Jun 22, 2018

Viết về tác giả & tác phẩm

Vài Cảm Nghĩ Về Anh Dương Quân
Thy Lệ Trang * đăng lúc 08:06:34 PM, Feb 26, 2018 * Số lần xem: 346
Hình ảnh
#1

 

                       
                
VÀI CẢM NGHĨ VỀ ANH  Dương Quân
Nhà Thơ đồng hương BH


Viết về một nhà thơ đã là điều khó, viết về một nhà thơ có uy tín, nổi tiếng lại càng khó hơn. Từ lâu, tôi chỉ biết anh Dương Quân qua các trang web và qua lời kể của bạn bè. Anh có một thời tuổi trẻ thành công thật đáng khâm phục. Con đường học vấn và họan lộ của anh nhẹ tênh, dễ dàng như những bài thơ anh làm thời trung học.

Năm 1967, tôi vừa bước vào năm Đệ Ngũ thì bài thơ Hương tình Cà Mau (*)của anh đã được ngâm trên ban Mây Tần qua làn sóng phát thanh Sài Gòn. Người miền Nam không ai lạ gì ban Mây Tần và người sáng lập là nhà thơ Kiên Giang Hà Huy Hà. Được nhà thơ Hoa trắng Thôi Cài Trên Áo Tím ghé mắt xanh và giới thiệu hẵn nhiên là thơ phải đặc biệt. Cho đến bây giờ, những người đã thưởng thức thơ DQ đều khen bài thơ Hương tình Cà Mau mượt mà, ngọt ngào và đầy hình ảnh thơ mộng và trù phú của một vùng sông nước miền Nam.

Khi tham gia trang web Ngô Quyền và Ái Hữu Biên Hòa tôi mới biết anh Dương Quân là người đồng hương BH. Khoảng năm 2013,  tôi làm thơ xướng họa rất hăng say. Công việc làm không khó nên mỗi sáng tôi thường copy một bài thơ của bạn hữu đem theo. Họa thơ và chơi Cryptograms là hai điều mê say của tôi. Tôi thường thủ thỉ với bạn bè:

Mỗi ngày họa một bài thơ
Mỗi ngày chơi một puzzle giải khuây. 

Tôi đã họa nhiều bài thơ của các thi huynh và thi hữu Biên Hòa như anh Trần Kiêu Bạc, Trầm Vân, Đỗ Công Luận, Hà Thu Thủy...Bài thơ đầu tiên của anh DQ tôi họa là bài Lục Bát Nhớ và Quên. Thông thường tác giả của bài thơ được họa thường gửi email cho người họa với đôi dòng cám ơn. Nhưng với thi huynh này thì không. Cô bạn thân của tôi vốn quen biết rộng nên đã cảnh báo" Ông này tánh khó chịu, quạu quọ lắm mày à". 

Thật ra nhìn lại quảng đời của anh DQ, tôi đã có sự ngấm ngầm cảm thông. Từ một Đốc Sự Hành Chánh, một công chức Đệ nhị VNCH, đến một giảng viên Cao Đẳng, Đại Học ...sau biến cố năm  75 chỉ còn lại hai bàn tay trắng và nỗi buồn. Trở thành người cáu kỉnh, khó chịu là cũng có can trường rồi.

Một lần, tôi nhận được mail mời họa- tôi nhớ không lầm là của anh Hạ Thái Trần Thế Phiệt- nhưng thơ Xướng lại là của anh Dương Quân. Có nhiều người họa, tôi cũng nhào vô tham gia. Dĩ nhiên chỉ được lời cám ơn của thi huynh Hạ Thái .

Thời gian lặng lẽ trôi qua, tôi vẫn xướng họa đều đặn, vẫn gửi bài cho Ngô Quyền, AH Biên Hoà và các website bạn. Đến một hôm, thi huynh Nguyên Hoàng ở Florida gửi email cho tôi: "TLT, anh DQ khen thơ TLT dạo này khởi sắc và tiến bộ nhanh quá

Được khen và người khen là một thi huynh có uy tín làm tôi sung sướng vô cùng. Lời khen của anh cũng làm tôi cảm thấy bớt lẻ loi hơn. Trong hội AHBH chỉ có một mình tôi làm thơ Đường Luật nên nhiều khi tôi có cảm giác bị bỏ rơi, lạc lỏng. Sau đó khá lâu, tôi lại đọc được bài thơ của anh trên ĐĐ, một lần nữa cũng do thi huynh Hạ Thái bỏ lên. Bài Giấc Xưa có một cấu trúc lạ giống như dạng thơ mới  nhưng lại là bài Đường luật.


