Oct 17, 2019

Tập thơ

NÓI VỚI LÒNG MÌNH (THƠ)
Lê Đức Thụ * đăng lúc 01:56:06 AM, Feb 27, 2017 * Số lần xem: 970
Hình ảnh
#1

NÓI VỚI LÒNG MÌNH

(THƠ)

 

 

NÓI VỚI ĐỨA CON NHỎ

 Con sinh ra chịu bao nỗi thiệt thòi

Tuổi thơ con diễn ra buồn tủi

Thiếu nếp nhà mà con mong đợi

Thiếu tình thương, chăm chút của cha

Sự lo toan, tảo tần của mẹ.

 

Cha mong con như bao đứa trẻ

Cuộc sống con không thể thiếu tiếng cười

Quyền học hành và chạy nhảy đùa vui

Quyền ước mơ như bao trang lứa

Một khi cha còn sống trên đời.

 

Cha tự trách mình sức lực hơn người

Một phút thả lòng mà thành yếu đuối

Một phút viển vông mà thành diệu vợi

Có tất cả rồi giờ lại hóa tay không

Chỉ còn âu lo canh cánh trong lòng.

 

Đời mộng mơ giờ đây bừng tỉnh

Sự sinh tồn tạo ra toan tính

Sau vấp ngã làm cha khôn hơn

Cha sẽ sống tất cả vì con

Sẽ bù đắp cho con tất cả.

 

Hà Nội, 11-8-2013

 

 

NHỮNG GIẤC CHIấM BAO

 

Đêm đêm ta vào giấc ngủ

Hồn ta phiêu dạt nơi đâu

Hoặc bay tít tắp tầm cao

Hoặc đọa đầy thẳm sâu địa ngục

Như trẻ thơ giữa đêm òa khóc

Hoặc reo vui khi trở lại quê nhà

Ký ức về những chuyến đi xa

Những bạn bè một thời chung sống

Những bến bờ chở đầy khát vọng

Những phố phường từng đến rồi đi

Những tấm lòng ta vẫn lui về

Những mối tình một thời xa vắng

Những vùng quê êm đềm bằng lặng

Và cả nơi ta chưa đến bao giờ

Những con người chỉ gặp trong mơ

Vẫn đàm đạo bao điều trăn trở

Những hẹn hò ta không còn nhớ

Tự nơi đâu ào ạt quay về.

 

Mỗi giấc mơ là một đam mê

Vẫn sống động khi vào giấc ngủ

Là gạch nối cho ta ghi nhớ

Hiện thực hữu hình trong cả giấc mơ.

 

Hà Nụ̣i, 12-8-2013

 

 

TRỞ LẠI SẦM SƠN

 

Ta đến Sầm Sơn không có em

Bình minh trở dậy thật êm đềm

Mặt trời đỏ rực treo trên biển

Sóng vỗ gọi ai suốt ngày đêm.

 

Tiếng gió reo vui rặng phi lao

Nối đuôi thuyền cá rẽ sóng vào

Dây người kéo lưới nghiêng nghiêng ngả

Du khách hiếu kỳ đứng lao xao.

 

Bao mùa hè qua, Sầm Sơn ơi!

Lần đầu ta đến tuổi ba mươi

Nay râu tóc bạc, chân đã chậm

Mà vẫn chờ ai cuối chân trời.

 

SS, 17-8-2013

 

 

CẨM THỦY

 

Chẳng thấy nước đâu chỉ thấy non

Ngút ngát ngàn cây, dốc đá mòn

Thành Hồ sừng sững ngang tầm núi

Bóng người trên rẫy bé cỏn con.

 

Đây suối Cá Thần nước xanh trong

Đàn cá tung tăng đặc cả dòng

Trên bờ túm tụm người ngồi ngắm

Ngày bơi tối đến cá vào trong.

 

Cứ tưởng đường thủy hóa đường sơn

Xe đi dốc núi vẫn bon bon

Nhà cửa bên đường trong chiều xế

Đường về Hà Nội đã gần hơn.

 

HN, 19-8-2013

 

 

LỠ LÀNG

 

Một thời trai trẻ tình chẳng đến

Bó gối năm canh mắt mở tròng

Phí hoài tháng ngày đi tìm kiếm

Tối về lạnh lẽo cảnh mùa đông.

 

 

Một thời đó đây sao chẳng thấy

Bến bờ hò hẹn của tình xuân

Bóng ai đợi chờ khi thức dậy

Đi mãi mà sao chẳng tới gần.

 

Thế rồi tuổi trẻ trôi qua mất

Ngoái đầu nhìn lại tiếc ngẩn ngơ

Tuổi tác đã gần về với đất

Tình giờ đầy ắp cũng hóa thừa.

 

HN, 9-9-2013

 

 

Vệ̃I

 

Tuổi trẻ phung phí quĩ thời gian

Sức lực thãi thừa cứ sống tràn

Ngày chơi đêm rượu cùng tình ái

Đắm say năm tháng trong miên man.

 

Nay đã về già nợ chồng chất

Cơ ngơi tiền bạc chẳng là bao!

Nợ đời là nợ cơ cực nhất

Nợ con nợ cháu cũng lắm sao!

 

Để rồi một sáng khi tỉnh dậy

Soi gương râu tóc  đã  nhạt phai

Giật mình vội vã đi như chạy

Liệu mình có kịp tới ngày mai?

 

Đứa con tinh thần bao năm tháng

Thai nghén bấy lâu đã mệt nhoài

Em sẽ chào đời vào buổi sáng

Khen chê hay dở cũng mặc ai.

 

Một chút cơ ngơi cho con nhỏ

Một chút phòng thân lúc xế chiều

Một lời dặn dò cho bạn nhớ

Một chút tình còn cho người yêu.

 

Cho phút thanh bình nên ta vội

Đường quang mây tạnh bớt thác ghềnh

Bấy nay thinh lặng giờ ta nói

Cho lúc ra đi lòng nhẹ tênh.

 

Ta muốn ngày mai khi nằm xuống

Được về bên mẹ miền trung du

Mộ ta giữa đồi đầy nắng gió

Mặt trời thức dậy giữa sương mù.

 

HN, 9-9-2013

 

 

NGễI SAO LỚN

 

Ngôi sao lớn trên bầu trời vừa tắt

Sau trăm năm tỏa sáng lung linh

Người ra đi để lại sau mình

Bao thương nhớ những dòng nước mắt.

 

Ngôi sao ấy mọc lên từ mặt đất

Từ miền quê nắng gió bao la

Đêm nô lệ tăm tối trăm nhà

Nợ nước thù nhà lòng Người chồng chất.

 Lâu lắm rồi dòng người viếng thăm

Lặng lẽ đi, lặng lẽ đến âm thầm

Từ miền quê xa xôi, từ Nam ra Bắc

Nuốt vào lòng thương đau nước mắt.

 

Dân thương Người sống đức độ thanh cao

Vị tướng đấy cả khi lo sinh đẻ

Tướng về hưu khi thế thời phải thế

Ngôi sao lớn vẫn lấp láy trên trời.

 

Đời nhiễu nhương biến tướng xiết bao

Càng phân chia trái cảnh giầu nghèo

Dân im lặng không phải dân không biết

Dòng đục trong, nông sâu chảy xiết.

 

Đưa tiễn người về chốn quê nghèo

Dòng xe  tang thầm lặng lẽ đi theo

Thế mới biết sống ở đời đã khó

Còn khó hơn giữ ngọn lửa tình yêu!

 

Hà Nội, Tháng Mười 2013

 

 

THAO THỨC QUÊ NHÀ

 

Quê hương ngày càng cách trở

Đường về dẫu hết gập ghềnh

Một thời để ta nhung nhớ

Bây giờ bỗng hóa mông mênh.

 

Mẹ cha đã về khuất núi

Anh em tóc đã điểm sương

Quanh năm vài lần gặp mặt

Mà sao ta thấy buồn hơn.

 

Nằm nghe đồng hồ tích tắc

Đoàn tầu xình xịch ngoài ga

Tim lạnh không còn háo hức

Ngày xưa, những chuyến đi xa.

 

Khuya rồi mà hoài trăn trở

Thao thức ngay chính quê nhà.

 

Hy Sơn, ngày 7-12-2014

 

 

VỀ QUÊ

 

46 năm từ đất mẹ ra đi

Tim hờ hững chuyến xe trở ta về

Còn đâu nữa nếp nhà trên đồi cọ

Bước chân ai lần về theo lối nhỏ.

 

Nắng hoe vàng gió thổi lạnh dãy mồ

Nơi xưa kia đầm ấm hóa hoang vu

Người thân quen ai thành thiên cổ

Còn những ai lâu rồi không còn nhớ.

 

Ta xa lạ như kẻ xứ ngoài

Nền đất mẹ cha có người đến ở

Thôn xóm xưa nay thành phường phố

Bước ra đường chẳng biết chào ai.

 

Quê ta sinh nhưng ta không ở

Đường trở về càng thấy xa xôi

Kỷ niệm đọng một thời thuở nhỏ

Bóng tha phương lầm lũi cuối trời.

 

Hà Nội, 13-12-2014

 

 

THỜI KHẮC

 

Tiếng chuông điểm năm cũ đã qua

Chiếc lá đông đã rơi về cội

Lòng lạnh băng ta không tiếc nuối

Không háo hức những chuyến đi xa.

 

Tim buồn tênh ngay chính quê nhà

Và trĩu nặng suy tư trần thế

Và đau đáu cuộc đời dâu bể

Và bơ vơ trong cảnh trời chiều.

 

Hà Nội, 4-1-2015

 

 

SUY NGẪM

 

Có nỗi đau không thể thốt nên lời

Ta âm thầm chịu đựng

Tình cảm tâm hồn tê cứng

Ta đăm chiêu nhìn vào cuộc đời.

 

Đường ta đi đã cuối chân trời

Càng đi người càng thưa thớt

Lối rẽ hiện ra bất chợt

Ta đi về đâu đây?

 

Tháng năm qua ngày lại qua ngày

Lòng trùng xuống vực sâu thăm thẳm

Vị cuộc đời trên môi thêm đắng

Biết xẻ chia, tâm sự cùng ai?

 

Đứa con thơ giấc ngủ chập chờn

Con khát thèm lời ru của mẹ

Và bàn tay che chắn của cha

Và trên đầu ấm áp nếp nhà.

 

Tất cả là số không tròn trịa

Tất cả vì đớn hèn nên thế

Sự do dự đầy đọa thân ta

Tương lai gần bỗng hóa rất xa.

 

HN, 5-1-2015

 

 

ĐẦU XUÂN TỰ BẠCH

 

Ta lang thang giữa cả dòng người

Vai sánh vai mà sao xa lạ

Cất tiếng gọi, không ai đáp cả

Người quay đi, con mắt dõi nhìn theo.

 

Ta quên lãng giọt sương sớm trong veo

Mặt trời mọc trên trùng dương sóng vỗ

Dáng đợi chờ em đứng bên bậu cửa

Và đêm trăng hò hẹn trên cầu.

 

Tất cả trôi qua lùi lại phía sau

Khi ta đã bên kia triền núi

Không còn những bàn tay vẫy gọi

Chuông không reo mỗi sáng đón chào.

 

Ta bỗng cô đơn trong cảnh xế chiều

Cây đại thụ bỗng thành cằn cỗi

Ta rùng mình mỗi cơn gió thổi

Và đớn đau trước phận con người.

 

Mùa xuân về, thêm lá vàng rơi

Bao nhiêu lá cho ta còn lại

Đoạn trường nào ta còn bươn trải

Khi nằm xuống ta sẽ ở nơi đâu?

 

Ta ngẩng đầu xin hỏi Trời cao!

 

Mùng 2 Tết Ất Mùi

22-2-2015

 

 

NẮNG XUÂN

 

Cái nắng Xuân có tự bao giờ

Mà mơn man mầu xanh cây lá

Và nồng nàn gió từ biển cả

Mang hân hoan ấm áp lòng người.

 

Hôm qua còn mưa đông đấy thôi

Mang buốt giá cho ai ủ dột

Lá bên đường trọi trơ thưa thớt

Còn không gian ướt sũng đầy sương.

 

Nắng bừng lên dọc hai bên đường

Nhà lầu tọa trong vườn cây trái

Người hớn hở rộn ràng đi lại

Dòng sông ngủ bên lở bên bồi.

 

Sức sống nào đang chảy trong tôi

Tôi háo hức bước chân đi tiếp

Nắng chạy theo trên đầu nào biết

Hạnh phúc nào còn ở phía xa…

 

12 Tết Ất Mùi

2-3-2015

 

 

TA MUỐN SAY

 

Ta muốn say mà không thể say

Muốn thả hồn rơi vào dĩ vãng

Muốn thiếp ngủ tay trong vòng tay

Muốn mãi mãi đi vào quên lãng.

 

Cuộc đời như đầy chén rượu nồng

Ta kiếm cớ vui cùng bè bạn

Để mai này về chốn hư không

Trán hằn sâu ưu tư nứt rạn.

 

Nào bạn hiền, nâng cốc cùng nhau

Vì cuộc đời ta cùng uống hết!

