Oct 21, 2019

Truyện cổ tích - Dân gian

Kẻ Mạnh
Võ Quốc Tuấn * đăng lúc 06:55:22 PM, Nov 22, 2016 * Số lần xem: 640
Hình ảnh
#1

                       Truyện Ngụ Ngôn

 

Kẻ Mạnh

 

***

 Cực chẳng đã, chứ kiếp sống đáy sông thì sướng ích gì? Vậy mà, chẳng cảm thông  nhau thì thôi, đã thế lại còn khinh khi nhau, dèm pha nhau, thì cớ làm sao?...

Mới đầu lươn lên tiếng trước:

-         Sống ở đây, tôi là người lớn nhất, linh hoạt nhất, mạnh nhất, bươn chải nhất, lại thích ứng thời cuộc nhất vậy mà không được trọng là thế nào?

     Chạch liền nói:

-         Đúng là anh  lớn nhất, mạnh nhất, linh hoạt nhất; nhưng cái linh hoạt của anh cũng chỉ là  “ Thân lươn bao quản lấm đầu” chỉ biết lẫn trốn trong bùn nhơ sao đáng để người ta tôn trọng? Tôi cũng lẫn vào bùn để sống. Nhưng khi nước cạn, trơ đáy còn biết ló mặt lên để nhìn đời, còn anh chỉ biết trốn biệt tăm. Như thế sao đáng để tôn trọng! Nếu có trách thì trách con sò chả bao giờ dám trồi mình lên khỏi đáy! Sống thế thì có ích gì nữa?

      Sò biết phận nên ngay từ đầu chẳng muốn tham  gia vào câu chuyện. Nhưng bị nói thế thì không thể không lên tiếng:

-         Đúng! Tôi biết phận mình thấp bé, chậm chạp nên chẳng dám đua tranh với đời. Hằng ngày chỉ dám nghĩ bỏ ra tâm huyết để lọc nước, làm sạch môi trường sống. Còn các anh nghĩ mình là kẻ mạnh mà chẳng giúp ích chi. Cứ quấy bẩn môi trường sống để dễ bề che thân, vụ lợi. Như thế thì sao đáng kêu ca là kẻ mạnh!?

 


                        Trà Vinh: 22/11/2016
                         Võ Quốc Tuấn

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.