                       GIẤC XƯA

 Anh rước em về thuở cổ sơ
Buổi hồng hoang những triệu năm thừa
        Đất, Trời, Mây, Gió
            Thèm tơ nắng
        Hoa, Cỏ, Sông, Hồ
             Khát bụi mưa
Em- Lãng du trên tầng tuyết vỡ
Anh- tham thiền dưới bóng trăng đưa
              Vô minh
       Sao ý tình ngây ngất
Bờ mộng đã tràn khắp Cõi thơ.

      Dương Quân


Tôi vốn thích những ý tưởng lạ nên đã mê bài thơ này. Khi họa, tôi lại nhớ đến  câu chuyện" Tiểu Ngạ qủy bên bờ sông Nại Hà" Tôi thích lời văn và khung cảnh ma quái trong chuyện .Nhất là cảnh tên tiểu ngạ qủy ngồi bên bờ sông Nại Hà đã bao năm, tóc râu dài bạc trắng ... bay phất phới từ đầu sông đến cuối sông...để chờ người yêu...nên tôi đã đem hình ảnh đó vào  bài họa :


                    BẾN ĐỢI...


Yêu nhau dù chỉ mới quen sơ
Chờ đợi ngàn năm cũng chẳng thừa
            Trái cấm thèm thuồng:
             Say cõi mộng...
             Địa đàng khao khát:
             Đẫm mây mưa...
Đài hồn- bát ngát hương mờ tỏa
Cầu Ṇại- bềnh bồng khói trắng đưa
             Tóc bạc,
           úa đời bên bến đợi...
Luân hồi , thỏa dạ nối tình thơ


       Thy Lệ Trang.

 
Sau  lần đó , anh DQ thỉnh thoảng  gửi cho tôi  bài xướng để tôi họa và gửi đăng trên AHBiên Hòa. Anh ít làm thơ Đường nhưng những bài thơ của anh thật hay và thật có ý nghĩa. Anh  thường viết về thân phận và quê hương. Sau này tôi mới được biết thêm sức khỏe của anh rất yếu, cơn bệnh tim làm anh mệt thường xuyên. Cộng thêm bệnh gout hoành hành đau nhức khôn tả. Chính vì lý do đó mà anh hay vắng mặt trên vườn thơ Biên Hòa.

Tôi cũng không dám email cho anh nhiều vì biết anh cần nghỉ ngơi, yên tịnh. Cách đây cũng khá lâu, tôi gửi mail cho anh mới biết anh vừa ra bệnh viện. Trong mail hồi âm anh nói đùa "khi nào không nhận được thư anh, TLT nhớ làm bài thơ phúng điếu nha" . Chao ôi chỉ là lời đùa cho vui cũng đủ làm tôi bùi ngùi. Tôi cũng chẳng hơn gì anh đâu, cơn heart attack năm nào vẫn còn ám ảnh.Nhưng lời anh nói đã cho tôi cảm hứng viết bài thơ Cát Bụi


Đâu biết rằng ai sẽ khóc ai
Đường trần mờ mịt bóng trăng phai...
.......................................................


Mới đây anh gửi cho tôi hai bài thơ xuân để  họa  và để góp mặt trên báo xuân Biên Hòa. Cuối thư anh viết:

Hy vọng chỉ còn năm nay  anh em mình  còn xướng họa. Ai biết được gì...sang năm...” Khi bài họa gửi đi rồi tôi có ý định viết một bài về anh DQ. Tôi không là nhà bình thơ nên không dám phân tích, bình luận thơ anh.

Tôi chỉ đơn thuần viết những cảm nghĩ chân thật của mình về  cơ hội được biết anh và cám ơn anh đã gửi cho tôi những bài thơ tuyệt vời để tôi có dịp họa  và tạo thêm trang thơ của tôi có thêm hương sắc đậm đà. Mong anh có nhiều sức khỏe  và an lành. 


