sức
Chị vào phòng Coma...chắc chắn chị sẽ ra
Những pho tượng xót xa lặng lẽ nhìn theo chị...
Đang là đầu Thế Kỷ, chị - giai đoạn cuối cùng...

Hành lang rộng mênh mông dẫu đường đi rất chật
Em chị gạt nước mắt, chồng con chị thẫn thờ
Nhớ quá hai câu thơ của Diễm Châu đăng báo
Hành lang đời hư ảo...Hành lang đời bao la!

Mấy người vào Coma mà đi ra "hồi sức"?
Ở đây không có Phật, chỉ có Chúa Trời thôi
Những câu Kinh nghẹn lời.  Những giọt lệ rơi nhẹ...
Người ta chờ Bác Sĩ nòi câu nào cũng thương...

*
Người ta chở vầng Dương giữa hoàng hôn tuyệt vọng!
Ôi chao ôi đời sống nằm gọn trong câu thơ:
"Chị về đây với người ta
Một hành lang rộng buồn da diết buồn!"

Em hy vọng chị còn, còn hơn là thất vọng!
Chồng con chị nghe ngóng tiếng gió lùa hành lang...
Đường cuối cùng thênh thang chắc không phải xa lộ?
Hoa cuối cùng sẽ nở, nụ cười chị Thiên Thu?

Hoa tím, hoa mù u nở cuối trời diễm lệ
Chị ơi em chờ nhé chị-bình-yên-chị về...

Trần Vấn Lệ 



Image result for tranh hinh dong trang va hoa


 Ngày Xưa


Những cô bé nhảy dây trên sân trường mỗi sáng...
Những lượn sóng lãng mạn vì thương nhớ má hồng!

Ai ngang Bùi Thị Xuân không ngừng chân một lát?
Hỡi những ngọn gió mát hãy nhận lời cảm ơn!

Tôi nhớ quá ngôi trường một thời tôi-với-nó
một thời tôi đến đó...ngắm các em nhảy dây!

Dĩ nhiên tôi là Thầy...vẫn là chàng trai trẻ
Dĩ nhiên tôi nói thế...vì tôi có Tình Yêu!

*

Hỡi các em diễm kiều...yêu Nhà trường, yêu Nước
Thầy phải đành đi trước...để kịp bước vô tù...

Các em còn đi sau.  Đi về đâu đại hải?
Tôi đưa tay lên hái một trái sim trong rừng...

Tôi đói mà, lưng lưng, nửa trái sim là đủ
cho nhiều năm thương nhớ, cho nhiều năm tha hương!

Nửa trái sim bên đường thành cây sim tỏa lá
Ai đừng hồng đôi má thì tôi không tương tư?

*

Tôi viết về ngày xưa nghe mù lòa con mắt...
nghe ruột đau như cắt.  Sợi dây đứt hả em?

Những mái tóc màu đen bồng bềnh trong nắng gió
Những lớp học mở cửa, một hôm nào trống trơn!

Người đi lên núi non, người đi về châu thổ
bà Cai Trường cực khổ...cũng bỏ trường đi đâu?

Thơ tôi bao nhiêu câu chỉ một dòng nước mắt...
Dòng nước mắt lạnh ngắt.  Dòng nước mắt khô ran!

Bầy con Lạc Long Quân khát không uống nước biển
có đứa đã chết, biến, về với Mẹ uống sương...

Có đứa đã chết.  Biến.  Về với Mẹ.  Uống sương!


Trần Vấn Lệ
       

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.