Tiệc tùng này còn có mai sau

Hãy vui đi, ta không cần biết!

 

Rượu đưa ta về với chính ta

Không mầu mè, không hề giả dối

Thời khắc xưa ta mới sinh ra

Và tương lai ta từng mong đợi.

 

Hãy uống đi, nào bạn uống đi!

Cạn chén này, ta thời rót tiếp

Nào uống nữa, sẽ chẳng hề chi

Đời tỉnh, say muôn đời từng biết.

 

Hà Nội, 3-3-2015

 

 

GIÓ XUÂN

 

Mái tóc bạc cơn gió lay lay

Anh bước đi nửa tỉnh nửa say

Gió nồng nàn chiều xuân nắng ấm

Gợi trong anh say đắm đời này.

 

Em thân yêu, em ở nơi nao

Ngọn gió xuân gợi nhớ cồn cào

Trong lòng anh lâng lâng cảm xúc

Nghĩ về em, em ở nơi nao?

 

Hà Nội, 3-3-2015

 

 

HẠNH PHÚC

 

Hạnh phúc mong manh như làn khói

Và dễ vỡ tựa pha lê

Cả đời mỏi mòn trong chờ đợi

Mà sao em vẫn chẳng chịu về.

 

Anh đi tìm em thời xa vắng

Trời Tây giá lạnh tuổi thanh xuân

Bão tuyết vẫn rơi, trời chưa lặng

Có lúc ngỡ em đã đến gần.

 

Anh chìa tay ra như đón nhận

Em lại vụt bay xa rất xa

Để lại cho anh đời lận đận

Mưa vẫn dăng dăng bụi nhạt nhòa.

 

Hạnh phúc ước mơ cao vời vợi

Cả đời chăm chút chỉ vì em

Anh đi lòng vẫn hằng mong đợi

Một thoáng khát khao cảnh yên bình.

 

Hà Nội, 10-3-2015

 

 

TÌM EM

 

Tặng Liên

 

Bao năm đi tìm người con gái

Khăn gói ra đi một chiều mưa

Đồn rằng về sau em trở lại

Thẫn thờ  u tịch tiếng mõ chùa.

 

Thuở ấy đơn sơ mộc mạc quá

Em làm xây dựng lại hát hay,

Còn tôi phong trần và kể cả

Thơ phú dăm câu sặc tiếng Tây.

 

Những buổi hò hẹn trời trăng sáng

Hoặc mưa tầm tã ướt hàng cây

Lưa thưa nhà cửa trên đường Láng

Cuốn chúng ta vào bao đắm say.

 

Rồi em ra đi như chạy trốn

Hối hả bay về phía trời xa,

Tôi đến thì tầu vừa rời bến

Hận mình, vò nát cả bó hoa.

 

Ta bặt tin nhau từ buổi đó

Giật mình thoắt cái mấy chục năm

Có lần trời xa anh hớn hở

Tưởng được gặp em hóa ra nhầm.

 

Lang thang đi tìm trên trái đất

Những mong gặp lại bóng hình mơ

Hy vọng lụi dần và biến mất

Để lại nỗi buồn mấy dòng thơ.

 

Hà nội, 5-5-2015

 

 

TỰ ĐÁP

 

Cả đêm dòng mê mải dịch thơ

Nào ai biết cho đến bao giờ

Thơ đến tay bao người em gái

Và khi nào phản hồi trở lại.

 

Đã xế chiều mà vẫn mộng mơ

Đêm thức trắng thẩn thẩn thơ thơ

Khi nghiệp chướng thấm sâu trong máu

Ấy là chốn ta còn nương náu.

 

Thôi đành vui với cảnh hôm nay

Bên ly rượu ta đang như say

Lại ngồi xuống tìm tòi lẩn thẩn

Với câu chữ  ta luôn cẩn thận.

 

Để mai rồi ta có đi xa

Lúc thoáng buồn em nghĩ tới ta

Qua văn chương nối dòng tâm sự

Để khoả khuây vơi đi nỗi nhớ.

 

Chẳng để gì sau cả cuộc đời

Dăm ý thơ phút chốc sáng ngời

Để xoá đi con đường xa ngái

Ấy là lúc ta hồi sinh lại.

 

Hà Nội, 3-6-2015

 

 

NGẪU HỨNG KHI SAY

 

Đêm đòi cơn vật vã

Ngày nóng hè hành hạ

Còn sức đâu mộng mơ

Mủi lòng em đợi chờ.

 

Thôi thì mai kia vậy

Gạo không ăn còn đấy

Thoả lòng em đợi chờ

Mãn nguyện cả mộng mơ.

 

Giờ chớm thu tuổi tác

Tính tình càng lười nhác

Sức trai tráng còn đâu

Còn tồn tại bao lâu?

 

Một thời hãnh tuổi trẻ

Nghĩ sức nay vẫn thế

Em hãy thử hỏi xem

Hỏi ngay chính nơi em…

 

Hà Nội, 3-6-2015

 

 

KHI ĐỨA TRẺ SINH RA

 

Khi đứa trẻ sinh ra

Đã có biết bao thần linh nâng đỡ

Đã có biết bao bàn tay che chở

Đưa em về bờ bến thanh bình

Đưa em đến thế giới lung linh

Em trắng trong hơn bao trong trắng

Em tiếp nối dài hơn năm tháng

Đến thiên đường thế giới niềm vui

Đến với thiên nhiên đằm thắm cuộc đời.

Nơi mọi chúng sinh sống trong hoà thuận

Nơi chỉ yêu thương chứ không uất hận.

 

Để cho em ròn rã tiếng cười

Để cho em thơm sữa làn môi.

Và giấc ngủ thần tiên êm ái

Và giấc mơ ngọt ngào trở lại.

Rồi em bay giữa những vì sao

Rồi em cưỡi sóng biển dạt dào.

 

HN, 4-2015

 

 

BIỂN

 

Không bao giờ biển lặng

Giông tố dấu trong mình

Đường đi không bằng phẳng

Nước muôn đời trong xanh.

 

Lòng ta say đắm biển

Bao lần đứng ngắm đây

Cánh buồm xa ẩn hiện

Con sóng nước vơi đầy.

 

Thả mình trong lòng nước

Ta thấy mình trẻ thơ

Muốn bơi về phía trước

Mà sao lại lên bờ?

 

Cửa Lò, hè 2015

 

 

LẠI MỘT ĐÊM MẤT NGỦ

 

Lại một đêm trong mắt ngước nhìn trần

Tim lại đập đớn đau lòng ngực

Lại một đêm một mình ta thức

Khi xung quanh tất cả ngủ say.

 

Trời giữa thu mà sao ngột ngạt

Gió đã thôi xào xạc hàng cây

Côn trùng cũng biến đâu tất cả

Sự sống như ngừng nhịp thở nơi đây.

 

Ta muốn lang thang phố phường chết lặng

Ánh đèn hắt lấp loá nhà lầu

Miệng ứa ra vị đời cay đắng

Ta bàng hoàng chẳng biết vì đâu?

 

3h sáng 30 tháng Chín 2015

 

 

THU NAY

 

Thu nay bỗng vắng mùi hoa sữa

Người đi sững lại đứng ngẩn ngơ

Chột dạ tình yêu thiếu một nửa

Say đắm hương hoa tự bao giờ.

 

Hà Nội, 3 -11-2015

 

 

TIẾNG KHÓC TRẺ THƠ

 

         Tặng hai cháu ngoại Gấu và Sâu

 

Lâu rồi nhà không tiếng trẻ

Người lớn như bóng vào ra

Suốt ngày lặng im như thế

Đến khi các cháu sinh ra.

 

Ban đầu vẫn là giấc ngủ

Oe oe những lúc đòi ăn

Tháng sau bắt đầu đòi hỏi

Ngủ, ăn đã biết cằn nhằn.

 

Người lớn chạy đôn chạy đáo

Cuống quít vì lũ trẻ con

Lo sữa lo tã lo áo

Ai ai cũng thấy bận hơn.

 

Tiếng khóc oe oe con trẻ

Làm ông dãn bớt nếp nhăn

Bao giờ lon ton cháu chạy

Đùa nghịch quấn quit bên chân.

 

Hà Nội, 7-11-2015

 

 

CHIỀU THU

 

Nắng thu sao vội về đâu

Bỏ trời ngăn ngắt trên đầu

Và sương la đà mây khói

Mang về se lạnh tầng lầu.

 

Lòng người xao xuyến mùa thu

Mùa vàng đưa tiễn ước mơ

Mang đi biết bao dịu ngọt

Ta từng hy vọng, đợi chờ.

 

Hà Nội, 4-11-2015

 

 

CHÔNG CHÊNH

 

Chông chênh tảng đá trên sườn núi

Tiến thoái đôi đường giữa mông mênh

Xế chiều vắng dần bao tiếng gọi

Đời người bỗng chốc hóa chông chênh.

 

Hà Nội, 4-11-2015

 

 

TRỐNG TRẢI

 

Bạn bè giờ thêm trống vắng

Rượu nồng còn biết chờ ai

Em đi chiều thu im lặng

Lòng sao trống trải u hoài.

 

Hà Nội, 4-11-2015

 

 

BƠ VƠ

 

Sang thu bỗng chốc bơ vơ

Còn ai mà đợi với chờ

Lá vàng trong chiều lã chã

Bóng người thả bộ thẩn thơ.

 

Hà Nội, 4-11-2015

 

 

HƯ VÔ

 

Ta gửi lòng ta vào chốn hư vô

Nơi mơ ước không thể còn vươn tới

Nơi bước chân chưa từng đến bao giờ

Nơi em không vì ta chờ đợi.

 

Đường ta đi dù đã hết thác nghềnh

Sao bỗng ngại ngùng giữa nơi bằng phẳng

Hay chính nơi thế đứng chênh vênh

Dịu ngọt lại về từ cay đắng.

 

Phía sau ta lùi lại những làng quê

Những phố phường chân ta từng tới

Và mảnh đất ta sinh háo hức đi về

Và những hẹn hò, và bao chờ đợi.

 

Biết bao người thân ta đã xa rồi

Mẹ cha ta cũng đã về chín suối

Đứa con gái đầu lòng ta từng chờ đợi

Bỏ ta đi khi mới nửa tuổi đời.

 

Cái gì ta còn giờ đã khô cằn

Tóc xanh vươn xa giờ thành trắng xóa

Vầng trán phẳng phiu cày nát nếp nhăn

Giọng trầm xa xưa hóa ra kể cả.

 

Để một ngày ta về với hư vô

Để một ngày ta trở về cát bụi

Nơi mênh mông chẳng thể có bến bờ

Nơi chẳng có ai vì ta chờ đợi.

 

Hà Nội, 5-11-2015

 

 

THƠ THẨN

 

Quanh hiu trong cảnh chiều buông

Bước chân xa vắng phố phường

Bạn bè ngày càng thưa thớt

Bơ vơ như kẻ tha phương.

 

Một mình còn biết đi đâu

Suốt ngày bó gối tầng lầu

Sách vở ngày càng lười nhác

Anh, em còn nhớ thương nhau.

 

Thơ thẩn hết sáng tới chiều

Dạo chơi trong Internet

Đây đó thế giới nhiều điều

Hóa ra ta chưa từng biết.

 

Thôi thì an ủi tuổi già

Sớm chiều bớt đi hiu quạnh

Đời như ta còn thấy ta

Ấm thêm con tim giá lạnh.

 

HN, 5-11-2015

 

 

BỐNG NHIỄN

 

Bỗng nhiên tỉnh giấc nửa đêm

Ai đó về thăm chẳng nhớ tên

Quê hương ta đó hay đất lạ

Mà bỗng lòng sao thấy ưu phiền.

 

Thôi còn đâu nữa giấc chiêm bao

Thoáng qua rồi mất tựa đêm nào

Trở dậy một mình ta đi dạo

Trên trời vụt tắt một vì sao.

 

Hà Nội, 5-11-2015

 

 

NHỚ MÙA THU NGA

 

Thu này xao xuyến nhớ thu Nga

Một thời trai trẻ mãi mãi qua

Một thời sung mãn tình chẳng đến

Em ở rất gần mà sao xa!

 

Lá phong xào xạc dưới bước chân

Mê mải đến em mãi chẳng gần

Đời thực mà sao như giấc mộng

Tan theo năm tháng tuổi thanh xuân.

 

Thôi giờ tất cả đã quá xa

Mùa thu muôn sắc của nước Nga

Tất cả chỉ còn trong hoài niệm

Vấn vương chi mãi cõi lòng ta.

 

Hà Nội, 6-11-2015

 

 

 NHỚ BẠN

 

Tặng các bạn Nga cùng khóa

 Khoa ngữ văn tổng hợp 1969-1974

 

Bạn ở đâu rồi, A-lô-sa

Thoắt cái mà mấy chục năm qua

Tóc bạn bây giờ có điểm bạc

Lá thu lã chã trước thềm nhà?

 

Thành phố ngàn cây xanh thanh bình

Ta đến qua rồi cảnh chiến tranh

Muốn đi tìm “con người số phận”

Và mang đến thông điệp tốt lành.