                                                                       Thy Lệ Trang


(*) Phụ chú
HƯƠNG TÌNH CÀ MAU


Thuở ấy một lần xa phố cũ

Tôi rời đô thị đến An Xuyên

Chân trời cuối Việt xa thăm thẳm

Không có người thân, chẳng bạn hiền

Là chuyến độc hành không tiễn biệt

Hành trang chỉ một xách tay vừa

Nhưng sao thấy nặng niềm nhung nhớ

Trời thủ đô buồn trong nắng thưa

Tôi đến An Xuyên lòng khắc khoải

Những trưa gà gáy gọi hoàng hôn

Những chiều gió biển đùn mây xám

Gợi tiếng sầu dâng tận đáy hồn

Những bước chân mòn qua phố vắng

Những con đường cũ nặng suy tư

Hững hờ rượu lạt , cà phê đắng

Khói thuốc nào say buổi tạ từ

Khi cánh chim bay là xoá dấu

Cành khô cũng mất vết chia ly

Chỉ đau là tiếng kêu quằn quại

Hẹn ước nào ai tiếc được gì

Sự nghiệp vẫn đi tim trước mắt

Nụ cười không nở cuối mùa thương

Mai sau ai biết về thân phận

Sỏi đá thà cam vạn nẻo đường

Dẫu thế, Cà Mau không phụ khách

Có rừng, cũng có đất phù sa

Cầu tre, nước chảy cô nghiêng nón

Tình gái An Xuyên vẫn đậm đà

Gặp em vào buổi ban sơ ấy

Chung chuyến đò qua ghé bến quê

Tôi chép câu hò đem đến tặng:

“Cà Mau đi dễ, khó quay về”

Em hẹn chèo ghe ra họp chợ

Tôi chờ, trưa nắng, bóng sông trôi

Cắm sào, che nón, em cười nụ

Lòng ngỡ rằng em nói vạn lời

Nhà em có mảnh vườn cau nhỏ

Uống nước trời mưa, gạo giã tay

Tuổi mẹ như vừng xôi nếp mọt

Cha già như trái chín trên cây

Hái rau đem bán lo tiền chợ

Mót củi rừng thưa, nhúm bếp cơm

Cha mẹ tuổi già, con gái muộn

Tảo tần ngày tháng đáp công ơn

Em từ Tắc Thủ qua Kênh Xáng

Xuống khỏi Dòng Kè ra Tắc Vân

Tôi dưới Tân Thành lên chợ quận

Mua quà xin gửi biếu song thân

Mỗi lần tan chợ, ghe xuôi nước

Áo trắng em về khuất cuối sông

Tôi tự hỏi lòng sao chẳng gửi

Cho em trọn cả trái tim hồng

Trở lại Tân Thành thương Tắc Thủ

Đường dài sông rộng, nắng chang chang

Mái chèo có mỏi bàn tay yếu?

Má đẫm mồ hôi có võ vàng?

Mơ ước trời luôn thêu nắng đẹp

Mưa hoà, gió thuận khắp nơi vui

Đất lành, hoa nở trên gai góc

Cho gái Cà Mau điểm nụ cười


Từ đó tôi yêu miền cuối Việt

Yêu đôi mắt đẹp, cổ tay tròn

Áo bà ba trắng, môi cười nụ

Yêu gái Cà Mau vẹn sắt son.


        Dương Quân
             1967
THƠ XƯỚNG HỌA DƯƠNG QUÂN- THY LỆ TRANG

Bài xướng

Viễn Du

Ta hẹn Nàng Thơ chuyến dạo chơi
Miền xa chẳng thấy dấu chân người
Đường hoa- thảm ngọc- thềm mây rụng
Lầu tuyết- màn sương- nhã nhạc rơi
Em- Gót son nghiêng thành đá cổ
Suối- Dòng xanh lộng bóng trăng ngơi
Bỗng dưng- mắt biếc tràn hư ảnh
Thôi đã lạc đường ! Cố quận ơi!
                                
Dương Quân

Bài họa

Tình Ơi

Xa rồi ngày tháng bước rong chơi
Từ thuở lều thơ vắng bóng người
Bấc lụn- dầu hao... ngơ ngẩn khóc
Đêm tàn- tóc rối...lạnh lùng rơi
Sông còn tiếc mãi vầng mây rạng
Núi vẫn mơ hoài ánh nguyệt ngơi
Bàng bạc miền Đông trời tuyết phủ
Ngậm ngùi, chua xót lắm...Tình ơi !
                              
Thy Lệ Trang

HỎI BẠN NGÀY XUÂN

Hỏi bạn: Xuân về đấy phải không?
Sao nghe se thắt ở trong lòng
Quê hương bên ấy còn xa thẳm
Đất khách phương này mãi nhớ mong
Chén rượu quan hà đà uống cạn
Vần thơ hờn tủi ghép chưa xong
Quanh đây chẳng có mai vàng nở
Chỉ thấy bao la tuyết mịt mùng.

Hỏi bạn:" Hà phương tri kỷ khứ?
Bóng ai tha thướt giấc xuân nồng ?"
                                 
Dương Quân

bài họa:

THƯ XUÂN

Em rằng : Xuân đến cũng như không!
Vườn cũ xác xơ, lạnh buốt lòng
Đất mẹ muôn trùng còn mãi tiếc
Quê người vạn dặm có hoài mong?
Tình trao một thuở...tình chưa trọn
Thư viết trăm lần...viết chửa xong
Cách trở hai đầu...chung nỗi nhớ...
Thương anh- chua xót cảnh đơn mùng!

