Dec 04, 2022

Thơ mới hiện đại VN

Cầu Tre .
Hồ Thanh Nhã * đăng lúc 10:45:19 PM, Sep 07, 2016 * Số lần xem: 1065
Hình ảnh
#1


Chuyên mục cảm âm soạn cho tiêu sáo (sáo trúc).

Tháng Hạ về xóm nhỏ buồn hiu
Tháng Hạ đi lất phất mưa chiều
Hoa sen nở trắng vuông đìa cạn
Mỏi cánh chuồn theo tiếng sáo diều

Bờ kinh nối nhịp cầu tre nhỏ
Sợi lạt vô tình trói buộc chi ?
Thơ ấu một thời trôi mất dạng
Trơ vơ đường cũ một người đi

Nhà anh cuối xóm ven sông cái
Có cụm bần xanh trái bốn mùa
Con nước rông về nghe sóng vỗ
Mạn thuyền lay động ánh sao thưa

Nhà em sáng sớm phù dung nở
Rồi lại tàn theo buổi xế chiều
Tủi một đời hoa sao quá ngắn
Mỏng tanh phù thế hạt sương treo

Tiếng trống khai trường vui mở hội
Cầu tre…từ đó đón đưa em
Chênh vênh ba nhịp nghiêng đầu gió
Bãi lát bùn sâu ngại gót mềm

Năm năm trọn một thời vui lớn
Và tuổi thơ rồi cũng vụt qua
Từ giã thơ ngây trang sách mới
Cổng trường cũng mới đón người xa

Hè về trở lại thăm quê cũ
Cô láng giềng xưa cũng dậy thì
Sợi tóc mai bay đùa gió sớm
Thẹn hồng đôi má nón nghiêng che

Bài thơ từ những giòng lưu bút
Gợi nhớ vô vàn những ước mơ
Một thuở thanh bình chim sáo hót
Khói cơm chiều tỏa nắng giăng tơ

Lửa binh nào khác cơn giông lớn
Cuốn hút đời trai khỏi mái trường
Từ đó mười năm đời lính chiến
Mười năm biền biệt bóng quê hương

Mùa khô tham chiến vùng biên giới
Vết xích cày sâu nỗi nhớ nhà
Con dế hát buồn trong hốc đá
Chiều xanh ngao ngán bước quan hà

Tàn trận nghỉ quân chờ tiếp tế
Tin thư buồn thảm mắt rưng rưng
Người em lối xóm không còn nữa
Tủi một đời hoa héo nửa chừng

Nhớ em từ nhịp cầu tre nhỏ
Tay vịn đong đưa mỗi sáng chiều
Sợi lạt mềm theo từng ấy nhịp
Đổi trao từng ấy bước thân yêu

Nhớ sao ngọn gió lòng kinh hẹp
Vừa đủ cho tà áo trắng bay
Để em e thẹn nhìn len lén
Người ấy…bên đường đứng ngất ngây

Cầu tre giờ chắc không còn nữa
Một thuở bình yên cũng nhạt nhòa
Hương sắc một thời hoa sứ rụng
Xanh xao bờ cỏ ánh sương pha

Hồ Thanh Nhã

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.