 

Giảng đường ngày ấy đầy sinh viên

Huyên náo một thời tuổi thần tiên

Thầy cô bây giờ ai còn mất

Lâu rồi ta quên cả họ tên.

 

Khát thèm đi tìm lại mùa đông

Công viên phủ trắng tuyết như bông

Cái rét thấm vào da vào thịt

Nụ cười vẫn ựng đỏ má hồng.

 

Em ở đâu rồi, Lui-bố-va

Tìm em trên phố vắng mấy nhà

Tuyết rơi, tuyết rơi đầy trên áo

Đi hoài mà chẳng thể tìm ra.

 

Đâu rồi, bạn bè thân yêu ơi

Đâu rồi thành phố lạ xứ người

Đâu rồi tháng năm thời tuổi trẻ

Xa rồi nắng tắt đổ về chiều…

 

Hà Nội, 6-11-2015

 

 

NHỮNG BÔNG TUYẾT MÙA HÈ

 

Bao giờ còn trở lại nước Nga

Những tháng năm tuổi trẻ trôi qua

Và mối tình ngây thơ vụng dại

Tuyết mùa hè lất phất trước nhà.

 

Dãy phố cổ sum suê hàng dương

Chùm lá râm mát ngả xuống đường

Những chùm quả đung đưa trong gió

Đang chín dần trong cảnh chiều buông.

 

Rồi tháng Tám khi trời se se

Như báo hiệu mùa đông sắp về

Cây lặng nhả từng chùm bông trắng

Lất phất bay trong trời đê mê.

 

Bông tuyết trắng đậu xuống bờ vai

Như vấn vương theo bóng hình ai

Và theo đuổi những gì đã mất

Gợi trong ta bao nỗi u hoài.

 

Hà Nội, 8-11-2015

 

 

VẮNG EM THU NÀY

 

Ta vắng em thu này hoa sữa

E ấp trong tán cây dọc phố

Hương hoa tỏa nồng nàn không gian

Chiều thu se lành lạnh mơn man.

 

Em về đâu hỡi tà áo trắng

Tóc bay bay trong chiều vàng nắng

Nhẹ lướt qua tựa như đang bay

Để vấn vương từ đó lòng này.

 

Ta đi tìm em nồng nàn hoa sữa

Quyện vào lòng ta bao điều nhung nhớ

Em giờ nơi đâu, hỡi em thân yêu

Hương hoa say say đang thả vào chiều?

 

Hà Nội, 10-11-2015

 

 

BẼ BÀNG

 

Tặng Vân Anh

         

Oái oăm cái tuổi xế chiều

Mê mải làm ăn, chẳng dám yêu

Để những đêm đông phòng lạnh lẽo

Dầm trong tuyết lạnh bóng liêu xiêu.

 

Để rồi duyên phận thật bẽ bàng

Có chàng tỉnh lẻ bỗng nghé sang

Giở trò xem tay và bói toán

Gợi trong lòng em cảnh thiên đàng.

 

Thế rồi em yêu thật ngây thơ

Và những chiều đông lại đợi chờ

Chàng trai đi qua và để lại

Lòng em tan nát một giấc mơ.

 

Rồi lại lẻ loi giữa xứ người

Rồi lại bẽ bàng nhìn tuyết rơi

Chia tay cuộc tình trong chốc lát

Lại bóng cô đơn giữa tuyết trời.

 

Hà Nội, 11-11-2015

 

 

NGANG

 

Con đò qua sông gọi đò ngang

Đường vắt qua núi gọi đèo ngang

Bếp cất cạnh nhà gọi nhà ngang

Chiều ngắn hơn gọi chiều ngang.

 

Con cua bò dọc gọi cua ngang

Người ngoắt trái phải gọi rẽ ngang

Áp phe lách hàng gọi chen ngang

Ngồi không đúng hướng gọi ngồi ngang.

 

Đời lắm trớ trêu gọi trái ngang

Nói chối lỗ tai gọi nói ngang

Tính khí hay cự gọi tính ngang

Đường đời xa lắm khó rẽ ngang.

 

Hà Nội, 12-11-2015

 

 

EM RA ĐI

 

Bích Liên

 

Em ra đi vào một chiều mưa

Cầu Tràng Tiền giá buốt xa mờ

Em ra đi không một lời tiễn biệt

Để lại lòng anh bao nỗi nghi ngờ.

 

Cuộc tình đang sâu lắng khó phai

Ta sẽ cùng nhau trên dặm đường dài

Cớ sao em đi như chạy trốn

Để lại cho anh khối u hoài.

 

Lời em thốt lên khi sóng tuôn trào

Em sẽ đổi thay, em sẽ hanh hao

Rất có thể là tin lành, dữ

Canh cánh bên anh buổi ấy năm nào.

 

Buổi ấy chia ly đến tận chiều nay

Cơn giông kéo về mưa lất phất bay

Anh lại ra đi như lời hò hẹn

Anh đến với em, em ở đâu đây.

 

Hà Nôi, 12-11-2015

 

 

EM ĐÃ VỀ

 

Anh vội hay sao đã trách em

Đi đâu vắng bóng suốt ngày đêm

Lang thang đi tìm sao không thấy

Nồng nàn hương sắc đậm trong tim?

 

Rồi anh quên lãng mấy ngày qua

Bỗng em lại đến trước hiên nhà

Ngào ngạt hương thơm dọc ngõ phố

Lóe lên sang sáng những chùm hoa.

 

Em đã về đây, về đây rồi

Hoa sữa mùa thu thắm tình người

Như đôi trai gái đêm hò hẹn

Say đắm hương hoa quyện đất trời.

 

Hà Nội, 12-11-2015

 

 

RONG CHƠI

 

Khi ta còn bé đã thích rong chơi

Cả khi lớn rồi rong chơi vẫn thích.

 

Chuyến đi đầu tiên bước ra khỏi nhà

Dần dần đi xa khỏi làng khỏi xã.

 

Lúc đầu bộ hành rồi ta đi xe

Cả lúc trở về xe là trên hết.

 

Cái xe đầu tiên xe đạp thiếu nhi

Ta đạp say mê vòng vèo đây đó.

 

Từ quê ra phố đi sáng về chiều

Ta chở người yêu đêm trăng hò hẹn.

 

Rồi ta đi xa ô tô rời bến

Bàn tay lưu luyến em vẫy vẫy theo.

 

Còi hú vào chiều ta đi tầu hỏa

Đèn sáng phố xá nhộn nhịp bao người.

 

Rồi ta ra khơi mạn tầu sóng vỗ

Như từng nhịp thở biển cả phập phồng.

 

Rong chơi trên không máy bay cất cánh

Trên cao ngắm cảnh trời đất mầu xanh.

 

Rong chơi tuổi xanh rong chơi tuổi trẻ

Xế chiều vẫn thế tiếp tục rong chơi.

 

Khi nằm xuống rồi rong chơi lần cuối

Xe tang tiễn người về đất Mẹ hiền.

 

Hà Nội, 21-11-2015

 

 

 

MÙA THU  ẤY

 

Ta vẫn nhớ như in mùa thu ấy

Mình ta lang thang trên thảm lá úa vàng

Thiếu bóng em lòng cồn cào trỗi dậy

Đến bao giờ em mới rẽ sang?

 

Mùa thu ấy trôi đi trong lạnh lẽo

Ta lang thang đi tìm bóng giai nhân

Trời Tây xa bỗng trở nên bạc bẽo

Bỏ phí hoài năm tháng thanh xuân.

 

Hà Nội, 12-11-2015

 

 

NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CÙNG TA

 

Mùa thu này ta lần lại trí ta

Những người đã một thời cùng sống

Cùng niềm tin nhìn tới trời xa

Cùng chan chứa trong tim hy vọng.

 

Giờ anh ở đâu, giờ chị ở đâu

Ngôi sao nào trên bầu trời chiếu rọi

Mái ấm nào e ấp trên đầu

Con cháu, bạn bè có còn lui tới?

 

Lòng ta xót xa những người nằm lại

Bao năm rồi không ai viếng thăm

Mọi nẻo đường bỗng thành xa ngái

Người còn sống cũng thành xa xăm.

 

Ôi, một thời chúng ta giống nhau

Mê mải học để quên đi lẽ sống

Tình chẳng đến cả khi chụm mái đầu

Dù gần gụi nhưng vẫn là ảo vọng.

 

Thế rồi chia tay, thế rồi lìa xa

Đàn chim trưởng thành đến ngày rời tổ

Ai ở lại, ai về với quê nhà

Sống với ruộng đồng, hay nơi phường phố.

 

Công cuộc mưu sinh rồi cũng đã qua

Mặt đất bằng sau mùa giông bão

Ai còn sống giờ đã ông bà

Ai đã mất nấm mồ lạnh lẽo.

 

Đời con người là cả đường dài

Những hợp tan để rồi biến mất

Để một chiều ta bỗng thở dài

Hồi tưởng lại trong cơn say ngất.

 

Hà Nội, 12-11-2015

 

 

TỰ HÁT TRONG ĐÊM

 

Cánh én chao đang gọi mùa xuân

Người đâu đó đã đến rất gần

Ta xiêm áo ra đường nghênh đón

Lòng lâng lâng như chính mùa xuân.

 

Cánh én bay mê mải trời xa

Về phương Nam ấm áp quê nhà

Người đã đến mang mùa xuân tới

Xua tan đi phiền muộn lòng ta.

 

Ta khăn gói sắp sửa lên đường

Dù thác ghềng mưa gió dầm sương

Muốn chao lượn như là cánh én

Muốn viễn du đây đó bốn phương.

 

Hà Nội, 27-11-2015

 

 

NỬA PHẦN DIỆU VỢI

 

Ta có đi hết cả cuộc đời

Cũng chỉ tìm cho mình một nửa.

 

Một nửa ta hướng tới mặt trời

Nửa còn lại chìm trong bóng tối.

 

Nửa vầng trăng xa xăm diệu vợi

Câu ca xưa tan nát cõi lòng.

 

Hạnh phúc nào tận chốn mênh mông

Em sang ngang nửa đường đứt gánh.

 

Bến bờ nào mưa sa ghẻ lạnh

Nửa trùng khơi tầu rẽ về đâu.

 

Ngôi sao nào rọi sáng trên đầu

Đi mỏi chân nửa đời đâu thấy.

 

Và bình minh khi ta tỉnh dậy

Nửa gối kia lạnh lẽo suốt đêm…

 

Hà Nội, 1-12-2015

 

 

ĐỢI CHỜ

 

Cả một thời trai trẻ ta mải mê rong ruổi

Để mẹ già ngồi nghiêng chiều chờ mong

Những con sóng nhấp nhô thi nhau rượt đuổi

Tung muôn vàn bọt trắng lên không.

 

Và tình yêu ta là năm tháng đợi chờ

Tóc em xõa dài đứng bên bậu cửa

Đường trước mặt vẫn chạy mãi xa mờ

Trải muôn dặm nỗi niềm nhung nhớ.

 

Rồi cánh chim bằng trở lại một chiều

Hạnh phúc vỡ òa trong từng ánh mắt

Mẹ già vui ngắm đàn cháu yêu

Em mãn nguyện trong lo toan tất bật.

 

Đợi chờ là sợi chỉ nối ước mơ

Nơi quê nhà buộc vào người xa xứ

Dù cực lạc không thể để phai mờ

Dù trời xa vẫn còn niềm thương nhớ.

 

Hà Nội, 3-12-2015

 

 

LẠI NHỚ NGƯỜI XƯA

 

Trời trở dạ đem về đây buốt giá

Đêm mênh mông bỗng lại nhớ cố nhân

Và ý nghĩ chợt làm ta chột dạ

Ai còn, mất ở đâu đó xa, gần.

 

Những người đã một thời cùng chia sẻ

Phút hiếm hoi ta gần gụi bên nhau

Để cuộc đời tỏa ra bao lối rẽ

Vì bươn trải ta chẳng hẹn về sau.

 

Thời gian trôi đi chẳng bao giờ trở lại

Và hò hẹn có lẽ cũng hóa thừa

Đường trở lại càng trở nên xa ngái

Đoạn còn lại giờ trống vắng lưa thưa.

 

Nhưng ta nhớ, trời ơi, ta vẫn nhớ

Đêm nôn nao giấc ngủ cũng chập chờn

Những hẹn hò của chúng mình một thuở

Ngày qua ngày càng hiển hiện nhiều hơn.

 

Những đường nét từng làm ta xao xuyến

Và nụ cười, ánh mắt vẫn đâu đây

Và nụ hôn chia tay đầy lưu luyến

Thời gian đong lên mãi thêm dầy.

 

Cầu mong sao mọi người đều hạnh phúc

Riêng tư sao trọn vẹn một góc trời

Cố xóa đi chuyện mất, còn phút chốc

Để hình hài mãi trọn vẹn, người ơi!

 

Hà Nội, 5-12-2015

 

 

PHIÊN CHỢ QUÊ

 

Lâu rồi chưa lại quê nhà

Để cùng đi chợ ngày ba ngày rằm

Mùa đông cái rét căm căm

Cổng làng đứng đón chờ bầm về trưa

Chợ quê hàng quán lưa thưa

Bánh đa bánh đúc người đưa người chào

Tiếng cười trong nắng hanh hao

Ấm lòng già trẻ xiết bao ân tình.