Em rằng: " Dục vấn tương tư xứ?
-Kết cỏ đồng tâm, dạ ấm nồng "
                                
Thy lệ Trang
Dòng Đời 

Dòng đời như gió thoảng mây bay
Ngẫm lại buồn vui được mấy ngày
Sự nghiệp, công danh dường giấc mộng
Giàu sang, phú quí tựa cơn say
Đắc thời ác tặc leo bàn độc
Thất thế hiền nhân rớt vũng lầy
Hưng thịnh, suy tàn trong thoáng chốc
Có. Không. Mờ ảo thế gian này.

Dương Quân

Bài họa

Tâm Khúc

Sương khói chập chùng, loáng thoáng bay
Trần gian còn lại có bao ngày?
Đỉnh chung- một giấc- tàn cơn mộng
Danh lợi- vài chung- lỡ cuộc say
Khép mắt- đường xa.  ..không vướng bụi
Dừng chân- bến lạ... chẳng sa lầy
Thênh thang giữa cõi trời mây nước
Tỏa sáng vần thơ, đẹp dạ này !

Thy Lệ Trang

NHỚ QUÊ

Từ lâu không trở lại quê nhà
Tết đến gợi buồn kẻ ở xa
Nhớ mái nhà xưa giờ đổi chủ
Thương cành mai cỗi vẫn ra hoa
Người đi chẳng hẹn ngày tao ngộ
Kẻ ở hằng mong buổi thái hòa
Giấc mộng xuân nồng chừng đã nguội
Đời người, như Tết cũng mau qua.
                               
Dương Quân

bài họa:

XUÂN SẦU

Sương phủ non cao chạnh nhớ nhà
Mùa xuân nhen nhúm nỗi sầu xa
Cô phòng người cũ còn rơi lệ ?
Hoàng cúc thềm xưa có trổ hoa?           
Ngàn dặm- em mong hồn tỉnh lặng
Muôn trùng- anh đợi cảnh an hòa
Phải chăng hay chỉ là hư ảo?
Như bóng âm thầm thoáng lướt qua !
                                 
Thy Lệ Trang

bài xướng
Mừng Lễ Giáng Sinh 

Mỗi năm mừng đón Lễ No-el 
Khắp chốn giăng giăng rực ánh đèn
Chúa xuống trần gian lo cứu rỗi 
Người ham danh lợi cứ bon chen 
Lắm phường gian ác còn tham vọng 
Nhiều kẻ bần dân mãi khổ hèn 
Cầu Chúa cho: "Hòa- Bình- Thế- Giới" 
Ngàn lần xin nguyện tiếng "A-Men!"
                           
Dương Quân

bài họa

Nỗi Buồn Của Chúa

Trần gian náo nức đón No-el
Chúa trải buồn trên những ngọn đèn
Đạo lý- thế nhân luôn tráo trở
Lợi danh-thiên hạ mãi đua chen
Quan to vênh mặt phường cao ngạo
Dân khó khom lưng phận tủi hèn
Mấy kẻ bán hồn cho qủy dữ?
Bao người thật dạ niệm Amen?
                        
Thy Lệ Trang                      
Massachusetts

bài xướng
TÂM SỰ ĐẦU NĂM
Lại một lần năm mới nữa đây
Bày chi cũ, mới chỉ thêm rầy
Tình nhà đã lỡ phai thề ước
Nợ nước chưa đền uổng chí trai
Đếm bước lưu vong chừng mệt mỏi
Nếm mùi nhân thế lắm chua cay
Tri âm, tri kỷ...chờ ai nữa
Nhắm mắt là xong một kiếp
Dương Quân

bài họa:

THÂN PHẬN

Bao năm bóng tối vẫn còn đây
Ác mộng từng đêm mãi quấy rầy
Tiễn biệt- ngậm ngùi đôi mắt lệ
Gông cùm- rời rã một đời trai
Thương người...má nhạt...hoa tàn úa
Nhớ nước...thời suy...phận đắng cay
Mấy trận cuồng phong chôn tuổi trẻ           
Còn chăng? chút nắng lạc hiên này!
                                   
Thy Lệ Trang
Bài xướng 

NGẬM NGÙI

Ta, thân viễn xứ lạc ngàn khơi
Dãi gió, dầm sương giữa đất trời
Nhân nghĩa vẫn mong lời ước hẹn
Hiếu trung ngẫm thẹn đạo làm người
Gió trăng, phó mặc thời luân lạc
Tâm huyết, đành cam lúc cạn vơi
Rồi một hôm nào...thôi vĩnh biệt
Tạ ơn non nước. Tạ ơn đời.

                    Dương Quân

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.