 

Chợ quê thuở ấy thanh bình

Khói lam đan quyện sân đình đông vui

Bây giờ chợ vẫn đấy thôi

Quà quê gói lại cho người đi xa

Tay nâng sóng sánh bát trà

Người đi ngoái lại quê nhà trong sương

Để rồi mưa gió trên đường

Hẹn ngày trở lại quê hương một lần.

 

Hà Nôi, 7-12-2015

 

 

NIỀM VUI NHO NHỎ

 

Nào cần gì đâu quá cao siêu

Một nơi trú ngụ lúc xế chiều

Để cho lòng ta tràn hạnh phúc

Bàn tay mềm mại của người yêu.

 

Ta đi gần hết cả cuộc đời

Khát khao nho nhỏ chút niềm vui

Nếm trải gió sương bao cung bậc

Cho từng ngày qua phía cuối trời.

 

Hà Nội, 7-12-2015

 

 

NGƯỜI CA SĨ KHÔNG TUỔI

 

                   Kính tặng ca sĩ Bạch Yến, 72 tuổi

 

Đêm thanh vắng tiếng hát chị vút lên

Lúc trầm lắng, thiết tha, sôi nổi

Người nghệ sĩ như không có tuổi

Đang say sưa cháy hết lòng mình.

 

Giai điệu ào đến lớp lớp sóng trào

Giọng trầm lắng như một lời tâm sự

Đưa lòng người về bao nhung nhớ

Bến bờ nào ai đợi ai chờ.

 

Và cuộc đời đẹp tựa ước mơ

Từng cung bậc rục lòng người cất cánh

Chặng đường dài giúp cho ta sức mạnh

Mặt trời tỏa trên khắp hành trình.

 

Hà Nội, 3 giờ sáng 11-12-2015

 

 

THÙY DƯƠNG

 

Thùy dương em ơi, em thùy dương

Thu sang cóng lạnh trong màn sương

Tóc xõa bay bay soi hồ nước

Ngơ ngẩn lòng ai suốt dặm trường.

 

Nay đã xa rồi, đã xa rồi

Non nước thùy dương của ta ơi!

Mềm mại, yêu kiều người con gái

Dáng đứng chờ ai cuối góc trời.

 

Có còn trở lại gặp được không

Hình em trong đêm gợi trong lòng

Thùy dương soi bóng bên hồ nước

Phủ trắng tuyết bay trong chiều đông.

 

Hà Nội, 16-12-2015

 

 

CON ĐÊ

 

Ta sinh ra đã sừng sững con đê

Nơi bàn chân bao thế hệ đi, về

Đê ngăn chặn những mùa nước lũ

Đê bảo vệ bao xóm làng trù phú.

 

Sức lực con người ra sức đắp đê

Ai từng vác đá, ai đã đắp kè

Điếm canh trống vang báo mùa nước lũ

Làng nước suốt đêm không ai dám ngủ.

 

Con người vật lộn cùng với dòng sông

Chắn che theo mùa con nước đổi dòng

Đón theo từng mùa bên bồi bên lở

Gái trai hẹn hò trong mùa nước lũ.

 

Con đê trải dài theo suốt sông Hồng

Chiến tích xa xưa từ thuở vua Hùng

Như dãy tường thành giữa miền Bắc Bộ

Dẫu có đi xa lòng bao nhung nhớ.

 

Hà Nội, 16-12-2015

 

 

VÔ ĐỀ

 

Làng xóm nào ta đã đi qua

Phố phường nào bàn chân từng tới

Đã hẹn hò bao giờ cũng vội

Tháng năm trôi nay đã nhạt nhòa.

 

Em ở xa và ta cũng ở xa

Giữa hai người là không gian trống vắng

Là bến bờ chưa bao giờ bằng lặng

Đường song hành chẳng thể gần lại nhau.

 

Dù dưới mặt trời rọi chiếu trên đầu

Đêm nở nang cho bao nhung nhớ

Bàn chân đã về nơi ta nương tựa

Mà sao lòng vẫn thương nhớ ngổn ngang?

 

Một nỗi mông lung trong cảnh chiều tàn

Bóng người lặng bên cầu chờ đợi

Biết rằng em chẳng còn khi nào tới

Ta vẫn ngó nghiêng, kỳ vọng khôn nguôi.

 

Hà Nội, 20 -12-2015

 

 

BỖNG NHỚ TRƯƠNG HÙNG CƯỜNG

 

Duyên cớ nào tôi lại vẫn gặp anh

Trong giấc ngủ chập chờn trong mê sảng

Trời đông lạnh đêm mịt mù chưa sảng

Ta vẫn say sưa với chuyện văn chương.

 

Một con người khắc khổ phi thường

Anh vẫn sống yêu đời trong nghèo khó

Những cơn đau dạ dày làm anh nhăn nhó

Bạn bè ái ngại chia sẻ cùng anh.

 

Thời bao cấp cuộc đời sau chiến tranh

Cơm độn bo bo nửa tháng tiền gạo hết

Anh chưa vợ và anh như không biết

Thời gian tiếp ta sẽ sống bằng gì.

 

Con người anh là sống với đam mê

Dàn dựng cả bản hùng ca hoành tráng

Và say đắm “Cô giáo” nay “về bản”

Mang cái chữ cho đàn em vùng cao.

 

Ước mơ anh thời ấy đâu cao

Không đi Mỹ hay Tây Âu tư bản

Mà thăm nước Nga với lý do đơn giản

Văn học Nga đã thấm đẫm trong anh.

 

Anh say sưa kể “Hòa bình và chiến tranh”

“Thép đã tôi” và “Bài ca sư phạm”,

Về Pa-ven xông pha và dũng cảm

Không bao giờ chịu khuất phục phận đời.

 

Anh là độc giả đầu tiên những bản dịch của tôi

Và cố gắng đưa chúng thành bài hát

Và thành động viên tinh thần duy nhất

Nguồn đam mê bấy lâu văn học Nga.

 

Thế rồi bồng nhiên nghe tin anh đi xa

Tôi có lỗi không kịp về thăm viếng

Sao hôm nay bỗng nhiên anh lại hiện

Cho đêm đông giấc ngủ chẳng thành.

 

Một nén hương thắp viếng hồn anh

Người bạn vong niên của thời xa vắng

Cầu hồn anh ngàn thu nơi tĩnh lặng

Mong anh độ trì cho những mầm xanh.

 

Hà Nội, 28-12-2015

 

 

SÔI ĐỘNG PHỐ PHƯỜNG

 

Chốn đô thành cuộc sống càng chật chội

Nhà nối nhà chen chúc với trời cao

Xe lao đi, để lại muôn ngàn bụi

Tiếng ồn ào át cả mọi tiếng chào.

 

Thành phố lâu rồi không tiếng chim muông

Trẻ đi học vẫn trong cơn ngái ngủ

Từ ngóc ngách người tràn ra đường phố

Ai cũng vội trong công cuộc mưu sinh.

 

Thành phố lớn lên trong buổi thanh bình

Vươn vai mỗi ngày như chàng Phù Đổng

Nơi nuôi dưỡng biết bao ước vọng

Từ miền quê rầm rập bước chân về.

 

Thành phố lung linh như người con gái

Vẻ quyến rũ níu chân người ở lại

Niềm lưu luyến vẫn còn đọng về sau

Cuộc sống phố phường sôi động bền lâu.

 

Hà Nội, 28-12-2015

 

 

TRẺ CON BÂY GIỜ

 

Trẻ con bây giờ không có lúc chơi

Trẻ con bây giờ không có chỗ chơi

Trẻ con bây giờ không phải trẻ con

Trẻ con bây giờ sớm thành cụ non.

Người lớn làm gì cho lớp cháu con?

 

Trẻ con bây giờ không có lúc chơi

Chúng phải học sáng chiều rồi tối

Rồi học thêm cả những ngày nghỉ, hội

Cặp sách nặng trĩu các loại giáo khoa

Trẻ con bây giờ thiếu thời gian mà!

 

Trẻ con bây giờ không có chỗ chơi

Người ta làm nhà không cho trẻ con

Tấc đất bây giờ được tính thiệt hơn

Bãi để xe nhiều tiền hơn nhà trẻ

Trẻ con bây giờ thiếu chỗ chơi là thế!

 

Trẻ con bây giờ không phải trẻ con

Dù chúng sống bọc trong nhung lụa

Không biết đến cuộc đời đường phố

Điệu đồng giao chưa nghe đến bao giờ

Trẻ con bây giờ mất cả tuổi thơ!

 

Trẻ con bây giờ sớm thành cụ non

Mắt cô cậu đều áp mắt kính tròn

Phán mọi việc tỉnh bơ như Thánh

Nhìn mọi vật hoài nghi ghẻ lạnh

Trẻ con bây giờ sớm thành cụ non!

 

Người lớn làm gì cho thế hệ cháu con?

Người lớn loay hoay với cuộc sinh tồn

Người lớn say sưa trong thời tiền bạc

Người lớn u mê vẫn còn ngơ ngác

Người lớn làm gì cho thế hệ cháu con.

 

Hà Nội, 29-12-2015

 

 

ВСЕ ДУМЫ МОИ БЫЛИ О ТЕБЕ

                          Маленькой дочери

 

Я болен, весь день лежя в кровати

Я мыслю, и все мои мысли были

Лишь о тебе, моя дорогая

О тебе,  только о тебе, моя родная!

Когда вырастешь, и ты поймешь

Как я тебя люблю, как я люблю тебя!

 

            Ханой, 30 декабря 2015 года

 

TỰ DỊCH

 

TẤT CẢ Ý NGHĨ CỦA CHA VỀ CON

                                 Tặng con gái nhỏ

 

Cha ốm, suốt ngày nằm trên giường

Cha suy nghĩ, và mọi ý nghĩ của cha

Đều về con, ơi đứa con yêu dấu

Về con, chỉ về con, con ơi!

Khi nào con sẽ lớn, tất con sẽ hiểu

Tấm lòng cha đau đáu thương con.

 

 

          ЛЮБОВЬ МОЯ

 

Любовь моя такая простая

Любовь моя такая нежная,

Она была такой же не первой

И, конечно, такой же не последней.

 

Любовь моя не имеет себе возраста

Она всегда была такой же молодой

Она также не имеет себе врага

Со временем она выглядит новой.

 

             Ханой, 30 декабря 2015 года

 

TỰ DỊCH

 

                     TÌNH TÔI

 

Tình tôi thật là đơn giản

Tình tôi luôn luôn dịu dàng

Tình tôi chẳng phải tình đầu

Và đâu là cuộc tình cuối.

 

Tình tôi nào đâu có tuổi

Mãi mãi là tình trẻ trung

Tình tôi cũng không đối thủ

Trông nàng mới mẻ vô cùng.

 

 

НОВЫЙ ГОД В МОСКВЕ

 

Я помню в Москве Новый Год

Когда я был совсем молод

Приехал туда из деревни своей

Тянувшись к учебе и к ней.

 

И вот шагал я по Москве

По улицам ее и по реке

Она махала мило мне рукой

Сказав, “побудь же со мной!”

 

Улыбнушись и кинувшись головой

С размахом бросился в объятия

Как свои родные, как свои друзья

Не одинок я, а в родные края.

 

Новый год Москва встречалась с салютом

Яркие звезды летались над городом

Мне радостно было на душе

И тут по дому поскучался мне.

 

Там были мои трогательные родители

Там мои родные  сестры и братья

Там каждый день умирали мирные жители

Там бомбили и разрушали дома.

 

С думой и гневом взялся я за книгой

Достойным хотел быть гражданином я

И гордиться моей страдательной страной

С такой решительностью я был тогда.

 

             Ханой, 31 декабря 2015 года

 

 

TỰ DỊCH

 

NĂM MỚI Ở MOCKVA

 

Tôi nhớ Năm mới tại Moskva

Ngày ấy tôi vẫn còn trẻ thôi mà

Từ làng quê  nghèo tôi đã đến đây

Ước mơ đèn sách tự bao ngày.

 

Và tôi dạo bước khắp Moskva

Trên các phố phường, trên dòng sông thơ mộng

Và thành phố giang tay gọi tôi mà

Hãy ở lại nơi đây cùng tôi sống!”

 

Tôi mỉm cười và khẽ gật đầu

Nhào vào trong vòng tay bè bạn

Như ruột thịt, bằng hữu từ lâu

Tôi không đơn côi giữa miền quê sán lạn.

 

Moskva mừng Năm mới với pháo hoa

Muôn vì sao thắp sáng trưng thành phố

Lòng tôi lâng lâng, bỗng nhiên lại nhớ

Chạnh lòng thương bóng dáng quê nhà.

 

Ở nơi đó tôi còn có mẹ cha

Những người chị, người em ruột thịt

Ở nơi đó quân thù đang bắn giết

Bao dân lành, làng mạc tan hoang.

 

Càng căm thù tôi lại sẵn sàng

Hăng hái học, thành công dân xứng đáng

Và tự hào với quê hương tươi sáng

Lòng quyết tâm khi đó của tôi.

 

 

 

ПОЖЕЛАНИЯ В НОВОМ 2016 ГОДУ

 

Хотелось бы, чтобы  Бог дал мне здоровья

Что хватит мне  еще  на года,

Чтобы душа моя не заболела

Всякой человеческой болезнью,

Чтобы хранил мне свой крепкий ум

От всяких ненужных дум,

Чтобы любовь моя чиста и верна

Только одному сердцу моему

Чтобы последняя мечта сбылась

Мое духовное дите по свету

Обходилось, общалось, влюблялось

Чтобы последнее мое желание

Могло спокойно и вечно спать

На ложе природы родной

Рядом с матерью любимой.

 

LỜI CẦU NĂM MỚI 2016

 

Mong sao Trời cho sức khỏe

Cho con mãi được sống lâu

Tâm hồn sẽ không đổ bệnh

Đủ loại ốm yếu âu sầu.

Trí tuệ của con mạnh mẽ

Bỏ chuyện suy nghĩ đẩu đâu.

Tâm hồn trắng trong, chung thủy

Trái tim riêng của con thôi.

Và thêm ước mơ cuối đời

Đứa con tinh thần nung nấu

Ra đi giao tiếp với đời.

Để rồi khi con nằm xuống

Thiên nhiên lòng đất quê hương

Cạnh bên người mẹ thân thương.

 

Hà Nội, 1-1-2016

 

 

ОТ БАМБУКА К БЕРЕЗЕ

 

От бамбука к березе

Что в растоянии тысяч верстов,-

Из деревни родной до русских городов

Меж ними тянулись года.

 

Бамбук мне как человек родной

Он бывает во сне как сказка бабушки

Он поет мне песнью народной

Он рядом со мной в первые шаги.

 

И вот я покинул его с той поры

И встретился с березкой так далеко

И влюбился в нее из той страны

На душе моей все так было хорошо.

 

Я вернулся к бамбуку, дома всегда лучше

Но скучал я по березке все чаще

Как это получалось так  уж досадко

Что, оказалось, я люблю их в оба.

 

 

TỪ CÂY TRE ĐẾN VỚI BẠCH DƯƠNG

 

Từ cây tre đến với bạch dương

Là khoảng cách kéo dài ngàn dặm,-

Từ làng quê đến Nga phố phường

Giữa chúng là trải dài năm tháng.

 

Tre với tôi là ruột thịt thân thương

Hiện trong mơ cổ tích bà thường kể

Là bài hát ru nôi thời con trẻ

Tre chứng nhân bước chập chững đầu tiên.

 

Rồi tôi bỏ tre ra đi từ thuở ấy

Và gặp bạch dương ở đất nước xa xôi

Mang lòng đắm say ở tại xứ người

Trong hồn tôi lâng lâng đến vậy.

 

Tôi lại về với tre, quê mẹ vẫn tốt hơn

Nhưng vẫn nhớ bạch dương sao da diết

Sao vậy nhỉ, thật sự đáng giận hờn

Yêu cả hai tự bao giờ nào biết.

 

Hà Nội, 3-1-2016

 

 

 ГЕРОИНЯМ “ТИХОГО ДОНА”

 

Любовь Аксиньи  была так страшна, так сильна

Что готова и на зов, и на страдания

Она была бескорыстна и ослепа

К себе  не требует взаимопонимания.

 

Любовь эта готова все отдавать

А для себя не нужны награды

Любовь эта готова все прощать

Любимому не пропускать в обиды.

 

А у Натальи совсем любовь другая

Она едина и строга у нее

Раз любила, значит воля божевая

Предавать тебе не суждено.

 

Ради нее она готова пожерствовать

Своей  страдательной жизнью раз другой

Только умерев, она могла попрощать

Своя любовь в отличие от чужой.

 

 

TẶNG CÁC NỮ NHÂN VẬTSÔNG ĐÔNG ÊM ĐỀM

 

Tình Acxinhja mạnh mẽ và trong sáng

Sẵn đi theo tiếng gọi dù khổ đau

Không vị kỷ tình hóa ra mù quáng

Không đòi chi chút am hiểu cho nhau.

 

Thứ tình đó sẵn sàng trao tất cả

Phần thưởng đâu có đòi hỏi cho mình

Vì tình yêu nàng sẵn sàng tha thứ

Không cho ai động chạm tới người tình.

 

Natali lại có tình yêu khác

Tình duy nhất và nghiêm túc nhất thôi

Khi đã yêu, đó chính là ý Chúa

Không bao giờ được phản bội tình người.

 

Vì tình đó nàng hai lần tự sát

Tự kết liễu đời đã quá thương đau

Chỉ lúc chết nàng biết điều tha thứ

Tình hai người sao lại quá khác nhau.

 

Hà Nội, 4-1-2016

 

 

TRĂM NĂM CÔ ĐƠN

 

Ta chẳng biết trăm năm sau sao nữa

Liệu phận người có bớt nỗi cô đơn

Liệu tâm hồn trải bao lần gột rửa

Để lúc đi vơi uẩn khúc, giận hờn?

 

Em đã đi vào hư vô mây khói

Tiếng vọng về càng buồn tủi lòng nhau

Bóng xế chiều thổn thức bao tiếng gọi

Nỗi cô đơn hiu hắt rội tim đau.

 

Chỉ còn lại một mình trong đêm vắng

Bỗng nỗi buồn gọi dậy giữa giấc mơ

Đang mùa đông mà trời sao vắng lặng

Điềm dữ lành mang ta đến bây giờ.

 

Cánh chim bằng một thời giờ đậu lại

Mảnh đất nào mang đến phút yên bình

Kỷ niệm ngày nào bỗng thành xa ngái

Nỗi cô đơn đang bao bọc lấy mình.

 

Như cái búng đời trôi đi chóng vánh

Mới đây thôi giờ ta đã mất nhau

Xung quanh ta rặt những điều ghẻ lạnh

Trăm năm cô đơn còn mãi về sau.

 

Hà Nội, 10-1-2016

 

 

HÓA RA TÔI LÀ KẺ TỘI ĐỒ

 

Hóa ra tôi là kẻ tội đồ

Dù cả đời chưa ra tay chém giết

Dù cả đời chỉ một lòng tha thiết

Đem tình yêu  dịu ngọt cho đời.

 

Người luận tội lại là chính con tôi

Người luận tội lại là chính vợ tôi

Người luận tội lại là chính em tôi

Còn những ai, những ai nữa, Trời ơi!

 

Làm sao đây khi tôi đã về già

Bỏ nhà cửa mà đi thật xa

Xuống tóc về nương nhờ cửa Phật

Băng nhóm nào cho tôi tham gia?

 

Trong cuộc đời có bao rào cản

Biết khi nào cho học hết chữ ngờ

Bát gạo nào mà không có sạn

Khuôn mặt thánh thần bộc lộ ngây thơ.

 

Con người tôi không ác với ai

Cháy đam mê trên dặm đường dài

Sự vô tình bỗng thành tiếng ác

Còn sức không cho cả ngày mai?

 

Hà Nội, 16-1-2016

 

 

NGÀY ẤY XA RỒI

 

Ngày ấy xa rồi, quá xa rồi

Sao nay bỗng lại hiện trong tôi

Con tầu đưa tôi rời Tổ quốc

Ruổi rong ngày tháng đất xứ người.

 

Khi đó ra đi từ trung du

Nhen nhóm đồng quê một giấc mơ

Đói nghèo mê mải bên đèn sách

Rồi hiện thực đến thật không ngờ.

 

Tôi xa mẹ cha xa anh em

Đưa tiễn tôi chỉ có cha hiền

Nụ cười của mẹ sao mãn nguyện

Các em còn bé đứng nép bên.

 

Sáu năm đằng đẵng xứ bạch dương

Tuyết đậu trên vai buổi tới trường

Bao điều mới mẻ đang hé mở

Trong tôi da diết nhớ quê hương.

 

Rồi ngày trở lại òa niềm vui

Mừng thấy non sông đổi khác rồi

Dẫu nhiều gian khổ vẫn còn đó

Nụ cười rạng rỡ trên mặt người.

 

Năm mươi năm rồi quá cách xa

Sao bỗng hiện về tựa hôm qua

Và để đang đêm lòng bỗng hát

Mùa xuân về lại bóng quê nhà.

 

Hà Nội, 21-1-2016

 

 

TÂM TƯ NGƯỜI XA XỨ

 

Có tất cả sao như chưa có

Nỗi niềm nào day dứt trong ta

Muôn thuở buồn lòng người xa xứ

Chiều bâng khuâng tuyết trắng trước nhà.

 

Chiến tranh triền miên biết bao tang tóc

Cùng đồng bào mà hận mãi với nhau

Nhà mất cửa tan, đàn con nheo nhóc

Kẻ thắng người thua chung một nỗi sầu.

 

Cuộc chia ly không còn ai ngoái lại

Lòng bộn bề vô định xứ người

Cuộc sống mới là biết bao bươn trải

Khi bình tâm.- Tổ quốc đã xa rồi.

 

Tổ quốc chỉ còn trong bao nhung nhớ

Một miền quê bến nước dòng sông

Mối tình đầu đắm say một thuở

Tết đang về ánh lửa bếp bập bùng.

 

Ôi ta nhớ bài ru nôi của mẹ

Và bóng em đứng đợi trên cầu

Những đêm trăng nô đùa trai trẻ

Niềm say sưa đèn sách đêm thâu.

 

Một thời ấy chẳng làm sao trở lại

Dù nhung lụa kiếp sống xứ người

Đường trở lại càng thêm xa ngái

Đời tha phương buồn lắm, ai ơi!

 

Hà Nội, 24-1-2016

 

CUỘC ĐỜI HỢP TAN

 

Ngày tôi về là buổi chị ra đi

Con tầu nào từng đưa tiễn chị

Kiếp trần gian là cuộc đời dâu bể

Mọi nẻo đường khi hợp, khi tan.

 

Ngày tôi về nước mắt mẹ khóc tràn

Cả cuộc đời vì con tần tảo

Còng lưng chờ trong chiều giông bão

Vui đoàn tụ mẹ sao khóc, mẹ ơi!

 

Ngày chị đi con nước đầy vơi

Sóng vỗ mạn tầu chiều bến cảng

Mẹ dõi theo trong chiều chạng vạng

Cuộc chia ly đâu có hẹn ngày về.

 

Hai đường đi, hai xa lạ miền quê

Cùng mặt trời, cùng chung Tổ quốc

Tâm sự chị lòng tôi hiểu được

Chút tâm tình gửi chị trời xa.

 

Hà Nội, 24-1-2016

 

 

RÉT

 

Bao nhiêu năm trời mởi rét thế này

Triền núi cao tuyết phủ trắng hàng cây

Cụ rùa chết một chiều trời trở dạ (1)

Người liêu xiêu trong mưa gió bay bay.

 

Thương những ai  góc chợ gầm cầu

Quê hương nghèo lìa bỏ từ lâu

Miếng ăn thừa luôn luôn tắc nghẹn

Rét thế này còn biết về đâu.

 

Thương người chị bám lấy ruộng đồng

Giữa đợt rét có xuống mạ không

Trâu bò có đủ rơm đủ ấm

Bếp chiều có nhóm lên bập bùng.

 

Thương con trẻ cắp sách đến trường

Áo phong phanh chân đất dầm sương

Cái lạnh làm làn môi tím tái

Con chữ rơi rải rác trên đường.

 

Thương những ai trong cảnh cô đơn

Còn có ai chia xẻ nguồn cơn

Làn gió lạnh luồn trong vách liếp

Ánh lửa hồng liệu có ấm hơn.

 

Cái rét về đường vắng bóng người

Trẻ con đâu chẳng thấy tiếng cười

Mong trời đất nguôi đi cơn giận

Năm mới đang lại đến gần rồi.

 

Hà Nội, 26-1-2016

(1) Rùa Hồ Gươm chết ngày 19-1-2016

 

 

 

 

 

NĂM MỚI LẠI ĐẾN RỒI

 

Ô hay, năm mới lại đến rồi

Nắng ấm chan hòa tỏa khắp nơi

Lòng người thánh thiện đi trẩy hội

Trong trẻo trẻ con cất tiếng cười.

 

Cảm ơn Trời Đất mang Xuân đến

Xúng xính trong mầu áo thắm tươi

Bước chân nhún nhẩy tình lưu luyến

Tiếng trống vào xuân rộn lên rồi.

 

Sáu tám mùa xuân đã đi qua

Phơi phới lòng ta tình trai trẻ

Mong mỏi người tình đến bên ta

Ước nguyền ngày xưa nay vẫn thế.

 

Mùng 2 Tết Bính Thân

9-2-2016

 

 

QUÀ TẶNG MÙA XUÂN

 

Nắng vàng rực rỡ đón mùa xuân

Ai đó đâu đây đã đến gần

Bước chân nhún nhảy đường vạn dặm

Anh em bốn bề kết tình thân.

 

Ta nắm tay nhau mối tình đầu

Trăm năm quấn quít mãi bên nhau

Hạnh phúc tràn trề cùng năm tháng

Tình càng đằm thắm mãi bền lâu.

 

Hà Nội, mùng 3 Tết Bính Thân

10-2-2016

 

 

TRUNG DU CHIỀU THU

 

Làn khói lam chiều đi vào ký ức

Cơn gió phổng phao bẻ cong ngọn tre

Cánh đồng nghỉ ngơi sau mùa trở dạ

Dáo dác tiếng chim đang gọi nhau về.

 

Chiều trung du vàng mùa cốm mới

Em gói mùa thu trong lá sen xanh

Trăng đã ló lấp lóa nơi vườn chuối

Đầu ngõ em đang thấp thỏm chờ anh.

 

Anh mang mùa thu trong tư trang xuất ngoại

Mải đi tìm ánh trăng lạ xứ người

Đời siêu bạt giờ hóa thành xa ngái

Chiều trung du đã để tuột mất rồi.

 

Mùng 6 Tết Bính Thân

13-2-2016

 

 

ĐỒI SIM

 

Về quê tìm lại đồi sim

Hái đầy vạt áo cho em trưa hè

Em cười bẽn lẽn xinh ghê

Để anh xao xuyến đê mê tâm hồn.

 

Trời chiều lặn xuống sườn non

Mà người quyến luyến vẫn còn nơi đây

Dụt dè tay nắm lấy tay

Như thầm hẹn ước tới ngày mai sau.

 

Để rồi ai có ngờ đâu

Một chiều đông lạnh con tầu đi xa

Anh đi bỏ lại quê nhà

Và đồi sim chín, chiều tà sẫm nâu.

 

Sáu năm trở lại còn đâu

Xe hoa em khuất sau mầu sim xưa

Bâng khuâng lòng bỗng ngẩn ngơ

Sim đầy vạt áo lại chờ đợi em.

 

Mùng 6 Tết Bính Thân

13-2-2016

 

 

MẦU TÍM HOA MUA

 

Có ai bán đâu mà gọi hoa mua

Cũng chẳng vì ai hoa đợi với chờ

Em hào phóng nở bung nơi thanh vắng

Mầu tím gọi về bao giấc mộng mơ.

 

Trên mọi nẻo đường ta đều gặp em

Chẳng cần cao sang, chẳng ngại ớn hèn

Em khoe sắc ngay bên bờ rào dậu

Dưới vòm cây đón mặt trời lên.

 

Ôi đằm thắm một mầu tím hoa mua

Chẳng nồng nàn trong gió đung đưa

Em hiện thân cho tấm lòng chung thủy

Không mầu mè cứ thế suốt mùa.

 

Hà Nội, mùng 7 Tết Bính Thân

14-2-2016

 

 

HOA VỚI NGƯỜI

 

Bên bàn viết hiển diện một lọ hoa

Dù là hoa ly, hay dơn, hay huệ

Ngước mắt lên là thấy ngay như thể

Con chữ dạt dào khoe sắc cùng hoa.

 

Sống giữa thị thành quánh đặc không gian

Sống bươn trải tim hóa thành cẫn cỗi

Bên cái Ác tâm hồn thành bão nổi

Cái Thiện mất dần theo suốt thời gian.

 

Một chút suy tư đạo lý làm người

Ta khát thèm bó hương hoa đồng nội

Chuyện giản đơn mà thành diệu vợi

Còn nói chi Thiện, Ác ở đời!

 

Hà Nội, mùng 7 Tết Bính Thân

14-2-2016

 

 

 

HOA ĐÀO NGÀY TẾT

 

                          Thân tặng Oanh

 

Chị bạn tôi vốn sinh ra đất Bắc

Theo chồng vào lập nghiệp Vũng Tầu

Ba ngày Tết không sao quên được

Vẫn thiết tha có một cành đào.

 

Hoa đào, hoa đào trong hồn người Việt

Hoa chỉ nở mỗi dịp Xuân về

Cánh hoa hồng bên chồi xanh biếc

Hoa bịn rịn theo bước người đi.

 

Tôi đã thấy hoa đào ở Nga lạnh giá

Hoa đào nở giữa tráng lệ Pa-ri

Hoa đào vượt muôn trùng biển cả

Khoe sắc hồng bên Mỹ xuân về.

 

Chẳng có thứ hoa nào thế được

Thiêng liêng thay đào quý - quốc hoa

Cứ Xuân đến là hoa lại nở

Như tình yêu đằm thắm quê nhà.

 

Hà Nội, mùng 7 Tết Bính Thân

14-2-2016

 

 

ĐỜI HOA

 

Hoa mang cho ta dịu ngọt

Sắc hương tô điểm cuộc đời

Đường đi dù còn nghềnh thác

Nụ cười cũng nở trên môi.

 

Cánh hoa mong manh là thế

Đời hoa chỉ là tấc gang

Nhụy hoa rắc ra muôn bể

Hương bay tỏa ngát xóm làng.

 

Bướm ong tìm đến hút mật

Chim trời tìm đến đưa hương

Người mang hoa về đời thật

Cho vơi vất vả dặm trường.

 

Còn hoa đâm chồi kết trái

Cho đời mãi mãi tươi xanh

Để rồi mùa sau trở lại

Hoa lại bừng nở đầy cành.

 

Hà Nội, 15-2-2016

 

 

IM ẮNG ĐÊM KHUYA

 

Đêm sâu âm thanh đều tắt

Giá rét giấc ngủ đang say

Có ai trên cùng trái đất

Như tôi đang thức đây này.

 

Ngày Tết thành phố vơi người

Tầu xe cũng đi lặng lẽ

Trẻ con không ra đường chơi

Bỗng dưng lòng sao nhớ thế.

 

Tết qua người lại đổ về

Phố phường đông như kiến cỏ

Tiếng ồn chỉ tắt đêm khuya

Ánh đèn lẻ loi góc phố.

 

Có ai giục giã mình đâu

Bỗng dưng lại choàng tỉnh dậy

Hay quen tiếng ồn từ lâu

Im ắng làm mình như vậy.

 

Hà Nội, 17-2-2016

 

 

TÊN MỘT LOÀI HOA

 

Gọi tên hoa đã thấy ngọt ngào

Mỗi khi khát ta thường tìm đến

Ta băn khoăn không hiểu làm sao

Và bất ngờ khi em xuất hiện.

 

Là loài hoa em đâu có xinh

Màu sắc em có gì đáng nhớ

Từng chùm nở ẩn dấu trên cành

Và mùi hương khiến ai phải sợ.

 

Có lẽ thế em nở về đêm

Và mượn gió làm phai mùi hắc

Ngửi mãi rồi cũng thấy quen quen

Lâu không thấy là người lại nhắc.

 

Hà Nội, 18-2-2016

 

 

VÔ ĐỀ

 

Tơ trời vá mảnh tình xưa

Trăm năm xa cách vẫn chưa lụi tàn

Tiếng tình vẫn rỏ không gian

Cho lòng muôn thuở hợp tan giữa đời

Bóng hình đã khuất sau đồi

Mà tình vương vấn với người nơi đây.

 

Hà Nội, 18-4-2016

 

 

KHÓC EM

 

Hương hồn Tranh

 

Thế là em đi đã mấy ngày rồi

Trời không cho em được nữa làm người

Em nằm xuống sau một cơn đau thắt

Và em về với cha mẹ trên đồi.

 

Tuổi sáu mốt cơ cực cả đời

Cả nhà nghèo – nghèo nhất em thôi

Con cái đông chạy ăn từng bữa

Tấm áo cũ em mặc trên người.

 

Anh em giờ mãi mãi lìa xa

Ly rượu tiễn em sao bỗng nhạt nhòa

Ba nén hương thắp em trên mộ

Anh em mình thôi thế lìa xa.

 

Hà Nội 19-4-2016

 

 

TRẢI LÒNG

 

Ngày tiếp ngày lòng trĩu lo toan

Và mặc cảm người đi kẻ ở

Bao người thân yêu nay không còn nữa

Còn chờ ai ở cuối chân trời?

 

Mưa nhạt nhòa xóa vết mặt người

Và trôi nổi lẫn trong trí nhớ

Thôi xa rồi ấm êm một thuở

Anh em vui quần tụ bên nhau.

 

Người ra đi để lại phía sau

Lòng thương nhớ nôn nao day dứt

Giấc mơ xưa không thành hiện thực

Ngôi nhà chung nay cũng còn đâu.

 

Hà Nội, 23-4-2016

 

 

NÓI VỚI CÁC EM

 

Nơi ta sinh nhưng ta không ở

Đường trở về càng đỗi xa xăm

Mảnh đất trung du một thời nhung nhớ

Dần mờ phai theo bước tháng năm.

 

Khi ta đi xa mẹ cha còn đó

Anh em quây quần nồi sắn rổ khoai

Mảnh trăng thu khi mờ khi tỏ

Dọi con đường hướng tới ngày mai.

 

Giờ mẹ cha đã về khuất núi

Anh em cũng tản mát bốn phương

Đường trở về hóa thành diệu vợi

Hành trang ta cũng sắp lên đường.

 

Mai ta về còn đâu nhà nữa

Bên lùm tre sừng sững trên đồi

Nơi ấu thơ nhọc nhằn một thuở

Nơi nuôi ta lớn lên làm người.

 

Anh, em từng gắn bó quê hương

Giờ đã về vĩnh hằng với đất

Riêng chúng ta mê mải tứ phương

Gì còn lại và gì đã mất?

 

Thôi, các em, nghe anh chiều nay

Bài hát buồn anh đang cất hát

Trong tâm hồn có chút men say

Nỗi nhớ thương những điều mất mát.

 

Thôi, các em, giữ lại mối tình

Quê hương nuôi chúng ta khôn lớn

Giờ còn lại anh em chúng mình

Trên biển đời mênh mông sóng rợn.

 

Hà Nội, 23-4-2016

 

SẤM THÁNG TƯ

 

Sấm tháng Tư dội về giữa đêm

Báo mùa hè đang đến trước thềm

Mưa rầm rập tầng lầu gõ cửa

Thấm đất bằng chân cứng đá mềm.

 

Sấm tháng Tư trời đất nở nang       

Ngày dài hơn và nắng thêm vàng

Mưa ào ã không rơi lất phẩt

Sấm chớp thi nổ vỡ không gian.

 

Và tháng Tư đi trong cảnh hội hè

Cờ, hoa rợp khắp cảnh làng quê

Người trẩy hội nụ cười rạng rỡ

Tay trong tay trai gái đi về.

 

Hà Nội, 24-4-2016

 

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐẦU TIÊN

 

Người ấy đã xa quá lâu rồi

Mà sao vẫn còn đọng trong tôi

Một sáng tinh mơ thu tháng Chín

Chị ban cho tôi vị đầu đời.

 

Nhà ga trung du chuyến tầu đêm

Vì sao chị chẳng được bước lên

Tầu chạy, còn chị ngồi buồn bã

Can đảm từ đâu tôi đến bên.

 

Rồi chị đi theo dọc đường tầu

Như thể hai người quá quen nhau

Chị từng nói gì tôi đâu nhớ

Chỉ nhớ với tôi đó lần đầu.

 

Chỉ nhớ sáng ấy còn đẫm sương

Chỉ nhớ rằng tôi phải tới trường

Đến vội và rồi chia tay vội

Heo hút trung du hai nẻo đường.

 

Đất nước thời ấy còn chiến tranh

Làng xóm xao động chuyện dữ, lành

Thế rồi tôi đi như ra trận

Để lại đằng sau một mối tình…

 

Hà Nội, 27-4-2016

 

 

LƯỠNG LỰ

 

                    Khanh

 

Bao lần đi qua con phố ấy

Muốn dừng xe lại ghé vào thăm

Chỉ ngại người đẹp chưa thức dậy

Chuyện ngày xưa giờ quá xa xăm.

 

Chuyện cũ hai người như giông tố

Bỗng đâu mưa gió đổ lên bờ

Và sóng dâng trào làm nghẹt thở

Quấn quít nhau toại nguyện ước mơ.

 

Thế rồi bão tan, trời xanh lại

Hai người bỗng chốc mất tin nhau

Đường gần sao bỗng thành xa ngái

Bây giờ còn biết tìm nơi đâu?

 

Ngày mai lòng quyết thôi lưỡng lự

Phăng phăng xe chạy tới phố quen

Tìm lại người đẹp trong quá khứ

Tìm lại tháng năm giấc mơ tiên.

 

Hà Nội, 27-4-2016

 

 

LỠ HẸN

 

Trái ngọt cuộc đời đem dâng hiến

Mà sao khờ dại lại bỏ đi

Hạnh phúc bất ngờ từ đâu đến

Mà  sao ngơ ngẩn chẳng biết gì?

 

Tình gọi lòng ta từ ánh mắt

Bâng khuâng câu nói tưởng vô tình

Là sự đụng chạm bất ngờ nhất

Con sóng giao nhau tựa hữu hình.

 

Khoảnh khắc giao thoa trong tích tắc

Đồng điệu gây nên đợt sóng ngầm

Con tim rạo rực như ngây ngất

Và tình sẽ đến trong âm thầm.

 

Nhưng ta không hiểu, ta không biết

Quay lưng ghẻ lạnh rồi bỏ đi

Để rồi tháng năm ngồi nối tiếc

Thêm lần lỡ hẹn nữa còn gì.

 

Hà Nội 29-4-2016

 

 

EM ƠI

 

Em ơi, tình lỡ từ đây

Để lòng ôm hận tháng ngày nôn nao

Bao giờ cho đến ngày sau

Để ta lại được gần nhau thuở nào.

 

Đời như một giấc chiêm bao

Thoắt thôi ẩn hiện biết bao tâm tình

Em xinh thì thật là xinh

Với anh chỉ đọng bóng hình mà thôi.

 

Lửa lòng như thể khôn nguôi

Trái tim vẫn đập cho đời vì em

Ra đi ngoái lại trên thềm

Mà ai vẫn đợi ngày đêm nhân tình.

 

Hà Nội, 29-04-2016

 

 

GỬI NGƯỜI BÊN KIA ĐỊA CẦU

 

Thôi người than nữa làm chi

Tháng năm còn biết mang gì cho nhau

Ra đi lòng nặng nỗi đau

Ngoảnh về chỉ nặng nỗi sầu khôn nguôi.

 

Bao đời con sóng đầy vơi

Bao đời non nước ngậm ngùi lòng ta

Bao đời xuân đến nở hoa

Cố hương đau đáu mà xa cõi lòng.

 

Ngẩng lên chỉ thấy tầng không

Nhìn ra chỉ thấy mênh mông bến bờ

Nhìn vào chỉ thấy bơ vơ

Quê hương cách biệt bao giờ về thăm.

 

Người ơi, lỡ hẹn trăm năm

Bến đò vắng khách, hương thầm bay đi

Mai ta ra đón mình về

Cho nhà xum họp thỏa thuê đợi chờ.

 

Hà Nội, 1-5-2016

 

 

THÁNG NĂM SINH NHẬT

 

Tháng Năm sinh nhật của tôi

Sinh linh bé bỏng chào đời

Trung du mịt mùng đêm tối

Chứng nhân cho một con người.

 

Đêm ấy trời có trăng sao?

Con gió là con gió nào?

Tầu có hú còi đêm ấy?

Tiếng khóc làm ai ra vào?

 

Bà nội thì mắt mù lòa

Bố thì ra trận nơi xa

Bên mẹ có bà cô đỡ

Còn anh khép nép nhìn qua.

 

Và rồi tôi cứ lớn lên

Và sống năm tháng tuổi tiên

Đói nghèo nào tôi có biết

Một thân tần tảo mẹ hiền.

 

Tháng Năm ngày ấy qua rồi

Chẳng gì đọng lại trong tôi

Câu chuyện mẹ kể ngày trước

Cũng là biết thế mà thôi.

 

Hà nội, 5-5-2016

 

 

TÔI YÊU HÀ NỘI

 

Tôi yêu Hà Nội từ mùa thu ấy

Cơn gió heo may thổi dọc sông Hồng

Phúc Xá, Chương Dương bình minh thức dậy

Nhịp cầu Long Biên vươn tới không trung.

 

Mặt nước Hồ Tây lăn tăn gợn sóng

Con thuyền bơi giữa ngào ngạt hương sen

Tháp Rùa trong sương im lìm tỏa bóng

Vút cong Thê Húc lối vào đền.

 

Tôi yêu Hà Nội đêm thu sâu lắng

Hoa sữa nồng nàn thả hương say say

Hiu hắt ánh đèn quán trà xa vắng

Tình yêu bắt đầu góc phố này đây.

 

Hà Nội, 7-5-2016

 

 

TO BE AND NOT TO BE

 

To be and not to be

Có không, không có tứ bề mông lung

Быть иль не быть vô cùng

Con người đứng trước mênh mông cuộc đời.

 

Có không, không có đầy vơi

Mà sao vướng phải phận người trầm luân

Ở đi, đi ở, xa gần

Bốn bề giăng bẫy khó lần đường ra.

 

Trăm năm trăm cõi người ta

Chung qui cái số chẳng ra cái gì

To be and not to be

Hỏi Trời tồn tại cái gì hay không?

 

Hà Nội. 13-5-2016

 

 

KHI VẮNG EM

 

Mấy ngày khi bỗng vắng em

Cái nắng ngơ ngẩn trước thềm ngẩn ngơ

Hiu hiu cái gió thẫn thờ

Hạt mưa lạc lối bâng quơ giữa trời.

 

Đi đâu trong cả cuộc đời

Bóng hình đuổi bắt con người với nhau

Mấy ngày em mải đi đâu

Để anh thổn thức buồn sầu canh khuya.

 

Ở đâu thì hãy về đi

Cho nắng cho gió mang về mùa xuân

Cho người xa bỗng hóa gần

Cho đêm ướt đẫm trước sân mưa trời.

 

Tình xuân đằm thắm người ơi!

Lời ca bừng nở trên môi mặn nồng

Mai rồi về với hư không

Còn đâu câu hát mát lòng nhau đâu!

 

Hà Nội, 22-5-2016

 

 

THÔI, NGƯỜI VỀ NHÉ, NGƯỜI ƠI!

 

Thôi người về nhé, người ơi!

Mưa giông đã tạnh, tiết trời quang mây

Bâng khuâng giờ phút chia tay

Ngậm ngùi nào biết có ngày gặp không.

 

Người đi ta nhớ trong lòng

Tình người lay động mênh mông sắc trời

Thương thay cho một kiếp người

Hợp tan, tan hợp luân hồi hợp tan.

 

Ngày vui mê mải sống tràn

Ngày buồn ngồi ngẫm miên man cuộc đời

Thôi người về nhé, người ơi!

Chia tay bịn rịn ngậm ngùi lòng nhau.

 

Hà Nội, 28-5-2016

 

 

EM MAU VỀ

 

Em đi chong chóng mà về

Kẻo con đói sữa, trời khuya mất rồi

Kẻo anh nôn nóng đứng ngồi

Bến tầu vắng khách, đò thôi dập dìu.

 

Xế chiều trong cảnh đìu hiu

Thương nhau thì hãy dắt dìu lấy nhau

Em đâu em hãy về mau

Kẻo con đói sữa làm sao bây giờ?!

 

Hà Nội, 29-6-2016

 

 

KHÁT NƯỚC

 

Mấy tháng rồi mà trời không mưa

Gieo cơn khát lan tràn mặt đất

Làng xóm khô cằn, vườn cây heo hắt

Con trẻ khát thèm nằm lả trên tay.

 

Sông suối cạn nguồn, lòng hồ nứt nẻ

Nắng rang khô cày nát mặt người

Con thú lồng lên đi tìm nước

Con người oằn mình đào giếng khơi.

 

Thế mới biết khi nước nhiều vung vãi

Không nâng niu tích trữ phòng xa

Người vô tình hay là ác ý

Chưa hại người lại chính hại ta.

 

Hà Nội, 29-5-2016

 

 

HỘI NGỘ TRONG MƠ

 

Những khuôn mặt đang mỉm cười rạng rỡ

Những cái ôm hôn, tay bắt mặt mừng

Cả hội trường âm vang hai ngôn ngữ

Ly cốc leng keng, mặt mũi đỏ bừng.

 

Trong vòng vây của học trò đất Việt

Các thầy cô chưa hết cả bàng hoàng

Ký ức ùa về như dòng sông chảy xiết

Cuộc hội ngộ thầy trò từ nước Nga sang.

 

“- Это Вы ? - Еще ты помнишь

Мы играли в футбол на снегу,

-А ты стихи переводишь

Все это было… Понять не могу”.

 

Tháng năm qua thầy trò đều thế cả

Mal-chích xưa giờ đã hóa ông già

Mùa Thu qua bước vào Đông buốt giá

Ai còn đây, ai thì đã đi xa.

 

Giọng thầy trò dường như trầm xuống

Nỗi tiếc thương cho số phận rủi ro

Cuộc đời thực tiếc ai không được hưởng

Đất Mẹ Việt không trở lại bao giờ.

 

Был он милым и славным

Физику страшно он любил

К девам был таким добрым

Последние деньги другу поделил.

 

Thôi, cụng ly cho hương hồn người khuất

Chén rượu nồng pha chút bi thương

Uống cạn chén theo cách Nga chân chất

Và cuộc đời lại phơi phới lên đường.

 

Hà Nội, 12-6-2016

 

ĐAM MÊ

 

Cứ nghĩ tháng ngày tuổi tác

Đam mê dần tắt trong ta

Ai ngờ bóng vừa khởi phát

Đêm trắng ngay chính quê nhà.

 

Này đây rộn ràng châu Mỹ

Này đây hừng hực châu Âu

Trái bóng lăn qua vệt chỉ

Con người xích lại gần nhau.

 

Đam mê qua thời trai trẻ

Đam mê sống lại tuổi già

Muốn chạy theo bóng như thể

Sức lực sung mãn trong ta…

 

Hà Nội, 14-6-2016

 

 

          ĐÂU RỒI -1

 

Đâu rồi hình bóng ngày xưa

Đâu rồi bờ bến đợi chờ thuở nao

Ra khơi, con sóng vẫy chào

Trở về, lòng vẫn chao chao sóng cồn.

 

Trời chiều, rực đỏ hoàng hôn

Mây mưa như thể rập rồn trời xa

Qua rồi. mầu sắc cỏ hoa

Qua rồi hò hẹn có ta có mình.

 

Em xinh thì thật là xinh

Để anh xế bóng một mình lẻ loi

Bây giờ tình đã phôi phai

Tiễn đưa về mãi tận ngoài chân mây.

 

HN, 15-6-2016

 

 

GIỌT NẮNG

 

Giọt nắng lung linh trên nền

Gợi nhớ biết bao nỗi niềm

Người ấy ra đi lâu rồi

Hình bóng vẫn đọng trong tôi.

 

Thuở ấy nhà sát bên nhà

Đứng trong nàng vẫn nhìn ra

Còn tôi bên ngoài lang thang

Mắt vẫn rõi theo bóng nàng.

 

Giọt nắng rơi xuống vô tình

Như lời hứa hẹn hữu hình

Anh ơi, hãy gắng đợi chờ

Mùa xuân sẽ về trong mơ.

 

Nhưng rồi khăn gói nàng đi

Mùa xuân năm ấy chưa về

Mủi lòng cho kẻ si tình

Đất trời bỗng quá mông mênh.

 

Hà Nội, 16-6-2016

 

 

ĐÂU RỒI -2

 

Đâu rồi cái buổi chăn trâu

Đồng dao vẫn hát nghêu ngao giữa trời

Gió đùa tán cọ reo vui

Đồi sim chín mọng như mời mọc nhau.

 

Đâu rồi buổi ấy năm nào

Những lời hò hẹn ta trao cho mình

Ú tìm chạy đuổi sân đình

Sáo vang khúc nhạc chân tình miền quê.

 

Đâu rồi cái buổi em đi

Con tầu đưa tiễn chạy về phương xa

Mủi lòng kẻ ở quê nhà

Nhìn theo tiếc nuối lệ nhòa hàng mi.

 

Lâu rồi ta chẳng còn về

Để tìm hoài niệm đam mê thuở nào

Trung du cái nắng hanh hao

Đồi sim, rừng cọ liệu nào còn không.

 

Thôi rồi tiếc nuối trong lòng

Tháng ngày như  thể mênh mông tình người

Cúi đầu tạ tội Đất Trời

Từ xa xin được cho vơi nỗi buồn.

 

Hà Nội, 17-6-2016

 

 

NHỚ THƯƠNG ĐỂ LẠI

 

 

Rong ruổi đến nay đã mệt nhoài

Ngoái đầu nhìn lại chẳng thấy ai

Một mình đơn độc trong chiều xuống

Vẫn nặng tâm tư với u hoài.

 

Lòng nhớ nôn nao tới trời xa

Đâu rồi tình thắm đọng trong ta

Em đi, ta chẳng hề đưa tiễn

Mưa gió bay bay khuất bóng tà.

 

Thôi về thầm lặng chốn điền viên

Vén von xây đắp giấc mơ tiên

Nghêu ngao câu hát vừa chợt đến

Chén trà ngơ ngẩn thiếu bạn hiền.

 

Để rồi chiều xuống nắng về đâu

Để rồi lạnh lẽo ánh trăng ngầu

Để rồi sao trời bỗng vụt tắt

Để lại thương nhớ mãi về nhau.

 

Hà Nội, 18-6-2016

 

 

THƠ BUỒN

 

Thơ ta nặng trĩu nỗi buồn

Ngày xưa đã vậy giờ buồn hơn xưa

Thời trẻ bé bỏng ngây thơ

Bây giờ khôn lớn vẫn ngơ ngác hoài.

 

Bao năm trọn kiếp trần ai

Người đi nước mắt chảy dài trong mưa

Người ở mong ngóng đợi chờ

Nước mắt ngấn lệ bao giờ phôi phai.

 

Bao giờ thì mới nguôi ngoai

Bao giờ dứt tiếng thở dài thời gian

Bao giờ hết cảnh hợp tan

Để thơ tôi lại vui trần cung mây.

 

HN, 13-8-2016

 

 

NHỚ NGƯỜI XƯA

 

Tháng Bảy mùa vu lan đến

Bùi ngùi nhớ mẹ cha xưa

Tất cả đã về thiên cổ

Con ta bé bỏng ngây thơ.

 

Xế chiều buồn đâu trỗi dậy

Lang thang góc phố sau mưa

Ngoái nhìn người thân chẳng thấy

Bóng ta đổ xuống bơ phờ.

 

HN, Lễ Vu lan, 17-8-2016

 

 

NỬA ĐÊM

 

Nửa đêm ôm ấp tình chếnh choáng

Tan canh tỉnh dậy nằm chỏng chơ

Hạnh phúc săn lùng theo năm tháng

Xế chiều vẫn thấy bóng bơ vơ.

 

Hà Nội, ngày 8-9-2016

 

 

ĐÔNG VỀ

 

Nửa đêm nằm nghe tiếng gió

Mang về hơi lạnh mùa đông

Tiếng rít lùa qua khe cửa

Len lỏi khắp cả căn phòng.

 

Ánh sao xa mờ ghẻ lạnh

Con đường trước cửa vắng trơ

Mây mưa bao giờ mới tạnh

Xót xa tiếng khóc trẻ thơ.

 

Hà Nội, 1-11-201

 

 

XUÂN 2017

 

Năm mới lại về gõ cửa

Bàng hoàng nghe tiếng gió đêm

Trở dậy, lang thang đường phố

Bóng đèn hắt xuống trước thềm.

 

Đầu Xuân, người đi vội vã

Thời gian như đuổi theo sau

Suốt đời con người vất vả

Thảnh thơi nào chẳng thấy đâu.

 

HN, 1-1-2017

 

 

MÙA ĐÔNG

 

Đông xưa buồn vì xa xứ

Tiếng giầy lạo xạo trên đường

Bóng người liêu xiêu như đổ

Lẻ loi kiếm sống tha phương.

 

Đông nay buồn vì thiếu vắng

Mẹ cha đã bỏ con đi

Bến bờ cho dù bằng lặng

Mà lòng vẫn thấy tái tê.

 

Hà Nội, 12-1-2017

 

 

ĐÊM CUỐI NĂM

 

Đêm cuối năm ở quê nhà

Đã lâu khuất bóng mẹ cha

Anh Cả ra đi lặng lẽ

Các em còn bận việc xa.

 

Xưa đói khổ anh em quần tụ

Nay ấm no sao vắng bóng nhau

Nhà xưa vui quây quần bếp lửa

Nay nhà sang mà người đi đâu.

 

Vẫn biết rằng đời là như thế

Mà nỗi sao buồn quá mênh mang

Cánh chim bằng góc trời chân bể

Cho thân tôi sao quá bẽ bàng.

 

23 tháng Chạp năm Bính Thân

 

 

LẶNG LẼ - 1

 

Lặng lẽ Xuân về bên cửa sổ

Nụ mầm bật dậy hàng cây xanh

Lặng lẽ Em đến trong làn gió

Chim non nhảy nhót chuyền trên cành.

 

Lặng lẽ Ta đến cuộc đời này

Từng vui nhảy nhót chếch choáng say

Từng yêu tình đâu là một mảnh

Từng đi đâu chỉ có nơi đây.

 

Để rồi lặng lẽ Ta ra đi

Như thể trên đời chửa có gì

Khép lại sau Ta cánh cửa nhỏ

Vào chốn hư vô chẳng biên thùy.

 

 

LẶNG LẼ – 2

 

Lặng lẽ đi qua cả kiếp người

Để buồn đọng lại mãi khôn nguôi

Lang thang tiếng hát trên mặt đất

Bụi phủ thời gian tận cuối trời.

 

Lặng lẽ ta đi thật lẻ loi

Đi tìm hình bóng chính ta thôi

Đi mãi chùn chân mà chẳng thấy

Hoang phí hanh hao cả cuộc đời.

 

Lặng lẽ tầu về bến nghỉ ngơi

Câu hát ngày xưa đã hát rồi

Ca sĩ lùi sâu vào sân khấu

Lặng chờ lời tiễn một kiếp người

 

Hà Nội, Mùng Một Tết Đinh Dậu

28-1-2017

 

IM LẶNG

 

Thời trẻ mọi điều đều lên tiếng

Bây giờ im lặng nuốt vào trong

Tuổi già lui về nơi buồn vắng

Mọi thứ chôn chặt ở trong lòng.

 

Im lặng cho lòng ta thanh thản

Bận bịu rũ bỏ khỏi phân tâm

Bỏ qua đàm tiếu và ca thán

Về với thư nhàn vốn ngàn năm.

 

Hà Nội, Mùng Một Tết Đinh Dậu

Tức 28-1-2017

 

 

CHUYẾN XE ĐẦU XUÂN

 

Ta thả mình vào dòng người xe

Một thoáng Xuân qua trong chuyến đi

Sặc sỡ muôn mầu người trảy hội

Phố phường chen chúc buổi Xuân thì.

 

Ta bỏ vùng quê tới phố phường

Quen rồi lối sống với tứ phương

Xe chạy người đi bao giọng nói

Hội tụ về đây mọi quê hương.

 

Xe ta dong duổi lướt mình qua

Phố xá rực đèn với cờ hoa

Xe đi mộng du như vô định

Ngắm người ngắm cảnh ngắm mọi nhà.

 

Mùng Một Tết Đinh Dậu

28-1-2017

 

 

QUÊN QUÊN NHỚ NHỚ

 

Người xa xưa sao ta vẫn nhớ

Người hôm nay mới đó đã quên

Những mặt người vừa lạ vừa quen

Không còn biết có quên hay nhớ.

 

Người cùng đi với nhau một thuở

Gì nhạt nhòa trong nhau để quên

Gì vui buồn cao thượng đớn hèn

Gì đọng lại cho nhau để nhớ?

 

Tình nhân ơi, thời gian vẫn nhớ

Chút mặn nồng ta trao cho nhau

Để rồi xa biền biệt về sau

Để rồi nhớ, chao ôi là nhớ!

 

Con đường đời chông gai vây bủa

Bao thăng trầm có thể nào quên

Mặt nhạt nhòa trong ánh lửa đêm

Soi đường đi cho nhau để nhớ.

 

Nhưng giờ đây bao điều vẫn nhớ

Cần quên đi cho sự an lành

Quên đấu trường khốc liệt cạnh tranh

Trọn tấm lòng yêu thương để nhớ.

 

Hà Nội, 29-1-2017

 

 

TUỔI THƠ – TUỔI GIÀ

 

Tuổi thơ sống với mộng mơ, -

Bởi đó chính là tương lai.

 

Lớn lên sống bằng hiện thực, -

Bởi vì nó là hiện tại,

 

Về già sống bằng kỉ niệm, -

Không lẽ đấy là quá khứ?

 

Hà Nội, Mùng Hai Tết Đinh Dậu

29-1-2017

 

 

LẠI MỘT CON NGƯỜI

 

Lại một con người nằm xuống

Đi vào giấc ngủ thiên thu

Chuông trên tường đã ngừng không đổ

Trời lãng đãng trong cảnh sương mù.

 

Ta hoài công đứng đây chờ đợi

Từ phía xa chẳng có bóng người

Liệu ngày mai có ai sẽ tới

Hay bóng mình đổ xuống mà thôi.

 

Đường ta đi ngày càng côi cút

Vắng thiếu dần những người thương yêu

Càng dấn thân đường càng heo hút

Thần Chết chờ ta đến cuối chiều?

30-1-2017

 

 

TỈNH GIẤC

 

Tỉnh dậy, xung quanh tĩnh lặng không

Phố xá sương sa cảnh mịt mùng

Tất cả đắm chìm trong giấc ngủ

Sao thấy hoang vu cả cõi lòng.

 

2h sáng mùng Năm Tết Đinh Dậu

1-2-2017

 

 

CHIẾC LÁ  CHAO LƯỢN

 

Lá reo vui khi trong vòm lá

Lá sẽ buồn khi mình lẻ loi

Lá về cội khi trời chớm giá

Cú chao lượn kiêu hãnh giữa trời.

 

Hà Nội, 1-2-2017

 

 

TIẾNG CHIM GIỮA THÀNH PHỐ

 

Giữa ồn ã xốn xang thành phố

Phút tĩnh lặng bỗng một tiếng chim

Em chẳng trên cây, em trong khung cửa

Tiếng hót lao tù nghe buốt con tim.

 

Hà Nội, 1-2-2017

 

 

LÔ CỐT

 

Đời là những tiến công, phòng thủ

Cuộc sinh tồn đong đếm, âu lo

Ngày tranh đấu, đêm về phòng thủ

Lô cốt – nhà nằm cuộn co ro.

 

1-2-2017

 

 

EM VÀ TA

 

Em chẳng còn là con bồ câu gù gù mỗi sáng

Chẳng phải ánh bình minh ta hít thở vươn vai,

Em chỉ còn là cái bóng đi lại và cất tiếng thở dài

Ta gục ngã trong cảnh chiều không tiếng súng.

 

1-2-17

 

 

ĐỒ VẬT

 

Bao đồ vật đang vây bủa quanh ta

Để thì thừa, vất đi lại thiếu

Và cuộc đời chính ta không hiểu

Cũ kĩ rồi nên bỏ đi chưa?

 

1-2-2017

 

 

BÂNG KHUÂNG

 

Bâng khuâng ra ngẩn vào ngơ

Thẫn thờ như nhỡ hẹn hò giai nhân

Đường đi sao chẳng thấy gần

Tình cũng bải hoải chết dần trong nhau.

 

Hà Nội, 2-2-2017

 

 

TẾT NỮA LẠI QUA

 

Cả năm vặn mình bươn trải

Mấy ngày Tết vèo trôi qua

Con người lại về bề bộn

Đón chờ Tết tới từ xa.

 

Hà Nội, 2-2-2017

 

 

NGÀY TẾT VÃN CHÙA

 

Đầu xuân trảy hội vãn chùa

Cầu xin chút lộc cả mùa gặp may

Lòng thành khấn vái chắp tay

Nam mô niệm Phật khói bay lên trời.

 

HN, 2-2-2017

 

 

BIA ĐÁ VĂN MIẾU

 

Rùa phủ phục cõng trên mình bia đá

Tiếng thơm còn để mãi ngàn năm.

Ta bái vọng cây cao bóng cả

Hương khói chiều thổi vào xa xăm...

 

Hà Nội, 2-2-2017

 

 

MÊNH MANG

 

Trời đất sao mà quá mênh mang

Bóng người nhỏ bé trước đại ngàn,

Giang tay nào ôm sao cho xuể

Ra đi, lòng vẫn nặng dở dang.

 

HN, 2-2-2017

 

 

 

 

 

TIẾNG HÁT

 

Tiếng hát vọng về từ hư vô

Nơi chưa từng đến chẳng đợi chờ

Nhưng sao xót xa, sao giá buốt

Thương thay thân phận một bến bờ.

 

Hà Nội, 2-2-17

 

 

NÓI VỚI LÒNG MÌNH

 

Hà Nội rớt lạnh cuối đông

Hàng cây bên đường trụi lá

Người, xe vẫn đi hối hả

Áo mũ che kín mặt nhau.

 

Còn ta chẳng vội đi đâu

Lững thững chiều tà dạo bước

Con đường vòng vèo đã thuộc

Đi tìm một thoáng yên bình.

 

Muốn nói với chính lòng mình

Đông qua rồi Xuân sẽ đến

Cuộc đời là bao hò hẹn

Dù mai ta sẽ đi xa.

 

Mùa lễ Tình nhân

14-2-2017

 

 

KHÁC BIỆT

 

Thơ Maia cấu trúc bậc thang

Ngôn từ ông như luyện trong lửa

Và như thép chúng vang chát chúa

Rồi đông cứng cùng với thời gian.

 

Thơ Esenin viết về xóm làng

Ngôn từ mềm như dòng nước chảy

Khơi trắc ẩn lòng người trỗi dậy

Bao độc giả trên khắp thế gian.

 

Những ngày đang viết sách về S. Esenin

16-2-2017

 

 

NGẠC NHIÊN

 

Chúng ta mãi sẽ là con trẻ

Không bao giờ hết nỗi ngạc nhiên

Những bí mật tình yêu trần thế

Mang cho ta giấc mơ thần tiên.

 

Hà Nội, 26-2-2017

 

 

TÌNH YÊU

 

Tình yêu qua buổi dại khờ

Mà sao vẫn đợi vẫn chờ, tình ơi!

Cách xa cả một khoảng trời

Bao giờ tình đến cho nguôi ngoai lòng?

 

Hà Nội, 26-2-2017

 

 

Ồ, LẠ NHỈ

 

Ồ, lạ nhỉ khi bất ngờ ta gặp

Người con gái vẻ tự lự đợi chờ

Và mùi hương rất đàn bà qua mặt

Để cho chiều ta bỗng hóa ngẩn ngơ.

 

Những đường cong phô ra bao góc khuất

Dẫu đã quen nhưng vẫn lạ lần đầu

Lại mong muốn đi tìm thời đã mất

Lại khát khao lòng trỗi dậy tình yêu.

 

Hà Nội, 27-2-2017

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.